Kiều Thê Như Vân

Chương 606: Kế sâu



Lí Ngộn liền nói chuyện mình trao đổi cùng Thẩm Ngạo ra, Thái Kinh do dự một chút, mới nói: “Hắn không phản bác? “

Lí Ngộn nói: “Một câu đều không có, chỉ là, lúc trước lại đưa ra vài câu nghi vấn, hạ quan án lấy ý của Thái đại nhân để nói, hắn thì không nói gì. “

Thái Kinh thoáng trầm mặc một tý, nói: “Quá đúng dịp. “

Thái Luân kích động, nói: “Hôm nay hắn quá tốt rồi, con trai sắp làm quốc chủ Tây Hạ, đương nhiên phải chuẩn bị vì con của hắn. “

Thái Kinh không khỏi lắc đầu, nói: “Tin tức này, ai cũng không cho thả ra, đợi cho quốc thư đưa lên, lại tuyên bố ra ngoài hãy nói, Lí Ngộn, kế tiếp phải làm sao? “

Lí Ngộn cười nói: “Đương nhiên biết rõ, trước khi đưa quốc thư lên, lập tức mô phỏng một phần tấu chương, đưa đến Tây Hạ, để cho chuyện này trở thành ván đã đóng thuyền, cho dù Thẩm Ngạo muốn đổi ý, đến lúc đó, Tây Hạ bên kia cũng không dễ bàn giao. “

Thái Kinh gật gật đầu, nói: “Sự tình còn lại, giao cho lão phu xử lý, người đâu, thay quần áo cho lão phu, vào cung. “

...........................................................................

Trong Văn Cảnh các có vẻ có chút hờn dỗi, Triệu Cát không yên lòng mà nhìn tấu chương, vẻ mặt không kiên nhẫn, hắn sợ nhất là phiền toái, ngày gần đây lại không xảy ra đại sự gì, đều là lông gà vỏ tỏi, Triệu Cát đã nhẫn nại đến cực hạn.

Rốt cục, Triệu Cát đẩy tấu chương trên bàn ra, nói: “Một kênh mương cũng có thể khiến cho hai xã mấy ngàn người dùng binh khí đánh nhau, những quan địa phương kia làm cái gì? Quan phủ lại mặc kệ? Náo loạn đến mức lớn như vậy, phải đưa đến chỗ Trẫm. “

Thái Kinh cũng đã đến một lúc, những tấu chương này, đều là hắn ôm đến, Thái Kinh ngồi đó, cười nhạt nói: “Bệ hạ, quyền không dưới huyện, sự tình quê nhà, triều đình luôn luôn mặc kệ, đều là chút ít thân hào nông thôn nổi danh chiếu ứng, huyện lệnh cũng vô kế khả thi. “

Triệu Cát cười lạnh, nói: “Đều nói thân hào nông thôn chiếu ứng, nhưng vì cái gì còn có thể làm ra chuyện lớn như vậy? “

Thái Kinh chậm rãi nói: “Thân hào nông thôn là thân hào nông thôn, ngang ngược là ngang ngược. “

Triệu Cát thoáng trầm mặc một tý, nói: “Môn hạ tỉnh soạn ý chỉ đuổi bắt, là ai kích động, dùng binh khí đánh nhau mà chết, là ai động tay, đều bắt hết. “

Đổi lại là lúc trước, Triệu Cát có lẽ nói một câu bỏ qua là được rồi, hoặc là dứt khoát nói chuyện này để Thái sư đi xử trí, hôm nay khó được lúc hắn nói ra tâm ý của mình, phải theo như ý của mình đi làm.

Thái Kinh cười nhạt một tiếng, sớm đã nhận ra sự biến hóa này, nói: “Cựu thần tuân chỉ. “

Lông mi Triệu Cát nhảy lên: “Thái sư ngồi lâu như vậy, có phải là có lời gì muốn nói? “

Thái Kinh nói: “Bệ hạ, cựu thần muốn hỏi, quốc thư Tây Hạ phải chăng đã đưa tới rồi? “

Triệu Cát lúc này lại tỉnh táo, chậm rãi nói: “Không nhanh như vậy, ngươi hỏi cái này làm gì? Có Thẩm Ngạo đi làm, Trẫm yên tâm. “

Triệu Cát đã phát giác được một tia mánh khóe, Thái Kinh này qua dường như khắp nơi nhằm vào Thẩm Ngạo.

Thái Kinh cười nói: “Bệ hạ có từng nhớ lời cựu thần đã nói qua hay không? “

“Nói cái gì? “

Thái Kinh đôi mắt sâu kín, chậm rãi nói: “Thẩm Ngạo hôm nay đã là Hạ thần, không phải là thần tử của bệ hạ. “

Triệu Cát hừ lạnh một tiếng, nói: “Thái ái khanh, ngươi quá làm càn. “

Thái Kinh không nhanh không chậm, nói: “Bệ hạ không tin, đợi Thẩm Ngạo kia đưa quốc thư đến, xem xét liền biết, cựu thần chỉ đang nghĩ, Thẩm Ngạo được bệ hạ tin tưởng, nếu làm tay sai cho người Hạ, bệ hạ sẽ như thế nào? “

Triệu Cát hừ lạnh, sững sờ mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Kỳ thật, Thái Kinh không cần hỏi, cũng biết đáp án, vị hoàng đế này, hắn rất rõ, liền cười nhạt một tiếng, nói: “Cựu thần cáo từ. “

Triệu Cát đột nhiên nói: “Chậm đã! “ Hắn vội vàng xao động mà dạo bước trong các, chậm rãi nói: “Nếu Trẫm sắc phong Thẩm Ngạo làm thân vương, có thể lưu hắn lại sao? “

Thái Kinh cười nói: “Nhiếp chính vương. “

Sắc mặt Triệu Cát thoáng cái biến thành xám trắng, nói: “Nói hươu nói vượn. “

Thái Kinh nghiêm mặt nói: “Bệ hạ đã không thể cho Thẩm Ngạo hậu đãi gì nữa. “

Triệu Cát ngồi xuống: “Ngươi nói tiếp. “

Thái Kinh nói: “Thẩm Ngạo mánh khoé thông thiên, quan trọng nhất chính là, trong tay còn nắm học đường dạy võ, thủ đoạn học đường dạy võ thế nào, bệ hạ nên biết, nếu... “

Triệu Cát cười lạnh nói: “Hắn không biết phản. “

Thái Kinh lạnh nhạt nói: “Hắn đương nhiên không biết, nhưng bệ hạ có từng nghĩ tới, nếu Thẩm Ngạo đi Tây Hạ, dùng thủ đoạn của hắn, trong mười năm, Tây Hạ tất nhiên có thể luyện ra một chi cường quân, Đại Tống ta nên như thế nào? Nuôi hổ gây họa, để hổ gây tổn thương, bệ hạ không nên có lòng dạ đàn bà. “

Thái Kinh lạnh lùng cười một tiếng, lại tiếp tục nói: “Cho nên, cựu thần cho rằng, bệ hạ nên phòng trước, thà rằng khiến cho Đại Tống ta trở mặt cùng Tây Hạ, cũng nên giết Thẩm Ngạo, miễn lưu hậu hoạ. “

Triệu Cát cười ha ha nói: “Thái ái khanh nói chuyện thật đáng cười. “

Thái Kinh lạnh mặt nói: “Cựu thần không phải nói chuyện cười, bệ hạ có từng nghe nói qua điển cố Tần Tấn, rồi lại có biết hay không, Tần vương vì Tấn công tử, đoạt được vương vị, Tấn quốc lại đã trở thành địch nhân lớn nhất của Tần quốc. Thẩm Ngạo nắm giữ binh quyềntại Đại Tống ta, lại có phần hiểu nghiệp võ, giáo úy học đường dạy võ, đã thành môn sinh của hắn, đến lúc đó, những giáo úy này vào trong quân, nếu một ngày kia là địch cùng Tây Hạ, sẽ là cái kết cục gì, bệ hạ biết được không? “

Triệu Cát nghiêm mặt: “Thái ái khanh, hôm nay ngươi lại nói nhiều lắm. “

Thái Kinh thở dài nói: “Cựu thần vì xã tắc, vì bệ hạ mà suy nghĩ, tình nguyện máu chảy đầu rơi, những lời này, đều là lời tâm huyết của cựu thần, Thẩm Ngạo này, có thể dùng, nhưng một khi không thể để mình sử dụng, cứ giết cho thống khoái. Bệ hạ nhớ tình nghĩa cùng Thẩm Ngạo, có từng nghĩ tới, Thẩm Ngạo một thân một mình, hôm nay bôn tẩu đến Tây Hạ lập nghiệp, chẳng lẽ không phụ hồng ân của bệ hạ? “

Triệu Cát buồn vô cớ, thở dài nói: “Trẫm mệt mỏi, ngươi đi ra ngoài đi, chuyện gì cũng tạm gác lại, đợi quốc thư trình lên rồi nói sau. “

Thành Biện Kinh có vẻ có chút sóng gió, tuy là xuân ý dạt dào, nhưng càng ngày càng nhiều người trở nên kích động, cái Tư nghị cục kia không cần phải nói, không ngừng chửi bậy, chính là nghị luận trên phố, cũng vô cùng hăng máu.

Sĩ tử bắt đầu chê trách, rất có thể ảnh hưởng đến triều cục, trước mắt, tất cả mọi người cũng đều đang đợi, đợi Thẩm Ngạo đưa quốc thư lên, nhìn kỹ hẵn nói.

Một ít người xưa nay giao hảo cùng Thẩm Ngạo, lúc này cũng sẽ đến nhà bái kiến, khích lệ một chút, Thẩm Ngạo chỉ cười nhạt một tiếng, rồi chuyển sang chuyện phiếm.

Hắn không hề không đề cập tới sự tình quốc thư, không đi học đường dạy võ, Hồng Lư Tự cũng không đi, một lòng ở lại trong nhà nghỉ dưỡng, trong lòng Thẩm Ngạo hiểu, loại đối thủ như Thái Kinh, chỉ dựa vào nhiều người là không được, muốn triệt để diệt trừ hắn, phải dựa vào chính mình.

Trong Vương phủ cũng có một hồ nước, ánh trăng chiếu trên hồ sen, ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng con ếch kêu, đáng tiếc, vừa đến hoàng hôn, Thẩm Ngạo liền không dám đi ra đó, hắn sợ có rắn.

Cho nên, phần lớn thời gian, hắn đều ở trong thư phòng, đọc sách một canh giờ, lại trở lại hậu viện, uống một ít nước trà ăn điểm tâm khuya cùng đám thê tử, mới có thể ngủ lại.

Thư phòng Thẩm Ngạo, bố trí có chút mất trật tự, bình thường không cho phép sai vặt đi vào, hắn không muốn bị người phá hỏng không gian riêng, tuy mất trật tự, nhưng vị trí đại khái mỗi quyển sách, hắn đều nhớ rõ.

Ở trong ánh đèn cầy lóng lánh, lòng Thẩm Ngạo yên tĩnh như nước mà xem sách, có khi sẽ bưng chén trà nhỏ trên bàn lên, uống một ngụm, trà này vẫn là Vũ Di trà, so với những trà khác thì đậm đặc nhẹ nhàng khoan khoái hơn, lại càng dễ nâng cao tinh thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.