Kiều Thê Như Vân

Chương 619: Giữ lại



Tuy Phúc Châu là một chỗ giao thông thuận tiện, nhưng khách đi đến Tuyền Châu, lại thiếu vài phần không khí buôn bán, nhiều hơn mấy phần yên bình hưởng thụ.

Kiến trúc tại đây khác với Biện Kinh, không giống cái loại quy hoạch chỉnh tề, nguyên nhân bởi vì nhiều núi, có vẻ có chút cao thấp phập phồng.

Hơn mười nha môn Phúc Kiến lộ đều tọa lạc tại đây, khiến cho nơi đây có vẻ nhiều thêm vài phần quan khí, nhất là trên đường tới gần nha môn Dẫn hình sử, lại càng không biết có bao nhiêu cỗ kiệu ông lớn đi qua, nghe nói đều là đi bái kiến Thái lão gia mới nhậm chức.

Nhắc tới cũng kỳ, cái loại địa phương Biện Kinh kia, chính là quan đến Thượng Thư, phần lớn cũng đều là kiệu nhỏ, chính là vào được ba tỉnh, từ Thạch quận công đến Tư Mã Tương công, rồi đến Biện Kinh, cũng đều là như thế, đi kiệu nhỏ, vừa ấm áp, lại không quá khoa trương.

Nhưng tại Phúc Châu, thậm chí các châu phủ trong thiên hạ, kiệu quan lại như trận đấu khoe của, kiệu này xa hoa khuyếch đại hơn so với cái kiệu khác, từ kiệu bốn bốn người khiêng đến đại kiệu tám người khiêng.

Nghe nói đến cấp bậc như Đổi vận sử, Dẫn hình sử, còn có cỗ kiệu mười sáu người giơ lên, cái cỗ kiệu này chiếm nửa con phố, cho nên, lúc đi đi lại lại, phía trước phải tránh hết sang một bên, cái này còn chưa đủ, càng có sai dịch cầm thủy hỏa côn đi phía trước, dọn ra một con đường, gõ cái chiêng, vô cùng inh ỏi, người đến xem đầy đường, như là xem cuộc vui.

Nha môn Dẫn hình sử cũng không thuần một việc, người ra vào lại không ít, sương quân phải đến nghe lệnh, đại án trong lộ cũng muốn xin chỉ thị, ở chỗ này, đại khái tương đương với Xu Mật Viện, gia tăng một Hình bộ và Binh bộ, con tôm trong chậu oai hơn con tép, không thể chậm trễ.

Thái lão gia vừa mới tiền nhiệm không lâu, hơn nữa, bối cảnh cùng với quê quán sau lưng hắn, bản địa người bái kiến thật sự quá nhiều, có môn sinh, có học trò, cũng không có thiếu người quê nhà, phàm là dính vào một chút quan hệ, không thiếu được việc muốn đi gặp một lần.

Thái Thao ngay từ đầu còn hào hứng dạt dào, về sau cũng thấy chán, đều từ chối khéo, đuổi trở về, chỉ nói thân thể không khỏe, một người cũng không gặp.

Thái lão gia lên tiếng, tiểu lại bên ngoài tự nhiên vâng theo, quản hắn khỉ gió là người nào, tất cả đều bị ngăn cản, cửa ra vào còn mấy thân hào nông thôn, cùng mấy quan viên tép riu nơi khác chạy đến không chịu rời đi, nhưng lúc này, không thể tưởng tượng, lại đã xảy ra sự tình lớn.

Một kỵ binh cưỡi khoái mã chạy tới, người cưỡi ngựa không phải phú không phải quý, ăn mặc, chỉ là khâm áo tầm thường của Phúc Kiến lộ bên này, hắn xuống ngựa, cái gì cũng không nói, chỉ thì thầm vài câu cùng sai dịch cửa ra vào, mấy sai dịch này tuyệt không dám chậm trễ, lập tức đón hắn đi vào.

Thái Thao uống trà, nhìn người vừa tới, cái gì cũng không nói, chỉ nghe người kia nói: “Tin tức chắc chắn 100%, công công truyền chỉ ý đã đến Tuyền Châu, trong vòng ba năm ngày là đến được Hứng Hóa quân, chính là muốn đi xử lý tứ thiếu gia. “

Thái Thao bán tín bán nghi, nói: “Sao lại như thế này, vì cái gì cha ta không lộ trước thanh âm đi ra? Như thế nào đến Tuyền Châu mới biết được tin tức? Tin tức này từ đâu tới đây? Chớ không phải là có người cố bố nghi binh chứ? “

Người kia lắc đầu, nói: “Nhị lão gia bảo tiểu nhân đợi ở Tuyền Châu, tiểu nhân cũng đã nghe xong, quả thật có người được an bài tại Kiến Xa lâu Tuyền Châu, chỉ huy thủy sư và Tri Phủ Tuyền Châu đều thay nhau tiếp đãi, từ một người tiểu nhị bên trong nói, người cầm đầu là công công. “

Thái Thao âm thanh lạnh lùng nói: “Không biết Thẩm Ngạo kia lại tiến vào gièm pha cái gì, đúng là ngay cả cha ta cũng không biết. “ Hắn buông trà chén nhỏ, thoáng cái đã uống không trôi rồi, như con kiến trên chảo nóng, đi loanh quanh trong sảnh.

Thái Kiện này chính là huyết mạch ruột thịt của hắn, nếu là thật sự bị bắt, không nói gây khó dễ trên mặt mũi Thái gia tâm, hắn cũng không đành lòng.

Thái Thao cắn răng, không nhịn được mà mắng một câu: “Thẩm Ngạo chết tiệt. “ Lập tức nâng con mắt lên, nói với người kia: “Lập tức đi về quê quán, không cho phép trì hoãn, tìm Thái Kiện, bảo hắn trốn đi. “

Người kia nói: “Trong thiên hạ là vương thổ, muốn giấu, nào có dễ dàng như vậy? Không bằng... “ Dứt lời, ngẩng đầu nhìn thoáng qua ánh mắt Thái Thao, muốn nói lại thôi.

Thái Thao cười lạnh nói: “Ngươi nói. “

Người kia nói: “Không bằng cứ để cho tứ thiếu gia đi ra biển, ra biển, trước tiên tìm cái địa phương trốn một thời gian, qua vài năm, lại đổi tên đổi họ mà trở về, ai còn có thể nói cái gì? “

Thái Thao thoáng trầm mặc một tý, cắn răng nói: “Chuyện này, ngươi đi an bài, chuẩn bị nhiều đồ một chút, nói cho hắn biết, đến bên ngoài không được tiếp tục gây chuyện thị phi, chỉ cần Thái gia vẫn còn, không để hắn thiệt thòi, đi. “

Người kia khom người hành lễ, vừa mới ra tới cửa, trước mặt lại có một người đến, hai người đụng phải nhau, người này nóng tính, giơ tay, bốp một tiếng, tiếp theo, liền nghe được có người nóng nảy nói: “Mắt bị mù sao? “

Người kia ngẩng đầu liếc nhìn, nhưng lại thoáng cái mềm nhũn, cung kính nói: “Ông lớn.”

Người đến lại là Thái Du, Thái Du ngay cả người gác cổng cũng không cần phải thông báo, lòng như lửa đốt mà chạy đến, trên mặt tràn đầy vội vàng xao động, liếc nhìn Thái Thao, một đôi huynh đệ từng trở mặt thành thù, giờ phút này lại trầm mặc không nói lời nào.

Thái Du có thể có hôm nay, ngoại trừ Thẩm Ngạo, Thái Thao này cũng coi như có công.

Mà Thái Thao lúc trước bị cấm đoán ở nhà, lại là kết quả Thái Du châm ngòi, mối thù truyền kiếp của hai người này lại không nhỏ, chỉ là, lúc này, người nào cũng biết, quyết không được để xảy ra chuyện gì, Thái Du hiểu đạo lý này, nhưng vẫn tức giận nói: “Dẫn hình đại nhân, nhận được tin tức chưa? “

Thái Thao nghe được một câu Dẫn hình đại nhân, lạnh lùng cười cười, nói: “Như thế nào, Thái chỉ huy có gì chỉ giáo? Đến đây, chuyển cái ghế cho Thái chỉ huy, dâng trà. “

Nhưng Thái Du không có lòng dạ thanh thản, cười lạnh nói: “Đại họa lâm đầu rồi, còn uống trà gì? Ta hỏi ngươi, có phải là xuất hiện tin tức nói, có chỉ ý muốn bắt Thái Kiện? “

Thái Thao ngây ngốc một chút, lập tức cười lạnh nói: “Đúng, vậy thì như thế nào? “

Thái Du nhìn thẳng Thái Thao, nói: “Ta đây lập tức đi quê quán một chuyến, tự mình trói Thái Kiện lại, mang lên kinh thỉnh tội! “

Thái Thao giận dữ nói: “Ngươi dám! “

Thái Du thấy hắn như vậy, lại càng khinh thường mà nhìn hắn, nói: “Hẳn là Dẫn hình đại nhân còn đang tính toán, muốn giấu kín hắn sang chỗ khác? “

Thái Thao nhất thời tức cười, không thèm trả lời.

Thái Du lạnh lùng nói: “Thí tốt giữ xe, buông tha một người Thái Kiện, mới có thể bảo trụ Thái gia, dấu Thái Kiện đi, ta hỏi ngươi, trong nội cung bắt người, người lại không còn, ta và ngươi, một người là Dẫn hình sử Phúc Kiến lộ, một người là sương quân chỉ huy, đều ở Phúc Kiến, trong nội cung sẽ nghĩ như thế nào?

Ở trong mắt bệ hạ, ta và ngươi, thậm chí là gia phụ, đều là người khi quân phạm thượng, nếu là ở lúc trước, thời điểm Thái gia chúng ta một tay che trời, cũng không cần tính toán, nhưng chớ quên, hiện tại trước mặt bệ hạ có một Thẩm Ngạo, có hắn ở đó, chỉ cần Thái Kiện chạy mất, ta và ngươi chắc chắn sẽ muôn lần chết không chuộc được rồi! “

Thái Du so với Thái Thao, xác thực thông minh hơn rất nhiều, liếc mắt liền thấy được mấu chốt trong đó, đuổi bắt Thái Kiện, chỉ là để gõ Thái gia, nhưng ý chỉ đưa xuống, người lại không thấy rồi, đây là cái gì?

Đồ ngốc cũng biết là Thái gia to gan lớn mật, bắt đầu đem người giấu kín, đủ để dính dáng hai chữ khi quân, kế tiếp như thế nào, phàm là thằng ngốc cũng hiểu.

Thái Thao lập tức ngây người, thoáng cái bị Thái Du điểm tỉnh, trên trán đã là mồ hôi lạnh đầm đìa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thẩm Ngạo...... thật độc. “

Thái Kiện là cùng mạch với Thái Thao hắn, cùng với nói, hắn là mục tiêu Thẩm Ngạo ngắm tới ngay lúc này đây, chẳng băng nói hắn là một mồi nhử, một khi cắn cái móc, Thái gia chính là xong rồi, một người dính tội lớn khi quân, chính là Thái Kinh cũng không che được.

Thái Thao liên tục do dự, sắc mặt vừa xanh lại trắng, lung lay sắp đổ mà ngồi xuống, thở dài nói: “Mẹ nó... “

Lập tức cắn răng, nói: “Thái chỉ huy, bổn quan liền ghi chép điều lệnh, lệnh ngươi điều một đội quân đội, ngày đêm hành trình, đi đến Hứng Hóa quân trước, vô luận như thế nào, cũng không thể để Thái Kiện chạy thoát. “

Mặc dù Thái Thao không phải là người quyết đoán, lúc này cũng có vài phần khí khái tráng sĩ chặt đứt cổ tay, vừa rồi sợ Thái Kiện không kịp đi, hiện tại lại lo lắng Thái Kiện bên kia nghe được cái tiếng gió gì, đi trước chạy trốn, đến lúc đó, không giao người được, chính là tội lớn khi quân.

Thái Du gật gật đầu nói: “Hắn không trốn thoát đâu, ta lập tức dẫn ba trăm Tư Mã, ngày đêm hành trình đi qua đó. “

Hai người cũng không có giao tình gì, giờ này ngày này, chẳng qua là bởi vì tánh mạng người nhà mình mà đi cùng một chỗ, sự tình thương lượng định rồi, cũng không tất yếu cần hàn huyên, Thái Du lập tức cầm bút, viết một phần lệnh đi ra, theo như Đại Tống luật, sương quân ba trăm người trở xuống, có thể không cần Binh bộ, Xu Mật Viện hoạch định, có thể do Dẫn hình nha môn địa phương trực tiếp điều binh.

Ba trăm người, cũng là cũng đủ để Thái Du khống chế được người, Thái Du cầm điều lệnh, cũng không nói cái gì, lập tức điểm nhân mã rời đi.

............................................................................

Thành Biện Kinh, lúc này thời tiết bắt đầu dần dần khô ráo,, liên tục trong nửa tháng, lại khiến cho mặt đường tích góp rất nhiều tro bụi, lúc này, quan lại quyền quý và đám sĩ tử thoáng cái biến mất không thấy đâu nữa, phảng phất như muốn cách ly khỏi cái thế giới đục ngầu này.

Đã có tin tức nho nhỏ truyền tới, tin tức này càng truyền càng mãnh liệt, cũng không biết là ai khởi đầu, nhưng rất nhiều người, giờ phút này đã trở nên vô cùng cảnh giác, cả Lễ bộ Thượng Thư Dương Thực vô cùng ngay thẳng kia, lúc này cũng đã mai danh ẩn tích.

Trong nội cung đưa ra thánh chỉ, lập tức bắt giữ Thái Kiện xử lí, không được sai sót.

Nghe nói, phần ý chỉ này, chẳng những không thông báo chõ Môn hạ tỉnh, rõ ràng ngay cả Thái sư cũng bị dấu diếm.

Sau lưng việc này giấu kín cái gì, đã không cần nói cũng hiểu, rất nhiều người lo lắng vè một người làm quan cả họ được nhờ, rất nhiều người tâm kinh nhục khiêu (run rẩy sợ hãi), cái Biện Kinh này, chỉ sợ thời tiết muốn thay đổi, nhưng sẽ biến thành bộ dáng gì, lại không ai có thể đoán trước.

Thái Kinh cầm quyền mấy chục năm, từng kiện từng kiện sự tình làm ra, đều là đập vào mắt kinh hoàng, nhưng không thể không nói, thân là thủ phụ Thái sư, ở phía trong lục bộ Cửu khanh, lại có người nào chưa từng quen biết hắn?

Chính là người không có liên quan đến hắn, ít nhất lúc ngày tết cũng chuẩn bị một phần lễ vật đưa qua, cũng không biết sau Thái Kiện là ai, trong nội cung mượn cớ gõ, hay là Thái sư đã hết thân thuộc với vua.

Chỉ là có một điều có thể khẳng định, đảng cũ sắp chính thức lên đài rồi, kể từ lúc Tư Mã Tương công về sau, lại là một hồi nghiền ép bắt đầu, đến lúc đó, sẽ là cái dạng gì, ai cũng không nói được rõ ràng, trong lòng đảng mới lo sợ bất an, những người nước chảy bèo trôi kia, không có chỗ nào để dựa vào, cảm giác không phải là kinh tâm táng đởm sao?

Một khi kéo màn che ra, đến lúc đó, ai quản ngươi là đảng mới đảng cũ, đơn giản là mượn cái danh nghĩa này diệt trừ đối lập mà thôi, hai bên bắt đầu cắn nhau, đảng mới biến hóa nhanh chóng, có thể là đảng cũ, đảng cũ làm theo, bị vu là đảng mới.

Trước mắt các đảng tranh giành, đã không còn quay chung quanh cái gọi là tân chính, tổ chế triển khai, tuy nói nguyên một đám đường hoàng, từ Tam Hoàng Ngũ Đế nói đến Thương Chu biến pháp, lại từ Thương Chu biến pháp, đến Thái Tổ Thái Tông, nói trắng ra là, đơn giản chính là tranh quyền mà thôi.

Ngươi chết ta sống, chống đỡ, giết không tha!

Không khí đã áp lực đến điểm băng, mà tin tức này, cũng truyền đến Thái phủ, rơi vào trong tai Thái Kinh, Thái Kinh nghe xong tin tức này, cả người thoáng cái đã co quắp, bờ môi run rẩy một chút, ngón tay chỉ một người chủ sự nói: “Ghi...ghi thư nhà... không thể để cho Thái Kiện chạy... “

“Lão thái gia... “ Chủ sự này không hiểu ra sao, trong lòng nghĩ, chớ không phải là Lão thái gia hồ đồ rồi đấy chứ? Khâm sai muốn đi bắt tứ thiếu gia, như thế nào mà vẫn không thể để cho hắn chạy thoát? Nên lập tức để cho tứ thiếu gia trốn càng xa càng tốt mới đúng.

Hô hấp Thái Kinh tăng thêm, trong đôi mắt đục ngầu đúng là lòe ra nước mắt, tuy nói sớm đã đoán trước, nhưng chưa từng nghĩ, sự tình thoáng cái đã xấu đến nước này, tâm cơ Thẩm Ngạo kia đúng là đáng sợ đến trình độ này, thận trọng, hoàn hoàn đan xen, mỗi một bước đều có bước sau, nhìn về phía trên thì chuyện rất đơn giản, nhưng sau lưng lại nổi lên mưa gió, đại họa lâm đầu, người khác không nhìn ra, nhưng hắn biết rõ.

Thái Kinh nặng nề thở dài, cả người run rẩy, nói: “Lên...đã muộn, đã muộn, đã có ý chỉ, cứu chữa như thế nào, cũng không làm nên chuyện gì...... “

Cả người hắn ngồi phịch ở trên ghế, sự tình đến trình độ này, hắn làm đương triều thủ phụ, cựu thần trải qua hai đời, đấu nửa đời cùng nguyên hữu hai đảng, một con hồ ly, nguyên một đám danh thần kia, đều bị hắn dẫm nát dưới chân, hiện nay lại phát hiện, chính mình đúng là bất lực, Thẩm Ngạo đều sắp xếp xong xuôi tất cả, kế tiếp, chỉ sợ là nhà tan cửa nát.

“Lão thái gia... Lão thái gia... “

Thái Kinh đóng mắt lại, cả người như xơ cứng, quả thực dọa chủ sự phát sợ, vội kêu gọi vài tiếng.

Thái Kinh đột nhiên cười to, cười ra nước mắt, mới buồn bã nói: “Tội to lớn, đơn giản chỉ là mưu nghịch và khi quân mà thôi, Du nhi chỉ sợ đã xem thấu trò xiếc của Thẩm Ngạo, nhưng... “ Hắn nặng nề ho khan, sau đó nói: “Chỉ sợ hắn cũng đã chậm mất một bước rồi. “

Thái Kinh cố gắng tự mình đứng lên, nói: “Đóng cửa, từ chối tiếp khách, nói lão phu mệt mỏi. “

“Mệt mỏi...... “ Nếu nói là bị bệnh thì bỏ đi, một người mệt mỏi, sao lại đuổi người ta đi? Nhưng chủ sự này lại một câu cũng không dám nói, lên tiếng đáp ứng, đi phân phó người gác cổng.

Thái Kinh khẽ run run mà đi vài bước, nhìn về phía trên cái thân thể dầu hết đèn tắt kia, có vẻ tiêu điều nói không nên lời, nếp nhắn trên mặt như đao khắc, đen tối mà khủng bố, thổn thức một tiếng, lẩm bẩm nói: “Tất cả đều đã quá muộn, nếu là Lương công công còn ở đây, còn có một đương sinh cơ. “

Lương công công chính là Lương Thành, Thái Kinh thương tiếc thán câu này, như là biết việc đã rồi, lúc trước tự cho là nắm quyền, Thẩm Ngạo chỉ là thằng hề, ai ngờ lại để cho hắn từng bước một thực hiện được, từ Lương Thành đến Vương Phủ, nếu là những người này vẫn còn, há lại có việc trong nội cung đưa thánh chỉ xuống, hắn cũng không biết?

Khí trời Tuyền Châu thì thay đổi bất thường, nhưng ở gần lầu Vĩnh Lạc phường, lại như mùa xuân, dưới mưa phùn mông lung, lại có cả rượu ngon, xuân sắc càng lộ ra hương nồng.

Đồng Hổ mỉm cười mà lôi kéo một người lên lầu, hai người cười hì hì nói chuyện, bị Đồng Hổ lôi kéo, không phải là Thái Kiện, người làm cho cả Biện Kinh và Phúc Kiến lộ gà bay chó chạy thì còn là ai đây?

Kỳ thật, Thái Kiện này tuổi tác cũng là không nhỏ, bộ dạng hơn ba mươi tuổi, tửu sắc đã lấy hết sức khỏe, thân thể có vẻ có chút yếu đuối, mặc một bộ áo cổ tròn, cười hì hì hàn huyên cùng Đồng Hổ.

Lại nói tiếp, Đồng Hổ và Thái Kiện coi như là quen biết đã lâu, năm đó, thời điểm Đồng Quán vẫn còn ở Biện Kinh, vì nịnh bợ Thái Kinh, liền gọi Đồng Hổ chuyên môn đi kết giao cùng người Thái gia, bởi vậy Đồng Hổ mới biết Thái Kiện, nói một câu vi huynh đến Tuyền Châu, liền kêu Thái Kiện đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.