Kiều Thê Như Vân

Chương 641: Có đánh hay không



Thanh âm của hắn rất to, mọi người ở trong phạm vi vài trăm mét có thể nghe được rõ ràng, chỉ riêng cái cuống họng vang dội này, đã làm cho người ta cảm thấy rất bất phàm, hơn nữa, hắn diễu võ dương oai, bộ dạng ở trên cao nhìn xuống dưới, cả người như núi nhỏ, ngồi ở trên tuấn mã cao to, đón ánh mặt trời chiếu dọi, mười phần thanh thế.

Thẩm Ngạo an tọa trong rạp, chỉ cười ha ha một tiếng, nói: “Hoàn Nhan huynh tới sớm quá.”

Một chữ sớm này, là châm chọc bọn hắn đến chậm, Hoàn Nhan Hồng Kiệt cười ha ha, không cho là nhục, lại còn cho rằng đó là quang vinh, cất cao giọng nói: “Không sớm, không sớm, lại làm Nhiếp chính vương chầu chực.”

Miểu nhi thấy bộ dạng Hoàn Nhan Hồng Kiệt, không có tôn kính đối với Thẩm Ngạo, lại dám kiêu căng như thế, Tây Hạ Công Chúa này cũng không dễ chọc, nàng và Thẩm Ngạo sớm có ăn ý, chỉ hướng Thẩm Ngạo nháy mắt, nói: “Phu quân, không biết vị tướng quân này là ai?”

Thẩm Ngạo vừa thấy thần sắc Miểu nhi, liền biết mánh khóe của nàng rồi, lập tức nói: “Vị tướng quân này, Công Chúa không biết sao? Hắn chính là Hoàn Nhan tướng quân đại danh đỉnh đỉnh Nữ Chân quốc.”

Miểu nhi kinh ngạc nói: “Lại là một người họ Hoàn Nhan, ta lại nhớ rõ, nửa năm trước, cũng có một hoàng tử tên Hoàn Nhan gì gì đó, về sau không biết thế nào?”

Thẩm Ngạo tràn đầy bi phẫn nói: “Hắn đến rất không khéo, bị người làm thịt mất rồi!”

Miểu nhi che miệng hoảng sợ, nói: “Á nha, Hoàn Nhan hoàng tử tốt như vậy, làm sao lại tự dưng...”

Thẩm Ngạo cắt ngang lời nàng, nói: “Hoàn Nhan hoàng tử cái gì cũng tốt, chỉ có một chỗ hỏng, chính là yêu nhất trộm cắp dâm loạn người ta, kết quả, ngày đó trong thành lửa cháy, đám nam nhi nhiệt huyết Tây Hạ không cam lòng, liền tụ tập cùng nhau, nhảy vào chỗ ở của hắn, chém hắn làm thịt nát, đáng tiếc, cho nên...”

Miểu nhi nói: “Giết hắn là ai vậy?”

Thẩm Ngạo nhếch ngón cái lên, nói: “Nói về người này, vậy thì khó lường rồi, người này là đại anh hùng nổi tiếng Tây Hạ, Phan An Tống Ngọc trong mắt ngàn vạn thiếu nữ, đại tài tử đầy bụng kinh văn, về phần cái tên người này, vi phu muốn bán cái chỗ hấp dẫn, để điện hạ tới đoán.”

Miểu nhi trừng to mắt, nói: “Chẳng lẽ lại là Lý Thanh Lý tướng quân?”

Bên ngoài rạp, Lý Thanh ngồi ở trên ngựa, nghe xong hai chữ Lý Thanh, thiếu chút nữa thổ huyết, ngã chổng vó xuống ngựa, hai mắt nhìn chung quanh, phát hiện rất nhiều giáo úy đã che miệng, cười tới hướng hắn bên này, Lý Thanh không nhịn được, cổ co rụt lại, hậm hực mà gục đầu xuống.

Thẩm Ngạo kêu to: “Sai rồi, sai rồi, Lý tướng quân còn kém một chút xíu.”

Miểu nhi cười cười, nói: “Ta biết rồi, nhất định là Ô Đạt ô tướng quân?”

Ô Đạt dốc sức liều mạng ho khan, mặt mo đỏ bừng.

Một đôi vợ chồng bọn hắn một hỏi một đáp, đâu như cái gì Nhiếp chính vương và Công Chúa, quân lâm thiên hạ và mẫu nghi thiên hạ? Thật giống như là một đôi thiếu nam thiếu nữ, đang vô tư nói lời tâm tình.

Những lời này, Hoàn Nhan Hồng Kiệt nghe vào trong tai, thật sự là chói tai vô cùng, Hoàn Nhan hoàng tử chết, vẫn là người Nữ Chân, trong lòng vô cùng nhục nhã, nếu như đổi lại là người khác, Hoàn Nhan Hồng Kiệt sớm đã rút đao khiêu chiến.

Chỉ là, hắn đối mặt với Thẩm Ngạo và Tây Hạ Công Chúa, lại là không thể làm gì, nhưng không khỏi giận dữ nói: “Đủ rồi, Nhiếp chính vương, có thể bắt đầu chưa?”

Thẩm Ngạo nhẹ nhàng mà nhéo nhéo khuôn mặt Miểu nhi, nói: “Công Chúa tốt của ta, như thế này đi, trở về cung, ta vạch trần thêm đáp án cho ngươi, đến lúc đó, ngươi ngàn vạn lần không cần phải kinh ngạc.” Dứt lời, mới nghiêm túc nói với Hoàn Nhan Hồng Kiệt: “Bắt đầu cái gì?”

Hoàn Nhan Hồng Kiệt cả giận nói: “Tự nhiên là giao đấu đọ sức.”

Thẩm Ngạo nhạt cười nhạt, nói: “Vừa rồi ta thấy Hoàn Nhan Hồng Kiệt tướng quân hùng hổ uy phong, còn tưởng là Hoàn Nhan tướng quân là tới diễn tạp kỹ nữa!”

Thẩm Ngạo vừa dứt lời, bốn phía dàn chào truyền ra một hồi cười vang, Hoàn Nhan Hồng Kiệt vốn định lộ thủ đoạn, kinh sợ bốn phía, ai ngờ Thẩm Ngạo lại không cho là đúng, đem cái này nói thành xiếc tạp kỹ, loại lời này, chẳng những làm cho người ta ôm bụng cười cười to, càng tiêu trừ vài phần sợ hãi vừa rồi của những người Nữ Chân.

Nếu nói về múa mép khua môi, một ngàn Hoàn Nhan Hồng Kiệt cũng tuyệt không phải đối thủ của Thẩm Ngạo, Hoàn Nhan Hồng Kiệt hừ lạnh một tiếng, dứt khoát khép miệng không nói, kháng nghị Thẩm Ngạo.

Thẩm Ngạo hướng Miểu nhi nói: “Vừa rồi ta nói với ngươi như thế nào, nhân tâm không còn, ngươi xem xem, người niên kỷ lớn như vậy, một đống đều vô lễ như vậy, thấy bổn vương, còn ngồi ở trên ngựa nói chuyện cùng bổn vương, hắn coi hắn là quốc chủ Nữ Chân sao?”

Lời này tự nhiên là nói với Hoàn Nhan Hồng Kiệt, Miểu nhi khẽ cười một cái, nói nhỏ một câu với Thẩm Ngạo, Thẩm Ngạo lớn tiếng nói: “Công Chúa, há có thể nói ngôn từ bất kính bực này đối với nước bạn, người Nữ Chân giống man di sao? Tuy nói bọn hắn cắt một mái tóc tưạ như bờm ngựa, một tháng cũng khó tắm giặt vài lần, chữ to không nhìn được một từ, còn ưa thích trộm chị dâu, cô em vợ nhà mình, ngươi cũng không thể nói như vậy, sau này cũng không thể nói những lời nói này nữa.”

Miểu nhi buồn cười, gục đầu xuống, thấp giọng nỉ non nói: “Biết rõ rồi.”

Hoàn Nhan Hồng Kiệt nghe xong, lửa giận càng bốc lên nhiều hơn, nhưng biết rõ, cứ để hai người bọn họ nói tiếp, tất nhiên là tự rước lấy nhục, lúc này chỉ trông ngóng giao đấu bắt đầu, cắn răng, xoay người xuống ngựa, quì xuống, hành lễ đối với Thẩm Ngạo, nói: “Nhiếp chính vương, giao đấu có thể bắt đầu chư vậy?”

Tinh thần Thẩm Ngạo phấn chấn, nói: “Hoàn Nhan tướng quân muốn văn đấu hay là võ đấu?”

Hoàn Nhan Hồng Kiệt ngây ngốc một chút, nói: “Cái gì là văn đấu, cái gì là võ đấu?”

Thẩm Ngạo nói: “Văn đấu nha, tự nhiên là thay mũi tên trúc, mộc đao, mọi người miễn tổn thương hòa khí, về phần võ đấu, thì là tựa như ra trận chém giết, không cần có cái gì cố kỵ.”

Hoàn Nhan Hồng Kiệt sớm đã hận Thẩm Ngạo thấu xương, một lòng muốn dạy Thẩm Ngạo biết rõ dũng sĩ Nữ Chân bọn hắn lợi hại, không chút do dự nói: “Tự nhiên là võ đấu.”

Thẩm Ngạo vỗ tay, nói: “Hảo hán tử, bổn vương ưa thích Hoàn Nhan tướng quân, Ô Đạt.”

Ô Đạt lập tức dạo bước tới, hành lễ nói: “Tiểu nhân tại.”

Thẩm Ngạo cười nhạt một tiếng, nói: “Có thể bắt đầu rồi, nhớ kỹ, phải như chiến trường chém giết, bắt đầu từ bây giờ, mọi người chính là kẻ thù, không cần có cái gì thương sót.”

“Tựa như Tây Hạ ta đối đãi với địch nhân, tiểu nhân đã nhớ kỹ.” Ô Đạt nhận được mệnh lệnh, đi ra khỏi dàn chào, cao giọng hô to: “Bắt đầu.”

Oanh..., oanh... oanh...Ù ù, tiếng tù và tiếng vang lên, vùng ngoại ô, mọi người không tự giác mà tụ tập tới, rướn cổ kiễng chân lên trông xem thế nào.

Hoàn Nhan Hồng Kiệt nóng lòng trở mình lên trên ngựa, mang theo kỵ binh phi ở giữa, trong tiếng tù và, rút đao hướng lên trời, quát: “Ô đột!”

“Ô đột!” Võ sĩ Kim quốc cùng rút đao, vô số thanh đao hình thành hàn mang rậm rạp chằng chịt.

Tiếng trống chấn động, xông thẳng lên trời, Hoàn Nhan Hồng Liệt hét lớn một tiếng, lập tức lấy cung tiễn sau lưng ra, đón ánh mặt trời cực nóng, vô cùng oai hùng, võ sĩ hậu đội nâng cờ, cờ bay phần phật trong gió.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.