Kiều Thê Như Vân

Chương 652: Đêm đen



Đưa Lương Võ đưa ra ngoài, mấy giáo úy tụ tập lại, lời Lương Võ nói vừa rồi, bọn hắn ở bên ngoài cũng nghe được đôi câu vài lời, một người trong đám giáo úy nói: “Vương gia, có nên xuống tay trước hay không?”

Thẩm Ngạo cười nhạt một tiếng, nói: “Nghe nói qua mèo đùa giỡn chuột chưa? Vài thằng hề nhảy nhót, cũng dám nhảy ê-te tại trước mặt bổn vương.” Hắn đột nhiên nghĩ đến Quỷ Trí Hoàn, trong lòng nghĩ, nếu Quỷ Trí Hoàn biết rõ chuyện này, sẽ đứng ở bên Lí Thành, hay là hắn bên này?

Hắn nghĩ đến thất thần, giáo úy bên cạnh thấy bộ dạng Thẩm Ngạo, cũng không dám quấy rầy suy nghĩ của hắn, nhưng lúc này, Thẩm Ngạo đột nhiên lung lay tay, nói: “Đi, theo ta đến phía trong hàng rào, chuyển một thứ.”

Mang theo mười mấy giáo úy đi ra ngoài, uy phong bát diện, rất có khí thế thiếu gia ăn chơi, dạo qua một vòng trong bình địa này, vừa hay nhìn thấy cái trúc lâu sơn son kia, Thẩm Ngạo không khỏi nói: “Đây là chỗ ở của tên hai lúa nào?”

Đám giáo úy cũng đã dò xét điều tra xong đối với nơi này, một người nói: “Là tộc trưởng Lí Thành của tộc gì đó.”

“Đúng là hắn.” Thẩm Ngạo thu hồi cây quạt, chỉ về trúc lâu phía xa, nói: “Đi, theo bổn vương tiếp tên Lí cái gì Thành này.”

Trong trúc lâu nước sơn đỏ hồng, Lí Thành đang cùng khách thương kia nói chuyện, nghe được bên ngoài huyên náo một mảnh, khách thương kia nghe ra được thanh âm tiếng Hán của Thẩm Ngạo, sắc mặt liền biến đổi, nói: “Lí tộc trưởng, Nhiếp chính vương kia đến rồi.”

Lí Thành lạnh hừ một tiếng, sáng nay, sự tình Thẩm Ngạo đi gặp Quỷ Trí Hoàn, hắn đã biết, Thẩm Ngạo kia nói bậy bạ, ước định gì đó đêm qua, các loại câu linh tinh, cũng rơi vào trong tai Lí Thành, hôm nay, cả sơn trại nghị luận ào ào, tuy không dám khinh nhờn Quỷ Trí Hoàn, nhưng Lí Thành nghe được, lại càng không thể chịu nổi.

Lúc này nghe thấy Thẩm Ngạo ở bên ngoài, liền vươn người đứng dậy, nói: “Sợ cái gì, ra xem, tại đây không phải Long hứng phủ, còn chưa tới phiên hắn uy phong.”

Lí Thành mang theo khách thương kia, từ trong lầu đi ra, liền đụng phải bọn người Thẩm Ngạo đang xông vào trong, tính tình Thẩm Ngạo rất nóng, cũng không nhìn người đâm vào là ai, trực tiếp cho khách thương kia một bạt tai, nói: “Chó chết, mắt bị mù sao? Ngay cả bổn vương cũng dám xông tới!”

Khách thương không đầu không đuôi đã trúng một cái tát, bụm lấy quai hàm, kêu một tiếng đau nhức, ngẩng đầu nhìn lên, không phải Thẩm Ngạo thì là ai? Lập tức co rụt thân thể lại, trốn ra sau lưng Lí Thành.

Trên lưng Lí Thành có một thanh đoản đao, thấy có người hành hung, đang muốn rút đao ra, tay hắn còn chưa đặt đến trên chuôi đao, giáo úy sau lưng Thẩm Ngạo đã ào ào rút đao, nguyên một đám không khách kh nói: “Lớn mật, dám rút đao ở trước mặt Nhiếp chính vương, không sợ chết sao?”

Thẩm Ngạo không nói hai lời, giơ tay lên, một cái tát đánh lên trên mặt Lí Thành, nói: “Ngươi là ai? Dám rút đao ở trước mặt bổn vương?”

Lí Thành không thể tưởng được, mình cũng trúng một bạt tai, lập tức giận dữ, cử động quyền muốn đánh, Thẩm Ngạo phản ứng nhanh hơn, giơ một cước lên, đạp qua hạ thân hắn.

Lí Thành muốn đảo người về phía sau, nhưng khách thương trốn ở phía sau lập tức đẩy hắn lên, Thẩm Ngạo đá một cước cực kỳ dùng sức, Lí Thành vốn là ngửa ra sau, bị khách thương nâng dậy, dính trọn một cước, lập tức bụm lấy hạ thân, toàn thân cong lại như tôm khô, mồ hôi lạnh chảy ra trên trán.

Nhưng Thẩm Ngạo lại đúng lý không buông tha người, một cước nữa tung ra, đá vào miệng của hắn, trong miệng còn nói: “Bổn vương ghét nhất là có người dưới ban ngày ban mặt sờ mò hạ thể, ngươi coi ngươi là Tây Môn Khánh sao? Lừa gạt lưu manh, lại lừa gạt đến trên đầu bổn vương.”

Lí Thành miệng không thể nói, bị Thẩm Ngạo đạp, thân thể lảo đảo, gào khóc trên mặt đất, khách thương kia thấy, sợ tới mức ngay cả động cũng không dám, chỉ nói: “Đừng đánh, đừng đánh, đây là Lí Thành Lí tộc trưởng!”

“Quản hắn tộc trưởng khỉ gió gì, tộc trưởng có thể hành vi phóng đãng? Có thể vỗ về chơi đùa hạ thể? Đây là cái đạo lý gì? Vương Tử phạm pháp, vẫn cùng tội như thứ dân, hắn là vật gì!” Thẩm Ngạo hung hăng mà đạp Lí Thành mấy cước, lúc này mới bỏ qua, phủi tay, nói: “Hắn tên gì?”

Toàn thân khách thương kia đầy mồ hôi, nói: “Tiểu nhân mới vừa nói, là tộc trưởng Lí Thành.”

“Lí Thành?” Thẩm Ngạo à nha một tiếng, muốn đi lên nâng Lí Thành dậy đến, nói: “Ha ha, lũ lụt vọt lên tận miếu Long Vương, thì ra là người trong nhà, Lí tộc trưởng, đến, đến, đến đây, ngươi cũng trưởng thành rồi, lăn đi lăn lại trên mặt đất, bị người nhìn thấy sẽ thành cái thể thống gì? Bổn vương đang có lời muốn nói cùng với ngươi, đến tặng lễ cho ngươi.”

Cả người Lí Thành như là đang run rẩy, vô cùng đau đớn, Thẩm Ngạo kéo hắn một phát, lại cảm nhận cơn đau đớn tăng lên, nhất là chỗ hạ thân, lại càng như muốn vỡ tung ra, ngay cả thằng đệ bên dưới cũng thẳng tắp lên vì đau, cả người không dám nhúc nhích xuống.

“Thẩm Ngạo cẩu tặc, ta muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn!” Lí Thành chợt quát một tiếng.

Thẩm Ngạo đỡ Lí Thành đến một nửa, nghe được uy hiếp trong miệng Lí Thành, sắc mặt biến đổi, tay liền buông ra, Lí Thành kia lại nặng nề té xuống, gào khóc quát to một tiếng, khóc không nước mắt.

Thẩm Ngạo lạnh lùng nói: “Cho ngươi mặt mũi mà không biết xấu hổ, một người tù trưởng nho nhỏ, cũng dám miệng xuất cuồng ngôn.” Dứt lời, phun một bãi nước miếng về hướng Lí Thành trên mặt đất, hung dữ nói: “Chúng ta đi, vốn là muốn tặng quà cho hắn, ai ngờ tên này không chịu.”

Dứt lời, Thẩm Ngạo mang theo một đám giáo úy, nghênh ngang rời đi.

Đợi đi khỏi xa xa, một người giáo úy mang theo tâm thần bất định nói: “Vương gia, người này dù sao cũng là tộc trưởng Chiêm tộc kia, làm nhục hắn như vậy, có thể đưa tới người trong trại cừu thị hay không? Còn nữa…..”

Thẩm Ngạo cười nhạt một tiếng, nói: “Đối với bằng hữu, như là Ô Thiện, như là tộc Hắc Sơn, tự nhiên là phải ôn nhu tựa như gió xuân quất vào mặt, đối với loại địch nhân này, không cần có cái gì cố kỵ!”

“Sợ là sợ người nọ...”

Thẩm Ngạo lại cười nhạt một tiếng, nói: “Không cần sợ, tối nay, bọn hắn đã muốn ám sát bổn vương, lúc này, bọn hắn không biết làm ra chuyện phức tạp.”

Hắn dừng chân lại, nhìn giáo úy dài dòng này, nói: “Ngươi coi bổn vương là người ngu sao? Sự tình không nắm chắc, làm sao lại đi làm? Lúc này đây đánh hắn, hắn chính là bị đánh rớt răng cửa, cũng phải nuốt vào trong bụng!”

Lí Thành kia lăn trên mặt đất, thời gian trọn vẹn một nén nhang, đau đớn mới hóa giải vài phần, mười mấy tộc nhân xúm lại, cũng không biết chuyện gì xảy ra, nâng Lí Thành dậy, Lí Thành nghiến răng nghiến lợi mà nói với khách thương run rẩy phía đối diện: “Triệu tập nhân thủ, triệu tập nhân thủ, ta không giết hắn, thề không làm người, đi, nhanh đi!”

Khách thương cũng không dám nghe hắn nói, chỉ là cẩn thận từng li từng tí mà vịn hắn vào trúc lâu, vẫy những tộc nhân kia lui, mới nói khẽ: “Lí tộc trưởng, chú ý tai vách mạch rừng!”

Lí Thành đến bây giờ vẫn còn đau đớn không chịu nổi, cắn răng chịu đựng, chỉ cảm thấy hạ thân như muốn phá tung ra, nhưng hắn tốt xấu cũng là nam tử trưởng thành, lại không dám đi gọi đại phu trong tộc đến, núi này, trong trại không giấu được chuyện kín, nếu đem chuyện bí ẩn bực này truyền đi, hắn làm tộc trưởng, cũng không có mặt mũi gặp người.

Đành phải cắn răng ngoan cường chống đỡ, cũng không biết rốt cuộc có tổn thương đến bảo bối hay không, đợi thời điểm không có người, chính mình lại thoa chút thuốc trị thương là được.

Lí Thành đặt tay lên trên một cái bàn nhỏ, không ngừng run rẩy, hung dữ nói: “Cái gì tai vách mạch rừng, ta muốn giết tên cẩu tặc kia, chẳng lẻ còn sợ cái gì?”

Khách thương không dám tới gần hắn, khuyên can từ xa: “Lí tộc trưởng, nếu hiện tại dẫn người đi qua, bên người Nhiếp chính vương kia cũng có vài chục cái thị vệ, nếu bất phân thắng bại, nhân thủ các tộc khác cũng đều đuổi tới, nhất là cái Hắc Sơn kia, còn có cả Ô Thiện, trong lòng người hai tộc bọn hắn, vốn là đi về hướng họ Thẩm kia, đến lúc đó xảy ra giằng co, chẳng những kiếm củi ba năm thiêu một giờ, còn đánh rắn động cỏ

Lí tộc trưởng, vô luận như thế nào, cũng phải nhịn, nhịn một tý, chờ đến trong đêm, đột nhiên tập kích, giết đi qua đó, thừa dịp tất cả mọi người không hề phòng bị, lấy đầu họ Thẩm kia, những người khác thấy hắn đã chết rồi, cũng không ai có thể nói gì.”

Lí Thành chỉ lo hạ thân đau đớn, lời khách thương nói, lại chỉ nghe lọt được một nửa, nôn nóng bất an nói: “Tốt, tốt, ngươi lăn đi ra ngoài trước đã!”

Khách thương sợ gặp phải cảnh giận cá chém thớt, vội vàng rón ra rón rén mà bước thẳng đi.

Mồ hôi to như hạt đậu, rơi vào trên người Lí Thành, hắn chăm chú mà nắm chặt nắm tay thành quả đấm, cả người như điện giật, dưới chân, một bãi máu ẩm ướt đỏ thẫm cứ thế lưu lại.

.................................................

Khi đêm đến, bầu trời dần dần bị mây đen bao phủ, một đạo ánh sáng chiều tà cuối cùng bị mây đen che đậy, sơn trại bình an dần dần u ám xuống dưới.

Những mục dân mắt thấy thời tiết thay đổi, lập tức đuổi súc vật, sớm kịp trở lại sơn trại, khói bếp bay lên trên đường núi đầy đá vụn, ngẫu nhiên có mấy đứa trẻ chơi đùa hai bên, đợi cho mưa to tầm tã rơi xuống, những đứa trẻ này ướt đẫm, lập tức bị cha mẹ cầm roi ngựa đuổi chạy về trúc lâu.

Mưa to rơi xuống, vốn là cuồng phong bay cuồn cuộn, thổi mạnh đến mức làm mắt người không mở ra nổi, về sau lại chính là rầm rầm một tiếng, bầu trời, trên mặt đất, đều ẩm ướt thành một mảnh, mái hiên cái trúc lâu kia giống như là thác nước trước Thủy Liêm động, mưa tí tách rơi trước phòng, lưu lại một ghềnh thác đầy nước là nước.

Mưa lúc này, tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, không đến hai canh giờ, mưa to liền ngừng, mây đen tản đi, bầu trời lộ ra đầy ngôi sao, sau cơn mưa, tuy bầu trời đêm vẫn là đen kịt, nhưng ngôi sao lại đặc biệt sáng ngời.

Trong trúc lâu, cửa sổ trúc nhẹ nhàng đẩy ra, ánh nến trong phòng thoáng chốc đã bắn ra, trên bệ cửa sổ còn lưu lại nước đọng, chảy về một chỗ, liền rầm rầm chảy xuôi về hướng mặt đất dưới lầu.

Trăng sao và ánh nến, hai bên chiếu rọi, một người mặt quỷ hiện ra, nàng đứng lặng bên cạnh cửa đổ, một đôi mắt sáng như sao, chớp động lên như bảo thạch, cái da thịt như son kia, miệng nhẹ nhàng nhếch lên, lại lưu lại vài phần bất đắc dĩ, trên bệ cửa sổ không có hoa giấy, nàng mới từ trong mộng tỉnh lại, khi nghe được cái mưa to tí tách kia, lại từ trên giường đứng dậy, chân trần chạy ra, muốn đi cứu giúp hoa kia...

Nhưng khi nàng đẩy cửa sổ ra, mới nhớ tới, cái hoa kia sớm đã bị chính mình đẩy rơi xuống, trong lòng dường như thiếu đi một vật quan trọng, rất vắng vẻ.

Có mưa, thời tiết cũng không nóng bức, lúc này nàng suy nghĩ, hắn không biết lại đi đến chỗ nào nghỉ mát rồi? Thở dài, rồi lại đeo mặt quỷ lên, cặp con ngươi đa tình kia, bắt đầu dần dần băng lạnh lùng, giấu ở phía sau mặt quỷ, phảng phất như thay đổi một con người khác.

Mà lúc này đây, ở trong một chỗ khe núi gần trung bình, nguyên một đám bóng đen bắt đầu tập kết, tất cả mọi người không nói gì, tận lực không phát ra bất kỳ thanh âm nào, mưa vừa qua, trên mặt đất lầy lội không chịu nổi, bên trong cây rừng, còn còn sót lại nước đọng, làm ướt hết sạch quần áo của những người này.

Hơn hai trăm người, ngay cả tiếng ho khan cũng không có, trầm mặc đến đáng sợ.

Có người cõng một người trên lưng, hóa là lại là Lí Thành.

Vốn, Lí Thành bị trọng thương, không nên tới, nhưng nghĩ đến người kia, Lí Thành cũng đã hận đến nghiến răng ngứa, chịu đựng đau nhức kịch liệt, gọi người vác hắn lên vai chạy đến đây.

Hắn muốn tận mắt nhìn thấy người vào ban ngày ẩu đả chân tay đối với hắn nằm trong vũng máu, thậm chí, hắn đã tính toán hết, mình sẽ dùng cái lời nói gì ác độc ở trước khi người này chết, lăng nhục hắn thậm tệ.

Nhiếp chính vương thì như thế nào? Tại đây là Hoành Sơn, là thiên hạ của Lí Thành hắn, giết Thẩm Ngạo này, cưới Quỷ Trí Hoàn, Lí Thành hắn chính là tự lập làm vương, cũng không có người nào có thể kháng cự.

Lí Thành được người an trí trên một tảng đá lớn, vài người đã tiến đến bên cạnh hắn, hắn chứng kiến một người, không khỏi thấp giọng nói: “Người kia là ai?”, người này dáng người khôi ngô, xem xét không giống như là người Đảng Hạng, cũng không mang cái vòng đeo ở cổ như người Đảng Hạng, Lí Thành đương nhiên không nhận biết.

Lúc này, khách thương ban ngày đi cùng Lí Thành đẩy đám người ra, thấp giọng nói: “Lí tộc trưởng, đây là đầu lĩnh hộ vệ của tiểu nhân, gọi Lương Võ, người này hiểu thương pháp, thuộc hạ cũng không thiếu huynh đệ chịu xuất lực.”

Lương Võ hợp thời mà hướng Lí Thành ôm tay, nói: “Tiểu nhân bái kiến tộc trưởng.”

Loại thái độ kính cẩn này, lại để cho Lí Thành hòa hoãn hơn một ít, gật gật đầu, nói: “Vậy thì động thủ đi, thời gian không nhiều lắm, tiến lên, phàm là có người dám ngăn cản, lập tức giết chết, còn có tên Thẩm Ngạo kia, nhất định phải mang đầu của hắn tới gặp ta.”

Trong đêm tối, bóng người lắc lư, vô số bóng người từ trong rừng xuất hiện, dễ dàng mà vọt tới một chỗ trúc lâu.

Trăng sáng như gương, gió đêm phơ phất, thổi trúng cây cành, lá chi chi rung động, làm cho những người này không nghĩ tới, chính là, một đường này đi đến, đúng là thông suốt, phụ cận trúc lâu lại không có một người nào.

“Chuyện gì xảy ra?” Rất nhiều người sinh ra dự cảm bất tường, tất cả đều quá khác thường, làm cho người ta không thể không tò mò, một người cầm đầu xông đi lên lầu, một cước đem đá văng cửa gỗ, cánh cửa lay động kịch liệt, bên trong là một mảnh đen nhánh.

Có người giơ bó đuốc tiến đến, mới phát hiện tại đây đã là người đi nhà trống.

Tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, cái sát khí kia tức thì toàn bộ biến thành hư ảo, có người không cam lòng mà đi vào, xốc chăn chiếu lên, thăm dò mọi nơi, vẫn không thu hoạch được gì.

Lí Thành lúc này mang theo vài người đến, gầm nhẹ lên hỏi: “Người đâu?”

“Chỉ sợ là để lộ tin tức, người đã chạy thoát.”

Sắc mặt Lí Thành âm trầm, cả giận nói: “Lúc trời mưa, người vẫn còn, mấy chục người, há có thể nói đi là đi?”

Khách thương kia đi ra, nói: “Thời điểm tối đêm, mưa lớn như vậy, muốn chạy trốn cũng chưa chắc thoát được, lúc mưa tạnh về sau, rất nhiều người còn chưa chìm vào giấc ngủ, nếu bọn họ đi lúc đó, đã sớm bị người nhìn thấy.”

Con mắt hắn chớp động quang mang, nói từng chữ từng câu: “Khả năng duy nhất, chính là vừa trốn không lâu, bọn hắn không quen đường nhỏ nơi này, sẽ trốn không được xa.”

Lí Thành nghe xong hắn nói, gật gật đầu, nói: “Chia nhau đuổi theo, vừa mới mưa, có người đi đi lại lại, nhất định sẽ có dấu chân, theo dấu chân mà đi, đừng để cho bọn hắn chạy mất.” Hắn hít một hơi thật sâu, nếu thật sự để cho người ta chạy thoát, mối thù hôm nay, chẳng phải là vĩnh viễn không thể báo?

Mọi người nghe xong lời Lí Thành nói, đều tự mang theo một đội người, chia nhau đi ra ngoài, lúc này, bọn hắn cũng không có cố kỵ, đều đốt bó đuốc, hướng đến các phương hướng đuổi theo.

Lí Thành cùng khách thương kia ở lại trong trúc lâu, bên ngoài chính là mấy tộc nhân Lí Thành trông coi, bọn hắn ậy giống trống khua chiênnhư v, sớm đã kinh động rất nhiều người, một chiếc đèn chụp lộ ra, phát hiện dị động bên này, tiếp theo, có thật nhiều người chạy tới hướng bên này.

Hai người Ô Thiện và Hắc Sơn đi đến nhanh nhất, tiến vào cái trúc lâu này, sắc mặt hai người cũng không khỏi trắng bệch, Hắc Sơn tính tình xúc động, hung dữ nói về phía Lí Thành: “Nhiếp chính vương đâu?”

Lí Thành lúc này lại khôi phục tỉnh táo, cười nhạt một tiếng, nói: “Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây?”

Ô Thiện xanh mặt nói: “Lí Thành, ngươi quá làm càn!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.