Kiều Thê Như Vân

Chương 660: Uống sữa



Chu tiến sĩ kia cũng không nói cái gì, chỉ hơi hơi gật đầu, lập tức đi làm, ở phía trong màn, ánh nến chập chờn, Thẩm Ngạo mang theo kiếm máu chảy đầm đìa, ánh mắt rơi vào trên mặt của mỗi người, buồn bã nói: “Bản vương có nguyện vọng lớn nhất...”

Mọi người biết rõ, Thẩm Ngạo đang muốn kể một ít đạo lý, đơn giản là vì nước vì dân, khỏa thi các loại, chỉ là, Nhiếp chính vương nói, lại không ai dám cắt ngang, đều là một bộ nghiêng tai lắng nghe.

Thẩm Ngạo tiếp tục nói: “Đúng đấy hao phí tiền của người khác, ở phòng ở người ta, ngủ với nữ nhân nhà người ta, đi đường người khác, khiến cho người khác không đường nào có thể đi!”

Mọi người ngạc nhiên.

Thẩm Ngạo nhếch miệng, lại nói: “Nhưng thế đạo gian nan, bổn vương lại là người đọc sách, sao không biết xấu hổ, làm sự tình bực này?” Trên mặt của hắn trầm mặc đáng sợ, liên lạc với tình cảnh hắn cắt lỗ tai người ta xuống vừa rồi, chỉ sợ ai cũng không tin, hắn là người đọc sách, có cái gì không dám làm chứ.

Thẩm Ngạo cảm thán, tiếp tục nói: “Cho nên, bổn vương một mực nói tuân thủ luật lệ, chính là muốn tự mình ngăn chặn tật xấu trong lòng, nhưng hiện tại...” Mắt của hắn trong mắt hiện lên sát cơ, trầm giọng nói: “Người Nữ Chân đã đến rồi, hắn muốn tới đoạt nữ nhân của bổn vương, ở phòng ở của bổn vương, tiêu tiền của bổn vương, lại khiến cho tử tôn bổn vương đi làm bò ngựa của hắn, thế đạo gian nan à...”

Thẩm Ngạo lại cảm thán, nói: “Bổn vương có thể ngồi chờ chết sao? Đại Hạ có thể thúc thủ chịu trói sao?”, hắn hung hăng mà ném kiếm lên trên mặt đất, xùy một tiếng, mũi kiếm đâm xuống ba thốn, hắn ngẩng đầu, vô cùng kiên định nói: “Không thể!”

Thanh âm của hắn bắt đầu cao lên, nói: “Đã như vầy, bổn vương muốn sinh tồn, muốn bảo vệ người nhà của mình, muốn cho con dân Đại Hạ không bị sài lang tàn sát, đành phải diệt sạch huyết mạch của bọn hắn, phá huỷ từ đường bọn hắn, cướp sạch bò dê của bọn hắn, cướp đoạt thổ địa của bọn hắn, làm cho bọn họ vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn không siêu sinh! Ăn miếng trả miếng, giết cả nhà của hắn, đoạt con mẹ nó!”

“Đoạt con mẹ nó!” Có người gầm nhẹ một tiếng trong đám người, ngay cả quan quân và tiến sĩ cũng đều bên ngoài bu lại, nghe xong một rống lời này, đều kêu to: “Đoạt con mẹ nó?”

Giết cả nhà của hắn thì không nhớ, lại nhớ rõ cướp vợ người ta, ánh mắt Thẩm Ngạo nhìn đầu sỏ dẫn đầu trong đám người tầm thường kia, cuối cùng cũng phát giác, loại phần tử không ổn định này thật sự quá nhiều, đành phải thôi, vì vậy mà hét lớn một tiếng: “Lão nương tội gì, không bằng đoạt muội của hắn đi.”

“Đoạt muội hắn, đoạt muội hắn...”

…………………………………………� �� �………….

Lều lớn Quân Kim, mười thương nhân nằm trên mặt đất, vết máu đỏ thẫm trên tai đập vào mắt, mà khắp nơi trên đất, đều là mảnh vỡ bị đập nát, một người tướng quân Nữ Chân phẫn nộ, rút đao ra, chém bàn rượu thành hai nửa.

Nhưng Hoàn Nhan Đồ Đồ lại ngồi ngay ngắn bất động, sắc mặt dữ tợn, âm tình bất định mà nhìn đám thương nhân, hỏi: “Bọn hắn còn nói gì?”

Một người thương nhân nói: “Còn nói..., còn nói, Đồ Đồ Tướng quân có một con gái......”

Hoàn Nhan Đồ Đồ hung hăng nắm chặt nắm tay, lạnh lùng nói: “Không cần nói nữa!” Hắn bỗng nhiên đứng lên, lạnh lùng cười nói: “Thẩm Ngạo làm như vậy, là muốn kích động ta.” Hắn cười lành lạnh, nói: “Chỉ là......, hắn đã làm được! Truyền lệnh, sáng sớm ngày mai, toàn quân xuất kích!”

“Tuân mệnh!” Tất cả đồng loạt hét lớn.

................................................

Quân đội thay đổi, giày quân đội giẫm trên mặt đất, rung động xoẹt zoẹt~, làm cho Thẩm Ngạo ở bên trong không thể chìm vào giấc ngủ, sáng sớm liền mở mắt, niếp giày bắt đầu đứng dậy, cảm thấy yết hầu hơi khô, quát to một tiếng: “Người đâu, người đâu...”

Thân vệ không thấy, lại thấy Quỷ Trí Hoàn đi đến, Quỷ Trí Hoàn vạch mặt quỷ, lộ xuất dung mạo động lòng người, cười nhạt một tiếng, nói: “Điện hạ, toàn bộ doanh đã chuẩn bị, chỉ có ngươi vẫn ở đây.”

Thẩm Ngạo lắc đầu, nói: “Có nước không?”

Quỷ Trí Hoàn đi lấy trà đến, Thẩm Ngạo uống một ngụm, mới nói: “Hiện tại là lúc nào?”

“Giờ mẹo canh ba.”

Thẩm Ngạo chứng kiến ngoài lều lộ ra nắng sớm nhàn nhạt, không khỏi nói: “Không muộn.”

Quỷ Trí Hoàn đã lấy giáp trụ trên vách tường ra, mặc vào hộ Thẩm Ngạo, một mặt nói: “Điện hạ, đây là lần đầu tiên ngươi ra trận giết địch?”

Thẩm Ngạo ha ha cười một tiếng, nói: “Rất nhiều lần.” Đợi Quỷ Trí Hoàn thay hắn buộc áo choàng lại, tay hắn không khỏi quàng quanh lưng Quỷ Trí Hoàn, nói: “Một người người đọc sách, trước khi ra trận giết địch, mượn bờ vai của ngươi để dựa vào, có tính quá mức hay không?”

Trong ánh mắt của hắn, con mắt rất thanh tịnh, rất thuần khiết, làm cho người ta nhìn thấy, giống như là một tờ giấy trắng, không có một chút dấu vết dơ bẩn nào.

Quỷ Trí Hoàn vốn định lùi thân thể, không cho hắn thực hiện được, nhưng khi nhìn bộ dáng của hắn, không khỏi nhẹ nhàng cười một tiếng, mấp máy miệng, không nói lời nào.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của Thẩm Ngạo, đối phương không nói lời nào, đó chính là chấp nhận, hắn cũng tuyệt không khách khí, đầu liền chui vào ngực Quỷ Trí Hoàn, Quỷ Trí Hoàn hô lên một tiếng, nói: “Ngươi dựa vào đâu vậy?”

Thẩm Ngạo ôm chặt nàng, cả khuôn mặt vùi sâu vào nàng bộ ngực mềm mại, cười hì hì nói: “Tình thương của mẹ luôn có thể mang đến lực lượng chinh chiến vô tận, Hoàn nhi tiểu thư thưởng cho ta đi.”

Cách quần áo, Thẩm Ngạo cảm nhận được mùi thơm của cơ thể con gái, cả người dán sát vào, thân thể hoàn toàn dung hợp cùng Quỷ Trí Hoàn.

Quỷ Trí Hoàn thấp giọng rên lên, cắn môi nói: “Điện hạ chính là làm bẩn người ta như vậy sao?”

Vừa dứt lời, Thẩm Ngạo đột nhiên ngẩng mặt lên, nghiêm túc nói: “Như vậy, chúng ta bắt đầu từ thuần khiết trước.”

Dứt lời, liền cúi đầu xuống, đi qua hướng miệng anh đào của Quỷ Trí Hoàn, đầu lưỡi muốn thăm dò vào trong miệng Quỷ Trí Hoàn, Quỷ Trí Hoàn vốn là cắn răng, dần dần, thân bất do kỷ, để mặc Thẩm Ngạo âu yếm.

Lúc tách miệng ra, trên mặt Quỷ Trí Hoàn đã là một mảnh đỏ thẫm, ngực phập phồng nói: “Ngươi đi đi….!”

Thẩm Ngạo không nói hai lời, tay lại đưa lên, đặt lên ngực nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, Quỷ Trí Hoàn gắt một cái, trên mặt lại càng hiện lên một vòng ửng đỏ, muốn đẩy tay Thẩm Ngạo ra, ai ngờ Thẩm Ngạo sớm có tâm đắc, tay để trống cầm lấy tay nàng, thấp giọng nói: “Trên đời chỉ có Hoàn nhi tốt, có Hoàn nhi là bảo vật...... ồ... đây là cái gì...”, tay của hắn dần dần dời xuống, thăm dò vào khu vực tam giác của Quỷ Trí Hoàn, dưới đó đã có một đống nước chảy ra.

Quỷ Trí Hoàn muốn đẩy hắn ra, lại phát hiện một tia khí lực cũng không có, thấp giọng nói: “Có người trông thấy.”

Thẩm Ngạo rất chân thành nói: “Yên tâm, nhìn thấy thì nói chúng ta đang rèn luyện thân thể.”

Hai người lại tiến vào trạng thái mê man, dần dần, Quỷ Trí Hoàn cũng thả lỏng một ít, thấp giọng nỉ non vài câu gì đó, miệng lại bị Thẩm Ngạo bao trùm.

Thẩm Ngạo thoáng chốc trở nên rất muốn xâm lược, cả người dán sát vào cơ thể Quỷ Trí Hoàn, tùy ý làm xằng làm bậy.

“Điện hạ...” Một người giáo úy bị kích động mà vén rèm lên, nhất thời ngây người, không biết là nên đi hay là nên ở lại.

Lúc này, Quỷ Trí Hoàn không biết sinh ra khí lực từ đâu, một tay đẩy Thẩm Ngạo ra, cả người lảo đảo đến nơi khác.

Trong lòng Thẩm Ngạo thầm hận, lại là một bộ dạng như thường, cười ha ha nói: “Rèn luyện thân thể mà thôi, ngươi không hiểu lầm chứ?”

Cả người giáo úy này đóng đinh trên mặt đất, chân cũng có chút mềm nhũn, trong lòng nghĩ, sáng sớm đã đụng vào cái này, điện hạ nổi danh có thù tất báo, nên làm như thế nào cho phải? Nghe được Thẩm Ngạo hỏi hắn, hắn lập tức ưỡn ngực nói: “Không hiểu lầm, không hiểu lầm.”

“À...” Thẩm Ngạo không đếm xỉa tới, nói: “Thích ăn sữa không?”

Giáo úy gãi gãi đầu, không biết trả lời như thế nào.

Thẩm Ngạo nói: “Bổn vương rất ưa thích.”

“...”

“Con mẹ nó, còn đứng ở chỗ này làm cái gì? Nhìn cái gì vậy! Xéo đi!”

Giáo úy lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng trốn đi.

Có chuyện vừa rồi, Quỷ Trí Hoàn vẫn mang theo chút ít xấu hổ, nói: “Điện hạ, ta đi Hoành Sơn quân bên kia nhìn xem.”

Thẩm Ngạo giữ chặt nàng, hướng nàng cười nói: “Nếu bổn vương hôm nay không tử, có thể thưởng sữa không?”

Quỷ Trí Hoàn nhìn gia hỏa vô sỉ này, dở khóc dở cười.

Lúc này, giáo úy kia lại chạy tới, lúc này đây, cũng không dám nhấc màn lên, chỉ là đứng tại ngoài lều hét lớn: “Điện hạ, ta cũng không phát hiện cái gì, chỉ có chuyện muốn bẩm báo, Lý Thanh tướng quân muốn tiểu nhân mà nói, thám báo đã có tin tức, thiết kỵ Nữ Chân xuất động, xin hỏi có nên nghênh chiến?”

Ở phía trong màn phát ra tiếng nói: “Chiến!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.