Kiều Thê Như Vân

Chương 696: Xin tiền



Trong lòng Thẩm Ngạo nghĩ: “Đổi lại là nam nhân cẩu thả, đến lúc đó có mưa, khẳng định sẽ biến thành ướt sũng.”

Nghĩ tới đây, trong lòng liền không nhịn được cười, lúc này thật sự là mong chờ bầu trời nhanh hiện ra đầy mây đen, cho trận mưa to thật to, để cho hắn cầm cây dù, nhàn nhã dạo chơi, chứng kiến rất nhiều người che đầu, bị mưa thành ướt sũng.

Chỉ tiếc, trời không chiều lòng người, sau khi trải qua một hồi tuyết rơi, về sau, sắc trời đúng là càng ngày càng sáng sủa hơn, ngàn dặm không mây, cực kỳ tươi mát, làm cho người ta không khỏi hít vào sâu mấy hơi.

Dạo chơi xuyên qua ngự đạo thẳng tắp, lúc đến một chỗ cầu nhỏ Hán Bạch Ngọc, Thẩm Ngạo không khỏi nghỉ chân, nhìn suối nước dưới cầu, suối nước đã kết thành băng, lại không còn nhìn ra cái vằn nước chảy xuôi của dòng suối kia, hào hứng của Thẩm Ngạo đại giảm, lắc lắc đầu, chậm rãi nói: “Không biết mấy con cá nuôi dưỡng trong cái khe nước này thế nào, có phải là chết cóng rồi hay không, đáng tiếc, đáng tiếc, cá ngon.”

Đang nói, Dương Tiễn lại tới nghênh đón, hổn hển nói: “Vừa rồi bệ hạ nghe xong thông báo, nói là ngươi muốn yết kiến, ai ngờ đợi đã lâu, cũng chưa thấy ngươi đi qua, bảo ta tới thúc giục, làm sao ngươi còn ở nơi này, hết nhìn đông tới nhìn tây?”

Thẩm Ngạo cười nhạt một tiếng, nói: “Không vội, không vội.”

Dương Tiễn ngây ngốc một chút, nói: “Không gấp cái gì?”

“Không vội mà đi gặp bệ hạ, ngày tốt cảnh đẹp, đương nhiên phải đi nhiều một chút, nhìn nhiều một chút, không phải có câu nói rất hay ư, cảnh sắc giai lệ, an ủi tâm ta.”

Dương Tiễn không khỏi lắc đầu, đành phải kéo hắn đi: “Tại đây không có cảnh sắc giai lệ, chỉ có bệ hạ, bệ hạ đợi mệt rồi, đến lúc đó không thiếu được việc muốn tìm lỗi của ngươi.”

Đến bên ngoài Văn Cảnh các, ngay cả thông báo cũng giảm đi, Dương Tiễn vội vã kéo Thẩm Ngạo đi vào, hai người còn đang dây dưa, đồng loạt vượt qua cánh cửa, Thẩm Ngạo thấy được Triệu Cát, mới ngượng ngùng cười một tiếng, nói: “Bệ hạ chờ lâu chưa?.”

Triệu Cát uống trọn vẹn hai chén trà nóng, mới đợi được người này đến, trong lòng có vài phần không vui, trầm mặt nói: “Vào cung, lại khoan thai đến chậm, phải nhận phạt!”

Chữ phạt phát ra, Triệu Cát lại nhẹ nhàng nói: “Để cây dù dưới nách ngươi lại.”

Nhưng Thẩm Ngạo lại cười hì hì một tiếng, nói: “Bệ hạ ưa thích thì cứ cầm lấy là được.”

Triệu Cát tức giận không có chỗ đánh, đành phải nói: “Ngươi còn có tâm tư cười? Trẫm nghe nói, ngươi đập phá cả phủ đệ Trịnh Quốc công, ngươi thân là trọng thần triều đình, dòng họ Thiên gia, thành cái thể thống gì, coi mình là lưu manh trên đường sao? Còn nữa, Trịnh gia tốt xấu cũng là nhà mẹ đẻ Trịnh phi, không nhìn thầy chùa thì xem mặt phật, Trịnh phi là trường bối của ngươi, đây là chuyện thế hệ con cháu nên làm sao?”

Thẩm Ngạo cười nhạt, nói: “Bệ hạ, đập phá Trịnh phủ, mặc dù có ngại ngùng về chuyện mặt mũi, nhưng vi thần làm như vậy, cũng là vì bệ hạ.”

Triệu Cát không khỏi buồn cười, hỏi: “Thì ra là Trẫm bảo ngươi nện Trịnh gia sao?”

Thẩm Ngạo nghiêm túc nói: “Bệ hạ có biết, vì sao vi thần khoan thai đến chậm không?”

Triệu Cát thấy hắn khó được đứng đắn một hồi, cũng không nhịn được mà ngồi nghiêm chỉnh lại, nói: “Trẫm muốn nghe giải thích của ngươi.”

Thẩm Ngạo từ từ nói: “Vi thần lúc ấy dẫn theo người đi, chẳng qua là muốn đòi khoản nợ, bệ hạ cũng biết, vi thần nuôi dưỡng một con gà rất không dễ dàng, gà này tại trong lòng vi thần, quả thực chính là thầy tốt bạn hiền của vi thần, sáng sớm mỗi ngày, đều là nó gáy gọi vi thần bắt đầu đứng dậy, vi thần mới có thể đọc sách vẽ tranh, tu thân tề gia.

Một con gà, rõ ràng thăng lên đến độ cao này, cơ trên mặt Triệu Cát đã muốn run rẩy.

Thẩm Ngạo tiếp tục nói: “Gà tốt như vậy, nếu không phải vi thần cần dùng tiền gấp, cũng sẽ không bán cho Trịnh Sảng kia, nhưng Trịnh Sảng cầm được gà, lại tự cho là nhà mình là ngoại thích, vậy mà dám khi dễ đến trên đầu vi thần, cho rằng vi thần không dám lộ mặt ra, không dám đòi nợ, bệ hạ, nếu gặp loại người này, ngài sẽ làm sao?”

Triệu Cát không khỏi nói: “Ngươi nói tiếp.”

Tâm ý của hắn, Triệu Cát hiểu, chỉ là, nếu như đổi lại là Triệu Cát, chỉ sợ cũng muốn đánh đến tận cửa, nhưng những lời này khó mà nói ra được.

Thẩm Ngạo thở dài, nói: “Vi thần vốn chỉ là muốn đi tìm Trịnh Sảng kia tính sổ, ai ngờ đến đó, lại cải biến chủ ý?”

“Đây là vì cái gì?” Triệu Cát bưng lấy chén trà, bị lời Thẩm Ngạo nói mà lại dừng lại, đúng là thổi trà bọt mà quên uống.

Thẩm Ngạo nói: “Bởi vì vi thần nhìn qua, chỉ có xa hoa cùng cực để hình dung, tòa nhà Trịnh gia thật sự quá hoa mỹ, cho nên, vi thần không nhịn được, đã muốn nện cả chỗ đó.”

Sắc mặt Triệu Cát lạnh xuống đến, cả giận nói: “Đây là cái gì lý do?”

Thẩm Ngạo chẳng những không khiếp đảm, lại hùng hồn cất cao giọng nói: “Đương nhiên là có lý do, nhưng đây không phải là lý do, có lẽ là đạo lý lớn nhất thiên hạ, Trịnh gia chỉ là ngoại thích, nhiều nhất, cũng không quá đáng Quốc công mà thôi, gia thế như vậy, phủ đệ đúng là càng thêm hoa mỹ so với cung điện, so với Tấn Vương phủ thì càng thêm đường hoàng,

lúc vi thần đến, ven đường cố ý cẩn thận đánh giá cái cung điện này, thế mới biết, thì ra cung điện cùng so sánh với Trịnh phủ, đúng là có nhiều chỗ không bằng.

Một Quốc công nho nhỏ, cẩm y ngọc thực, xa hoa lãng phí vô độ thì cũng thôi, rõ ràng phủ đệ có thể so sánh với vườn thượng uyển trong hoàng cung, vi thần thân là thần tử trung thành nhất của bệ hạ, đương nhiên là lòng đầy căm phẫn, ác tâm từ sinh ra,

bởi vậy, mới cải biến chủ ý, đánh tên Trịnh Sảng kia một trận trước, sau đó mới đập phá phủ đệ của hắn, để hắn biết rõ, một người Quốc công, nên trung thực với bổn phận, không cần phải vượt qua thân phận của mình.”

Thẩm Ngạo chậc lưỡi, một bộ dạng tận tình khuyên bảo, nói: “Kỳ thật, vi thần cũng là tốt vì Trịnh gia, thân là thần tử, không nên hưởng dụng tự nhiên không thể hưởng dụng, không nên cao ngạo cũng quyết không thể cao ngạo, Trịnh phi trong cung phục vụ bệ hạ, Trịnh gia có vinh quang hưởng theo, làm ngoại thích, thì càng nên cẩn thận từng li từng tí.”

Triệu Cát trợn mắt há hốc mồm, phen đạo lý này, nói ra thật sự rất đường hoàng, nếu không phải Triệu Cát biết rõ người này ý nghĩ xấu đầy mình, nói không chừng còn muốn mời hắn đi Thái Học, từ từ tuyên truyền giảng giải đạo lý này.

Thẩm Ngạo cười nhạt một tiếng, tiếp tục nói: “Bệ hạ, hôm nay, nếu không phải vi thần đập phá mấy cái gì đó Trịnh gia không nên hưởng dụng, sớm muộn gì cũng có một ngày, Trịnh gia lại xuất hiện mấy thế hệ con cháu không tốt, tự cho là nhà mình phú khả địch quốc, ngay cả cung điện hoàng đế cũng không bị nổi, chẳng phải là sẽ làm ra sự tình càng khác người hay sao.

Một người Trịnh Sảng, liền dám khi dễ đến trên đầu thân vương, dám quỵt tiền của thân vương, giám quốc Nhiếp chính vương ta đây, tương lai lại hiện ra một người Trịnh cẩu, Trịnh mèo, sẽ dám cưỡi lên trên đầu bệ hạ.

Cần biết, tiền tài ăn nhân tâm, Trịnh gia quá nhiều tiền, thân là thần tử, nên thương cảm đến bệ hạ trị quốc vất vả, thương cảm đến dân chúng lưu dân Thái Nguyên áo rách quần vá gian khổ, cùng với cầm những số tiền này đến lầu cao, chẳng bằng làm một ít chính nghiệp lo âu vì bệ hạ, tế thế an dân.”

Những lời này, lại nói đến tâm khảm Triệu Cát, Thái Nguyên đê sụp, lòng Triệu Cát nóng như lửa đốt, nhưng người này gần đây keo kiệt, quốc khố bên kia không đủ tiền giúp nạn thiên tai, bên ngoài triều sớm có người đánh tới tận cung vua, trong lúc này, ở phía trong kho riêng hôm nay vô cùng đẫy đà, tất cả mọi người trông cậy vào hoàng đế thông qua ít tiền, duy trì giúp đỡ cái nạn thiên tai này.

Nhưng Triệu Cát gần đây luôn cho rằng tiền trong kho là tiền mua quan tài, bắt hắn cầm lấy đi luyện binh, trong lòng hắn vẫn còn thoải mái một ít, dù sao luyện binh là củng cố xã tắc, cầm lấy đi giúp nạn thiên tai, tiền này tựa như nước chảy, liên tục không ngừng đi ra ngoài, khiến cho lòng hắn đau như đao cắt.

Thẩm Ngạo nhắc nhở một lần như vậy, hắn lại có nhiều hơn một phần tâm tư, cái Trịnh gia này phú khả địch quốc, làm thần tử mà lưu nhiều tiền như vậy để làm cái gì, vì cái gì không lo âu giải nạn cho Trẫm.

Triệu Cát gật đầu, nói: “Đúng, không thể tưởng được, ngươi rõ ràng có thể nói ra phần đạo lý này, lòng Trẫm rất an ủi, lúc này, Trẫm hồi tưởng lại, ngươi đập trận này, lại đập rất tốt, Trẫm sẽ có phần thưởng!”

Triệu Cát lộ ra dáng tươi cười như cáo già, cười ha ha nói: “Ngươi muốn ban thưởng cái gì?”

Thẩm Ngạo nghiêm túc nói: “Vi thần lúc này đây chỉ muốn giúp nạn thiên tai, cần có bảy trăm ngàn xâu tiền bạc, để mà mua sắm lương thực, mua sắm vải vóc, xây dựng công trình phục dụ dân sinh, để cho mười vạn lưu dân phủ Thái Nguyên, có thể tái tạo nghề sinh sống, nếu bệ hạ muốn ban cho phần thưởng, không bằng thông qua năm trăm ngàn quan, vi thần sẽ cầm lấy nó, đi giúp nạn thiên tai.”

Sắc mặt Triệu Cát biến đổi, bảy trăm ngàn quan, nhiều như vậy... chính là Hộ bộ bên kia, cũng chỉ muốn của hắn ba trăm ngàn quan mà thôi, người này quá tham lam rồi.

Hắn không khỏi nói: “Sao lại lấy muốn nhiều như vậy?”

Thẩm Ngạo nói: “Hộ bộ kết toán là ba trăm ngàn, chỉ dùng để cứu tế mà thôi, nhưng hiện nay, mắt thấy sắp bắt đầu mùa đông, dân chúng áo rách quần vá, thân không chỗ ở, Thái Nguyên lại là phương bắc, cho nên, không xây dựng các công trình, cất bước phát triển, chỉ sợ là kể cả chúng ta trả tiền lương thực, cũng sẽ làm bọn họ chết cóng, bởi vậy, vi thần muốn thuế ruộng nhiều hơn, dùng để dân chúng xây nhà, trùng kiến gia viên.”

Triệu Cát không khỏi gật đầu, đơn thuần chi ra cháo lương thực, nếu là ở mấy tháng trước kia thì cũng thôi, trước mắt thời tiết rất lạnh, chỉ dựa vào một ngày ba bữa, lại có làm được cái gì, người ta dù sao không phải cỏ cây, cũng nên có một chỗ che gió tránh mưa.

Huống hồ năm sau là đầu xuân, cũng nên cung cấp một ít trâu cày, nông cụ, cũng không thể bắt triều đình mỗi năm đều phải giúp đỡ nơi đây.

Triệu Cát khó xử, nói: “Tiền phủ kho, chỉ sợ không thể xuất ra nhiều tiền như vậy, lương thực, chính là Hộ bộ định ra ba trăm ngàn quan, hôm nay còn chưa có tin tức manh mối, đâu có thể xuất ra bảy trăm ngàn quan?”

Thẩm Ngạo cười hì hì nói: “Vi thần nghe nói, thuế ruộng trong kho chồng chất như núi…….”

Nghe xong lời Thẩm Ngạo nói, trên mặt Triệu Cát đã rất khó coi, thời điểm hắn tâm tình không tốt, luôn không nhịn được mà đi uống trà, cho nên, tay của hắn đã muốn ôm lấy chén trà nhỏ, nước trà ở phía trong chén trà nhỏ đã nguội, lại không tự giác mà uống một ngụm, cau mày, không nhịn được, nói: “Trà mới!”

Đây là dấu hiệu mặt rồng giận dữ, Dương Tiễn như thế nào không biết? Lập tức hướng một người tiểu nội thị, nháy mắt vài cái, tiểu nội thị kia hồn không phụ thể mà lập tức quay người đi, vào hầu phòng cách đó không xa, bưng chén trà mới tới.

Lá trà bích lục ngâm trong nước trà nóng hổi, Triệu Cát nhẹ nhàng thổi ra một hơi, mới cẩn thận uống một ngụm, nhìn Thẩm Ngạo, sau nửa ngày, mới chậm rãi nói: “Bảy trăm ngàn quan, không khỏi cũng quá nhiều chút ít, triều đình mấy năm này chi tiêu rất lớn, lập tức sắp đến mừng thọ sinh nhật thái hậu, cung vua bên này cũng rất là khan hiếm, Dương Tiễn...”

Nói xong, Triệu Cát nhìn về phía Dương Tiễn, Dương Tiễn lập tức nói: “Nô tài tại...”

Triệu Cát chậm rì rì nói: “Trong kho luôn luôn là ngươi trông coi, vừa rồi lời Trẫm nói, có đúng hay không?”

Dương Tiễn nào dám nói tiền ở phía trong kho đã muốn chồng chất như núi?

Nhưng còn cần nhiều lần sửa chữa mấy cái phòng thái tổ để dùng, vậy nên liền khom người nói: “Bệ Hạ nói không sai, trong kho khan hiếm, khắp nơi đều là cánh tay đưa ra đòi tiền, đâu còn có thể xuất ra nhiều tiền như vậy... Còn nữa, Bình Tây Vương không phải lo liệu việc nhà, không biết củi gạo quý, trong nội cung này đều nhanh...sắp chết đói...”

Xong việc rồi, Dương Tiễn còn nặn ra vài phần bộ dạng thật khó khăn, giang tay ra như thể ăn xin, ý tứ này của hắn là do Triệu Cát nói, đòi tiền không có, mạng thì có một cái đầu, ngươi muốn hay không?

Rất vô sỉ...

Trong lòng Thẩm Ngạo cực kỳ oán thầm, nhưng lại nhạt cười nhạt, nói: “Bệ hạ thật sự lại làm cho vi thần khó xử rồi, cũng không thể đã muốn con ngựa chạy, vừa muốn con ngựa không ăn cỏ chứ? Sủi cảo làm còn khó, không bột đố gột nên hồ (người đàn bà khéo cũng khó có thể thổi cơm khi không có gạo), huống chi là sự tình cứu tế nạn dân lớn như vậy? Bệ hạ có lẽ là dùng quốc sự làm trọng thì tốt hơn.”

Triệu Cát kỳ thật cũng hiểu được khó khăn trong đó, đành phải nói: “Chi dụng ba trăm ngàn quan, có lẽ còn không thành vấn đề, nhiều hơn nữa, liền không có.”

Triệu Cát liếc nhìn Thẩm Ngạo, tiếp tục chậm rì rì nói: “Thẩm Ngạo à, Trẫm biết rõ năng lực của ngươi, ngoại trừ tiền, những chuyện khác đều dễ nói.”

Thẩm Ngạo không khỏi cười khổ, trước mắt chính là muốn tiền, những thứ khác nói ra có cái gì để dùng? Hoàng đế này quả nhiên là bỉnh tính không dời, rõ ràng keo kiệt đến trình độ này, hắn cười nhạt một tiếng, nói: “Đây là bệ hạ nói?”

Triệu Cát nghiêm túc nói: “Quân không nói đùa, Trẫm đã nói, tự nhiên đều tùy ngươi.”

Thẩm Ngạo cười nói: “Như vậy, không bằng xin bệ hạ ban thưởng vi thần 100 con gà, như thế nào?”

“Lại là gà...” Hôm nay, Triệu Cát nghe được chữ gà, mí mắt nhi liền không nhịn được mà mãnh liệt nhảy lên, cảm giác như là lại có tai họa trước mắt, cười khan một tiếng, nói: “Ngươi muốn gà làm cái gì?”

“Giúp nạn thiên tai!” Thẩm Ngạo cười hì hì nói.

Triệu Cát hơi sững sờ, 100 con gà, nấu nồi canh gà, cũng không đủ để nạn dân ăn một bữa, cầm cái này giúp nạn thiên tai, có quỷ mới tin, chỉ là, đã không hỏi bảy trăm ngàn quan, mà là 100 con gà, cái này hoàn toàn bất đồng.

Triệu Cát đối với cái này, có lẽ là rất cam lòng cho, liền nói: “Tốt, Trẫm liền ban thưởng ngươi ba trăm con gà, như thế nào?”

Thẩm Ngạo kinh sợ, nói: “À nha...bệ hạ thật sự quá khách khí, thiên hạ có hoàng thượng yêu dân mà không yêu gà như bệ hạ, thật sự là phúc khí của vạn dân.”

Triệu Cát nghe xong, lại cảm giác có chút chói tai, yêu dân không yêu gà? Người này chẳng lẽ là đang châm chọc hắn? Chỉ là, có thể bảo vệ bảy trăm ngàn quan, Triệu Cát tâm tình coi như không tệ, cũng không truy cứu, cười ha hả nói:

“Vốn là đánh giá thời gian, Ninh An lúc này cũng nên chuyển dạ rồi, nhưng đợi một thời gian, luôn không thấy sinh ra, tình hình tai nạn đã như lửa, Trẫm cũng không nên ngăn cản, ngươi đi Thái Nguyên, tất yếu phải tận tâm tận lực, Thái Nguyên hơn mười vạn lưu dân, làm không tốt, sẽ sinh sự náo loạn, đến lúc đó, Trẫm đành phải bắt ngươi hỏi.”

Thẩm Ngạo nghiêm túc nói: “Vi thần biết rồi.”

Triệu Cát tiếp tục nói: “Ngươi muốn tra rõ sự tình Kỳ Quốc công, Trẫm cũng y theo ý ngươi, bỏ đi bỏ đi bỏ đi, không nói cái này...” Nói đến Kỳ Quốc công, Triệu Cát hơi có vài phần xấu hổ, cười nói: “Nói ngắn lại, Thái Nguyên xin nhờ khanh gia, nếu là xử trí thoả đáng, Trẫm nhất định có phần thưởng lớn.”

Thẩm Ngạo lại nói một tiếng tuân chỉ, mới lui ra ngoài Văn Cảnh các, trong lòng không khỏi cười khổ, vội vàng xin ba trăm con gà đi giúp nạn thiên tai, vậy cũng là vô tiền khoáng hậu, chưa từng có ai đi à nha?

Trực tiếp vào hậu cung, đi gặp Ninh An trước, Ninh An lúc này đã sắp chuyển dạ, nghe được Thẩm Ngạo phải đi, lại mấp máy miệng, cái gì cũng không nói.

Thẩm Ngạo tự nhiên biết rõ, nàng mặt ngoài không nói, trong lòng lại cũng không chịu nổi, không khỏi giữ chặt tay của nàng, nói: “Trời lạnh như vậy, ở chỗ này lại sưởi ấm như xuân, nhưng ta biết rõ, hôm nay tại Thái Nguyên có hơn mười vạn người còn áo rách quần vải, bụng ăn không no, trên không tấm ngói, dưới không nền đất, nếu ta chậm một bước nữa, không biết phải có bao nhiêu người chết.

Ngươi xem, con của chúng ta sắp xuất thế, ta đây làm cha, không có gì để đưa hắn, một chuyến đi này, là tích âm đức, đến lúc đó, Bồ Tát khẳng định sẽ phù hộ người một nhà chúng ta bình an, đứa trẻ xuất thế, về sau, thân thể sẽ khoẻ mạnh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.