Kiều Thê Như Vân

Chương 752-2: Chiến thắng(2)



Cho nên, từ trong điện đi ra, bước chân Triệu Cát rõ ràng nhẹ và nhanh hơn rất nhiều, hai người quân thần một đường đến Văn Cảnh các, Triệu Cát nói với Dương Tiễn: “Đi, ôm Thẩm Tuấn đến đây.”

Thẩm Ngạo nghe được hai chữ Thẩm Tuấn, trong lòng không khỏi suy nghĩ, như thế nào vậy, cha nó còn chưa trở lại, danh tự liền sửa rồi? Thẩm Chuy, Thẩm Tuấn, mà thôi, tên này thật cũng không sai, ván đã đóng thuyền, hắn cũng chỉ có thể chấp nhận thôi, hơi hơi lắc đầu, tỏ ra một điểm bất mãn.

Triệu Cát tùy ý mà ngồi xuống, nói với Thẩm Ngạo: “Ngươi cũng ngồi đi, cứ giống như trước.”

Thẩm Ngạo cũng không khách khí, từ từ tìm cái vị trí ngồi xuống, Triệu Cát vừa gọi người dâng trà, vừa nói: “Thẩm Ngạo, lúc này đây khổ cực ngươi, cũng làm khó ngươi, trước đây Trẫm đã nói qua, nếu làm tốt sự tình Thái Nguyên lắm, Trẫm nhất định ban thưởng dày, Trẫm nên thưởng ngươi cái gì?”

Thẩm Ngạo nhất thời trù trừ, đến tình trạng này của hắn, ban thưởng đã không có bao nhiêu ý nghĩa, tiền tài trong nội cung ban thưởng, đối với người bình thường mà nói, đương nhiên là vô cùng phong phú, nhưng đối với Thẩm Ngạo hiện tại mà nói, thật sự là sợi lông trên chín trâu.

Huống chi, hắn hôm nay đã là thân vương, phần thưởng không thể thưởng, thật là làm cho con người sinh ra khó khăn.

Thẩm Ngạo đành phải vô cùng nghiêm túc nói: “Vi thần thân là thần tử, làm việc vì bệ hạ, là bổn phận thần tử, một chút khổ lao, nào dám muốn phần thưởng? Bệ hạ quá lời!”

Triệu Cát khẽ cười nói: “Trẫm còn đang nghĩ, sẽ không biết bạc đãi ngươi.”

Hàn huyên một hồi, tâm tình Triệu Cát tốt lên rất nhiều, nói: “Gần đây còn vẽ tranh không?”

Thẩm Ngạo lắc đầu nói: “Một mực không có thời gian rảnh rỗi.”

Triệu Cát không khỏi tiếc nuối, nói: “Cũng là như thế, Trẫm là thiên tử thanh bình, nhưng ngươi lại là thần tử vất vả, khổ cực ngươi.” Hôm nay, liên tục nói hai lần vất vả, có thể thấy được, Triệu Cát lúc này vẫn cảm thấy Thẩm Ngạo có chút thua thiệt.

Đang nói, cung nữ đã ôm Thẩm Tuấn tới, Triệu Cát tâm tình thật tốt, bỗng nhiên đứng dậy nói: “Đến, nhìn ngoại tôn của Trẫm.”

Thẩm Ngạo bị một câu nói kia làm cho hồ đồ rồi, cái này giống như là đi đến nhà người nào đó làm khách, có người nói, đến xem cháu của ta, ngoại tôn thậm chí là nhi tử, cái ngoại tôn này từ nơi nào đến vậy? Triệu Cát lại làm như đã quên, trong lòng Thẩm Ngạo suy nghĩ rất ác, chẳng lẽ là bỗng xuất hiện trong khe đá hay sao? Ta mới là cha hắn à!

Triệu Cát đã muốn tiếp nhận Thẩm Tuấn, đứa nhỏ này chỉ mới được hơn một tháng, làn da còn chưa giãn ra hết, có chút nếp uốn, nhưng lông mi lại có vài phần khí tuấn tú, Triệu Cát không khỏi cười cười, ôm cho Thẩm Ngạo xem, nói: “Xem xem, ngoại tôn Trẫm giống Trẫm không?”

Thẩm Ngạo rất đứng đắn nói: “Lại giống vi thần nhiều hơn một ít.”

Triệu Cát thổi thổi râu mép, nói: “Người trong cung nói nó giống như Ninh An, giống Trẫm, ánh mắt của ngươi là càng ngày càng không dùng được.”

Trong lòng Thẩm Ngạo nói, cái tên ngu ngốc nào trợn tròn mắt nói lời bịa đặt vậy?

Lúc này Dương Tiễn ở bên cười hì hì nói: “Xác thực rất giống bệ hạ, cực kỳ giống.”

Thẩm Ngạo im lặng, trong lòng đành phải nói, Nhạc phụ đại nhân thứ tội, thật sự không phải cố tình nói ngươi là tên ngu ngốc, là chính ngươi nhảy ra thôi.

Đến mức này, Thẩm Ngạo rốt cuộc cũng quyết tâm biện hộ, vội hỏi: “Nhưng thần cảm thấy, khuôn mặt như vậy, tựa như từ cùng một khuôn mẫu khắc ra với thần.” Tiếp theo, vì chứng minh quan hệ mình và Thẩm Tuấn không giống bình thường, cánh tay đưa gần vào tã lót Trầm Tuấn, cười nói: “Đến, ngoan ngoãn, để cho phụ thân ôm một cái.”

Ai ngờ cái này Thẩm Tuấn vô cùng sợ người lạ, trừng to mắt chứng kiến 'người xa lạ' Thẩm Ngạo này, lập tức oa oa khóc lớn lên.

......................................................

Ngự thẩm chấm dứt, đồng thời, một người nội thị cực kỳ nhanh đi về hướng hậu cung thông báo.

Trịnh phi có vẻ đứng ngồi không yên, những ngày qua, nàng đều an phận thủ thường, một điểm mờ ám cũng không dám làm, thậm chí không dám có nửa điểm liên lạc cùng người bên ngoài, trong nội cung này phảng phất thoáng cái sinh ra vô số con mắt, những con mắt này, thời khắc chăm chú nhìn nàng, hơi có một phần dị động, đều rước lấy đại họa ngập trời.

Mấy ngày nay, nàng như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cùng lúc cực kỳ bi ai vì vong phụ, mặt khác, lại phải mạnh mẽ hơn, làm ra vẻ cười vui, trong cung điện của nàng lúc này, cũng thoáng cái quạnh quẽ xuống, Phi tần bình thường thân mật đi đi lại lại, lúc này lại là không nhìn thấy một người.

Hôm nay chính là ngự thẩm, cái gì trong triều vô can ngoài triều, kỳ thật đều là giả dối, nếu Bình Tây Vương xong rồi, nàng địa vị Trịnh phi có thể củng cố, nếu là Trịnh gia xong rồi, cuộc sống của nàng chưa hẳn có thể sống khá giả.

Bệ hạ đăng cơ đến nay, Phi tần sủng hạnh cũng không phải một người hai người, nhưng người luôn luôn già đi, lại có ai có thể được ân sủng cả đời trong nơi tụ tập ba nghìn phi tần? Nếu Trịnh gia sụp đổ, tất nhiên liên lụy tới trên người nàng, lúc bệ hạ nhìn nàng, chưa hẳn còn có thể có cái tâm tình gì tốt.

“Ngự... Ngự thẩm đã xong, quý... quý nhân...”Nội thị báo tin thở không ra hơi, mũi thở hổn hển.

Hai vai Trịnh phi không khỏi run nhè nhẹ, hai tay xoa nắn cùng một chỗ, bất an nói: “Ngươi nói tiếp.”

“Bệ hạ có chỉ ý, mệnh lệnh giáo úy học đường dạy võ vây quanh Trịnh gia, Bình Tây Vương Thẩm Ngạo đã tra rõ tệ án Trịnh gia, quý nhân... cũng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ngay từ đầu còn thẩm từ từ, về sau... về sau bệ hạ mặt rồng giận dữ, liền... liền...”

Thân thể mềm mại Trịnh phi rung động gay gắt, hai mắt tối sầm, lại ngất đi, vài ngày này rất lo nghĩ, hôm nay nghe tin tức như thế, tựa như trời sập vậy.

Lúc này, nội thị lại càng hoảng sợ, vội vàng cứu giúp, vẻ mặt đưa đám nói: “Quý nhân... Quý nhân...”

Nhưng lúc này, bên ngoài truyền đến thanh âm: “Thái hậu giá lâm.”

Trong các đã loạn thành một đoàn, có người ba chân bốn cẳng mà mang Trịnh phi lên giường ngủ nằm đi, một người nội thị đi ra ngoài nghênh đón, quả nhiên thấy thái hậu ăn mặc Phượng trang, mặt không biểu tình mà được Kính Đức đỡ tới, mọi người cúi đầu liền bái: “Nô tài ra mắt thái hậu nương nương.”

Thái hậu chỉ cười nhạt một tiếng, nói: “Trịnh quý nhân ở nơi nào?”

Ngữ khí của nàng có vẻ hòa ái dễ gần, làm cho người ta nghe thấy mà vui mừng, nội thị vội vàng nói: “Trịnh quý nhân... Trịnh quý nhân lại hôn mê bất tỉnh.”

“À...” Thái hậu không đếm xỉa tới mà gật đầu, hơi có vài phần tiếc nuối, nói: “Thân thể của nàng gần đây đều là thế này phải không? Có lẽ là...” Nàng dừng một chút, ngữ khí đột nhiên trở nên nghiêm nghị: “Hay là có người nói lời gì đó không nên nói, để cho nàng nghe thấy được? Tin tức ngự thẩm, có phải là Trịnh phi đã biết rồi phải không?”

Cái gọi là hậu cung không tham gia vào chính sự, kỳ thật chỉ là lời nói suông, nhưng có chút thời điểm, lại cũng chưa chắc, cũng tỷ như ngự thẩm vừa rồi, rõ ràng dám đến mật báo, thái hậu nói là nàng tham gia vào chính sự, chính là tham gia vào chính sự.

Nội thị đã chảy đầy mồ hôi trên gò má, lí nha lí nhí nói: “Nô tài... Nô tài không biết.”

“Mà thôi.” Thái hậu bất âm bất dương, nói: “Chuyện này, ai gia liền không truy cứu, chỉ là, Trịnh gia phạm vào chuyện lớn như vậy, trong lúc này, trong nội cung cũng không thể ngồi nhìn, Trịnh phi bên này, có lẽ là từ từ mà điều dưỡng thân thể cho tốt, truyền ý tứ ai gia, để cho Trịnh phi đến Thanh Ninh cung dưỡng bệnh đi thôi, Kính Đức, ngươi lựa chọn mấy nô tài tin được, tay chân lanh lẹ, đi hầu hạ Thanh Ninh cung.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.