Kiều Thê Như Vân

Chương 775-2: Tấu chương chuẩn bị sẵn(2)



Dương Thực cười cười, mặt đầy vẻ đỏ bừng, nói: “Nếu lão phu có thể làm thành việc này, cuộc đời này liền không uổng rồi, lão phu làm quan lâu như vậy, chướng khí ở phía trong triều đình này mù mịt, thấy nhiều sự tình âm u, chỉ hận mình hữu tâm vô lực, hôm nay đã làm Môn Hạ lệnh, chính là phấn thân toái cốt, cũng muốn làm chút sự tình đi ra.”

Thẩm Ngạo chỉ có thể nói: “Đại nhân cao thượng, đệ tử không bằng.”

Hắn đổi xưng hô là đệ tử, lập tức giơ bút lên, ghi tên của mình phía sau tấu chương, hai tay đưa tấu chương hoàn trả cho Dương Thực, nói: “Đại nhân cũng nên cẩn thận, đập phá bát cơm nhà người ta, người ta dám dốc sức liều mạng đó.”

Dương Thực trịnh trọng gật đầu, nói: “Chết cũng không hối tiếc.”

Thế nhân rất khó lý giải cách nghĩ của Dương Thực, gian khổ học tập khổ đọc vài thập niên, thật vất vả mới có cơ hội làm quan, trèo lên lên con đường thiên tử, lại còn muốn bướng bỉnh đi làm cái loại sự tình cố hết sức, không nịnh nọt được ai này, đồng liêu khinh khỉnh đối với hắn, đám thân thiết làm bất hòa với hắn, lấy được không phải vinh hoa phú quý, mà là tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc, người như vậy, cả đời cầu cái gì?

Chính là Thẩm Ngạo, cũng rất khó lý giải hành vi của Dương Thực, còn sống thật tốt, còn sống mới có thể ăn uống, mới có thể cười vui, có tiền nhiều rất tốt, có tiền, mới có rượu gái suốt ngày, mới có cẩm y ngọc thực.

Thông đồng làm bậy thật tốt, thông đồng làm bậy rồi, mới có thể một người đắc đạo, gà chó cũng thăng thiên, thân thiết với đám bọn họ, tìm được chỗ tốt, mới có thể ca tụng công đức của ngươi.

Một người chấp nhất, hết lần này tới lần khác, muốn đi làm người sống trong thế giới của chính mình, người như vậy, có thể gọi là thủ vững tín ngưỡng, cũng có thể gọi là thằng ngốc, thằng ngốc.

Thẩm Ngạo không phải loại người này, hắn rất thích hưởng thụ, phải nuôi gia đình, muốn sống sót, cho nên, mặc dù hắn có điểm mấu chốt, nhưng đại đa số thời điểm, hắn vẫn hiểu được việc mở một con mắt nhắm một con mắt, chính là vì như vậy, còn bị người ta gọi là điên cuồng, mà vị Dương Thực này, trên danh nghĩa là ân sư của Thẩm Ngạo, chỉ có thể coi là một con mọt sách.

Trong lòng Thẩm Ngạo không khỏi suy nghĩ: “Chỉ sợ, cũng chính bởi bì trên đời này còn có thằng ngốc tồn tại, mới khiến cho cái thế giới không sạch sẽ này nhiều thêm vài phần ánh sáng, mới khiến cho cái thiên hạ tràn đầy hơi tiền này nhiều hơn một phần sắc màu, khá tốt...”

Khóe miệng Thẩm Ngạo hiện lên vài phần cười khổ, tự giễu một chút mới tiếp tục suy nghĩ: “Bổn vương không phải loại thằng ngốc này, Dương Thực sự là ngọn nến, thiêu chính mình rồi sẽ đi chiếu sáng người khác, chính mình là cái gì? Chính mình chỉ là một người, một người tục nhân, sống ở trên đời này, chỉ cầu mặc ấm, chỉ cầu người nhà của mình an khang, tích lũy tài phú vì tử tôn, chỉ như thế mà thôi.”

Nhưng Thẩm Ngạo có lẽ là vẫn quyết tâm cùng thằng ngốc này đi trên con đường chông gai, ghi tấu chương xong, phảng phất như không thấu đáo ý nghĩ của mình, giống như là một cái xương cá chắn ngang tại yết hầu, người sống trên đời, dù tục không chịu được, cũng nên đi kích động lần thứ nhất, đi làm một sự kiện mình cho là có thể làm.

Dương Thực tiếp nhận tấu chương Thẩm Ngạo ký tên, về sau, trên mặt lộ ra hỉ sắc, lập tức nói: “Có Bình Tây Vương ký tên, chuyện này liền thành công một nửa.” Hắn thoáng trầm mặc một tý, tiếp tục nói: “Lúc trước có nhiều chỗ đắc tội, mong rằng điện hạ chớ trách.”

Dương Thực lúc trước xác thực cũng làm cho Thẩm Ngạo nếm qua một ít khổ sở, chỉ nói về chuyện buộc tội, lão gia hỏa này cũng không ít lần làm khó dễ Thẩm Ngạo, đổi lại là người khác, Thẩm Ngạo đã sớm tát một cái đi qua, nhưng lúc này, hắn chỉ cười nói: “Trên đời, người thuần túy không nhiều lắm, đại nhân tính toán là một người, dù đại nhân làm khó đệ tử, đệ tử nào dám có phê bình gì kín đáo?”

Cùng Dương Thực nói mấy câu, Dương Thực thấy sắc trời không còn sớm, liền đứng lên nói: “Ngày mai lão phu liền vào cung, điện hạ, tạm biệt.”

Thẩm Ngạo đứng dậy, một mực đưa Dương Thực đến cửa lớn, dặn dò: “Dương đại nhân, cái sự tình chơi gái này nhất định phải tô thêm một ít màu sắc, càng đường hoàng càng tốt.”

Dương Thực đáp ứng, chui vào cỗ kiệu, dần dần đi xa.

Sắc trời ảm đạm, sau cơn mưa, hoàng hôn tươi mát nói không nên lời, cùng đèn lồng trước cửa phủ Bình Tây Vương hai bên chiếu rọi, cái ánh sáng này quyện vào cùng một chỗ, chiếu rọi trên mặt Thẩm Ngạo, chỉ một thoáng, thiếu niên tục không chịu được này lại bắt đầu trở nên chói lọi.

Vĩnh Hòa năm thứ bốn, mười sáu tháng hai, trên hoàng lịch chính là ghi: thuận xuất hành, thăng quan, kị tiếp khách.

Một ngày rất bình thản, nhưng ngày này, lại nhất định không bình thản, Lí Bang Ngạn xong rồi, Trình Giang xong rồi, người ở vào cái nước xoáy trung tâm này đều biết, thái tử chỉ sợ cũng xong rồi.

Đại biến kinh thiên như vậy, hoàn toàn là một điểm tiếng gió đều không có, đám tiểu dân đã xác định phải nuôi sống gia đình, nào có hào hứng đi để ý đến chuyện thiên hạ?

Đám kẻ sĩ cũng không nhìn thấu ván cờ này, nghe nói thái tử còn được nội cung ban thưởng, từ nay về sau, cứ ở trong cung đọc sách, đọc sách là chuyện tốt, ai cũng có thể nói cái đó không tốt, chỉ có người đọc sách không thể nói.

Cho nên, cả Biện Kinh thần kỳ bình tĩnh, táo bạo qua đi, bụi thì bụi, đất về với đất, không nhìn ra một điểm dấu hiệu kinh thiên động địa nào.

Tân nhiệm Môn Hạ lệnh còn chưa tới Môn Hạ tỉnh, đám Lục sự tình cùng Sách lệnh sử chờ đợi hồi lâu, mới nhận được tin tức, Dương đại nhân trực tiếp vào cung, về phần vào cung làm cái gì, lại nhất thời không đoán ra.

Vì vậy, mọi người đành phải làm theo điều mình cho là đúng, chải vuốt lại tấu chương, trình Trung Sách thì cứ trình Trung Sách, tất cả cứ chờ Dương đại nhân đến rồi nói sau.

Trong Văn Cảnh các an tĩnh đến đáng sợ, chỉ có thanh âm sàn sạt khi Triệu Cát đọc qua tấu chương, Triệu Cát mới gội đầu, cả người nhìn về phía trên thì tinh thần sáng láng, lửa giận ngày hôm qua đã bị xua tan, mà lại chuyển biến thành cái kiểu thái độ bại hoại kia.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, muốn để cho Triệu Cát nhất thời giữ vững tinh thần rất dễ dàng, nhưng bắt hắn giữ vững tinh thần cả đời lại khó như lên trời, Triệu Cát lười biếng mà lật tấu chương trên bàn ra xem, có vẻ có chút không kiên nhẫn.

Xoá nhân viên thừa...đây chính là một sự kiện phiền toái cực độ, Triệu Cát lúc này thậm chí có chút ít hối hận, sớm biết như thế, không nên để cho Dương Thực vào cửa hạ, người này vừa mới tiền nhiệm, đã muốn náo loạn.

Triệu Cát, sợ nhất đúng là náo loạn, tuy Thẩm Ngạo cũng náo, nhưng người ta huyên náo nhiều màu rực rỡ, lão gia hỏa này náo lại gọn gàng dứt khoát, một sáng sớm liền bày ra một thái độ, lão phu tới để giày vò, không giày vò đến gà bay chó chạy là không thể bỏ qua.

Chỉ là, tốt xấu người ta cũng là quan mới tiền nhiệm, Triệu Cát cũng phải thoáng để ý một tý, cho nên có lẽ là nghiêm túc nhìn tấu chương, hắn chậm rãi đọc qua qua, một chữ cũng không để xót, trong lòng hơi có chút không cho là đúng, chỉ nhiều một ít quan mà thôi, cần gì ngạc nhiên?

Chuyện này cũng có thể kéo đến giang sơn xã tắc? Các triều đại đổi thay, chỗ nào không là như thế? Giày vò như vậy, thật sự có chút trái ngược.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.