Kiều Thê Như Vân

Chương 794-1: Bình định(1)



Chỉ một lúc sau, giáo úy bên kia áp giải một chuỗi người từ hậu đường đến, Thẩm Ngạo từ trên mặt ghế đứng lên, quét mắt liếc nhìn những người Tàu này, chậm rãi nói: “Bổn vương biết rõ các ngươi hiểu tiếng Hán, nói đi, ai là đầu lĩnh?”

Mười người Tàu thất hồn lạc phách quỳ trên mặt đất, không ai lên tiếng.

Thẩm Ngạo thản nhiên nói: “Không nói? Bổn vương đã tìm tới tận cửa, các ngươi còn muốn lừa dối sao?”

Mọi người vẫn ngậm miệng không nói.

Đang nói, một người giáo úy từ phía sau đi ra, cầm một tờ giấy ra, nói: “Điện hạ, tìm được cái này.”

Thẩm Ngạo mở tờ giấy ra, thấy nét mực còn chưa khô, trên đó viết bốn chữ: “Thanh tịnh Trí Viễn”.

Thẩm Ngạo nguyên chỉ tùy tiện nhìn qua, nhưng ánh mắt rơi vào trên chữ viết này, liền không bỏ xuống được.

Chữ viết được bút đưa lên xuống rất tinh tế, từ bố cục và miêu tả để xem xét, người ghi cái chữ viết này có một loại dùng bút tiêu sái tự nhiên, mà không phóng túng, phong cách rất cao nhã.

Phương diện liên kết giữa các chữ rất chuẩn, từng chữ từng chữ bút vung xuống nặng nhẹ bất đồng, xuất xứ từ tự nhiên, đặt bút viết liền mạch, sáng tạo ra một loại phong thái đặc biệt, tạo ra tự thể đa dạng thống nhất, đột nhiên xem xét, ý vị rất là động lòng người.

“Chữ Thái thể!” Trong đôi mắt Thẩm Ngạo hiện lên một tia khả nghi.

Chữ Thái thể, cũng là dùng bút khoẻ mạnh, cái này cũng có thể trùng hợp, vấn đề là, đại đa số người chỉ dùng vẽ làm chủ, cũng không có được thần vận của Thái Kinh, hết lần này tới lần khác, cái tờ giấy này, đã có bộ dạng thùy mị của Thái Kinh, lại có khí thế Âu Dương Tu.

Âu Dương Tu cũng là danh gia nổi danh nhất Đại Tống, bút lực dùng hiểm để nổi danh, mà Thái Kinh từng đi theo con đường Âu Dương Tu, sau khi thông hiểu đạo lí, mới có thể sáng tạo ra một thứ mới, tạo ra phong cách Thái thể.

Thẩm Ngạo lập tức liền có thể kết luận, người viết hàng chữ này, bút lực ít nhất chìm đắm đã ngoài ba mươi năm, đã có thể được đến ý vị Thái Kinh, lại có thể tìm được sự hiểm trở của Âu Dương Tu, trừ phi người này được hai người kia chỉ điểm, nếu không, tuyệt đối không thể có thành tựu này.

Người này, rõ ràng lẩn trốn ở phía trong thương hội người Tàu, tuyệt không phải người đại Tàu, Tuyền Châu cũng không có nhân vật như vậy, trừ phi...

Đôi mắt Thẩm Ngạo sáng ngời, tất cả nghi hoặc đều giải thích thông rồi, thở ra một hơi, nói: “Thì ra là hắn?”

Thẩm Ngạo buông tờ giấy kia ra, ánh mắt lập tức như đao, quét nhìn những người Tàu này, nói: “Thái Du ở nơi nào?”

Càng không người nào dám lên tiếng, nhưng Thẩm Ngạo một câu nói ra danh tự Thái Du, trong đôi mắt mấy người Tàu quỳ dưới đất hiện lên một tia hoảng sợ kinh ngạc.

Thẩm Ngạo cười lạnh, nói: “Người đâu, ngày đêm tra tấn, dùng được cái gì cứ dùng, nhất định phải cạy miệng của bọn hắn mở ra!”

Trong lòng Thẩm Ngạo bịt kín tầng một bóng mờ, vốn là Thiên Nhất Dạy, tiếp theo là Lý Công Kỳ, cuối cùng mới là Thái Thao, mà hiện tại, Thái Thao đã đi nơi nào?

Sự tình đi đến trên đầu Thái Thao, Thẩm Ngạo lúc này lại cảm thấy hơi sợ hãi, khá tốt, chính mình quyết định thật nhanh, nếu không, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Chỉ là... đối phương đã dám trêu đến trên đầu Thẩm Ngạo hắn, Thẩm Ngạo cũng tuyệt đối không bỏ qua.

Tiếp theo, có mấy giáo úy không kịp thở chạy tới bẩm báo, ụ tàu bên kia đã khống chế được rồi, bắt được mười mấy người Tàu, thủy sư bên kia cũng điều đội tàu đến, người xuất nhập hải cảng phải báo cáo, tất cả đều có trong công văn.

Thẩm Ngạo nhìn nhìn vào công văn, đội tàu Hứng Tàu thương hội kia từ nửa tháng trước đã ra khỏi hải cảng, kỳ quái là không chở khách hay bất luận hàng hóa gì, nhưng người ta nguyện ý bồi thường tiền, thủy sư bên này cũng không tất yếu phải hỏi.

Thẩm Ngạo chỉ suy nghĩ trong chốc lát, giống như đã bắt được thứ nào đó, nhưng lại nhất thời không thể dùng một sợi dây suy nghĩ, xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại, vậy thì dùng cách đơn giản là không suy nghĩ nữa, nhìn xem có thể từ chút ít dân cư Tàu nơi này hỏi ra một chút gì đó rồi nói sau.

Đang lúc Thẩm Ngạo chuẩn bị dẹp đường hồi phủ, bên ngoài có người nói: “Quốc vương Đại Tàu giá lâm.”

Thẩm Ngạo không kịp suy nghĩ, liền từ cái tiền đường này đi ra ngoài, chứng kiến một người mặc mang phục mới tinh, sắc mặt ngăm đen, dáng người khôi ngô, đang mỉm cười từ trong kiệu chui đi ra, lúc chứng kiến Thẩm Ngạo, một đôi con ngươi như đao ra khỏi vỏ hơi hơi kinh ngạc.

Có lẽ là hắn không nghĩ tới Thẩm Ngạo lại trẻ tuổi như vậy, lập tức lại chồng chất khởi dáng tươi cười, thanh âm có vài phần uy nghiêm, nói: “Bình Tây Vương điện hạ tốt.”

Thẩm Ngạo cũng chồng chất dáng tươi cười, nói: “Tàu Vương điện hạ đến Tuyền Châu lúc nào vậy?”

Sắc mặt Lý Công Kỳ bình thản, nói: “So với điện hạ thì sớm mấy ngày mà thôi, cái Tuyền Châu này là nơi tốt, bổn vương hơi có chút vui đến quên cả trời đất.”

Hắn cười mỉm hàn huyên cùng Thẩm Ngạo, một đôi tròng mắt lại thỉnh thoảng nhìn về phía Hứng Tàu thương hội này, lập tức nói: “Nghe nói điện hạ bắt được không ít người Tàu, đại Tàu Quốc ta, phần lớn đều là dân chúng lương thiện, ngẫu nhiên sẽ có mấy người làm đạo tặc, phạm vào pháp lệnh Tuyền Châu, cũng là chuyện bất đắc dĩ.

Đại Tàu cùng Đại Tống là quốc gia quân thần, đối với loại người này, bổn vương tất nhiên không biết nuông chiều, không bằng điện hạ giao những người này cho bổn vương, để cho bổn vương nghiêm cẩn khiển tráchm như thế nào?”

Thẩm Ngạo mỉm cười, nói: “Tàu Vương điện hạ khách khí rồi, những người này sao, cần thẩm vấn trước rồi nói sau, đến lúc đó, tự nhiên cho Tàu Vương điện hạ một cái công đạo.”

Lý Công Kỳ vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, đứng lặng mặt đối mặt cùng Thẩm Ngạo, cười ha ha nói: “Sao có thể để bắt điện hạ tự mình thẩm vấn, cứ để cho hạ quốc mất công một chút là được rồi.”

Một người muốn giữ người lại, một người muốn lấy người, Lý Công Kỳ nghe được Hứng Tàu thương hội xảy ra chuyện, đã sớm lòng nóng như lửa đốt, lập tức mang người đuổi tới, mục đích là phải đưa người trở về, trong lòng của hắn suy nghĩ, chính mình dù sao cũng là một phiên vương, Bình Tây Vương dù thế nào cũng phải cho vài phần mặt mũi.

Ai ngờ Thẩm Ngạo lúc này lạnh lùng cười một tiếng, tay không tự giác khoác lên trên chuôi kiếm, nói: “Bất luận kẻ nào xúc phạm luật lệ Đại Tống ta, đều có quan lại Đại Tống ta xử trí, ngươi tính toán là vật gì, pháp luật Đại Tống thứ là phiên thần ngươi nên lên tiếng hỏi đấy sao?”

Mặt tươi cười của Lý Công Kỳ lập tức trở nên tái nhợt, bắt đầu không bình tĩnh nổi, hắn tại đại Tàu Quốc là một lời cửu đỉnh, nào có người dám nói chuyện như vậy cùng hắn, hơn nữa, họ Thẩm này thay đổi bất thường, vừa rồi có lẽ là như tắm gió xuân, lúc này một chút cũng không khách khí.

Lý Công Kỳ cười lạnh, nói: “Điện hạ nói lời này là có ý gì? Hẳn là tưởng đại Tàu Quốc ta dễ khi dễ sao?”

Thẩm Ngạo cười nhạt một tiếng, nói: “Lời bổn vương nói, trong lòng ngươi tự rõ ràng, đại Tàu Quốc ở trong mắt bổn vương đến cái rắm cũng không bằng được, cút ngay, không được ngăn cản bổn vương thi hành công vụ.”

Thẩm điên cuồng đã điên cuồng lên, đừng nói là một người đại Tàu Vương, chính là Hoàn Nhan A Cốt Đả đứng ở trước mặt hắn, hắn cũng dám nói loại lời này.

Ngay cả khóe mắt cũng không liếc nhìn Tàu Vương, lập tức thản nhiên nói: “Người đâu, ở bên trong thành Tuyền Châu này xuất hiện tặc tử loạn đảng, bắt đầu từ ngày này, phong bế bến cảng Tuyền Châu, bất luận đội thuyền gì ra vào, đều phải kiểm tra cẩn thận, nhất là thương thuyền của người Tàu, chỉ được phép vào, không cho phép ra.”

Lý Công Kỳ bị mất mặt, đành phải xám xịt chui trở lại trong kiệu, đợi cỗ kiệu kia rời đi, Dương Quá đi đến Thẩm Ngạo trước mặt, nói: “Điện hạ, chuyện bây giờ còn chưa tra ra rõ ràng, cần gì phải tranh chấp cùng Tàu Vương?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.