Kiều Thượng Đích Ước Kiều Hạ Ái

Chương 26



Buổi tối 15 tháng 4, Hạ Thần Sương ngồi trên ghế sô pha nhà nãi nãi xem Tv mà lòng không yên.

Hắn từ sau lần tạm biệt Vãn Vụ trước cửa nhà cũng chưa gặp lại nhau. Không biết có chuyện gì, nãi nãi luôn theo dõi hắn không tha, ngay cả đi làm cũng muốn đi theo hắn. Hắn cũng không cự tuyệt nãi nãi, huống hồ chỉ là muốn đi xem nơi hắn làm việc, rồi đưa đi ăn.

Thế nhưng hiện tại, hắn có điểm không rõ. Làm cái gì mà nhìn hắn giống như phạm nhân? Hơn nữa buổi tối cũng không ngủ sớm, an vị bên cạnh hắn xem TV đến khuya, hại hắn không thể ra ngoai.

Kỳ thực hắn đi ra ngoài cũng không có gì, chỉ là muốn gọi điện cho Vãn Vụ mà thôi.

Mười một giờ, hắn có vẻ rất khốn khổ: “Nãi nãi, người cũng sớm một chút nghỉ ngơi đi. Ta đi vào ngủ trước.”

Bạch Dung Ngọc thái thái cũng gật đầu nói: “Đi thôi.”

Hạ Thần Sương về phòng ngủ của mình, lúc này lão thái thái mới quay đầu, nói: “Sách, thằng cháu ngốc, ta cho ngươi thời gian cũng không chịu mở miệng. Nãi nãi cho nhiều như vậy cơ hội, thực sự là không nắm chắc.”

Hạ Thần Sương trước khi ngủ nhắn tin với Vãn Vụ rất lâu, như vậy hắn mới yên tâm ngủ được.

Trời chưa sáng lắm Hạ Thần Sương đã tỉnh, rất ngoài ý muốn lão thái thái ngày hôm nay không đi ra ngoài luyện thái cực. Hắn hỏi: “Nãi nãi sao hôm nay người không đi luyện thái cực?”

Lão thái thái hòa ái cười cười: “Hôm nay không phải sinh nhật cháu trai ta sao, nãi nãi ở nhà làm đồ điểm tâm ngon cho hắn.”

Hạ Thần Sương nghe vậy kéo lão thái thái ra sô pha: “Cảm tạ nãi nãi. Cái kia… Khụ, ta có lời muốn nói với người.”

“Nói đi.” Đã muốn nói rồi sao?

“Hay… Ngày hôm nay buổi chiều ta nghỉ. Buổi trưa ta nghĩ mời bằng hữu ta cùng nhau ăn.”

“Bằng hữu? Tốt lắm a, đông không?”

“Không nhiều lắm, một người.”

“Nga, nữ bằng hữu?”

“… Đều không phải.”

“Nam bằng hữu?”

“Nãi… Nãi nãi…” Nàng như thế nào lại dọa người a?

“Cũng không đúng sao? Này không phải nữ bằng hữu, cũng không phải nam bằng hữu, vậy là cái gì? Gay bằng hữu?”

“…” Hạ Thần Sương đông cứng, “Ta, ta còn phải đi làm. Buổi trưa ta dẫn hắn đến, đồ ăn người cũng không cần làm, ngày hôm nay nhượng hắn xuống bếp.”

“Nga, tốt.”

Bởi vì cuộc nói chuyện giữa hắn và nãi nãi khiến hắn run lạnh một đường.

Kỳ thực nói thật ra cũng không phải hắn không thể gặp Vãn Vụ, chỉ là Vãn Vụ nói hắn hai ngày nay phải viết thứ gì đó (tiểu thuyết nga~), đã không thấy tăm hơi. Vì vậy…

Mặc kệ thế nào, ngày hôm nay là sinh nhật hắn, vợ con khẳng định phải có mặt, chỉ hy vọng đến lúc đó nãi nãi đừng nóng giận là tốt rồi.

Hạ Thần Sương đi làm không bao lâu sau, Diệp Vãn Vụ ôm Vân Lộ đến nhà nãi nãi Thần Sương. Lão thái thái đã chuẩn bị chờ hắn.

“Vãn Vụ a, chúng ta đi thôi.”

“Tốt nãi nãi, người đợi dưới lầu một lát ta đi lấy xe.”

“Đi thôi đi thôi.”

Cứ như vậy, dưới tình huống Hạ Thần Sương không hay biết, một hồi âm mưu tình yêu bắt đầu tiến hành…

Chọn nguyên liệu nấu ăn, rau phối hợp, Diệp Vãn Vụ đều khiến lão thái thái phi thường mãn nguyện. Nàng vẫn muốn cùng con dâu làm những chuyện này. Đi shoping, tản bộ, hai người con dâu kia chỉ biết dùng tiền mua quần áo tham dự vũ hội, đừng nói mua thức ăn làm cơm, căn bản là phòng bếp cũng chưa từng bước vào. Hiện tại được rồi, có cháu trai tìm được người hợp với tâm ý nàng.

“Vãn Vụ a, ngươi học nấu ăn của ai?”

“Ta học mụ mụ.”

Lão thái thái vừa nghe cũng không hỏi lại, bởi vì nàng đã biết cha mẹ Diệp Vãn Vụ đã tạ thế. Vì vậy nói sang chuyện khác: “Chờ buổi trưa Tiểu Sương trở về đôi ta hát đôi a, hỗn tiểu tử kia, có tin vui cũng không thành thật nói cho nãi nãi biết.”

“… Hảo.”

Diệp Vãn Vụ làm đồ ăn. Lão thái thái đứng cạnh nhìn, chăm chú nhìn, thấy như thế nào vui mừng. Sau đó mười hai rưỡi, Hạ Thần Sương về đến nhà, tiện thể gọi luôn con mèo tham ăn Lục Ninh Uy.

Một lúc sau Hạ Hâm cũng thay ca trở về.

Hạ Thần Sương thấy nãi nãi nên phải nhỏ giọng hỏi Vãn Vụ: “Thế nào không đợi ta đi tìm ngươi?”

Diệp Vãn Vụ cúi đầu vội vàng nói: “Vậy thì lúc làm xong đồ ăn đều đã muộn, vừa lúc ta đi ra ngoài thì thấy nãi nãi, để nàng đưa tới. Nàng nói muốn mời ta ăn, sau lại nói muốn ta làm, cứ như vậy.” Thần Sương, ta thực không phải cố ý lừa gạt ngươi T-T nhưng so với ngươi, ta càng sợ nãi nãi ngươi a.”Được rồi, quà để ở trong phòng ngươi a.”

Hạ Thần Sương bán tín bán nghi, cởi ra tây trang rồi trở ra tìm quà. Diệp Vãn Vụ lúc này mới rất lớn thở dài một hơi.

Thấy mọi người cũng đã đói, cuối cùng Vãn Vụ cũng đem bánh ga-tô ra.

Lục Ninh Uy biểu tình có chút quái, ngồi ở bên trái Thần Sương: “Đại ca, ta rốt cục đã biết.”

Hạ Thần Sương: “Cái gì?”

Lục Ninh Uy nhìn Vãn Vụ đang đi lấy rượu tiếp khách: “Hắn là đầu bếp ngươi mời tới.”

Hạ Thần Sương suýt nữa cắn đứt lưỡi, hung ác trừng người bên cạnh: “Câm miệng, ăn của ngươi đi!”

Hát bài ca sinh nhật sau đó thổi nến, hạ lão thái thái nhìn Lục Ninh Uy cười nói: “Tiểu Sương ngươi nói muốn dẫn bằng hữu tới chính là Ninh Uy sao? Nãi nãi đều đã biết hắn?” Nàng đến công ty của Thần Sương cũng đã được giới thiệu qua. Đương nhiên, nàng biết người hắn muốn dẫn tới đều không phải Ninh Uy, nhưng nàng cũng chỉ hỏi thế thôi.

Hạ Thần Sương nhìn Vãn Vụ: “Không phải nãi nãi, ta là muốn mang Vãn Vụ tới, không nghĩ đến nãi nãi đã đi trước một bước.”

Lão thái thái gật đầu: “Nguyên lai là như vậy a. Ta nghĩ ngày hôm nay mời Diệp tiên sinh ăn để cảm ơn hắn, thế nhưng không nghĩ tới hắn nói hắn biết nấu ăn, nói nếu ta đã mua đồ ăn, vậy hắn xuống bếp, ta thấy cũng tốt.” Dứt lời, nàng gắp thức ăn để mọi người nếm thử.

Diệp Vãn Vụ nhìn nãi nãi Thần Sương ăn xong, hắn đương nhiên là ăn rất ngon, chỉ cần nhìn Lục Ninh Uy và Thần Sương là biết. Thế nhưng…

Lão thái thái sắc mặt phát lạnh: “Như thế nào mặn vậy?” Nàng nhìn mọi người xung quanh: “Các ngươi nghĩ sao?”

Hạ Hâm không dám nói cái gì, chỉ gật đầu: “Hình như… Có chút…” Ông trời thương xót, nàng cũng sợ nãi nãi a.

Lục Ninh Uy ăn ngay nói thật: “Sẽ không a, ăn ngon mà nãi nãi.” Lẽ nào hắn ăn mặn? !

Hạ Thần Sương ở dưới bàn nắm tay Vãn Vụ, muốn cho hắn một ít thoải mái, nhưng cảm giác lòng bàn tay hắn đổ mồ hôi, Vì vậy nhỏ giọng nói cho hắn: “Không có việc gì, đừng khẩn trương.”

Thực sự làm hắn chột dạ. Diệp Vãn Vụ gật đầu đáp lại, trong lòng nói thần sương, ta không khẩn trương, ta là chột dạ ==

Lão thái thái như là có ý định làm khó dễ, một hồi kêu mặn, một hồi kêu nhạt, một hồi lại nói hắn nấu quá lửa…

Hạ Thần Sương lần đầu tiên trong đời có cảm giác xem thường nãi nãi hắn (láo nha~). Rõ ràng nãi nãi làm đồ ăn cũng không hảo, trình độ chỉ có thể miễn cưỡng tạm được, vì sao nói lão bà ăn làm đồ ăn không ngon! (có vợ r có khác ~ *haizz*)

Diệp Vãn Vụ thủy chung không ngẩng đầu, chuyên tâm ăn.

Chỉ chốc lát sau, Vân Lộ rên rỉ đứng lên, bất mãn giơ tay hướng Hạ Thần Sương: “Ba ba, ôm.”

Hắn đã chịu đủ rồi, thối mụ mụ chiếu cố hắn ăn, cũng không biết mình dùng lực đạo quá lớn, khiến hắn không thở được nga!

Hạ Thần Sương ôm nhi tử vẻ mặt ủy khuất từ lòng Vãn Vụ ra, chỉ thấy nãi nãi “Ba” một tiếng đem bát đũa phóng tới, có lẽ nói là đập ở trên bàn cũng không sai. Nàng chỉ vào Vân Lộ, nhìn cháu trai nói: “Tiểu Sương, đây là chuyện gì? !”

Lục Ninh Uy cùng Hạ Hâm đều dừng động tác ăn nhìn người bị “thẩm vấn” sẽ trả lời kiểu gì.

Hạ Thần Sương hít sâu, nhu nhu cái đầu không dám ngẩng lên nói: “Nãi nãi, ta yêu Vãn Vụ.”

Lão thái thái đứng dậy, “Ngươi… Ngươi… hỗn láo, ta không đồng ý!” Nói xong sẽ không quản người đang ngồi đi vào phòng ngủ.

Diệp Vãn Vụ nhàn nhạt nói “Ta đi toilet” cũng rời đi.

Hạ Thần Sương nhìn bóng lưng vợ yêu thương nửa ngày, hắn thấy bối rối…

Vẻ mặt của hắn có chút thống khổ, Lục Ninh Uy đông tại tại chỗ, Hạ Hâm muốn cười không dám cười.

Trong phòng, lão thái thái cười bắt tay lấy điện thoại ra nhắn tin: “Vãn Vụ, lát nửa giả vờ ủy khuất.”

Diệp Vãn Vụ ở toilet nhận được tin nhắn, thật muốn ngay tức khắc đâm đầu vào bồn cầu, nhưng hắn gửi tin “Hảo” một chữ. Hắn dám nói không sao? !

Chỉ chốc lát sau lão thái thái đi ra, sắc mặt không tốt lắm. Hạ Hâm ở trong lòng khen ngợi: nãi nãi ngài lúc còn trẻ không đi làm diễn viên thực đáng tiếc.

Gặp Vãn Vụ không được, Hạ Thần Sương ôm con gõ cửa toilet: “Vãn Vụ, trước tiên ra ngoài này.”

Diệp Vãn Vụ cũng không nhăn nhó, rất nhanh liền đi ra. Viền mắt hồng hồng, một dạng tội nghiệp đáng thương, khiến người ta nhịn không được yêu thương. Ngay cả Vân Lộ cũng muốn trở về lòng mẹ.

“Ta không sao.” Diệp Vãn Vụ tận lực giả vờ thương cảm.

Hạ Thần Sương cầm lấy tay Vãn Vụ trộm hôn một cái, này thực sự là không bình thường.

Quay về bàn thấy lão thái thái mặt mày tức giận, ngay cả liếc mắt nhìn cháu trai cũng không thèm.

Hạ Thần Sương trong lòng đều biết, thản nhiên đáp: “Nãi nãi, nếu như nười không thích, ta sẽ tôn trọng ý của người.” Dáng vẻ của hắn rất nghiêm túc.

Nghiêm túc đến nỗi Diệp Vãn Vụ giật mình quay đầu lại nhìn hắn.

Lão thái thái bình tĩnh tâm thần, hỏi: “Này ý của ngươi là sẽ cùng Diệp tiên sinh xa nhau?”

Hạ Thần Sương gật đầu: “Đúng vậy, nếu như nãi nãi không đồng ý.”

Hàn ý chậm rãi lan tỏa, chỉ có ánh mắt Vân Lộ vẫn hồn nhiên. Diệp Vãn Vụ ôm chặt con trai, viền mắt đỏ. Hắn quay đầu … Nhìn ngoài cửa sổ cười nói: “Ta, trong nhà có chuyện, các ngươi từ từ ăn.” Dứt lời tựa như phía sau có truy binh mà nhanh chóng rời đi.

Hạ Thần Sương không có đi ngăn cản hắn, dáng vẻ của hắn rất bình tĩnh.

Lão thái thái không biết nói cái gì cho phải, nàng không rõ giờ này có nên hay không để cháu trai đi tranh thủ đoạt lại người mình yêu. Biếu tình của nàng có chút kỳ lạ, Hạ Thần Sương đều để vào trong mắt.

Cuối cùng bàn ăn do Hạ Hâm và Lục Ninh Uy dọn dẹp. Lão thái thái hỏi cháu mình: “Tiểu Sương a, ngươi có trách nãi nãi không?”

Hạ Thần Sương lắc đầu: “Đương nhiên sẽ không. Nãi nãi hảo hảo nghỉ ngơi đi, ta đi giải quyết mọi chuyện rõ ràng rồi trở lại.”

Lão thái thái bối rối…

Diệp Vãn Vụ hiểu được phản ừng của mình hơi quá, thế nhưng câu trả lời của Hạ Thần Sương khiến hắn phải tự hỏi.”Thích, tình yêu quả nhiên không thuộc về người như ta sao?” Hắn lùi lại, nhìn con trai nói: “Cục cưng, sau này chỉ còn hai ta, cho ba ba ngươi thiên đao vạn quả!”

“Ngươi quá độc ác đi?” Thanh âm như tiếng trời mang theo tiếu ý.

Diệp Vãn Vụ vừa cúi đầu, lại thấy Thần Sương đang khoanh tay nhìn hắn.

“Ngươi liền không tin ta?”

“Là ngươi nói nãi nãi ngươi không đồng ý nên chúng ta phải xa nhau.”

“Thế nhưng nàng không phải đem đồ gia truyền tặng cho ngươi? Thế nào liền không đồng ý ?” Đừng tưởng rằng hắn vừa nãy không nói ra, đây rõ ràng là vòng tay!

“… Ngươi thế nào biết?”

“Vừa nãy ngươi ở toilet ra thì nhìn thấy. Ngươi cùng nãi nãi thông đồng với nhau đùa giỡn ta?” Hạ Thần Sương rõ như ban ngày, ôm vợ ghé vào tai nói nhỏ: “Ngươi cho là lão công ngươi dễ lừa gạt như vậy?”

“…”

“Đừng nóng giận, chúng ta cũng đùa giỡn nãi nãi đi.”

“A? !” Quá độc ác đi.

“Mấy ngày này giả bộ tách ra, buổi tối ta tới tìm ngươi. Khiến nàng phiền muộn hai ngày, không có việc gì.”

“Vạn nhất khiến nãi nãi đổ bệnh thì sao?”

“Ngươi tưởng nãi nãi hồ đồ, tha khẳng định rất nhanh phát hiện.”

“== tùy ý đi, dù sao đi nữa cũng là ta phối hợp diễn.”

“Ai nói thế?” Hạ Thần Sương không muốn nói chuyện khác, lôi kéo vợ đến phía nhà, “Lập tức để ngươi làm diễn viên.”

Vân Lộ chỉ vào lá cây nhỏ, tiếng nói nhỏ nhỏ: “Nha nha.”

Diệp Vãn Vụ không hiểu được ý của Thần Sương, bất quá chờ đến khi Vân Lộ ngủ hắn mới hiểu được.

Hạ Thần Sương kế tiếp chính là làm chuyện khiến người kia tim đập thực nhanh trong nhiều giờ liền, hắn hoàn toàn là một diễn viên… (èo, diễn trên giường hả anh =]])

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.