Kiều Thượng Đích Ước Kiều Hạ Ái

Chương 9




Nhớ lại hơn một năm trước, Diệp Vãn Vụ lần đầu tiên đến GAY bar. Khi đó hắn đối với nơi này cũng không hiểu rõ lắm, cũng không có người quen. Ngoại trừ Khổng Hữu Hằng và Ngô Phương Viên hắn cũng không không có bằng hữu khác trong giới này.

Nhớ kỹ lúc đó đi mang theo ba phần hiếu kỳ, ba phần ước mơ, bốn phần khẩn trương đi vào. Kết quả sau này cũng không muốn quay lại nữa.

Bắt đầu cảm giác còn có thể, bởi vì hắn chọn quán bar thu phí khá cao, vả lại không khí chung quanh cũng không hỗn tạp. Nhưng ngốc một hồi hắn mới phát hiện, đó chỉ là cảm giác của hắn lúc đầu thôi. Tuy rằng bên trong rất an tĩnh, không nhốn nháo, nhưng an tĩnh là bởi vì tốp năm tụm ba ở một chỗ âu yếm…

Lúc đó hắn nghĩ đầu óc giống như bị bóp nghẹt, rất chấn động. Hắn biết mình thích nam nhân, nhưng cũng không dám chạm đến loại chuyện như thế kia. Hắn suy nghĩ, có lẽ mình nên chờ đợi giống như Khổng Hữu Hằng và Ngô Phương Viên, tìm được người mình thích, sau đó nhàn nhã bên nhau cả đời, giống như phu thê khác giới. Thế nhưng lần ngoài ý muốn kia phá vỡ kế hoạch của hắn.

Hắn tại quán bar ngây người chừng 20 phút liền vội va rời đi. Bởi vì mỗi lần có người lại gần hắn đều khiến hắn không thích. Cái loại này bị trở thành người tình một đêm cảm giác cũng không tốt.

Đêm đó hắn không lái xe mà gọi một chiếc xe đưa đến. Ngay lúc đó mong muốn tìm hiều một chút bầu không khí GAY bar, hay nhất là có thể tìm được một người nói chuyện trở thành bằng hữu. Đương nhiên, hắn đối với điều này cũng không ôm nhiều mong muốn.

Đi ra cửa hít sâu một cái, đi đến ven đường gọi taxi. Kết quả đứng mãi không có, ngược lại là có rất nhiều ánh mắt không hảo ý nhìn hắn. Hắn ngực căng thẳng, bắt đầu cuốc bộ rời khòi nội thành.

Một đi được mười bước, hắn liền bị một người vội vàng chạy tới kéo cổ tay.”Đừng đi ~” người nọ nói, đồng thời hung hăng ôm lấy hắn, cố sức đến nỗi hắn nghĩ mình sẽ bị ôm đến chết. Người này thân đầy mùi máu tanh.

Hắn giãy nửa ngày không ra, người kia lại bắt đầu giở trò với hắn, nhân tiện cởi khuy áo của hắn. Hắn không muốn kêu lớn lên, nghĩ đến rất mất mặt. Thế nhưng dựa vào khí lực của mình đánh không lại đối phương. Nhớ kỹ lúc đó hắn có khả năng mắng đều mắng ra hết, thế nhưng người nọ tựa như người mất hồn không có phản ứng gì, khí lực cũng lớn đến kinh người.

Hắn lúc đó vừa sợ vừa giận, nhất là lúc bị hôn mạnh mẽ, quả thực là phải dùng từ phẫn nỗ để hình dung. Chính hắn cũng không biết đã mất bao sức lực, cuối cùng đá vào đường con cái của đối phương, hắn tin chắc khi đó đã nghe được một tiếng kêu rất bi thương. ( dã man a~~)

Sau đó người kia buông tay ra, hắn nhân cơ hội chạy đi.

Mà người kia chính là vị bác sĩ trước mắt, Trữ Kỳ.

“Chúng ta đã gặp qua?” Trữ Kỳ nhìn bộ dạng khẩn trương của Diệp Vãn Vụ liền hỏi.

Gì chứ vừa thấy thấy hắn liền giống như nhìn thấy quỉ, run rẩy liên tục? Không đến mức đi, hắn cũng không phải ma vương ăn thịt uống máu người. (so sánh dị a~~)

“Chưa gặp qua.” Diệp Vãn Vu mạnh mẽ trấn định trả lời. Thanh âm tuyệt không ổn. Trong lòng nghĩ cũng không nên tính toán nợ a ?

Khổng Hữu Hằng nhìn Diệp Vãn Vụ, lại nhìn Trữ Kỳ, nói: “Vãn Vụ, hắn nhất định là cáu người bệnh tâm thần ngươi kể một năm trước? ?” Hắn nhớ kỹ năm ấy Vãn Vụ liên tục mười ngày ngủ không tốt, nói là đến GAY bar gặp một người bệnh tâm thần, người điên!

“Cái gì bệnh tâm thần?” Trữ kỳ mặt nhăn nhíu, hắn từ lúc nào làm loại chuyện khiến người ta hiểu lầm?

Khổng Hữu Hằng thấy Diệp Vãn Vụ không nói lời nào liền hướng Trữ Kỳ hỏi: “Hơn một năm trước ngươi có hay không đến “Phong Duyên” bar?

Trữ Kỳ không chút nghĩ ngợi trả lời “có ”

Hắn đương nhiên không cần suy nghĩ, đêm đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng hắn đến nơi đó. Kết quả…

“Ngươi là người đêm đó? !” Hắn chỉ vào Diệp Vãn Vụ hỏi.

Nhớ kỹ khi đó rất lâu đi tìm cái người này. Hắn , một cước kia đúng là hiểm. Nếu không hắn mệnh hảo, tin tưởng hạnh phúc sau này không thể trông cậy được. Hắn lúc đó hay nghĩ lúc đó hắn mới chia tay vợ, lúc này mới…

“…” Diệp Vãn Vụ lùi hai bước. Hắn cảm giác được người này tức giận.

“Kêu la cái gì! Ngươi dám nói lúc đó không phải ngươi không đứng đắn trước?” Khổng Hữu Hằng đi ra hỗ trợ nói.

Hắn tin tưởng Vãn Vụ sẽ không lừa gặt hắn. Dù sao cũng là bạn nhiều năm, cũng không cần lừa dối hắn việc này.

“Khái ~” nhớ tới tình hình đêm đó, Trữ Kỳ cũng có chút xấu hổ. Hắn ho nhẹ một tiếng mới nói: “Ta sẽ không xin lỗi, ngày đó ngươi đá ta không nhẹ.”

“Ách… Ân.” Diệp Vãn Vụ đáp nhẹ một tiếng .

Hoàn hảo hoàn hảo, hắn không tính sổ là được. Vạn nhất bị cú đá đó hủy mất, ta thật là không được.

“Được, trước tiên xem tay cho Vãn Vụ, sưng to như vậy chắc rất đau.” Ngô Phương Viên nói xong liền qua ôm Vân Lộ, vừa cười vừa nhìn Khổng Hữu Hằng.

Hắn hiện tại ôm Vân Lộ cũng không còn cứng ngắc như trước, lại cảm giác rất vui.

Mọi người đều đi vào xem tay Vãn Vụ, khiến cho Trữ Kỳ bị nhìn đến mất tập trung, rất không dễ chịu. Động tác của hắn cũng không nhẹ nhàng, Diệp Vãn Vụ cảm giác giống bị lộng. Hắn không biết có phải Trữ Kỳ định báo thù hay không, bất quá trong lòng hắn khẳng định, người này không hiền lành.

Cất tấm phim chụp X-quang đi, bọn họ liền ôm hài tử đi ra ngoài tìm nhà hàng. Diệp Vãn Vụ cùng Trữ Kỳ rốt cuộc cũng nhận thức nhau.

Trên bàn cơm, Vân Lộ ở trong lòng Ngô Phương Viên khóc to. Ngô Phương Viên sợ hãi. Hắn tuy rằng ôm Vân Lộ không cứng ngắc, nhưng cũng chỉ ôm hắn khi hắn không khóc. Hắn vừa khóc, khiến Phương Viên không biết phải làm sao.

Diệp Vãn Vụ cươi nhận lấy Vân Lộ, nếu không phải vì tay bị thương thì hắn vốn đã bế Vân Lộ.

Vân Lộ vừa nằm trong lòng hắn quả nhiên chậm rãi an tĩnh lại, ngậm lấy ngón tay rồi ngủ.

Trữ Kỳ nhìn Diệp Vãn Vụ nói đùa: “Ta nói, ngươi hẳn là đầu thai nhâm. Vốn nên là nữ nhân a?”

Diệp Vãn Vụ vừa nghe đen mặt, nhưng cũng không nói gì. Người như hắn chính là nên nói ít một câu, miễn cho phải mất mặt, hắn không đấu võ mồm.

“Cái kia, Vãn Vụ ngươi đừng để bụng, Trữ Kỳ là cái miệng hư hỏng!” Ngô Phương Viên hung hăng cho Trữ Kỳ một cước. Thực sự là đầu heo, cơ hội tốt không nắm chặt, cuối cùng để cho hắn tức giận.

“Vãn Vụ ngươi không cần nhượng thắn, hắn nói ngươi, ngươi cũng nói lại hắn. Thằng nhãi này hay nói năng chua ngoa, đầu óc bã đậu.”

Diệp Vãn Vụ cười cười, nói muốn đi ra ngoài một chút rồi ôm Vân Lộ rời đi.

“Hắn điều không phải nhỏ mọn như vậy đi? Ta chưa từng trách tội hắn hại ta.” Trữ kỳ miết mắt nhìn cửa có điểm khinh bỉ nói.

Hắn không quá thích loại thanh tú này.

“Là ngươi keo kiệt mới đúng đi, là người thì cũng nên nói một chút gì đó a. Ngươi lão già soi mói bới móc, câm miệng ăn đi!” Ngô Phương Viên lườm hắn một cái. Thực sự tên chẳng thú vị chút nào.

“Nói lầm bầm, còn muốn đem hắn giới thiệu cho ngươi, cái này ngươi cũng không suy nghĩ.” Khổng Hữu Hằng hừ lạnh ~

“Cảm tạ, ta cũng không muốn!” Trữ Kỳ như đinh đóng cột. Thực sự là hắn cũng thất lễ.

Ước chừng một lúc sau, Diệp Vãn Vụ trở về, trong tay còn cầm một túi nhỏ.

Hắn sợ Vân Lộ tỉnh lại đói bụng nên đi mua sữa, mang vào phòng bếp hâm lại một chút

“Đi mua sữa?” Khổng Hữu Hằng hỏi.

“Ân, ta lo lắng lát nữa Vân Lộ đói bụng.” Hắn ôm tiểu hài tử về chỗ. Không thèm đếm xỉa đến tên XX nào đó.

Trữ Kỳ nhìn Diệp Vãn Vụ, biểu tình giống như muốn tìm kiếm gì đó. Hắn hỏi: “Ngươi chơi Tiên Tích không?”

Vãn Vụ, Vân Lộ. Như thế nào khéo như vậy…

Diệp Vãn Vụ gật đầu: “Ân, bất quá hiện tại không chơi nữa.” Hắn hiện tại không nhất định bao lâu thì login một lần, so với lúc đầu cũng không tính toán chơi nhiều.

Trữ Kỳ “A!” Một tiếng, “Ngươi là Thất Vũ nữ y sư kia? !”

“…” Diệp Vụ Vụ dừng động tác: “Đúng thì thế nào?” Hắn cũng không sợ có người biết. .

Diệp Vãn Vụ cho rằng là Khổng Hữu Hằng với Ngô Phương Viên nói cho hắn biết. Kỳ thực cũng không có gì.

“Thần sương… Ách…” Trữ Kỳ đột nhiên lắp bắp hỏi: “Các ngươi….vẫn còn liên hệ sao?”

“Chúng ta chưa từng có liên hệ qua.”

“A? !” Thân thiết như vậy, cư nhiên không có liên hệ.”Vậy số hiệu của ngươi thực sự bị xóa bỏ?”

“Ân.”

“…” Thật là thống khoái.

Quay về viện y xác định khớp xương không có việc gì, chỉ cần thoa dược và dưỡng vài ngày là tốt rồi. Vãn Vụ nói lời cảm tạ Trữ Lỳ rồi đi lấy dược.

Lúc hắn đi Trữ Kỳ nói cho hắn biết, y cũng chơi ở Thất Vũ, tên gọi “Thăng Nhất Điếu Lưỡng Cấp” .

Thăng Nhất Điếu Lưỡng Cấp là đẳng cấp cuối cùng của pháp sư. Diệp Vãn Vụ gặp qua, hắn gật đầu ý bảo mình đã biết, nhưng không có nói cho hắn biết mình đang chơi”Tiểu lộ cục cưng” .

Đến Khổng Hữu Hằng và Phương Viên cũng không biết tên nhân vật mới của hắn. Bọn họ đều cho rằng hắn hiện tại không chơi nữa.

Qua 8 ngày tay Vãn Vụ cuối cùng cũng khỏi. Vốn dĩ có thể khỏi nhanh hơn, nhưng hắn phải chiếu cố vân lộ, không có cách nào khác hảo hảo dưỡng thương. Buổi tối Ngô Phương Viên có thể giúp hắn, nhưng Vân Lộ vừa rời hắn đã khóc nháo.

Khổng Hữu Hằng trêu đùa nói: “Nhi tử của ngươi nhớ mùi ngươi.”

Diệp Vãn Vụ im lặng: “…”

Cách mấy ngày login, lại thấy “Tiểu Lộ tinh nghịch”. Diệp vãn vụ không có chủ động chảo hỏi hắn, chỉ vội vàng làm nhiệm vụ mới.

Chỉ chốc lát sau Tiểu Lộ tinh nghịch nói: “Ngươi đã đến rồi.”

Diệp Vãn Vụ “ân” một tiếng. Hắn tại chủ thành học kỹ năng sinh hoạt mới, giống như lúc ban đầu, may cùng luyện kim, cộng thêm lấy quặng.

Tại Tiên Tích, một người chỉ có thể học ba loại kỹ năng sinh hoạt.

Diệp Vãn Vụ là người trầm ổn, hắn không thích thể nghiệm hoàn cảnh mới.

Hạ Thần Sương vốn định lấy vài thứ để đổi, nhưng hiện tại hắn lại muốn làm một chuyện khác. Hắn đối Tiểu Lộ cục cưng nói: “Cùng nhau làm nhiệm vụ?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ân, cũng tốt. Bất quá ta không có khả năng chơi lâu.

Tiểu lộ tinh nghịch: “Không quan hệ, ngươi có nhiệm vụ gì liền gửi đi.”

Tiểu lộ cục cưng: “[ Đi đêm ở Thanh Phong sơn ][ Bí mật Thủy Liêm động ][ truyền tin ]

Tiểu lộ tinh nghịch: “Vậy trước tiên làm [ đi đêm ở Thanh Phong sơn ]?”

Diệp Vãn Vụ đáp ứng, nhiệm vụ này tương đối giản đơn, chỉ cần đánh yêu quái, bắt được mười vật phẩm. Có thể hợp tác hoàn thành.

Hai người ngày trước cũng không nói nhiều. Hiện tại cũng như vậy, bọn họ rất ít đối thoại.

Theo lý Tiểu Lộ tinh nghịch là chiến sĩ, hắn nên ở phía trước mới đúng, nhưng hắn lại luôn đi sau Tiểu Lộ cục cưng, chỉ có đấu võ thì mới xông lên trước.

Hạ Thần Sương ở phía sau Tiểu Lộ cục cưng nhìn áo của hắn. Cái cách cứ đi hai bước liên nhảy khiến hắn có cảm giác rất quen thuộc. Có điểm hoài niệm. Đúng vậy, tuyệt đối hoài niệm.

Diệt quái vật thì Tiểu Lộ cục cưng lẳng lặng tăng máu, quái vật rơi xuống cái gì hắn cũng không vội vã nhặt.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Vì sao không chiếm lấy?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Nga, đánh xong nhặt cũng như nhau.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “…”

Nhớ kỹ Vãn Vụ cũng như vậy, đều đánh xong mới đi lấy vật phẩm, với điều kiện là không vội.