Kiều Thượng Đính Ước Kiều Hạ Ái

Chương 28: Phiên ngoại 1. Hôn lễ (chụp ảnh cưới)



Khác với sự lựa chọn của các cặp vợ chồng khác, hôn lễ của Hạ Thần Sương và Diệp Vãn Vụ diễn ra trong một ngày thu mưa rơi rả rích.

Vốn Diệp Vãn Vụ cũng không nghĩ đến việc kết hôn, dù sao tại Trung Hoa dân quốc vẫn chưa chấp nhận hôn nhân đồng tính. Thế nhưng từ khi nhìn thấy hôn lễ lãng mạn của Trữ Kỳ với Tề Phi Dương khiến lòng hắn cũng sinh ra môt loại cảm giác, một chút hâm mộ cùng một chút băn khoăn. Bất quá, vì lo lắng Hạ Thần Sương không thích nên hắn cũng không đề cập đến.

Ngày đó là ngày cuối tuần, hắn ở nhà chơi với Vân Lộ. Hạ Thần Sương đột nhiên gọi điện thoại cho hắn, muốn bọn họ thay quần áo đến Thần Viễn gặp hắn. Hắn hỏi Thần Sương vì sao hắn cũng không nói, chỉ nói hắn tới sẽ biết.

Diệp Vãn Vụ cho Vân Lộ ăn mặc chỉnh tề, cầm 3 bộ đồ gia đình ra cửa.

Mưa rất nhỏ, rơi trên mặt khiến người ta có một cảm giác hạnh phúc.

Vừa đến Thần Viễn đã thấy Hạ Thần Sương ở dưới lầu đợi hắn và con trai. Không chỉ có Hạ Thần Sương mà các nhân viên cũng tụ tập.

“Lão bà đại nhân tốc độ cần nâng cao.” Hạ Thần Sương cười cầm ô đến đón họ.

Diệp Vãn Vụ không có ý tứ ôm con, nhìn mọi người chung quanh không có ý trêu đùa nên tâm tư cũng thả lỏng.

“Đây là muốn?” Diệp Vãn Vụ cuối cùng nhịn không được nhỏ giọng hỏi.

Hạ Thần Sương ôn nhu cười, không nói, chỉ là mang theo hắn cùng con lên xe, hướng một cửa hàng chụp ảnh kỹ thuật số. Trước khi đi hắn cùng Lục Ninh Uy nói qua, bất quá vẫn chưa nói cho Vãn Vụ. Để Lục Ninh Uy lái xe đưa bọn họ đến một nơi.

Cửa hàng chụp ảnh rất lớn, Diệp Vãn Vụ cũng biết nơi này, đồng nghiệp nói nơi này rất nổi tiếng. Có người nói ở đây bình thường rất đông khách, thế nhưng ngày hôm nay bọn họ tới ngoại trừ nhân viên kỹ thuật cũng không có khách, hình như chỉ đợi bọn họ đến.

“Hạ tiên sinh, tân hôn hạnh phúc.” Lão bản lên tiếng.

Hạ Thần Sương nhã nhặn cảm tạ, Diệp Vãn Vụ ở bên cạnh có điểm mù mịt.

“Tất cả mọi chuyện ta nói chỉ cần làm theo là được, phiền phức các vị.” Hạ Thần Sương nói với lão bản và nhân viên kỹ thuật.

Dứt lời, Hạ Thần Sương lôi kéo Vãn Vụ đi thay quần áo, Vân Lộ cũng bị ba ba ôm vào lòng.

Tiểu tử kia được thay quần áo rất thích thú, kế tiếp Hạ Thần Sương đưa đồ cho Vãn Vụ thay. Diệp Vãn Vụ trong lòng chậm rãi cân nhắc, nhẹ nhàng cười rồi thay.

Bộ đồ gia đình này đã mặc qua, bất quá khi đó làở nhà, không giống lần này ở bên ngoài, có cảm giác mới mẻ hơn.

Người hóa trang cũng không trang điểm cho hai vợ chồng và đứa nhỏ kia. Đây là ý của Thần Sương, hắn thích cảm giác tự nhiên, mong muốn ảnh chụp lưu đến già thì, bọn họ còn có thể thấy lúc ban đầu mình nhận thức đối phương.

Vân Lộ nhìn cái gì đều mới mẻ, chạy tới chạy lui, luôn luôn bị song thân bắt trở về, sau đó bất mãn hừ hừ miệng. Cũng may, nhiều người, hỗ trợ trông hắn. Cho hắn mấy đạo cụ khả ái chơi, hắn ngoạn nửa ngày cũng không thấy bất mãn nữa.

Bởi vì hai người phối hợp, mọi thứ chuẩn bị xong sớm, hơn nữa cũng đủ nhân viên chuyên nghiệp chụp ảnh, ba bộ ảnh cũng chỉ mất nửa tiếng đồng hồ.

Ba bộ thì hai bộ chụp bên trong phòng, một bộ bên ngoài. Bên trong tương đối nhiều, mà ngoại cảnh kỳ thực cũng chỉ có năm tấm. Một tấm thì Thần Sương cùng Vãn Vụ đứng dưới ô nhìn nhau chăm chú. Bức thứ hai bọn họ ngồi xổm đem ô hạ xuống, cùng nhau tạo hình trái tim. Bức thư ba ôm Vân Lộ, ba người trông rất hạnh phúc. Bức thứ tư hai người cùng hôn con trai. Bức cuối, không cầm ô, chỉ có bóng lưng hai ngươi đi dưới mưa phùn.

Tất cả mọi người đối ngoại cảnh đều phi thường thoả mãn, mà chủ đề tên là “Đồng hành dưới mưa” cũng là do Hạ Thần Sương nghĩ ra, hắn đã nói trước với nhân viên chụp ảnh.

Mang hoàn hậu đã tam tiếng đồng hồ thập phần đa ta, hạ thần sương tối hậu thác bọn họ cấp khiến cho tự nhiên hòa chân thực một ít, sau đó mang theo vợ hòa nhi tử ly khai.

Thời gian cũng đã muộn, tới khách sạn cũng đã đến thời gian ăn trưa.

Khoảng chừng 80 nhân viên Thần Viễn đang đợi bọn hắn, còn có Bạch Dung Ngọc lão thái thái, Lý nãi nãi, Hạ Hâm. Đương nhiên, loại này thời điểm này Khổng Hữu Hằng với Ngô Phương Viên chắc chắn phải có mặt.

Những người này đều là Hạ Thần Sương mời tới, có mặt cũng là trong dự liệu, mà ngoài ý muốn chính là, Lục Chấn cha nuôi của Hạ Thần Sương cũng xuất hiện, khiến bọn hắn hơi kinh ngạc.

Diệp Vãn Vụ lần đầu tiên gặp Lục Chấn, cho tới bây giờ đều là nghe từ miệng chồng nói, chưa thấy qua.

Tất cả tiến hành rất thuận lợi, Hạ Thần Sương thậm chí lôi hộp nhẫn cưới ra quì xuống cầu hôn. (lãng mợn quá đi ~)

“Vãn Vụ, gả cho ta đi.”

Đây rốt cuộc cũng là thời khắc quan trọng nhất mọi người cười chú mừng, mà người cười lớn chúc phúc chính là trưởng bối Lục Chấn. Hắn nói, con nuôi hắn là người dám làm dám chịu.

Diệp Vãn Vụ chìm đắm trong hạnh phúc, đúng lúc này, một thân ảnh nhỏ nhỏ chạy tới, đem nhẫn trong tay chủ rể đoạt lại.

Hạ Thần Sương với Vãn Vụ nhìn thấy con trai liền xấu hổ, thẳng đến tiếng cười to lần thứ hai truyền đến, Vân Lộ sợ chạy đến bên người cha mẹ, lúc này mới rốt cuộc kết thúc tiết mục xen giữ này. Hạ Thần Sương lấy nhẫn trong tay con đeo cho Vãn Vụ, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn bất mãn của con trai.

Vân Lộ rất muốn hỏi, vì sao ba ba mụ mụ đều có mà hắn lại không có?

Toàn bộ quá trình tương đối thoả mãn, muốn nói có cái gì không thoải mái, nói vậy hẳn là lúc bọn họ từ khách sạn về Thần Viễn, Hạ Thần Sương nhận được điện thoại của cha đẻ. Hạ phụ cũng không có biến động gì, gọi điện thoại tới chỉ là nói cho con trai, ông muốn dẫn mẹ kế đi nhập cư Canada, để cho bọn họ hảo hảo chiếu cố nãi nãi. Về chuyện công ty với chuyện kia một lời cũng không nói.

Kỳ thực Hạ Thần Sương ở thương giới mấy nămm, hắn cũng có cân nhắc. Hạ thị để nhân viên đào khoát không ít. Hắn không muốn đi quản những chuyện này, dù sao cha hắn cũng không thật tình muốn hắn quản lý Hạ thị. Ngồi càng cao, trách nhiệm càng lớn, chuyện phiền lòng cũng càng nhiều. Hắn đối với sinh hoạt hiện tại phi thường thoả mãn, thế cho nên cha nuôi muốn hắn sang Mỹ phát triển sự nghiệp hắn cũng uyển chuyển từ chối.

Hai vị nãi nãi không có đi Thần Viễn, mà là để Hạ Hâm đưa về. Già rồi, các nàng cũng không lăn qua lăn lại được.

Một đoàn thanh niên tập trung ở phòng họp của Thần Viễn chơi đùa cả ngày, Vân Lộ mệt ngủ mất mọi người cũng không dừng. Diệp Vãn Vụ bình thường tính cách trầm lặng. Nhưng hôm nay hắn cư nhiên lấy bức thư tình của Hạ Thần Sương gửi cho mà đọc to lên.

Phải nói Hạ Thần Sương rất có tư chất lãnh đạo, ngay cả da mặt cũng giày, trên mặt không có biểu tình. Chính hắn không có ý kiến gì, lại khiến cho mọi người càng ồn ào.

Diệp Vãn Vụ thoáng hối hận một chút, bởi vì kỳ thực nội dung trong thư tương đối….

Tỷ như, người nào đó mở ra một cái như thế này, “Vãn Vụ, nếu như ngươi cùng ta ở một chỗ, ta bảo chứng sau này nội y áo khoác của ngươi ta đều giúp ngươi giặt.” Còn có người khác mở ra thì như vậy, “Tản bộ mệt mỏi thì ta có thể cõng ngươi, mệt nhọc có thể cho ngươi mượn cánh tay mà ngủ, muốn tắm ta sẽ ôm ngươi đến phòng tắm…”

Cuối cùng tất cả các nhân viên đều kết luận: lão đại, ngươi quá vô sỉ!

Buổi tối rời khỏi Thần Viễn, Vãn Vụ ôm một đống lễ vật. Các nhân viên đều nói, “Tẩu tử, chúng ta đứng về phía ngươi, sau này nếu như lão đại khi dễ ngươi, ngươi tới tìm chúng ta. Hắn tuy rằng đứng đầu, nhưng là chúng ta nhiều người lực lượng lớn, thực sự không được chúng ta liền “hội đồng” hắn!”

Diệp Vãn Vụ nặng nề mà gật đầu, khiến Hạ Thần Sương cười khổ một hồi lâu.

Lâu sau, cầm ảnh chụp ra xem, hiệu quả làm cho phi thường thoả mãn. Diệp Vãn Vụ cùng Hạ Thần Sương cùng xem một lúc.

Len lén, Hạ Thần Sương gọi điện thoại cho nhân viên chụp ảnh, để bọn họ đem lưu tất cả ảnh vào máy chiếu. Trong đó tấm ảnh hai ngươi nhìn nhau (đắm đuối) rửa lớn nhất đặt vào khung kính.

Vì vậy nửa tháng sau, Diệp Vãn Vụ không cần đến phòng chụp ảnh để xem, mà có thể xem ở nhà.

Vân Lộ cũng phi thường thích, luôn chỉ vào ảnh nói: “Ba ba, mụ mụ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.