Kim Bài Đả Thủ

Chương 4



Đối diện xuất hiện một đóm lửa nhỏ, hẳn là người đánh đàn châm thuốc.

Đối phương gảy dây đàn một cái, xem như là trả lời.

Dương Lỗi vui vẻ trở lại.

“Đàn hay lắm!”

Dương Lỗi tiếp tục kêu lớn, hiếm khi hắn mới khen ai thật lòng như thế.

Sau đó, Dương Lỗi nghe được một tiếng “cảm ơn!” loáng thoáng trong gió đêm.

Một đoạn nhạc ngắn lại truyền đến, tốc độ rất chậm, chính là đoạn vừa rồi Dương Lỗi đánh sai.

Đối phương đàn xong đoạn ngắn đó, dừng lại một chút, tiếp theo chậm rãi đàn lại lần nữa.

Dương Lỗi nghe hiểu, người kia dạy mình đàn đây mà.

Dương Lỗi ôm đàn, bắt đầu đàn theo đối phương. Đối phương thả chậm nhịp điệu phân nửa, nghe Dương Lỗi đuổi kịp và đàn đúng rồi, đối phương mới dừng lại, tiếp theo đàn thêm một đoạn ngắn, vẫn thả chậm tốc độ, cứ đàn như thế hai lần.

Trong lòng Dương Lỗi sục sôi, hắn đã gặp được cao thủ có lòng tốt dạy mình rồi.

Hai người ở trong sân tập, một người ngồi bên này, một người ngồi bên kia, từng đoạn nhạc ngắn cứ thế vang lên. Người đối diện kiên nhẫn dẫn dắt Dương Lỗi, giai điệu của hai bên dần hòa hợp, Dương Lỗi cũng bắt đầu tìm được cảm giác, càng đánh càng thuận tay.

Dương Lỗi bất tri bất giác đàn đến nhập thần, tập trung đàn lại những đoạn ngắn kia thành một đoạn hoàn chỉnh, không kiềm nổi sự hưng phấn.

“Thấy được không?”

Dương Lỗi phấn khởi hét to về phía đối diện.

Không có tiếng trả lời, cũng không còn tiếng đàn. Dương Lỗi ngơ ngẩn. Hắn vội vàng đứng dậy ôm đàn guitar chạy qua chỗ bậc thang đối diện.

Không có ai ở đó, không biết người đã đi từ lúc nào.

Trên mặt đất chỉ còn một mẩu tàn thuốc.

“Má… Chào hỏi rồi hẵng đi chứ!”

Dương Lỗi cảm thấy mất mát.

Tối hôm sau, Dương Lỗi lại ôm đàn guitar đến chỗ cũ vào giờ đó, nhưng đợi cả đêm cũng không thấy người đến.

Dương Lỗi không cam lòng, tối vài hôm tiếp theo đều chạy tới đây, nhưng kết quả vẫn không thấy ai xuất hiện.

Dương Lỗi buồn bực ôm đàn guitar gảy mấy cái.

“Sao lại không đến nữa?”

Vì thế bài 《Tuổi thơ》 kia chỉ học được một nửa, Dương Lỗi cũng chỉ có thể đàn tới đoạn người kia dạy, phần còn lại hắn không có tâm trạng để học.

Vài ngày sau Dương Lỗi không đến nữa, bởi vì hắn không có thời gian.

Một vài vụ làm ăn của Yến Tử Ất xảy ra xung đột với Vương Lão Hổ. Yến Tử Ất không thể chấp nhận việc Vương Lão Hổ độc chiếm thị trường giết mổ lâu như vậy, hai người cũng không thể đàm phán. Yến Tử Ất bảo Dương Lỗi thay mặt mình đập phá phòng video và phòng chơi game của Vương Lão Hổ, Dương Lỗi làm rất tốt, Vương Lão Hổ thật sự bị chọc giận.

“Không phải chỉ là Yến Tử Ất thôi sao? Đắc ý cái gì chứ?”

Vương Lão Hổ nổi tiếng là người lỗ mãng dễ kích động, hỡ tí là nổi nóng, Yến Tử Ất đánh trúng nhược điểm này của gã, cố ý làm gã kích động.

Dương Lỗi dẫn người đánh mấy trận um sùm với đám thuộc hạ của Vương Lão Hổ, trong một trận sống mái, Dương Lỗi đã đánh gục Hỏa Oa, tay đấm mạnh nhất của Vương Lão Hổ, nhưng Lý Tam cũng bị người khác chém trọng thương.

Dương Lỗi cứ tưởng lần này Lý Tam sẽ không qua khỏi.

Hắn nhìn Lý Tam máu me đầm đìa hôn mê bất tỉnh bị đẩy vào phòng cấp cứu, bên tai là tiếng khóc khản cổ của mẹ Lý Tam.

“… Sao con không chịu học hành đàng hoàng… mẹ xin con đấy… đừng đi đánh nhau nữa…”

Nghe tiếng khóc đau lòng của mẹ Lý Tam, Dương Lỗi cũng cảm thấy khó chịu, hắn xoay người đi ra ngoài.

Lý Tam được cứu sống, nhặt được cái mạng nhỏ, thế nhưng một chân bị tàn tật.

“Mẹ nó có gì đâu. Không phải vẫn còn một chân sao? Anh Lỗi, chờ em khỏe lại sẽ đi xử lý tụi nó.” Lý Tam an ủi Dương Lỗi.

Dương Lỗi nhìn người anh em mới 19 tuổi của mình, khi đó bọn họ vẫn chưa hiểu tàn tật có ý nghĩa thế nào.

Dương Lỗi đi tìm Yến Tử Ất.

“Đại ca, cho em mượn khẩu súng.”

Dương Lỗi nói, mặt lạnh tanh.

Yến Tử Ất đưa cho Dương Lỗi một khẩu súng lục năm phát.

Nhưng bên trong chỉ có một viên đạn.

“Nếu bắn một phát không trúng, cậu không cần bắn tiếp nữa.” Yến Tử Ất nói.

“Đừng gây án mạng.” Yến Tử Ất chỉ nói hai câu như thế.

Tối hôm đó, tên cầm đầu Mặt Sẹo chém ngã Lý Tam bị trúng đạn trước cửa nhà, một viên xuyên qua bắp đùi, máu chảy đầy đất, thiếu chút nữa mất máu nhiều quá mà chết.

Tiếng súng đêm đó không làm kinh động hàng xóm, bởi vì chỉ bắn có một phát, mọi người cũng không biết đó là tiếng súng hay tiếng gì khác. Mặt Sẹo cũng không đi báo án, lúc đó chuyện giang hồ giải quyết tại giang hồ, không ai đi báo án cả. Mặt Sẹo cũng thành người tàn tật, vài năm sau gã què một chân mở sạp bán báo, người trong giới không còn ai nhận ra bộ dạng hô mưa gọi gió năm xưa của gã nữa.

Mọi chuyện lắng xuống như thế, Dương Lỗi lại ôm đàn guitar đến sân tập của trường trung học Thực Nghiệm.

Mới mười ngày không tới, nhưng cũng trong mười ngày ngắn ngủi này, người anh em tốt nhất của hắn trở thành người tàn tật, hắn cũng nổ phát súng đầu tiên trong đời, suýt chút nữa đã giết một người.

Lúc Dương Lỗi lòng trĩu nặng gảy đàn guitar, phía đối diện chợt vang lên tiếng đàn.

Dương Lỗi gần như nhảy dựng lên.

“Người anh em!”

Dương Lỗi cất tiếng gọi.

Gọi xong hắn lại cảm thấy lo lắng, dù sao có người đánh đàn cũng chưa chắc là người hôm đó. Lúc này, đối phương lại gảy đàn một cái, giống như lần trước, xem như chào hỏi với hắn.

Dương Lỗi nở nụ cười.

“Tôi qua đó tìm anh được không?”

Hôm nay Dương Lỗi nóng nảy cũng biết hỏi ý kiến người khác rồi.

“Đừng!”

Đối phương trả lời ngắn gọn, Dương Lỗi đành phải ngồi xuống chỗ của mình. Hắn biết những người chơi nhạc thường rất kỳ quặc, không thích giao lưu.

“Sao mấy ngày nay anh không tới?”

Dương Lỗi cảm thấy hai người hô to gọi nhỏ trong sân tập thế này dở hơi gì đâu.

Đối phương cũng không nhiều lời, bắt đầu đánh đàn guitar.

Tối hôm đó hệt như buổi tối đầu tiên hai người gặp nhau, mỗi người ngồi một bên đánh đàn. Dương Lỗi cũng không nói nữa, tập trung đánh đàn, tâm trạng tung bay theo gió đêm.

Nỗi niềm nặng trĩu trong lòng từ từ biến mất, Dương Lỗi bình tĩnh trở lại, lâu rồi hắn không có cảm giác thả lỏng như thế.

Hắn cảm thấy tiếng đàn của đối phương như có ma lực, chỉ cần giai điệu vang lên là có thể trấn an lòng người.

Dương Lỗi bắt đầu tưởng tượng người đối diện là người thế nào.

Tiếng đàn của người nọ dịu dàng vô cùng, có thể người nọ cũng là người rất dịu dàng. 《Tuổi thơ》 vốn là một bài hát vui tươi, nhưng người nọ vừa đàn vừa hát lại khiến cho người nghe ưu sầu và phiền muộn.

Từng chút từng chút một, Dương Lỗi đã học xong bài 《Tuổi thơ》.

“Khoan đi đã! Nghe tôi đàn thử một lần đi!”

Dương Lỗi sợ đối phương lại bỏ đi không nói tiếng nào như đêm hôm đó, chẳng biết chừng nào mới có dịp gặp lại.

Dương Lỗi chậm rãi đàn một lần, lúc đàn còn cảm thấy hồi hộp, giống như cậu học trò nhỏ đang nộp bài thi cho thầy giáo.

Tuy có đàn sai một vài âm, nhưng vẫn đàn xong cả bài hoàn chỉnh. Dương Lỗi ngẩng đầu lên, phát hiện đối diện lại lóe lên ánh lửa, người nọ vẫn chưa đi.

“Thế nào?”

Dương Lỗi sốt sắng hỏi.

Người nọ dụi tắt điếu thuốc. Không biết tại sao, Dương Lỗi có cảm giác người nọ đang cười.

“Đi đây!”

Âm thanh từ xa truyền tới.

Dương Lỗi sửng sốt, vô thức hô to: “Ngày mai anh có đến nữa không?”

Không có tiếng trả lời, người đã đi mất.

Dương Lỗi lại cảm thấy mất mát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.