Kim Bài Đả Thủ

Chương 53



Chờ đến khi đường được khai thông, lúc Dương Lỗi rời khỏi thôn đã là mấy ngày sau.

Dương Lỗi quay lại Lữ Thành, lòng hắn cũng nóng như lửa đốt, vừa vào thành phố liền tìm một buồng điện thoại công cộng gọi cho Yến Tử Ất, nói rõ tình hình cho Yến Tử Ất biết.

“Nếu còn không có tin tức của cậu, tôi đã phái người đi tìm cậu rồi!”

Suýt chút nữa Yến Tử Ất đã nghĩ đến việc thông báo tìm người mất tích.

“Không có gì đâu! Em sẽ quay lại sớm thôi!”

Dương Lỗi cúp điện thoại, sau đó gọi cho Phòng Vũ. Thím Trương ở nhà nói mấy ngày nay Phòng Vũ không có về đây, hình như đã về nhà của mình rồi. Dương Lỗi lại gọi đến nhà Phòng Vũ, nhưng không có ai bắt máy, gọi đến nhà hàng Thế Kỷ thì nghe nhân viên ở đó nói Phòng tổng có việc, mấy ngày nay không có tới đây.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lòng Dương Lỗi lộp bộp một tiếng. Kinh nghiệm từ việc lần trước khiến hắn cảm thấy lo lắng, hắn sợ Phòng Vũ lại xảy ra chuyện.

“Chắc không phải việc gì nghiêm trọng đâu, chúng tôi cũng không rõ lắm.”

Dương Lỗi không yên lòng, hắn gọi cho Hoa Miêu, nhưng Hoa Miêu cũng không biết Phòng Vũ đang bận việc gì, mấy ngày nay Hoa Miêu cũng không có gặp Phòng Vũ.

“Không có việc gì là tốt rồi!”

Sau khi xác nhận không có gì xảy ra từ chỗ Hoa Miêu, Dương Lỗi mới yên tâm một chút.

“Nếu gặp Phòng Vũ nhớ nói với anh ấy một tiếng, tao đã quay lại Lữ Thành.” Dương Lỗi biết mấy ngày nay mình không có tin tức gì, chắc hẳn Phòng Vũ rất lo lắng.

Gọi xong mấy cuộc điện thoại, Dương Lỗi quay lại phòng khách sạn. Hắn nằm trên giường hồi lâu, suốt đường đi xe cứ xóc nẩy khiến hắn mệt đờ người. Dương Lỗi vào phòng tắm cởi hết quần áo, thoải mái tắm rửa một phen, trong thôn không có điều kiện, cho nên mấy ngày nay hắn chưa được tắm rửa, khó chịu sắp chết luôn rồi.

Vừa mới đóng vòi sen lại, điện thoại trong phòng đột nhiên vang lên. Lúc đó khách sạn chưa hiện đại đến mức lắp cả điện thoại trong phòng tắm như bây giờ, Dương Lỗi trần truồng đi ra ngoài, bước đến đầu giường nhận điện thoại.

“A lô?”

Dương Lỗi nói.

Đầu bên kia không phát ra tiếng nào.

“A lô?”

Dương Lỗi lại nói thêm tiếng nữa. Hắn lấy ống nghe ra nhìn thử, cứ tưởng điện thoại gặp trục trặc.

“… Tôi đây.”

Trong loa truyền đến một âm thanh trầm thấp.

Dương Lỗi ngây ngẩn cả người. Vào khoảnh khắc nghe thấy âm thanh này, trái tim hắn như chậm mất một nhịp.

Dương Lỗi không ngờ Hoa Miêu lại nhanh tay như vậy, hắn mới tắm xong mà Hoa Miêu đã nói cho Phòng Vũ biết.

“Tôi vừa gọi điện thoại tìm anh nhưng anh không có ở đó, tôi đã dặn Hoa Miêu báo cho anh biết tôi về đến Lữ Thành rồi.”

Dương Lỗi kể lại mọi chuyện trong điện thoại.

“Đường bị chặn do vụ lở núi, tôi bị kẹt ở trong thôn, hôm nay mới về được.”

Dương Lỗi giải thích.

“Cậu không sao chứ?”

Phòng Vũ hỏi.

“Không sao.”

Dương Lỗi cũng không biết nói gì thêm.

Đối diện với ống nghe, miệng mồm lanh lẹ của hắn không còn dùng được nữa.

Rời xa Phòng Vũ lâu như vậy, chẳng lẽ hắn không nhớ Phòng Vũ?

Nhưng trước khi đi hắn đã nói, hắn sẽ không liên lạc nhiều với Phòng Vũ, để Phòng Vũ có thêm thời gian suy nghĩ về quan hệ giữa hai người.

Bây giờ nghe được giọng nói của Phòng Vũ, Dương Lỗi không biết Phòng Vũ nghĩ thế nào, Phòng Vũ sẽ cho mình quyết định gì. Hắn muốn hỏi, nhưng lại sợ.

“Tôi đột nhiên biến mất mấy ngày, anh có lo lắng cho tôi không?”

Dương Lỗi nói đùa.

“Lo lắng thì sao?”

Phòng Vũ nói. Dương Lỗi sửng sốt, Phòng Vũ không hề có ý vui đùa.

“Nếu lo lắng thì đến tìm tôi đi, còn phải hỏi à?” Dương Lỗi nửa thật nửa đùa chọc Phòng Vũ.

“Cậu muốn tôi đến tìm cậu?”

“… Chọc anh thôi. Chưa đến mức đó đâu.”

Mặc dù chỉ là nói đùa, nhưng nghe Phòng Vũ hỏi như vậy, trong lòng Dương Lỗi vẫn có chút mất mát.

Hắn biến mất nhiều ngày như thế, nhưng Phòng Vũ có vẻ bình chân như vại. Nói chứ không thể trách Phòng Vũ được, chính hắn đã nói không thể liên lạc thường xuyên, cho nên vài ngày không có tin tức gì cũng là chuyện bình thường thôi.

“Được rồi, tôi không sao cả, tối nay tôi nghỉ lại thêm một đêm, ngày mai sẽ quay về.”

Dương Lỗi nói, tâm trạng không tốt lắm.

“Anh đang bận lắm phải không, anh cứ làm việc của mình đi. Ngày mai tôi về rồi nói sau.”

Bên đầu dây của Phòng Vũ rất ồn ào, giống như đang ở ngoài đường.

Sau khi cúp điện thoại, Dương Lỗi quay vào phòng tắm, dùng khăn lau khô người.

Vốn dĩ tâm trạng của hắn rất tốt, nhưng vì cú điện thoại kia mà mất sạch. Dương Lỗi im lặng lau khô tóc.

Trong đầu đang suy nghĩ miên man, chuông cửa đột nhiên vang lên.

“Ai vậy?”

Dương Lỗi cứ tưởng là phục vụ phòng. Hắn tiện tay lấy một chiếc khăn tắm quấn quanh hông, đi ra mở cửa.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Vừa mở cửa, Dương Lỗi lập tức ngây ngẩn.

Phòng Vũ đứng trước cửa, nhìn hắn.

Mấy ngày trước Phòng Vũ đã đến Lữ Thành, hắn còn lần mò đến chỗ mấy miếng đất mà Dương Lỗi cần xem xét để tìm khắp một lượt.

Hôm nay, lúc Dương Lỗi rời khỏi thôn cũng chính là lúc Phòng Vũ đi vào thôn. Phòng Vũ thậm chí không kịp chờ xe đường dài, hắn trả tiền thuê một chiếc xe, mấy ngày nay lái chiếc xe đó chạy khắp nơi, chạy đến tất cả những nơi mà Dương Lỗi có thể đến, nhưng ai cũng nói mấy hôm trước Dương Lỗi đã đi rồi, cuối cùng chỉ còn lại chỗ hẻo lánh này, đi đến nửa đường Phòng Vũ mới biết đường bị chặn do sạt lở. Khi đường vừa được khai thông, Phòng Vũ vất vả chạy vào thôn hỏi thăm thì hay tin Dương Lỗi vừa đi được vài tiếng. Phòng Vũ chẳng buồn dừng lại nghỉ ngơi, vội vàng leo lên xe đuổi theo.

Cú điện thoại vừa rồi, Phòng Vũ gọi từ buồng điện thoại công cộng ở đối diện khách sạn.

Nghe tiếng “a lô” của Dương Lỗi, tâm tình sắp phát điên của Phòng Vũ rốt cuộc cũng bình lặng trở lại.

Mấy ngày không có tin tức của Dương Lỗi, Phòng Vũ chưa từng biết mình sẽ có lúc không làm được gì như thế.

Không làm được gì, không thể tập trung làm việc gì hết. Ngay cả việc La Cửu giao cho mình, Phòng Vũ cũng từ chối!

“Em phải ra ngoài một chuyến, anh Cửu, việc này chờ em về rồi tính, bây giờ mà không đi là em không làm được gì hết.”

Nói xong, Phòng Vũ lập tức xách hành lý lên xe lửa.

Nhị Hắc từng nói, người như Phòng Vũ rất khó rơi vào lưới tình, nhưng một khi đã rơi vào sẽ rất khó trở ra.

Có lẽ Phòng Vũ cũng biết tật xấu này của mình, vì thế Phòng Vũ rất ít khi động tâm. Hắn cảm thấy anh em quan trọng hơn phụ nữ nhiều.

Chẳng qua chính hắn cũng không ngờ, có một ngày mình lại nảy sinh tình cảm khác lạ với một người anh em, hơn nữa bản thân mình cũng trở tay không kịp, không thể khống chế.

Dương Lỗi nhìn Phòng Vũ uể oải đứng ngoài cửa, ngơ ngác không biết nói gì.

Hắn thật sự không dám tin vào mắt mình.

“Anh… anh…”

Dương Lỗi chỉ biết đứng ngây ngốc tại chỗ, trợn mắt há mồm, quên cả việc mời Phòng Vũ vào phòng.

Là Phòng Vũ đẩy Dương Lỗi vào trong.

Phòng Vũ bỏ hành lý xuống, đưa tay ra sau khóa cửa lại. Hắn thô lỗ kéo Dương Lỗi qua, dùng sức đẩy Dương Lỗi vào tường.

Tấm lưng trần của Dương Lỗi va mạnh vào tường, còn chưa kịp cảm nhận đau đớn, hơi thở của Phòng Vũ đã bao phủ hắn, chiếm lấy bờ môi của hắn.

Người đang yêu đều là người mất lý trí.

Điều này rất đúng với Dương Lỗi, Phòng Vũ cũng không khác gì.

Bọn họ không nói lời nào với nhau, không nói cả một câu, chỉ dùng sự tiếp xúc giữa cơ thể để xác nhận đối phương, đây chính là bản năng tự nhiên của đàn ông.

Dương Lỗi dùng sức nắm tóc Phòng Vũ, giống như động vật đang gặm cắn mà đáp trả Phòng Vũ, lưỡi của cả hai dây dưa, quấn quýt lẫn nhau, khiến cho đầu óc Dương Lỗi choáng váng, u mê, hắn bị hôn đến xây xẩm mặt mày, cứ như bị hút sạch không khí trong phổi.

Từ lúc mở cửa nhìn thấy Phòng Vũ, Dương Lỗi đã choáng váng rồi, choáng đến mức không lời nào diễn tả nổi, trái tim trong lồng ngực như muốn nổ tung.

… Phòng Vũ… Phòng Vũ!!

Trong lòng hắn, trong đầu hắn, chỉ còn lại cái tên này, cái tên này thật sự đã khắc sâu vào tim hắn, có lẽ suốt cuộc đời hắn cũng không quên được khoảnh khoắc mở cửa này!

Phòng Vũ vuốt ve khắp người Dương Lỗi, hôn Dương Lỗi.

Vuốt ve làn da còn nóng hổi do vừa tắm xong của Dương Lỗi, vuốt ve cánh tay cường tráng và đường cong cơ bắp tràn trề năng lượng của Dương Lỗi, cuối cùng Phòng Vũ cũng yên tâm.

Dương Lỗi không có chuyện gì, Dương Lỗi vẫn đang khỏe mạnh đứng ở đây, ở bên cạnh mình.

Mấy hôm Dương Lỗi mất tích, Phòng Vũ cảm thấy thế nào, bản thân Phòng Vũ hiểu rõ nhất.

Rối loạn, mờ mịt, hệt như con ruồi không đầu bay loạn xạ, không có mục đích, không có phương hướng!

Phòng Vũ có bao giờ mất phương hướng như vậy chưa? Có chưa??

Trước đây Phòng Vũ vẫn cho rằng chỉ khi nào anh Cửu gặp chuyện không may, chỉ khi nào anh Cửu xảy ra chuyện, hắn mới rối loạn và mất phương hướng như vậy.

Anh Cửu là người thân với hắn nhất, và cũng là người thân quan trọng nhất của hắn.

Nhưng bây giờ Phòng Vũ đã biết, trên thế giới này, người có thể tác động đến toàn bộ suy nghĩ của hắn, không phải chỉ có một mình anh Cửu.

Rốt cuộc hai người cũng tách ra, cả hai thở phì phò, bốn mắt nhìn nhau, giống như nhìn mãi cũng không đủ.

“… Anh đến thật sao?”

Dương Lỗi có cảm giác như đang mơ.

“… Tôi không yên tâm.”

Phòng Vũ khàn giọng trả lời.

“… Anh đã suy nghĩ kỹ càng chưa?”

Dương Lỗi thở hổn hển, hắn chăm chú nhìn vào ánh mắt của Phòng Vũ.

“Tôi không cần phải nghĩ!”

Phòng Vũ thô lỗ giật khăn tắm quấn quanh hông Dương Lỗi xuống…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.