Kim Bài Trợ Lý

Chương 1



Tháng 11, Bắc Kinh.

“Anh lúc trước hứa hẹn với tôi cái gì? Vài năm mua được phòng? Vài năm mua được xe? Mẹ già tôi cũng không cần, đi theo anh đến địa phương quỷ quái này, anh nhìn bạn bè của anh thế nào, nhìn lại anh đi! Anh thành cái dạng gì? Anh rốt cuộc có phải nam nhân không!”

Bạn học đi ra, Tiêu Nghị liền chịu đựng nhắc tới, hai tay bỏ vào trong túi, ngậm thuốc lá vùi đầu đi, bạn gái ở sau lưng dừng lại, Tiêu Nghị cũng không phát hiện, vẫn đi, vẫn đi, vẫn đi…

“Thực xin lỗi.” Tiêu Nghị ném xuống thuốc lá, bất đắc dĩ nói “Bà xã, anh cũng phải sinh tồn chứ, anh đã thực cố gắng, em cho anh thêm một chút thời gian…”

Tiêu Nghị xoay người, sau lưng trống trơn đãng đãng, không có người.

Một trận gió thu thổi qua, di động vang “Bà xã” gửi tin nhắn.

【 Tiêu Nghị, chúng ta chia tay đi. 】

Điện thoại lại vang.

Tiêu Nghị tiếp điện thoại là trong nhà gọi tới .

“Tiêu Nghị.” Mẹ già của Tiêu Nghị ở bên kia nói “Như thế nào điện thoại cũng không tiếp? Lúc nào về nhà?”

“Con…” Tiêu Nghị mệt mỏi nói “Làm sao vậy? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”

“Cha con vừa mới nhìn tin tức tiếp sóng hỏi chuyện mua phòng tân hôn, 8 vạn đủ không?”

“Không cần ba mẹ cho con tiền, con lên tàu điện ngầm, ngày mai lại điện thoại cho mẹ, mẹ, đi ngủ sớm một chút, đừng kêu lão ba đi vay tiền.”

Đêm 12 giờ, Tiêu Nghị uống say huân huân, trở lại nhà cho thuê, một cước đá văng cửa, ngã vào trên ghế sa lông thở dốc.

“Vô dụng vô dụng… Điểm tâm vô dụng…” Tiêu Nghị mệt mỏi nói “Không bằng đi chết.”

Tiêu Nghị lắc lắc đi đến ban công, đối với cảnh đêm dưới 18 tầng lầu, bò lên lan can lại đi xuống dưới, bò lên lại đi xuống, động tác hơn 10 lần, quỳ gối lên ban công, oa oa khóc lớn lên.

Tiêu Nghị: “Mẹ ơi —— “

“Khóc mao a!” Hàng xóm cách vách mở cửa số sát đất trên ban công, giận dữ hét “Mấy giờ rồi! Còn bét nhè tôi gọi cảnh sát bây giờ!”

Trong xã hội độc ác ham làm giàu này, khóc cũng không cho khóc, Tiêu Nghị bò lại trong phòng, gió lạnh hiu quạnh, hắn giãy dụa đi đến phòng bếp, vặn ra khí than, điện thoại vẫn luôn vang, Tiêu Nghị nhìn phát hiện buổi tối hôm nay gặp gỡ bạn học.

Tiêu Nghị nhìn lò than, tính toán vẫn là trước tiên nấu bát mì ăn hết rồi sẽ nghĩ đến chuyện tự sát.

Tiêu Nghị ăn mì ăn liền, một bên gọi điện thoại cho bạn gái, tắt máy, ăn xong mì ăn liền nằm xuống, mệt mỏi nhắm lại hai mắt.

Tiền thuê nhà 2 ngàn, tiền điện nước 4 trăm, đi ăn ở siêu thị bồi bạn gái dạo phố 1 ngàn, thẻ tín dụng nợ 2 ngàn, giao thông 4 trăm… Trừ thuế hàng tháng 5 ngàn, hàng tháng dựa vào thẻ tín dụng sống qua ngày, mỗi tháng í nhất cũng còn khoản kinh phí… Phòng ở 1m2 8 vạn, tổng cộng cũng phải 2 vạn 53 vạn…

Không ăn không uống, 300 năm mới mua được phòng ở, kết hôn?

Tiêu Nghị nhiều lần suy nghĩ về nhà nhưng nhà ở trên thành thị cũng tốn 1 vạn 2, tìm công việc, một tháng 3 ngàn chỉ có đói chết ven đường.

Tiêu Nghị vô lực tắt đèn, điện thoại lại tới nữa, màn hình chợt lóe.

Buổi sang hôm sau, 7 cuộc gọi nhỡ, Tiêu Nghị mệt mỏi gọi lại, bên kia hiển nhiên cũng là say rượu chưa tỉnh, mơ mơ màng màng nói “Ai a!”

“Tôi.” Tiêu Nghị đáp “Cậu làm cái gì, khuya khoắt gọi vài cú điện thoại cho tôi.”

Gọi điện thoại người là Tiêu Nghị ngủ chung phòng đại học đồng học Đỗ Mã, năm đó cùng hắn ngủ cao thấp phô, vi tán gái không ít tìm Tiêu Nghị vay tiền, đêm qua đàn trào Tiêu Nghị, cũng đang là hắn trào đến tối hăng say, tốt nghiệp về sau, Đỗ Mã ngắn ngủn ba năm thời gian liền tại Bắc Kinh đứng lại chân, hỗn đến hơn một ngàn vạn thân gia, khiêm tốn mà khai Lexus tới tham gia đồng học tụ hội, gặp phải Tiêu Nghị, song phương đều pha giác ngoài ý muốn.

Tiêu Nghị quen chế giễu Đỗ Mã, nhiều năm qua vẫn luôn cười nhạo đến cười nhạo đi, hiện giờ Đỗ Mã vẻ vang như vậy, Tiêu Nghị lại thật lòng cao hứng cho anh ta.

“Đêm qua…” Đỗ Mã nói “Cô tôi đi theo còn dẫn vài minh tinh tới uống rượu, lại uống một hồi, già rồi già rồi, không được, không đem cậu đi gọi điện thoại hỏi một chút.”

Tiêu Nghị tối hôm qua ăn mì ăn liền đáp “Không có việc gì.”

Đỗ Mã cười nói “Bị bà xã phạt quỳ giặt quần áo?”

“Không.” Tiêu Nghị cười nói “Sao cô ấy dám?”

Đỗ Mã bên kia truyền đến tiếng nước hiển nhiên đã rời giường, đeo tai nghe Bluetooth, hướng Tiêu Nghị nói “Tôi đi đón cô tôi, bà ấy kêu cậu hôm nay đến trung tâm lớn vọng lộ  một chuyến.”

Tiêu Nghị: “? ? ?”

Tiêu Nghị giãy dụa đứng dậy, đầu còn đụng phải cửa một chút.

Tiêu Nghị “Đến đại vọng lộ làm gì?”

Đỗ Mã mạc danh kỳ diệu: “Cậu không muốn đổi công tác sao? Uống ngốc rồi à!”

Tiêu Nghị: “! ! !”

Tiêu Nghị nghĩ tới —— Đêm qua uống rượu tựa hồ có đề cập tới chuyện này, hắn tiện tay đem bàn chải đánh răng để lên miệng, hàm hồ nói “Đi, tiện thể mời cậu ăn đồ nướng.”

Đỗ Mã nói “Tôi gửi địa chỉ cho cậu, tới nơi gọi điện thoại cho cô tôi là được.”

Đỗ Mã cúp điện thoại, Tiêu Nghị còn cảm kích, đêm qua Đỗ Mã gọi điện thoại nhiều lần cho hắn, lúc tăng 2, Đỗ Mã bồi cô anh ta đi ăn khuya, đang muốn mang Tiêu Nghị theo.

Sớm 8 giờ, Tiêu Nghị bị kẹp trong đám người, hai chân treo lơ lửng trên tàu điện ngầm, lúc đứng lại bị đám người vây quanh, đến địa chỉ Đỗ Mã nhắn, dọc theo đường đi vô tri vô giác, vào thang máy không khỏi ra mồ hôi lạnh.

Nơi này là toàn bộ công ty kinh doanh tập trung ở Bắc Kinh, nói không chừng có thể gặp phải đại minh tinh.

Tiêu Nghị đến tầng trệt, tới toilet chỉnh lý một phen, thầm nghĩ tới rất vội vàng, cả người đều chưa chỉnh lý. Hiện tại đứng ở trước gương, hơi chút chỉnh lý tóc phía dưới, tóc ngắn phất một chút, vành tai phân minh, mình so với trước kia gầy đi rất nhiều, còn mang theo mắt đen.

Già rồi… Tiêu Nghị nghĩ thầm.

Năm đó đi học cũng là hệ thảo (hot boy), vừa đàn ghi ta vừa soạn nhạc, không nghĩ tới ra xã hội lại biến thành như vậy. Tiêu Nghị vẻ mặt thổn thức, vào trong đi vệ sinh.

Một lát sau, tiếng bước chân vang lên, bên người nam nhân thân hình cao lớn, đeo kính râm tới.

Nam nhân bước nhanh vào toilet, cởi khố quần, thở một hơi, nước tiểu như cầu vồng. Tiêu Nghị liếc mắt nhìn, ánh mắt hơi hơi dời, nam nhân thoáng nghiêng đầu, hai người đối diện.

Tiêu Nghị: “! ! ! !”

Tiêu Nghị lập tức xoay người nói “Anh anh anh… Anh là…”

“Cậu làm gì!” Nam nhân kia gào thét, nháy mắt tránh đi, Tiêu Nghị suýt nữa tiểu lên trên giày thể thao của nam nhân kia, lập tức liên thanh giải thích, luống cuống quay lại, kéo khố quần, hận không thể chui vào trong.

Một phút đồng hồ sau, nam nhân vẻ mặt phẫn nộ mà đứng trước gương rửa tay.

Người này 1m80, một đầu tóc ngắn sạch sẽ lưu loát, khuôn mặt cương nghị anh tuấn, mặc đồ hưu nhàn.

Tiêu Nghị như thế nào cũng không nghĩ tới mình cư nhiên cùng nam thần cùng vào WC!! Hắn nghẹn họng nhìn trân trối, tiện đà nháy mắt kịp phản ứng, run run nói “Nam… Nam thần!”

Nam nhân lắc lắc tay, Tiêu Nghị từ trong giỏ lấy ra giấy bút nói “Có thể cho tôi… Bạn gái ký tên không? Cô ấy rất thích anh.”

Nam nhân thâm hút một hơi làm như cái gì cũng không nghe thấy, dùng nước rửa tay, lau khô hận không thể nhanh rời đi nơi này.

“Lô… Lô…” Tiêu Nghị nói “Anh là Lô Chu, phải không? Bạn gái của tôi là fan cuồng của anh, ngài có thể ký tên cho tôi không?”

Tiêu Nghị cầm giấy bút, tim đập loạn, Lô Chu hoàn toàn không nhìn hắn, xoay người đi.

Tiêu Nghị theo ở phía sau khổ cầu nói “Nam thần, bạn gái tôi mới vừa mắng tôi, chia tay tôi…”

“Người đâu!” Lô Chu lao ra toilet, giận dữ hét.

Có người từ hành lang đi ra, Tiêu Nghị theo bản năng lui ra phía sau, thầm nghĩ quên đi. Bảo an lại đây, Lô Chu quả thực như ăn thuốc nổ, lớn tiếng nói “Người này vào bằng cách nào! Như thế nào người nào cũng cho vào! Nhanh mang ra ngoài ——!”

Bảo an lại đây muốn mang Tiêu Nghị ra ngoài, Lô Chu nhân cơ hội chạy, song phương hỗn loạn, cửa phòng làm việc mở ra, một giọng nữ hỏi “Là Tiêu Nghị sao?”

“Đúng vậy.” Tiêu Nghị rốt cục được cứu tinh, bên trong còn nói “Vào đi.”

Tiêu Nghị mới có thể được giải vây, đi vào ngồi ở trong phòng làm việc, thở một hơi.

“Vừa mới ở dưới lầu gọi điện thoại.” Nữ nhân kia mặc âu phục váy ngắn, tuy rằng hơn 40, lại bảo dưỡng thực hảo, tự giới thiệu “Tôi là cô của Đỗ Mã, cậu kêu dì Đỗ là được.”

Tiêu Nghị vội cười cười, biết tên của bà ấy là Đỗ Mai, thấy bà ấy đích thân rót nước cho mình, vội hỏi “Tôi tự mình làm.”

“Tự giới thiệu một chút đi.” Một nam nhân khác ngồi bên cạnh nói.

“Tôi tên Tiêu Nghị, xin chào.” Tiêu Nghị cầm ly nước ngồi xuống, nghiêm túc nói “Biên tập âm nhạc cùng chế tác chuyên nghiệp, học 4 năm, năm nay 25, còn một năm học.”

Tiêu Nghị giao ra tư liệu còn nói “Chưa lập gia đình, cha mẹ không ở Bắc Kinh, giấc mộng là làm người chuyên về âm nhạc, Đỗ Mã giới thiệu tôi đến trước, tôi làm công tác biên tập chỉnh sửa video trên trang web của Tân Lãng Kỳ Hạ.”

Đỗ Mai tùy tay lật tư liệu cá nhân của Tiêu Nghị, đưa cho trợ lý, hai người xem qua một lần, Tiêu Nghị còn nói “Tôi có mấy giải thưởng nhỏ trong âm nhạc quốc nội, cá nhân tôi nghiêng về loại hình Trung Quốc… Còn có nhạc cổ xưa, trước kia cũng nghe tương đối nhiều, trên mạng…”

“Có thích nam tài tử không?” Đỗ Mai lại hỏi.

“Có a.” Tiêu Nghị cười nói “Tom Cruise, ảnh đế Lê Trường Chinh, Lô Chu, còn có… Chú Đạo Minh, cái phong cách con người rắn rỏi đều thực thích. Ta là fan của Phạn, Chúc Phấn, Lô Chu, bạn gái của tôi bị tôi mang đến cũng thích anh ấy, bất quá… Ai.”

Tiêu Nghị nhớ tới đụng tới nam thần ở trong phòng rửa tay, nhất định để lại một ấn tượng không tốt.

“Biết nấu cơm không?” Một bên nam phó tổng hỏi.

“A?” Tiêu Nghị nói.

“Tùy tiện tâm sự đi.” Đỗ Mai cười nói “Không cần khẩn trương.”

Tiêu Nghị gật gật đầu nói “Biết một chút, đồ ăn Hồ Bắc (tỉnh miền trung Trung Quốc).”

“Món cay Tứ Xuyên cùng món ăn Quảng Đông?” Đỗ Mai lại hỏi.

Tiêu Nghị nói: “Có… Một chút nhưng đều dùng nồi cơm điện làm.”

Tiêu Nghị nghĩ thầm rằng hỏi nấu cơm làm cái gì? Mơ hồ có dự cảm điềm xấu, Đỗ Mai lại hỏi “Trừ bỏ âm nhạc, bình thường còn có yêu thích gì?”

“Chạy bộ.” Tiêu Nghị nói “Lên mạng, nghe nhạc, đọc sách… Xem phim.”

“Có bạn gái không?” Phó tổng hỏi.

Tiêu Nghị gật gật đầu nói “Mới vừa… Chia tay.”

Đỗ Mai cười nói “Nguyên nhân?”

“Tôi.” Tiêu Nghị đáp.

Tiêu Nghị có chút xấu hổ, bất quá ngẫm lại đối phương nếu là trưởng bối cũng liền không hề gì.

Đỗ Mai hỏi: “Biết lái xe không?”

Tiêu Nghị: “Biết.”

“Tiểu tử rất suất.” Phó tổng nói “Có mắt đen, thức đêm không ít ha.”

“Làm việc và nghỉ ngơi không có quy luật.” Tiêu Nghị nói “Sẽ chú ý, cám ơn.”

Đỗ Mai nói “Rất kiên nhẫn, tính tình cũng tốt…” Đỗ Mai nhìn trợ lý liếc mắt một cái, trợ lý không nói chuyện lại lật lật tư liệu của Tiêu Nghị.

“Lời nói thật.” Đỗ Mai giải thích “Chúng ta muốn vì muốn tìm cho nghệ sĩ của công ty một trợ lý sinh hoạt, nhìn cậu.”

Tiêu Nghị: “…”

“Nghệ sĩ nào?” Tiêu Nghị nói.

Đỗ Mai cười nói “Hiện tại đương nhiên không thể nói cho cậu biết, trước khi ký hợp đồng phải giữ bí mật, có kiên nhẫn, mà còn nguyện ý trường kỳ đảm nhiệm phần công tác này, chúng tôi sẽ chọn cậu. Bao ăn ở, tiền lương 8 ngàn, thuế trước, có ngũ hiểm nhất kim.”

Tiêu Nghị: “! ! !”

“Công tác sẽ rất nặng nề.” Phó tổng nói “Minh tinh tới đoàn phim quay phim, nhận quảng cáo, bao quát sinh hoạt trong cuộc sống hàng ngày, cậu đều phải đi cùng trong toàn bộ hành trình, ở trong phòng, khi ra ngoài lái xe cho anh ta, lái xe có đôi khi bận bịu, hơn nửa đêm, có đôi khi sẽ đi ra ngoài mua đồ.”

“Nói cái gì nên nói, nói cái gì không nên nói đều phải khống chế tốt, tận lực ít nói chuyện, làm việc nhiều, hơn nữa vô luận nghệ sĩ làm như thế nào, nói cái gì đều không cho phép công bố ra ngoài càng không thể phát tán trên mạng, với người trong nhà, với cha mẹ cũng không thể nói, tóm lại không thể lộ ra chức nghiệp của cậu với bất kỳ ai, cậu suy xét một chút đi.”

Tiêu Nghị biết loại công tác này có thể tiếp xúc gần gũi minh tinh, là chức nghiệp không biết bao nhiêu người cầu cũng cầu không được, nhưng loại chức nghiệp này cũng không có thể tùy tùy tiện tiện mời, phải giữ ký hợp đồng giữ bí mật, liên quan đến việc bồi thường cùng với tin tưởng là bạn bè đề cử, người thích hợp.

Phần lớn minh tinh sẽ bổ nhiệm bạn bè người thân mình cảm thấy đáng tin làm trợ lý tư nhân, công ty mời có khả năng chỉ có hai người: Một là danh khí của đối phương không lớn; hai là minh tinh thực khó hầu hạ… Thấy thế nào phần công tác này cũng không quá đáng tin.

Nhưng là bao ăn bao ở, mình một phân tiền cũng không tốn, tiền lương có thể tích trữ, trừ trợ cấp cho ba mẹ trong nhà, một năm còn có thể mua một phòng ở 1m2, giá cả không tăng, vất vả cần cù công tác 100 năm tả hữu là có thể mua nhà ở Bắc Kinh. Ngẫu nhiên còn có thể đi theo minh tinh tiếp xúc xã hội thượng lưu trong truyền thuyết…

Tiêu Nghị đi ra, đứng dưới hàng hiên rút một điếu thuốc, gọi điện thoại cho bạn gái vẫn là tắt máy.

“Tôi đã suy nghĩ.” Tiêu Nghị trở lại phòng làm việc nói “Đỗ tỷ, tôi nguyện ý thử xem.”

Đỗ Mai ừ một tiếng nói “Tiểu Mã nói cậu người đặc biệt tốt, đối xử với người nào cũng đều nhiệt tâm cũng chưa bao giờ sinh khí. Trước thử một đoạn thời gian đi.”

Tiêu Nghị cười khổ, gật gật đầu, Đỗ Mai liền chuẩn bị hợp đồng, Tiêu Nghị thật cẩn thận hỏi “Là vị minh tinh nào?”

“A.” Phó tổng lại đây đem hợp đồng đặt lên bàn nó, “Lô Chu, anh ta ở ngay văn phòng cách vách.”

Tiêu Nghị: “…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.