Kim Bài Trợ Lý

Chương 17



Lô Chu đi theo Tiêu Nghị, một đường thanh thản đến trước quầy lễ tân.

Tiêu Nghị nói “Xin chào, tôi là Tiêu Nghị.”

Lô Chu “Xin chào, tôi là mã tử của Tiêu tổng.”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị nhìn Lô Chu, Lô Chu chỉ ý bảo hắn cút qua một bên, tiến lên nói “Tiêu tổng chúng tôi đến tìm phu nhân, xin hỏi cái kia ai… Bạn gái của cậu gọi là gì?”

Tiêu Nghị nói tên bạn gái.

“Cô ấy đã từ chức.” Tiểu muội nói “Tôi nhớ rõ anh! Anh lần trước còn hát ở cuộc họp thường niên của chúng tôi! Anh ca hát hảo hảo nghe a!”

“A?” Tiêu Nghị nhất thời bối rối “Đi khi nào?”

Tiểu muội quầy lễ tân nói “Đi đã ba tháng .”

Tiêu Nghị: “…”

“Ai!” Lô Chu kinh ngạc nói “Tiêu tổng, phu nhân từ chức sao? Làm như thế nào?”

Tiểu muội: “…”

Tiêu Nghị: “A, như thế nào sẽ? Như thế nào đi rồi a…”

Tiêu Nghị đã có điểm bối rối, Lô Chu thiếu chút nữa bị Tiêu Nghị làm tức chết, giận dữ hét “Hỏi điện thoại a!”

Tiểu muội: “… … …”

Tiểu muội quầy lễ tân nhìn hoa trên tay trái Tiêu Nghị, lại nhìn hộp châu báu trên tay trái.

“Cô ấy đi đâu, có thể nói cho tôi biết không.” Tiêu Nghị nói.

“Cô ấy nói cô ấy về quê kết hôn.” Tiểu muội đáp.

Ông một tiếng, Tiêu Nghị giống như gặp tình thiên phích lịch.

“Có điện thoại không?” Tiêu Nghị hỏi.

Tiểu muội nói “Có cô ấy có số mới.”

Tiểu muội cầm tờ giấy, đem số điện thoại mới của bạn gái viết cho Tiêu Nghị.

Lô Chu đem kính râm tháo xuống, hướng tiểu muội nói “Đến, nhìn mắt tôi.”

Ánh mắt Lô Chu ôn nhu kiên định, ẩn tình đưa tình, già trẻ hàm nghi, nam nữ thông sát.

“Tôi chính là Lô Chu, trả lời một vấn đề của tôi, không nên gạt tôi…”

Tiểu muội: “… … … … … … … … …”

Lô Chu: “Bạn gái cậu ta có phải kỳ thật không từ chức, chính là không muốn gặp cậu ta…”

Tiểu muội: “A ——! A ————! A a a a ——! ! ! Lô Chu a ——! ! Thần tượng a ——! !”

Lời kế tiếp của Lô Chu kế nháy mắt bao phủ trong tiếng thét chói tai của tiểu muội, toàn bộ ký túc xá nhất thời đều nghe thấy được, lập tức có người từ dưới lên, một bảo an nhìn Lô Chu, nhất thời hô to một tiếng.

“Nói với bạn gái cậu ấy!” Lô Chu mạo hiểm nguy hiểm tính mạng, hướng tiểu muội hô “Bạn trai cũ của cô ta phát đạt ! Bởi vì Lô! Chu! Lái! Xe! Chở! Tiêu! Nghị!! Đi rồi! Tôi yêu các bạn!”

Tiêu Nghị: “…”

Lô Chu quay đầu lại tha Tiêu Nghị, phi như bay.

Nửa phút sau, Lô Chu cùng Tiêu Nghị hoảng không chọn đường vọt vào ga ra, Lô Chu lái xe, vô số người như tang thi trực tiếp lao xuống, Tiêu Nghị tè ra quần mà trốn ra công ty.

Vào ban đêm, phố Bảo gia, quán mì Đại Bàn Kê.

“Tôi hiện tại phát hiện.” Tiêu Nghị thổn thức “Có thể sử dụng tiền giải quyết vấn đề đều không thành vấn đề.”

Đỗ Mã cười uống bia, hai người tới Đại Bàn Kê, trước kia đến trường, bọn họ thường xuyên tới nơi này ăn, hôm nay Tiêu Nghị muốn hảo hảo cám ơn cậu ta, giúp mình tìm được phần công tác này, đề nghị mời anh ta tới nhà hàng năm sao ăn bữa tiệc lớn, kết quả Đỗ Mã trực tiếp chọn Đại Bàn Kê.

“Lô Chu quả thật có tiền.” Đỗ Mã nói “Bất quá nếu bị anh ta khi dễ, cậu cũng đừng không lên tiếng, nói cho cô tôi là được.”

Tiêu Nghị cảm kích gật gật đầu, biết Đỗ Mã quả thật xem mình như bạn tốt, hai người lại rót rượu, uống rượu, Đỗ Mã một thân tây trang phẳng phiu, đi xe trăm vạn, cùng Tiêu Nghị ngồi ở một quán cơm bẩn hề hề ăn Đại Bàn Kê, Tiêu Nghị cảm thấy hết sức buồn cười.

Năm đó học đại học, tất cả mọi người học âm nhạc, Đỗ Mã học nhạc dân tộc, tốt nghiệp xong đi theo ba anh ta học buôn bán, cũng không đề cập tới trước kia khi còn là học sinh âm nhạc, nhiệt tình a cùng lý tưởng. Cơ hồ đồng học đều là như vậy, một khi tốt nghiệp, có chỗ dựa, dựa núi mai danh ẩn tích, giống như đêm hôm đó giải tán, liền đem sự tình đều quên hết.

Dư lại Tiêu Nghị, còn ngốc hồ hồ bắc phiêu.

Đỗ Mã lại hỏi “Như đã nói, Lô Chu nhà các cậu, có phải thật vậy hay không?”

Tiêu Nghị “Ai, khẳng định không phải.”

Tiêu Nghị biết Đỗ Mã cũng hiểu được chuyện Lô Chu bất lực thực buồn cười, bất quá Tiêu Nghị không chỉ một buổi sáng gặp qua Lô Chu thần bột (sáng sớm hưng phấn), Lô Chu có chút tâm lý, chuyện sinh lý khẳng định không thành vấn đề.

Tiêu Nghị vẫn là thực tự giác, tuy rằng chuyện của Lô Chu, Đỗ Mã thật có lòng hỏi thăm đều có thể hỏi, nhưng Tiêu Nghị ký hợp đồng giữ bí mật, có thể không nói vẫn là tận lực không nói, hai người hàn huyên thiên nam địa bắc một hồi, tốt nghiệp 4 năm, Tiêu Nghị năm nay 25, vào xã hội 4 năm đúng là Vương tiểu nhị càng ngày càng tệ, càng ngày càng kém, các bạn học đều thành gia lập nghiệp, lương một năm trăm vạn, may mắn Đỗ Mã kéo hắn một phen, nhân sinh mới chuyển cơ.

“Uy.” Đỗ Mã nói “A Thỏ, tình huống của cậu giống như không tốt lắm a, làm sao vậy?”

Tiêu Nghị lúc còn đi học có ngoại hiệu “Tiêu thỏ tư cơ”, điển cố là đến từ các bạn nữ trong lớp học nhìn một quyển sách 《 Biến chứng xuyên qua thời không 》, cảm thấy hắn ngơ ngác tiện dạng có chút giống thỏ tư cơ, lại có người gọi hắn là “Đại hiệp”, bởi vì hắn thực thích trợ giúp bằng hữu. Các bạn cùng phòng liền A Thỏ A Thỏ vẫn luôn gọi tới hiện tại.

Tiêu Nghị thở dài nói “Bà xã về nhà kết hôn, biến thành bà xã người khác.”

Đỗ Mã sửng sốt, Tiêu Nghị liền hướng anh ta nói chuyện cũ, Đỗ Mã ai một tiếng, nói “Đều là tôi không tốt, sớm biết rằng…”

“Đừng!” Tiêu Nghị nói “Tại sao có thể trách cậu? Tôi cảm kích cậu còn không kịp.”

Đỗ Mã cảm thấy Tiêu Nghị là bởi vì mình giới thiệu công tác với hắn mới có thể cùng bạn gái chặt đứt liên hệ. Nhưng Tiêu Nghị lại vô cùng cảm kích Đỗ Mã, bởi vì một cuộc điện thoại của anh ta mà cải biến nhân sinh của mình.

Đỗ Mã nghĩ nghĩ nói “Về sau lại tìm người khác.” Lại hỏi “Cậu còn tham gia tuyển tú không?”

“Không đi.” Tiêu Nghị biết Đỗ Mã chuyển hướng đề tài, miễn xót xa trong lòng, bạn gái của Đỗ Mã cũng mới vừa tốt nghiệp, từ khi tốt nghiệp năm thứ nhất ôm đàn ghi ta, bị nam sinh tốt nhất đánh bại, liền đối với chuyện tuyển tú không tái chờ mong. Đỗ Mã nói “Cậu ca hát tốt nhất trong chúng ta, trước kia chúng ta đi Lệ Giang hát, nhiều lần tôi đều nghĩ cậu sẽ nổi danh .”

Tiêu Nghị ngại ngùng cười cười nói “Đáng tiếc cuối cùng vẫn không, cho nên ai.”

Đỗ Mã là tay trống trong dàn nhạc lúc trước, cùng Tiêu Nghị quan hệ tốt nhất, nghỉ hè bọn họ đi Vân Nam thể nghiệm sinh hoạt hát rong, Tiêu Nghị thuê phòng chờ Đỗ Mã diễm ngộ trở về, hai người để mình trần, ngủ ở trên giường lò xo. Nháy mắt nhiều năm như vậy trôi qua, Tiêu Nghị cảm thấy mình vẫn là mình năm đó, mà Đỗ Mã đã trở nên phong cảnh như thế.

Uống rượu xong, ăn Đại Bàn Kê, hai người lắc lắc đi ra, đầu đường Bắc Kinh tuyết rơi lả tả, Tiêu Nghị say đến mơ mơ hồ hồ, ở dưới đèn đường đứng một hồi, di động vang lên, Tiêu Nghị đang ói, Đỗ Mã liền giúp hắn tiếp điện thoại.

Lô Chu không kiên nhẫn nói “Ở nơi nào! Mấy giờ rồi!”

Đỗ Mã cũng có chút say, lắc lắc nói “A, lô nam thần! Xin chào xin chào! Tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy Đỗ Mã, ở cùng chỗ với cậu ấy, như vậy, cậu ấy uống rượu, còn có một hồi, tôi kêu người đưa cậu ấy trở về…”

Lô Chu nói “Cậu là bạn cùng phòng của cậu ta? ! Ở cùng chỗ với cậu ấy? ! Tôi đây là ai a! ! Các người ở địa phương nào?”

“Tại phố Bảo gia.” Đỗ Mã nói “Cách chỗ hai người không xa lắm…”

Điện thoại treo.

Tiêu Nghị tiếp nhận nước Đỗ Mã đưa, uống hết.

Hai người đứng ở đầu đường tuyết rơi, Tiêu Nghị trạc trạc bả vai Đỗ Mã nói “Cậu… Không nên nhớ mãi em tôi, cậu nói… Mấy năm nay… Tìm được người tốt hơn em ấy không?”

Đỗ Mã sau khi tốt nghiệp 4 năm cũng vẫn luôn nhớ người trước, thay đổi mấy cô bạn gái, chỉ có năm đó học đại học quen biết Tiểu Địch là tốt nhất, vĩnh viễn không thể quên được.

“Tác.” Tiêu Nghị cười khổ nói “Kế tiếp càng tốt, đều là bạch hạt (uổng phí), người thứ nhất mới là tốt nhất, chính là lông bông lúc trẻ… A a a —— “

Tiêu Nghị có chút nổi điên, hô vài tiếng, Đỗ Mã tựa vào đèn đường bên cạnh, bỗng nhiên động tình hát lên.

“Tôi thích xuyên qua phía chân trời…” Đỗ Mã cao giọng hát.

“Tôi thích như nước chảy…” Tiêu Nghị giơ hai tay lên, hướng phía bầu trời đêm tuyết rơi cao giọng.

Đỗ Mã xoay người, hướng phía Tiêu Nghị hát “A ái người yêu —— “

“Người yêu của anh, khi nào có thể gặp lại em ——” Tiêu Nghị tuy rằng uống say, tiếng ca lại rung động người qua đường, hắn cùng Đỗ Mã đều thấm nhuần thanh nhạc nhiều năm, hai đại nam hài hai mấy tuổi hát, nhất thời vô câu vô thúc, ở đầu đường biểu diễn.

“Cho dù năm xưa qua nhanh, già đi —— “

Đỗ Mã lắc lắc, giống như lại đứng trên sân khấu vườn trường lúc trước, cùng Tiêu Nghị giọng nam nhị cao dung hối cùng một chỗ.

Tiêu Nghị thì xoay người, thản nhiên hát “Anh thủy chung yêu em —— “

Đỗ Mã & Tiêu Nghị “Giống như trước kia —— “

Rầm nha vỗ tay, còn có người cầm di động, phố Bảo gia bên ngoài tụ không ít người, sôi nổi tò mò nhìn, tình nhân giữa học viện đi ra, còn dừng bước lại, nhìn Tiêu Nghị cùng Đỗ Mã trên đường hợp xướng.

“Giống như trước kia ——” Tiêu Nghị lắc đầu, trong mắt mang theo bi thương, tiếng ca tung bay giữa tuyết.

Chi linh, một chiếc Jaguar (hiệu xe hơi) lại đây, cửa xe bị một cước đá văng.

Đỗ Mã: “A người yêu —— “

Tiêu Nghị: “A người yêu của anh —— “

Tiêu Nghị im bặt, bị một bàn tay kéo áo, ném vào chỗ ngồi phía sau Jaguar.

Lô Chu đeo kính râm, khăn quàng cổ chắn mặt lên xe, lái xe mui trần đi, Đỗ Mã bị tuyết bay, ném dưới đèn đường.

Đêm khuya, cố vấn quản lý tài sản ngồi trước bàn ăn hội báo cho Lô Chu việc đầu tư trong một năm, Tiêu Nghị thì nằm ở trên ghế sa lông, y quan không chỉnh, thần tình đỏ bừng thở dốc. Màn đêm buông xuống Lô Chu ném cho Tiêu Nghị một cái thảm, Tiêu Nghị bọc thảm, ở trên ghế sa lông ngủ.

“A người yêu của anh —— “

Sáng ngày thứ hai, Tiêu Nghị lấy ra nhẫn kim cương mua cầu hôn bạn gái, lăn qua lộn lại nhìn, cuối cùng để ở trong phòng Lô Chu, quyết định buông tha.

Hết thảy từ hôm nay, một lần nữa bắt đầu!

Buổi sáng hắn ở trước bồn rửa chén rửa bát đũa Lô Chu đêm qua đã dùng qua, biên bên cạnh hát “Cho dù tận thế, vạn vật đi xa, tình yêu của anh với em, giống như trước kia…”

“Hát cái gì?” Lô Chu ngáp dài xuống lầu, cư nhiên cũng bị Tiêu Nghị làm có chút hừ hừ thanh tỉnh, đêm qua nghe xong giai điệu này, Lô Chu đã có điểm bị Tiêu Nghị tẩy não.

Tiêu Nghị đáp “Trước kia cùng Đỗ Mã, còn có bạn tốt ngủ cách vách lập dàn nhạc, sáng tác, điền từ.”

Lô Chu run rẩy khóe miệng nói “Ngày hôm qua tại phố Bảo gia cùng cậu trần truồng dưới tuyết chính là Đỗ Mã sao?”

Tiêu Nghị răng rắc một tiếng, trong đầu thiên lôi vạn đạo.

“Tôi trần truồng? !” Tiêu Nghị nói “Sẽ không a! Không đi!”

Lô Chu nói: “Thiếu chút nữa! Ném không dọa người!”

Tiêu Nghị nghĩ thầm khẳng định lại là Lô Chu chỉnh hắn, bất quá hắn đã không có tâm tình so đo cái này cái kia, Lô Chu lại tùy tiện ngồi ở trên ghế sa lông nói “Bị quăng thì quyết chí tự cường, cố gắng công tác, hầu hạ tốt lão tử, ngày sau thăng chức rất nhanh, tái bưng một chậu nước, đến trước mặt cô ta, biểu diễn gương vỡ khó lành…”

“A ——” Tiêu Nghị đáp.

Tiêu Nghị đã không có khí lực phun tào, tâm tình của hắn có chút buồn bực, cơm trưa xong, Lô Chu lại bắt đầu nhìn kế hoạch mà cố vấn quản lý tài sản đưa, vừa nhìn vừa nói “Bạn gái của cậu chia tay, là cứu cậu, cũng là cứu cô ta, giống cậu thứ oắt con vô dụng…”

Thanh âm của Lô Chu bùm bùm đi vào lỗ tai củaTiêu Nghị, rồi đi ra, Tiêu Nghị bình tĩnh lãnh tĩnh ân vài tiếng, cuối cùng Lô Chu còn nói “Hảo hảo công tác, biết không? Không phục đừng nhiều lời ít tiền. Đi xe nổi tiếng trăm vạn, trở về mời cô ta ăn cơm.”

“Được.” Tiêu Nghị đáp, nghĩ thầm anh bị bệnh xà tinh bệnh hay sao rốt cuộc tự tin đi xe nổi tiếng cô ấy sẽ quỳ liếm a, người ta sống thoải mái mới sẽ không để ý cái này đi. Chờ chút vạn nhất người ta công khai đi xe hai trăm vạn tôi sẽ không tỏ vẻ.

Tiêu Nghị mở ra Weibo của bạn gái, nhìn thấy nội dung trang đầu, buổi chiều 3 giờ, bạn gái trả lời hắn  —— Gần đây cô ấy được đơn vị của cha mẹ giới thiệu đi làm, thân cận cùng nhân viên công vụ, gia trưởng song phương đều thực vừa lòng, đối phương cũng thực yêu cô ấy, chuẩn bị năm sau kết hôn.

Tiêu Nghị còn có cái gì có thể nói? Hắn trầm mặc một khắc, bấm di động của bạn gái.

“Làm chi.” Bạn gái nói.

“Không có gì.” Tiêu Nghị cười cười nói “Điện thoại cho em, nhận sai.”

Bạn gái không nói gì, song phương trầm mặc, cô ấy nói “Quên đi, chuyện trước đây coi như chưa phát sinh.”

Tiêu Nghị nói “Cho rằng chưa phát sinh, anh cũng muốn nói, có thể nghe anh nói không?”

“Anh nói đi.” Bạn gái nói.

“Anh sai.” Tiêu Nghị đáp “Thực xin lỗi, mặc kệ thế nào, anh nhất định phải xin lỗi em, anh cũng không cầu xin em tha thứ…”

Lô Chu nhìn báo cáo quản lý tài sản trong tay, hỏa khí bỗng nhiên nổi lên, trừng Tiêu Nghị.

Tiêu Nghị nói “Anh làm em chậm trễ nhiều năm như vậy, không cho em cái gì, bắt em ở Bắc Kinh đi theo anh chịu khổ, chỉ chớp mắt liền 4 năm …”

“Không có gì.” Thanh âm của bạn gái hơi chút hòa khí đáp “Em cũng không phải vì anh mới bắc phiêu, nhìn anh phía sau quầy bar, đi hát kiếm khoản thu nhập thêm, em nghĩ anh sẽ trở nên nổi bật…”

Tiêu Nghị nói “Kết quả anh không được, kỳ thật anh ở Bắc Kinh sinh hoạt tuyệt không hối hận, mấy năm nay đều có em làm bạn, anh mới sống được ở Bắc Kinh, nếu nói áy náy, người anh thực xin lỗi là em.”

“Quên đi.” Bạn gái nói “Đều đã qua, nói chuyện này để làm gì.”

“Em chừng nào thì kết hôn?” Tiêu Nghị nói.

Bạn gái nói “Năm sau, anh tới sao?”

Tiêu Nghị nói “Anh không tới, anh đưa quà cho em.”

Bạn gái nói “Cám ơn, thỏ tư cơ, em tin anh vẫn có thể trở nên nổi bật, nhưng em không muốn ở Bắc Kinh phiêu xuống, trưởng thành, trong nhà cũng thúc em kết hôn.”

“Ân.” Tiêu Nghị cười cười nói “Chúc em hạnh phúc.”

“Anh cũng vậy.” Bạn gái nói “Hảo hảo công tác, cố lên.”

Tiêu Nghị cúp điện thoại, Lô Chu giống như không biết mà nhìn Tiêu Nghị.

Tiêu Nghị nghĩ nghĩ, mở ra phần mềm cắt nối, lấy ra video hắn cùng bạn gái trước kia quay, hắn làm MV này đã lâu rồi, đã từng nghĩ một ngày kia, có thể dùng để cầu hôn, hiện tại có thể sửa sửa, làm quà đính hôn cho cô ấy.

Toàn bộ đều là cô ấy, mà Tiêu Nghị lại thủy chung là người cầm máy quay, cô ấy khi thì cười vui, khi thì ưu thương, Tiêu Nghị một bên nhìn tình yêu của họ, một bên hát nhạc, hắn nâng lên máy tính muốn đi lên lầu, Lô Chu lại nói “Tôi cho cậu đi lên sao?”

Tiêu Nghị: “Tôi có thể ở trong này hát sao?”

“Tùy cậu.” Lô Chu lãnh đạm nói “Cậu không có cốt khí ngu xuẩn.”

Tiêu Nghị không nói gì, mở ra âm nhạc, hát một khúc 《 Tả nhất thủ ca 》 cho bạn gái, bận rộn đến chạng vạng, phát MV lên như trút được gánh nặng. Mở Weibo của mình, phát hiện có mấy trăm fan.

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị nhất thời đã bị kinh hách, kỳ thật hắn trước kia cũng có rất nhiều fan, tuy rằng không giống Lô Chu có mấy ngàn vạn fan, nhưng là có mấy ngàn fan, chính là thích hắn ca, bạn gái có ý kiến, Tiêu Nghị liền khóa Weibo

Hiện tại cơ hồ không ai biết xảy ra chuyện gì? Tiêu Nghị mắt nhìn fan, lại cũng không phải fan cương thi, đột nhiên nghĩ đến duy nhất một khả năng —— hắn mở Weibo của Lô Chu, phát hiện quan hệ từ đã đóng biến thành fan của nhau.

Tiêu Nghị: “! ! ! !”

Lô Chu còn đang gian nan suy xét cái gì, Tiêu Nghị vừa muốn mở miệng, Lô Chu liền nói “Câm miệng.”

Tiêu Nghị đành phải câm miệng, nháy mắt chia tay mang đến buồn bực, bị fan của Lô Chu hòa tan không ít, hắn cười lên Weibo, đại khái lên lật vài trang, về sau muốn hảo hảo sinh hoạt.

Cửa ải cuối năm gần tới, Tiêu Nghị chỉnh lý tâm tình, dần dần tốt lên, ngày hôm sau, hắn thu thập mấy bảng tán loạn của Lô Chu, nhất thời nghẹn họng nhìn trân trối, Lô Chu hảo có tiền!

Mở trang viên rượu đỏ Sơn Đông Bồng Lai, năm đầu tiến tổ một phim truyền hình, cùng với một bằng hữu làm đạo diễn mở nhà hàng trà băng chuyền, còn đầu tư một khách sạn nghệ thuật cao đoan đại khí thượng! !

Này đó đã vượt xa năng lực tính tiền của Tiêu Nghị, Lô Chu rõ ràng là đối với mình sinh hoạt rất có quy hoạch, vả lại biết phòng ngừa chu đáo, cho dù y không quay phim, đầu tư tiền sinh tiền, hẳn là cũng đủ để y ăn cả đời. Nhưng làm Tiêu Nghị càng khiếp sợ chính là: Trong báo cáo còn mang theo một phần hạng mục công ích. Lô Chu giúp đỡ một ít khu ở Tứ Xuyên, xây 2 trường học, cùng với cho rất nhiều trường tiểu học học thanh nhạc cùng hình thể, nhiều phòng học truyền thông!

Hai mắt Tiêu Nghị nổi sao, cảm thấy Lô Chu không hổ là nam thần, nhưng nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa nói với bất luận kẻ nào mình quyên góp ra ngoài.

Tiêu Nghị lấy điện thoại di động ra, chụp lại hạng mục công ích kia.

Hắn quyết định bỏ vào điện thoại di động của mình, về sau chỉ cần Lô Chu phát hỏa, hắn nản lòng thoái chí muốn không làm thì lấy ra nhìn.

Như vậy hình tượng của nam thần có thể thủy chung bảo trì tại 99999999 %, sẽ không làm hắn mệt không yêu.

Mẹ của Tiêu Nghị gọi điện thoại đến, theo thường lệ là hỏi hắn năm nay có trở về nhà đón năm mới không, Tiêu Nghị nghĩ nghĩ, nói cho người nhà rằng mình sẽ cùng với lão bản thương lượng một chút, xem có xin phép được không.

28 cũng không cần tới công ty, so với rất nhiều quản lý trong công ty năm mới cơ hồ không quen nghỉ, Lô Chu vẫn tương đối thanh nhàn, thứ nhất tuổi tác không thể so với tiểu sinh 17-18 tuổi mới xuất đạo, thứ hai y đang lúc hồng, có đi hay không đều không hề gì.

Vì thế Tiêu Nghị chuẩn bị nghỉ đông, cũng có kế hoạch muốn đi đâu chơi một chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.