Kim Bài Trợ Lý

Chương 40



Tắm xong, Lô Chu bọc dục bào, uống nước đá, Tiêu Nghị nói “Anh hoàn toàn bình thường đi.”

“Anh vốn rất bình thường.” Lô Chu nói “Cám ơn em tán thành.”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị nghĩ thầm oa ha ha ha ha ha, hắn cùng Lô Chu nằm ở trên giường, Lô Chu đang xemTV, tựa như cái gì cũng không phát sinh qua, thực nhanh quen loại trạng thái này, Tiêu Nghị lại cao hứng trong lòng lăn qua lăn lại.

Không biết vì cái gì, ý tưởng duy nhất của Tiêu Nghị thời gian này không phải tiếp tục ôm Lô Chu mà là muốn đi tìm người khoe khoang, Aha ha ha! Tôi ngủ với nam thần! Oa ha ha ha! A ha ha ha ha ha ha tôi đang nói chuyện tình yêu với nam thần! Chúng tôi đã lên giường! Ký kết khế ước! Oa a a a a! !

Tiêu Nghị thật muốn vọt tới Skype, hét lớn một tiếng, nam thần của các người thuộc về tôi! Hắn hận không thể ở trên đầu Lô Chu dán nhãn viết “Tiêu Nghị đặc biệt”, hoặc là quay phim cùng Lô Chu thân thiết, phát lên Weibo.

Đương nhiên đây là không có khả năng … Tóm lại, Tiêu Nghị mãi cho đến khi tắt đèn đi ngủ, hắn đều còn không có hồi phục lại, cảm giác mình còn giống như nằm mơ, cư nhiên… Hắn cư nhiên cùng Lô Chu trên giường, bọn họ bây giờ là người yêu, thế giới này thật sự quá thần kỳ.

Ngày hôm sau, Tiêu Nghị sau khi tỉnh lại ở trong ngực Lô Chu, hai người hôn, buổi sáng nhịn không được lại làm, lần này Tiêu Nghị rốt cục tỉnh táo lại. Lô Chu giống như áp lực thật lâu, vả lại ở trên người Tiêu Nghị tìm được cảm giác, mấy ngày kế tiếp, Tiêu Nghị cũng thực hưởng thụ nhật trình cùng Lô Chu □□, Lô Chu cơ hồ như chó hoang, muốn làm liền làm, buổi chiều trong phòng tập thể thao, Lô Chu chạy xong đều có thể cùng Tiêu Nghị thân thiết một hồi, làm xong lại đi tắm rửa.

Tiêu Nghị hoàn toàn luân hãm, vừa nghĩ tôi vì cái gì hiện tại biến thành một 0 … Cả ngày bị nam thần sáp cúc hoa, đây quả thực rất gớm nhưng hắn lại thực thích, nhất là Lô Chu nghẹn lâu lắm, hiện tại cơ hồ là biến đổi cách thức đa dạng mà làm hắn, tựa như khát khao rốt cục được thỏa mãn, mỗi ngày hưng trí liền cùng Tiêu Nghị làm.

Đương nhiên lần thứ hai, Tiêu Nghị liền lên mạng tìm kiếm, biết làm như thế nào để hiệu quả càng tốt, Lô Chu tựa hồ cũng hoàn toàn không nhuyễn rớt, bất lực cùng bắn sớm tất cả đều là chướng ngại tâm lý, chỉ cần lần đầu tiên thuận lợi, sau đó Lô Chu lại càng có tự tin.

Tiêu Nghị bắt đầu để Lô Chu phối hợp với mình, lần sau cả Tiêu Nghị cũng có đôi khi nhìn thấy Lô Chu cũng nhịn không được phác đi lên, nhất là khi Lô Chu tập thể hình, mồ hôi đầm đìa quả thực là dấu hiệu tình cảm nhất của nam nhân.

Tiếp cận một tuần, Tiêu Nghị cũng có chút không được, sinh hoạt mới dần dần khôi phục, Lô Chu từ sáng tới tối còn sẽ yêu cầu làm, Tiêu Nghị sợ làm quá nhiều không tốt, liền bảo Lô Chu mỗi tuần đừng vượt quá ba lượt.

Trừ cái này ra, sinh hoạt của Tiêu Nghị biến hóa còn có từ gian phòng của mình dọn đến phòng Lô Chu, hai người ngủ trên mộg giường, công tử của Lô Chu thì bị đuổi đến tiểu sô pha ngồi.

Vì thế sinh hoạt không thay đổi nhiều, mỗi ngày vẫn như cũ, Tiêu Nghị chợt phát hiện không biết bắt đầu từ lúc nào, sinh hoạt của hai người bọn họ kỳ thật chính là nói luyến ái, mỗi ngày cùng một chỗ, đọc sách, lên mạng, tùy tiện nói mấy câu, mua thức ăn nấu cơm… Khả năng cũng bởi vì như thế, bọn họ mới có thể ỷ lại nhau.

Vốn là Lô Chu cũng không có bí mật với Tiêu Nghị, hiện tại Tiêu Nghị cũng có thể minh mục trương đảm nhìn di động của Lô Chu.

Đương nhiên, nhìn di động của người yêu là không tốt, bất quá Tiêu Nghị phát thệ mình chỉ nhìn lén một chút để thỏa mãn lòng hiếu kỳ, xem y bình thường tán gẫu cái gì, tuyệt đối sẽ không ở lộ ra trước mặt Lô Chu.

Tin nhắn của Lô Chu rất nhiều nhưng thường xuyên tán gẫu chỉ có vài người, trong đó một người là bạn tốt, đại bộ phận đều là các loại nam thần. Lôi Mân, Trịnh Tiểu Thông, còn có một MC phi thường nổi danh gọi Địch Nhạc, cùng với một phóng viên ở nước ngoài công tác, là một nữ sinh gọi Dịch Tiểu Mễ.

Cộng thêm Lô Chu tổng cộng 5 người.

Mới vừa cùng Lô Chu thượng giường, Lô Chu gửi tin nhắn.

“Ha ha, lão tử rốt cục có được tiểu thỏ tử! Nhanh chúc mừng tôi đi!”

Tiêu Nghị: “…”

Phía dưới là các loại chúc mừng, Lôi Mân nói “Lô Phát Tài, tôi nói rồi, cậu có hứng thú với nam nhân, cậu xem đi.”

“Mẹ bà, còn không phải cậu ta câu dẫn lão tử trước!” Lô Chu thảo luận.

Tiêu Nghị trong lòng điên cuồng phun tào ai câu dẫn ai trước a! Anh không cần thừa dịp đương sự không có ở đây liền nói lung tung a!

Trịnh Tiểu Thông “Trở lại? Trở về thì tốt rồi, yên ổn sinh sống qua ngày đi, đừng lại gây sức ép. Ca sắp bị mi gây sức ép chết.”

Địch Nhạc hỏi “Phát Tài huynh Phát Tài huynh, anh tính thế nào.”

Lô Chu “Không biết, em ấy còn có cha mẹ, phỏng chừng không tốt, trước phải nhìn xem, về rồi nói sau, nhìn về sau có thể tìm chỗ kết hôn không.”

“Tôi nói anh còn đóng phim không?” Địch Nhạc nói “Ai hỏi anh chuyện kết hôn a, Đến 《 Nghệ thuật nhân sinh 》 không? Tôi liên hệ cho anh, lão sư trong đài đang lo không có khách quý.”

Lô Chu “Rồi nói sau, trước nói chuyện tình yêu, không có thời gian nhàn rỗi đâu, thật vất vả gặp phải người mình thích. Tôi cần tiền, cậu lên tuyên truyền cho tôi tôi cũng phải cảm thấy hấp dẫn mới có thể tiếp được a.”

Tiêu Nghị lật lên trên, lật lên đoạn thời gian kia.

“Em ấy trở lại, các huynh đệ nói a! Sao làm? !”

Lô Chu có chút lo lắng.

Trịnh Tiểu Thông “Nên làm gì thì làm, trước bắt người đi!”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị trong lòng gào thét các người đây là đang kết phường hãm hại tôi đi! Nguyên lai đều đã thương lượng tốt a!

Lô Chu “Vạn nhất em ấy không yêu tôi thì sao a!”

“Làm sao có thể không yêu cậu.” Lôi Mân nói “Tiểu tử kia nhìn cậu y như Hoàng Tiểu Tĩnh lúc trước nhìn tôi.”

Lô Chu: “Yêu sao? Tôi như thế nào cảm giác không quá giống a! Ai tới cho bạn hữu cái biện pháp? Giả bộ bị thương được không? Này quan hệ đến hạnh phúc cả đời của lão tử, có thể đáng tin sao các huynh đệ!”

“Vô nghĩa cái gì a.” Một ID là thanh âm của nữ hài Dịch Tiểu Mễ nói “Lô Phát Tài anh không phải nam nhân a, là nam nhân liền thượng a, tái không được anh sẽ không mượn rượu thượng sao? Hạ □□ xuân | dược, như thế nào tiện tay thì làm! Người ta vì anh cả minh tinh cũng không làm lại chạy đi làm cún của anh, tại sao phải sợ cậu ấy chạy? Anh là kim chủ, bàn tay vàng đều khai trên người của anh, không yêu anh cũng phải yêu anh a đây không phải là… Võng văn đều viết như vậy không phải sao?”

Tiêu Nghị “… … …”

Lô Chu “Sách nào? Giới thiệu mấy quyển cho tôi xem?”

Dịch Tiểu Mễ “Ai anh đừng xem ngôn tình, nhìn đam mỹ đi thôi, tôi viết TXT gửi cho anh xem.《 Tống nghệ tiểu bạch hòa tam tê cự oản 》của Tô Du Bính, khuya khoắt đem tôi cười thành cẩu.”

Tiêu Nghị tiếp tục lật lên trên, nghĩ thầm mẹ kiếp tán gẫu còn quảng cáo a, nhìn TXT thật sự không thành vấn đề sao nữ thần, có thể duy trì một chút chính bản không a! Cô còn ở Mỹ, tiết tháo đều bị Obama ăn.

Tin nhắn tháng trước có lời Lô Chu nói.

“Lão tử ngày ấy như thế nào liền thất bại như vậy?” Lô Chu mang theo men say nói “Sự nghiệp không được, ái tình không xong, đều nhanh thành con buồi.”

Trịnh Tiểu Thông “Già mồm cãi láo.”

Lôi Mân “Già mồm cãi láo.”

Dịch Tiểu Mễ 【 Già mồm cãi láo +1】

Lô Chu “Tiêu Nghị cũng chạy, diễn cũng không cách nào diễn, ai ngẫm lại biện pháp cho tôi, ai.”

Địch Áp: “Tiểu thụ kia không phải bị cậu đẩy ra bên ngoài sao?”

Lô Chu “Tôi hối hận không được sao a!”

Tiêu Nghị nghe đến đó có chút khổ sở, không biết Lô Chu ngày đó uống rượu, là tâm tình gì, nhất định rất nhớ hắn tựa như mình nhớ Lô Chu.

Lật phía trước, lật đến đêm 30.

Lô Chu gửi tin nhắn, Bắc Kinh tiếng gió thực lớn, trong thanh âm còn mang theo điểm nghẹn ngào.

Lô Chu “Tiêu Nghị, anh yêu em.”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị nghĩ thầm em cũng hảo yêu anh a Chu ca, anh yêu em như vậy em cư nhiên không biết, em lúc ấy cũng thật khổ sở a! Nhưng hiện tại biết anh lúc đó thảm như vậy em làm sao thật vui vẻ được a! Làm sao a a a! !

Trịnh Tiểu Thông “Khóc mao a!”

Lôi Mân “Năm mới, đồng học Phát Tài đừng hào tang, không tốt.”

Dịch Tiểu Mễ “Các người ai thảm như tôi a! Năm mới tôi phải ở Alaska phỏng vấn a!”

Địch Áp: “Tôi tôi tôi… Đang nhìn chăm chú xuân vãn! Các người ít nhất còn có người để đuổi!”

Lô Chu: “Các người không có lương tâm.”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị hiện tại phát hiện nhìn lén heo bằng cẩu hữu của Lô Chu còn vui hơn Lô Chu, vì thế hắn lại tiếp tục rình coi đối thoại của bọn họ.

Dịch Tiểu Mễ “Thích thì gọi điện thoại cho người ta, người khác thật tâm thật lòng như vậy đối với anh, không nên đuổi người ta ra ngoài, nương nương không hoà nhã với anh, anh còn muốn vội vàng dán lên trên, anh nói một chút, anh có phải M không?”

Trịnh Tiểu Thông “Cậu làm chi a, Lô Phát Tài! Đầu óc bị cửa kẹp có phải hay không! Muốn nói luyến ái thì thổ lộ đi, nếu không tôi cho cậu mượn máy bay?”

Lô Chu “Quên đi.”

Địch Áp “Ai, Phát Tài ca, tội gì? 12 giờ tỏ tình? Tiểu thụ Tiêu Cường thân mến, Lô Phát Tài yêu cậu, nếu cậu đang xem xuân vãn, thỉnh biên tập ‘Em cũng yêu anh’, dùng di động gửi đi “

Lô Chu “Em ấy gọi Tiêu Nghị! Tiêu Cường là em trai em ấy!”

Lôi Mân “Địch con vịt bị lãnh đạo bắn chết đi.”

5 phút đồng hồ sau, Địch Áp lại trở lại.

Địch Áp “Không có biện pháp, ấn tượng từ trong nhà quá sâu.”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị đã hoàn toàn vô pháp nhìn thẳng đám người bệnh thần kinh này, tiếp tục lật, nhìn thấy tin nhắn liên tiếp mình gửi cho Lô Chu, Lô Chu toàn bộ đều thấy, chính là không hồi đáp.

Tiêu Nghị nghĩ thầm đây là một loại xà tinh bệnh a! Anh lúc trước nói rõ ràng không tốt sao? !

Nếu cuộc đời là bộ phim, Tiêu Nghị phỏng chừng loại hành vi này của Lô Chu chính là tha diễn cùng chú thủy… Bất quá Tiêu Nghị có đôi khi ngẫm lại, nếu mình không đi một lần, hơn phân nửa vẫn còn là một tiểu trợ lý khúm núm.

Thành tựu của hắn ngược lại là Lô Chu.

Tiêu Nghị lại nhìn tin nhắn, nhìn thấy người gần đây liên hệ là Trịnh Tiểu Thông.

Lô Chu “Thông ca, tôi có chút muốn diễn.”

Trịnh Tiểu Thông “Cậu được đấy, người đại diện tìm không? Hỏi một chút cho cậu.”

Lô Chu “Tôi muốn, lớn tuổi quên từ chỉ sợ lại xuất trạng huống.”

Tiêu Nghị đem di động của Lô Chu thả lại vị trí, cẩn thận điều chỉnh tốt góc độ, để nó nhìn qua như không bị động qua, tiếp hơi chút thay đổi di động một chút, chân của công tử hướng phía cái bàn bên cạnh, làm bộ như không có việc gì, hừ ca, đi lên lầu.

Lô Chu mấy ngày nay tâm tình thực tốt đang cười xoát taobao, Tiêu Nghị đi qua Lô Chu lập tức liền không cười, cảnh giác hỏi “Như thế nào?”

Tiêu Nghị nghĩ thầm anh bây giờ không phải muốn cố ý trang điểm khuôn mẫu nam thần sao a! Theo tôi cùng một chỗ nụ cười thực hạ giá sao? !

Tiêu Nghị ngã xuống giường.

Lô Chu “? ? ?”

Lô Chu hỏi “Em lại làm chi?”

“Em không cao hứng…” Tiêu Nghị nằm úp sấp.

Lô Chu không kiên nhẫn nói “Như thế nào nói chuyện luyến ái liền nhiều tiểu tâm tư như vậy a! Có chuyện không thể nói thẳng sao?”

Tiêu Nghị đem đầu nâng lên hỏi “Anh mua cái gì?”

Lô Chu “Mắc mớ gì tới em.”

Tiêu Nghị nói “Có thể cho em một nụ hôn không.”

Lô Chu “Ngô, lại đây đi.”

Tiêu Nghị thấu đi qua, nhìn lén màn hình của Lô Chu, tại trên mặt của Lô Chu cọ cọ, phát hiện Lô Chu đang mua một chiếc xe, Tiêu Nghị nghĩ thầm hiện tại taobao cũng có thể mua xe sao, đây cũng quá ngưu đi.

“Anh còn chưa mua quà sinh nhật cho em đâu.” Tiêu Nghị nói.

“Hiện tại không phải mua quà cho em sao?” Lô Chu nói “Không cần đánh đố.”

Tiêu Nghị nghĩ thầm ác nguyên lai cái này là mua cho em sao? Em muốn xe làm chi a?

“Em không phải muốn cái này.” Tiêu Nghị lại ghé vào trên giường nói.

Lô Chu nói “Vậy không có.”

Tiêu Nghị kêu thảm thiết “Như thế nào không ấn kịch bản a! Câu tiếp theo nhà người khác chẳng lẽ không phải ‘Vậy em muốn cái gì’ sao? !”

Lô Chu “Mao kịch bản, lão tử chính là kịch bản.”

Buổi chiều, Tiêu Nghị đang chuẩn bị cơm chiều, Lô Chu xuống dưới gọi điện thoại lại hỏi “Em rốt cuộc nghĩ muốn cái gì? Nói đi.”

Tiêu Nghị nói “Có thể đóng phim điện ảnh, làm quà sinh nhật cho em không?”

Lô Chu “…”

Lô Chu nhìn Tiêu Nghị nói “Lấy kịch bản đến a.”

Tiêu Nghị nhún vai, Lô Chu nói “Điện ảnh? Liên hệ đạo diễn?”

Tiêu Nghị nói “Đại điện ảnh, tựa như 《 Hồi đầu tiến 》.”

Lô Chu “A, Imax có chiếu dạng này sao?”

“Có thể chứ? !” Tiêu Nghị nhất thời giận dữ hét “Chiếu tại Imax? !”

Lô Chu không kiên nhẫn nói “Imax có cao lớn như vậy sao? Đầu tư đủ là được, 《 Tiểu thì đại 》 đều có thể cự mạc, còn có cái gì không thể thượng?”

Lúc Tiêu Nghị nhận tri, cự mạc giới hạn với 《 Hoàn Thái Bình Dương 》 cái loại khốc huyễn cuồng bá điếu tạc thiên này hoặc là 《 Thiếu niên phái 》khiêm tốn hoa lệ có nội hàm như vậy, Tiêu Nghị nói “Là muốn cùng Hollywood hợp tác sao?”

“Hợp tác cái gì.” Lô Chu thuận miệng nói “Quốc nội là có thể quay, anh liên hệ dùng phim nhựa đặc biệt quay, cho em bao hết?”

“Không không không.” Tiêu Nghị lập tức nói, tuy rằng hắn có chút khiếp sợ đãi ngộ này, nói thương yêu có thể nói tới phần này, cùng phi cơ trực thăng tung hoa bày tỏ tình yêu không sai biệt lắm, bất quá ước nguyện ban đầu của hắn cũng không phải như vậy.

“Em muốn nhìn anh đóng đại điện ảnh.” Tiêu Nghị nghiêm túc nói “Anh bây giờ còn quên từ sao?”

“Không biết.” Lô Chu lần này nói thật, tránh đi ánh mắt Tiêu Nghị, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, đã nhập hạ, thế giới một mảnh xanh tươi xanh um, ánh mặt trời chiếu xuống, chiếu đến toàn bộ hoa viên huy hoàng sáng lạn.

“Đóng phim rồi nói.” Tiêu Nghị nói “Nếu như là phim hành động hoặc mạo hiểm, ít lời thoại, thời gian của tất cả mọi người không gấp, nhiều lần giày vò một hồi, có thể tốt một chút không?”

“Không biết.” Lô Chu còn nói.

Tiêu Nghị nói “Em muốn xem anh đóng điện ảnh, nhân vật chính, phối hợp diễn cũng có thể.”

Lô Chu không nói, y như có điều suy nghĩ ngồi ở trên ghế sa lông, một bộ tổng tài, một tay khoát lên sô pha, nhìn hoa viên.

Vào lúc ăn cơm tối, Lô Chu nói “Em làm người đại diện của anh?”

Tiêu Nghị suýt nữa phun cơm, Lô Chu nói “Hiện tại không trực thuộc công ty, không người đại diện, không đại ngôn, trạng thái ba không, anh cũng nghĩ qua.”

“Nghĩ qua cái gì?” Tiêu Nghị nói “Đóng phim sao?”

Lô Chu gật gật đầu nói “Trước tâm tình không tốt, không nghĩ nhiều.”

Tiêu Nghị lập tức nở nụ cười nói “Anh tính toán tái xuất giang hồ sao?”

Lô Chu nói “T1 ngã nơi nào đứng lên ở chỗ đó, không phải bình thường sao? Em cho là giống như em cả ngày làm con buồi a.”

Tiêu Nghị “…”

Lô Chu nói “Được được, kỳ thật em cũng không buồi như vậy, em bảo trì như bây giờ là được.”

Tiêu Nghị nói “Anh có tin tưởng không?”

Lô Chu nói “Thử xem đi, tổng yếu muốn diễn.”

Tiêu Nghị nhất thời tâm hoa nộ phóng, nguyên lai Lô Chu luôn luôn suy xét vấn đề này, ánh mắt hắn với Lô Chu lại tràn ngập sùng bái, Lô Chu nhìn Tiêu Nghị một hồi, tựa hồ đang nghĩ cái gì tổn hại, ngay lúc Tiêu Nghị cho rằng Lô Chu muốn phun tào mình, Lô Chu lại gắp đồ ăn cho hắn nói “Ăn nhiều một chút.”

Tiêu Nghị biết Lô Chu muốn sống lại, lúc y mới xuất đạo, lần này đã là lần thứ hai y ngã, 10 năm trước Lô Chu vô danh, lần đầu tiên đỏ thẫm là bởi vì diễn Trương Thuận trong 《 Hồi đầu tiến 》, diễn xong, vì muốn bảo trì giá trị con người, Lô Chu vẫn luôn không tiếp phim truyền hình cùng quảng cáo, cũng không tham dự hoạt động thương nghiệp.

Vì thế y yên lặng đi xuống, một năm sau, không có tiền cũng không nhận phim, cùng đường chỉ phải nghĩ biện pháp khác, đây là lần thứ nhất ngã.

Đỗ Mai tuệ nhãn thức châu, đem y đào ra cũng phủng một phen, vì thế Lô Chu bỗng nhiên nổi tiếng, mà còn thể hiện mình sáng rọi, xuôi gió xuôi nước, thẳng đến hiện tại. Cơ hội tới không đổi, Lô Chu cũng bởi vậy càng để ý đánh giá của mình, từ mấy năm trước thẳng đến trước một năm quen biết Tiêu Nghị, sự nghiệp điên phong.

Thủy mãn thì tràn đầy, trăng tròn thì mệt, mọi việc đến đỉnh liền muốn bắt đầu đi xuống sườn núi, Lô Chu dần dần phát hiện sự thật này mà còn bắt đầu tích cực tìm kiếm đường ra chuyển hình, y muốn chọn phim để diễn nhưng bởi vì hiệp ước cùng công ty, làm không được, tiếp trạng huống của y dần dần bắt đầu trượt xuống, cuối cùng trước khi đụng phải sự kiện kia của Trương Hân Nhiên, lại có lúc diễn bị thương, nháy mắt cả người xuống dốc không phanh.

Từ ban đầu uy phong bát diện, fan không ai bì nổi, hắn đắc tội rất nhiều cừu gia, thậm chí hiện tại tin tức về Lô Chu xuất hiện, vừa không có bộ phận PR của công ty xử lý cũng không có giải trí giúp dẫn đường, hiện giờ Lô Chu cơ hồ tất cả đều là mặt trái.

“Kỳ thật cho dù không bị thương.” Lô Chu nói “《 Cẩm Mao Thử dữ phi thiên miêu 》 qua đi, anh cũng phải chuyển hình.”

Tiêu Nghị nằm úp sấp nhìn người khác bát quái Lô Chu, Lô Chu đã mặc kệ, muốn mắng liền mắng đi, Tiêu Nghị đem vài bài đăng cũ lật một chút, nghĩ thầm kỳ thật có người ghét vẫn tốt, thảm nhất chính là cả anti cũng không có, đó mới là thật sự quá khí.

“Vì sao anh không diễn điện ảnh.” Tiêu Nghị nói “Em rất thích anh diễn điện ảnh.”

“Điện ảnh tiền thiếu.” Lô Chu nói “Giống anh loại này thường xuyên diễn phim truyền hình, đạo diễn cảm thấy anh low, thù lao chỉ có mấy trăm vạn.”

“Mấy trăm vạn?” Tiêu Nghị hỏi.

“400 vạn.” Lô Chu một bên chạy bộ một bên thở dốc nói “Anh không giống Lê Trường Chinh Trịnh Tiểu Thông, quay điện ảnh có thể lấy hơn 1000 vạn thù lao, già vị ở nơi đó bãi không thể đi lên, một bộ phim quay ba tháng, chậm thì 10 năm. Tính chia đều nửa năm 400 vạn, quay phim truyền hình hơn 1000 vạn, nếu không ra việc này, 《 Cẩm Mao Thử dữ miêu phi thiên 》 diễn xong, hiện tại anh có thể lấy 1800 vạn, em cảm thấy… Đỗ Mai hy vọng anh diễn điện ảnh hay phim truyền hình?”

“Kia Lê Trường Chinh không phải cũng nghèo sao?” Tiêu Nghị lại hỏi.

“Cậu ta bất tận, trừ bỏ thù lao, cậu ta còn quay quảng cáo xa xỉ phẩm, đại ngôn.” Lô Chu nói “Đỗ Mai phát triển không được lãnh vực này, quay quảng cáo đồng hồ nổi tiếng, vài ngày 1 ngàn vạn tới tay.”

Tiêu Nghị gật gật đầu, Lô Chu nói “Anh liên hệ Trịnh Tiểu Thông, kêu anh ta giúp anh hỏi một chút, chúng ta tạm thời trực thuộc tại văn phòng anh ta.”

Tiêu Nghị nói: “Đỗ tổng sẽ sinh khí sao?”

“Chị ấy không dám.” Lô Chu xuống máy chạy bộ, khom người thở hổn hển một hồi, ngẩng đầu hướng Tiêu Nghị nói “Nếu anh đỏ, chị ấy không dám sinh khí, chỉ biết muốn anh trở về lại càng không xé rách mặt. Nếu anh xui, chị ấy càng không cần sinh khí. Đến em, đi lên, nửa giờ, không chạy xong không cho ăn cơm.”

Tiêu Nghị kêu thảm thiết “Đâu có chuyện gì liên quan tới em a!”

“Rèn luyện!” Lô Chu nói “Nhiều lần không đến năm phút đồng hồ em đã thở mạnh.”

Tiêu Nghị nghĩ thầm thở mạnh cũng không phải vấn đề thể lực, anh tới lập tức nhìn anh không phải thở mạnh… Lô Chu lại nói “Lại oán thầm?”

“Không không.” Tiêu Nghị nói.

Trên cổ Lô Chu đắp khăn mặt, lắc lắc lên lầu một, lại quay đầu nói “Anh thích chân dài cùng thắt lưng em, nhiều lần rèn luyện, thắt lưng có lực chút, anh mới có cảm giác.”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị thần tình đỏ bừng chạy bộ, trong lòng hoa nở đến rầm rầm tảng lớn, từ tầng hầm đi ra ngoài, chạy đến lầu một.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.