Kim Bài Trợ Lý

Chương 42



Âm nhạc là một loại ngôn ngữ, tựa như toán học cũng là một loại ngôn ngữ, ngôn ngữ của toán học mang theo một người tiến vào thế giới lý tính huyền diệu, ngôn ngữ của âm nhạc thì cho bạn nhìn thấy hết thảy nội tâm kỳ huyễn. Tiêu Nghị nghe Lô Chu lắp bắp nửa ngày, vẻ mặt mờ mịt, chỉ là ác, vâng, biết, hoàn toàn không nghe vào.

“Đây là tầng thứ hai.” Lô Chu nói “Tầng thứ hai của một nhân vật, nội tâm của người đó, em dùng âm nhạc trình bày, biết không? ! ! !”

Vẻ mặt Tiêu Nghị mờ mịt “Vâng.”

Lô Chu: “Đây là ca khúc em sáng tác? ? ! !”

Tiêu Nghị “Nguyên khúc là của Thi Đặc Lao Đức … Em chỉ tái phát huy một chút.”

Lô Chu “Trở thành ca khúc chủ đề của Trịnh Trường Vinh được không?”

Tiêu Nghị “Không nên không nên, sẽ bị mắng, không phải ca khúc em sáng tác a. Kỳ thật em không quá quen nhạc Tây Dương, ách, em cảm thấy nhạc dân tộc em càng am hiểu một chút.”

Lô Chu nói “Em đàn lại ca khúc một lần, nhớ rõ không?”

Tiêu Nghị gật gật đầu, lại đàn một lần, lần này lưng Lô Chu đối diện Tiêu Nghị, đứng ở cửa sổ sát đất, nhắm mắt lại, trầm mặc nghe xong toàn bộ ca khúc.

“Lần thứ hai không rung động như vậy.” Lô Chu nói “Lần đầu tiên phi thường rung động, rung động đến anh thiếu chút nữa phun nước tiểu.”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị cười nói “Em cũng không biết các anh tại sao có thể như thế, đem một câu dùng tình cảm dư thừa lặp lại nhiều lần như vậy, là anh nói anh lần đầu tiên có tình cảm, lần thứ hai muốn lặp lại liền sẽ yếu đi.”

Lô Chu gật đầu nói “Cho nên, d giai đoạn tốt nhất đều là bắt đầu trong nháy mắt, nếu diễn tốt, trực giác chiếm ít nhất 7 phần, cảm giác đúng mới là tốt nhất. Lần này anh có thể nhớ kỹ lời thoại, chỉ cần có âm nhạc… Đi!”

Tiêu Nghị nói “Em lại đàn cho anh một lần? Lần này em tái đầu nhập một chút?”

Lô Chu nói “Lại đến một lần đi.”

Tiêu Nghị lại mang theo tình cảm với Trịnh Trường Vinh đầu nhập đi vào, lần này đàn đến mức hắn quả thực kiệt sức, Lô Chu nhìn kịch bản, trong tiếng nhạc giận dữ hét “Anh không cam lòng ——!”

Tiêu Nghị nghĩ thầm nếu cảnh tượng này bị người thấy được, khẳng định sẽ cảm thấy là hai xà tinh bệnh nhập vào…

Sáng ngày thứ hai, Tiêu Nghị mang theo hai con mắt gấu lái xe, Lô Chu thì tinh thần toả sáng, vẻ mặt thoải mái.

“Em cảm thấy khi biên kịch viết căn bản không nghĩ nhiều như vậy.” Tiêu Nghị nói “Anh nói cái gì tầng ngoài tầng trong, cô ấy hẳn sẽ nghĩ ‘Này gì, các người không phải nghĩ rất nhiều’ mới đúng chứ.”

“Biên kịch không nghĩ như vậy.” Lô Chu nói “Là thực bình thường, cô ấy viết dựa vào trực giác, cộng thêm kỹ xảo sáng tác cùng kinh nghiệm, viết nhân vật dù có tốt cũng là một nhân vật hai chiều, diễn viên mới là linh hồn giao cho nhân vật kia, diễn mở rộng căn bản. Nhân vật chưa từng có, trừ bỏ kịch bản công đạo ở ngoài, dư lại trống rỗng nhưng có diễn viên, cuộc sống của diễn viên bổ sung chỗ trống cho nhân vật.”

Tiêu Nghị nói “Lời thoại có thể nhớ không?”

“Lời thoại phải có chút lòng thành.” Lô Chu nói “Nhìn xem ảnh đế biểu hiện như thế nào đi.”

Tiêu Nghị nở nụ cười, dừng xe, lấy chìa khóa, đi theo Lô Chu vào trường quay.

Hôm nay cũng không phải quay cảnh “Tôi vì lão đại bán mạng rất nhiều năm”, chính là dự nhiệt trước một chút, tất cả mọi người đều đến, Lô Chu hóa trang, cảnh này là Trịnh Trường Vinh lẻn vào đại lâu, đánh cắp văn kiện hồ sơ cơ mật, bình thường cảnh này quay ở ngoài toàn bộ đại lâu, tiếp cắt thành nội cảnh.

Cảnh quay cảnh vụ vào đại lâu không liên quan đến Lô Chu, y chỉ phụ trách giết bảo an, trộm văn kiện.

Bốn phía toàn dùng ván mộc che, vào trong phòng thường trực, ngọn đèn từ bốn phương tám hướng chiếu vào, một ngọn đèn huỳnh quang chợt lóe treo ở trên đầu Lô Chu.

Phòng thường trực, một lão diễn viên đang ngồi.

Máy điều hòa đã mở tối đa, cảm giác không giống, Tiêu Nghị bị nóng ngồi xổm ở một bên đoàn phim, duỗi đầu lưỡi thở dốc, hôm nay Bắc Kinh đã hơn 40 độ, Lô Chu còn phải mặc áo gió đen, quần cảnh sát, giày cảnh sát… Má ơi, diễn như vậy khẳng định sẽ chết.

Hoàng đạo mặc áo may ô quần đùi, cầm quạt giấy lay động a lay động.

Lô Chu có một cảnh, muốn mặt nghiêng của y chảy xuống mồ hôi, còn là một cảnh đặc tả.

Trước màn ảnh, Lô Chu uống một bình nước lớn, lúc đi lên liền đứng trong hành lang, nghiêng thân, mặt hướng về màn ảnh.

Đạo diễn nhìn không được.

Vì thế Lô Chu liền phản phản phục phục chịu buồn bực nóng bức, chảy mồ hôi, diễn cảnh kia.

Dùng nước là không chân thật, chỉ có tự nhiên chảy mồ hôi, biểu tình cùng làn da mới có cảm giác kia.

Tiêu Nghị nghĩ thầm cảnh này thật không phải do người có thể đóng, hoàn hảo không tiếp《 Hoài Nam Tử 》 cải biên kia, bên trong có một hồi đại hiệp hộc máu, so với hộc máu, hắn càng tình nguyện Lô Chu ở trong này chảy mồ hôi gây sức ép.

Tiêu Nghị vừa nhìn vừa tùy tay xoát xoát tin nhắn của Lô Chu, rình coi y lại nói gì đó.

Lô Chu: Các huynh đệ! Tôi đem bà xã cho mọi người mượn viết ca khúc! Một bài 40 vạn!

Trịnh Tiểu Thông: Lăn!

Tiêu Nghị “…”

Ước chừng một ngày, quay nửa cảnh, ban đêm, ván mộc toàn bộ triệt để một lần nữa điều quang, Tiêu Nghị một bên bắt muỗi, Lô Chu đã có điểm ngất đi, hướng đạo diễn nói “Nghỉ ngơi một chút, Hoàng đạo, quá nóng.”

Hiệu quả chảy mồ hôi Hoàng đạo không hài lòng vì thế đổi thành mở cửa, mở cửa sau khi đóng cửa, trước khi đóng cửa là ánh mắt âm trầm của Lô Chu, y sắp trở lại nơi mình hành nghề nhiều năm lại còn giết chết thủ trưởng cùng đồng sự, ánh mắt phi thường phức tạp, Hoàng đạo nói diễn như vậy.

“Cậu đã nghĩ giống, Trịnh Trường Vinh là một con chó.” Hoàng đạo nói “Cái loại ánh mắt hung ác, ánh mắt cẩu, cậu ta đã quyết định, không thể tái quay đầu lại. Cậu có xem qua biểu tình chó cắn người không?”

Tiêu Nghị thật sự bị bại bởi ông đạo diễn này, Lô Chu nghĩ nghĩ nói “Có thể hiểu được.”

Hoàng đạo nói “Đến, xem trước một chút tình huống.”

Tiêu Nghị hiện tại ngẫm lại, bỗng nhiên lại cảm thấy đạo diễn nói đúng nhưng muốn diễn thành cẩu, cái này đã không phải vấn đề diễn xuất, muốn giống giao lưu đi?

Càng làm Tiêu Nghị khiếp sợ chính là Lô Chu vừa quay đầu lại, cư nhiên còn thật diễn xuất! !

Tiêu Nghị hỗn độn , đây đều là cái gì a a a a, nguyên lai một người có thể diễn xuất ánh mắt một con chó sao? !

“Cắt.” Hoàng đạo nói “Còn kém một chút.”

Tôi cảm thấy thực tốt a ——! Tiêu Nghị chỉ muốn lấy bản ghi chép tại trường quay kẹp chết đạo diễn, như vậy đều không được! Còn muốn người ta như thế nào!

Đạo diễn lại bắt đầu nói diễn, Lô Chu nghiêm túc nghe, câu thông một lát rồi mới đi lên, lần này qua.

Tiêu Nghị “…”

Hai lần căn bản không có gì khác nhau, Tiêu Nghị đã hoàn toàn vô pháp lý giải tư duy đột phá phía chân trời của những người này. Lô Chu diễn thực nghiêm túc, Tiêu Nghị đã thấy nhưng không thể trách nhưng đoàn phim lại không phải thường kinh ngạc, thấp giọng nói chuyện đều cảm thấy Lô Chu diễn rất tốt, thật nhiều người đều biểu lộ vẻ mặt sùng bái.

Khẳng định thật tốt a, Tiêu Nghị vừa ăn kem ly vừa mặt không đổi sắc, trong lòng suy nghĩ các loại nhạc nở hoa, phía dưới của y cũng thực lớn, hơn nữa lực thắt lưng cũng rất tốt, công phu trên giường càng tốt, đáng tiếc các người vô duyên thể nghiệm …

Lô Chu diễn xong sắp hư thoát, trở về Tiêu Nghị lập tức nấu cho y canh đậu xanh giải khát lại sợ tiêu chảy không dám quá lạnh, nấu cháo ở nhà ăn, Lô Chu cái gì đều ăn không vô, uống chút cháo, ăn chút liền đi lên nằm.

Quả nhiên đóng phim đều sẽ gầy hai vòng, quá cực khổ.

Ngày hôm sau, Tiêu Nghị lại chở Lô Chu, vội trước vội sau chờ y diễn, lại mua chút miếng dán hạ nhiệt độ, dán trên người y.

Lần này lại là một hồi thẩm vấn, nhân vật chính thẩm vấn Lô Chu, bên trong hôn ám, Lô Chu ngẩng đầu lên, một câu lời thoại dài cũng chưa nói, đại bộ phận đều dựa vào ánh mắt cùng biểu tình, động tác cùng với cười lạnh, còn có câu ngắn gọn. Nhân vật chính vô luận hỏi như thế nào đều hỏi không được nội dung hữu dụng gì.

Tiêu Nghị không thể không bội phục biên kịch lại còn phi thường yêu cô ấy, bởi vì cô ấy viết ít lời kịch, như vậy Lô Chu cũng không cần kẹt.

“Tôi thật yêu chết Lô Chu.” Biên kịch cũng tới , nhỏ giọng nói “Anh ta diễn thật tốt quá.”

“Nói a!” Một người phối hợp diễn giận dữ hét, ngay sau đó cho Lô Chu một bạt tai.

Lô Chu đột nhiên nghiêng đầu, Tiêu Nghị trong lòng đau đớn, nghĩ thầm đánh thật a!

“Cắt.” Đạo diễn nói “Không được, lại đến.”

Lô Chu đeo còng tay, ngồi ở ghế, cả người ướt đẫm mồ hôi, thợ hoá trang lại đây make-up, y mặt mũi bầm dập, một thân máu, quần áo dán trên người, hiện ra hình dáng cơ bắp hoàn mỹ.

Tân Hồng Khai đứng dậy đi uống nước, cầm mũ quạt gió, Tiêu Nghị cầm nước đi qua cho Lô Chu uống vài hớp, bắt đầu lại.

Đạo diễn cứ như vậy mài màn ảnh, Lô Chu cùng Tân Hồng Khai đối diễn, nhất thời cao thấp lập phán, Tân Hồng Khai nửa hồng, trước kia cũng gặp may ở Đài Loan Hongkong, theo thị trường điện ảnh Hongkong, Tân Hồng Khai cũng liên tục chiến đấu ở các chiến trường, nhà đầu tư đều nhắm ngay thị trường đại lục.

Lô Chu phát ra mị lực âm ngoan, ẩn nhẫn cùng biến thái của nam nhân, quả thực làm người ta vô pháp ngăn cản, hoàn hảo phối hợp diễn không hữu dụng ngoan kính, mỗi lần chính là không sai biệt lắm liền tới.

Lô Chu hướng phối hợp diễn nói “Đến thật sự, lần này chúng ta một lần đã qua.”

Bắt đầu.

“Nói a!” Phối hợp diễn giận dữ hét.

Lô Chu bị một bàn tay tát đến quay đầu, bọt máu trong răng nanh giảo phá, máu bay ra.

“OK!” Đạo diễn hô, “Cắt!”

Lô Chu xuống dưới, Tiêu Nghị lập tức đi nhìn mặt y, Lô Chu đáp “Không quan hệ, có nước nhiệt độ bình thường không…”

“Đau bụng?” Tiêu Nghị nói.

“Có chút…” Lô Chu đáp.

Tiêu Nghị nói “Muốn vào toilet không?”

Lô Chu khoát tay, uống nước xong lại đi lên diễn, lần này diễn càng tốt, Tiêu Nghị hoàn toàn tự động loại bỏ Tân Hồng Khai, nhìn Lô Chu.

Biểu tình của Lô Chu đều là vặn vẹo co rút, cảnh Hồ Ưng thẩm vấn Trịnh Trường Vinh, quả thực áp lực, khổ sở cùng với nguy hiểm đến cực hạn, sắc mặt Lô Chu trắng bệch mang theo vết thương, khóe miệng chảy máu, trong mắt lại mang theo thần sắc nguy hiểm.

“Nói cho anh biết một sự kiện.” Môi Lô Chu khẽ nhúc nhích.

Tân Hồng Khai: “Nói.”

Tân Hồng Hai cảnh giác nhìn Lô Chu, đạo diễn hô “Cắt”.

“Hồ Ưng nhãn thần không đúng.” Đạo diễn nói.

Tiêu Nghị nhất thời tâm hoa nộ phóng, hắn đã nhìn ra, Tân Hồng Khai không khống chế được chính mình, anh ta bị Lô Chu nhập diễn! Anh ta đang sợ Lô Chu, thời gian này, cảm giác của Hồ Ưng chắc là đồng tình kết quả Tân Hồng Khai ngược lại có loại sợ hãi lại còn muốn ra tay xử lý Trịnh Trường Vinh.

“Đây là giao chiến.”

Chạng vạng kết thúc công việc, Lô Chu mệt mỏi tựa vào chỗ ngồi phía sau nói “Mỗi một bộ phim, em nhìn thấy trên màn ảnh lớn đều là giao chiến.”

“Em trước kia hoàn toàn không cảm giác đến.” Tiêu Nghị nói “Quá thần kỳ tựa như anh cùng Tân Hồng Khai so chiêu!”

“Đối diễn.” Lô Chu nói “Nếu không vì cái gì gọi đối diễn? Em cho là gì? Em xem đối diễn, phim rửa tiền dở tệ không tính, quả thật chính là địch nhân so chiêu, em đến tiếp được anh diễn, đem tình cảm trở về, diễn ngoại là nam chính đối diễn với nam phụ, diễn trong cũng không phải, diễn trong bọn họ chính là hai người được kịch bản viết, đây là sinh hoạt.”

“Đã hiểu.” Tiêu Nghị vui lòng phục tùng, gật đầu thụ giáo.

Một tháng này là ngày vất vả nhất từ khi hắn đi theo Lô Chu tới nay, so với quay phim truyền hình còn vất vả hơn nhiều, từ trước hắn cảm thấy Lô Chu cái gì cũng có thể nhưng hiện hắn tổng lo lắng đề phòng, sợ Lô Chu vô pháp đảm nhiệm, nhưng hắn dần dần phát hiện, Lô Chu tựa hồ trong phim ảnh có vẻ càng như cá gặp nước.

Phim truyền hình dựa vào lời thoại bày ra tính cách nhân vật, điện ảnh thì dựa vào ngôn ngữ màn ảnh, Tiêu Nghị dần dần lý giải được diễn viên có đôi khi sẽ hỏi đạo diễn vì cái gì quay như vậy, đạo diễn đại bộ phận còn sẽ cho Tiêu Nghị giải thích.

“Đóng phim có rất nhiều học vấn.” Tiêu Nghị hướng Lô Chu nói.

Lô Chu giải thích “Anh còn cảm thấy các em soạn lời hát thần kỳ, ba hợp âm còn có thể đồng thời soạn, đều làm như thế nào.”

Tiêu Nghị nói “Sư huynh của em có thể, đè xuống ba âm, có thể tiến hành ba bộ âm đồng thời, em không được.”

Lô Chu hỏi “Ban nhạc cũng viết như vậy sao?”

Tiêu Nghị lắc đầu nói “Đại bộ phận là viết trước một bộ âm, tái viết một bộ âm khác.”

Lô Chu “Em chưa bao giờ nói em chuyên nghiệp.”

“Nói chuyên nghiệp thực nhàm chán a.” Tiêu Nghị một bên nhìn Lô Chu nã súng, một bên lui về phía sau.

Dựa theo quy định, chiếu phim điện ảnh tại quốc nội cũng không thể xuất hiện súng ống trong nội địa Trung Quốc, súng ống đạn dược phải chờ nội dung nếu không toàn bộ cấm diễn, phim kháng chiến thì có thể.

Nhưng 《 Cuộc chiến ánh bình minh 》 là cảng sản, phim cảng sản chỉ cần xin phê chuẩn là có thể lấy cảnh nội địa, nhưng lúc lấy cảnh nội địa không thể nói nơi này là nội địa, ngầm thừa nhận vẫn là tại Hongkong hoặc tại nước ngoài.

Vì thế nhà sản xuất chọn gần cầu, Tiêu Nghị không thể không bội phục quần chúng nhân dân có thể đấu trí với ngành quảng điện, có thể mượn đạo cụ cùng thương súng.

Hắn vẫn luôn cho rằng phim bắn nhau chính là mọi người không cầm thương súng khoa tay múa chân vài cái, cuối cùng dựa vào đặc hiệu cuối kỳ, không nghĩ tới đoàn phim dùng chính là cải trang thương súng đích thực, cư nhiên còn có đạn giấy, diễn viên nội địa không thích tiếp phim điện ảnh bắn nhau vả lại xac suất xuất hiện phim bắn nhau cực nhỏ, không có gì ngoài phim kháng chiến cùng phim dân quốc, đại bộ phận minh tinh điện ảnh nội địa đều không quen thuộc với phim bắn nhau.

Nhưng Lô Chu rất quen thuộc, y trước kia tại đoàn phim làm việc vặt cùng với làm phối hợp diễn có học qua diễn phim bắn nhau, cầm lấy súng tự mô tự dạng, chỉ đạo súng ống giảng giải một hồi, y liền không cần người đi theo, tự mình luyện tập.

“Cho em chơi một chút đi.” Tiêu Nghị ở bên cạnh phe phẩy cái đuôi nói.

“Chơi muội em a chơi!” Lô Chu cầm thương súng giận dữ hét “Cái này đều có thể lấy đến chơi? ! Em có biết có bao nhiêu rủi ro dễ dàng cướp cò không!”

Tiêu Nghị kêu thảm thiết “Sợ cướp cò anh đừng nã súng chỉ vào phối hợp diễn a! Vạn nhất cướp cò làm như thế nào!”

Lô Chu lập tức nói “Thực xin lỗi thực xin lỗi…”

Tiêu Nghị đành phải ở bên cạnh nhìn, chỉ đạo súng ống nói “Trợ lý tránh ra một chút, đừng dựa gần quá.”

Nhìn Lô Chu thử thương súng, điều phối súng ống, thuần thục sử dụng một tuần, tiếp theo là chỉ đạo võ thuật cùng đạo diễn động tác thiết kế động tác.

Tiêu Nghị lại nhắc nhở nói “Bả vai sẽ khó chịu sao?”

Lô Chu khoát tay, chỉ đạo súng ống đi xa, Lô Chu lại hướng Tiêu Nghị ngoắc nói “Đến.”

Tiêu Nghị “…”

Lô Chu kêu hắn đứng ở trước người mình, mặt hướng bia ngắm, thở dài, bàn tay to nắm tay Tiêu Nghị, hai người thân mật ôm nhau, Lô Chu nói “Em thử nhìn, có thể nhắm ngay.”

Lô Chu lại quay đầu lại nhìn đạo diễn, giống tiểu hài tử sợ không tuân thủ quy củ sẽ bị bắt lại, Tiêu Nghị chỉ cảm thấy vừa kích thích lại mới mẻ, bấm cò súng, phanh nổ.

“Được rồi.”

“Tái chơi một chút…”

“Nếu em hại anh bị cuốn gói, không thể chơi!”

“Phanh!”

“Được!”

“Mở lại thương súng…”

“Em… Dừng tay!”

“Em hô.”

Lô Chu “…”

“Không có đạn!” Lô Chu nghiến răng nghiến lợi nói “Em có biết một viên đạn bao nhiêu tiền không!”

Tiêu Nghị bị Lô Chu xách đến trong góc phòng, hắc hắc cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.