Kim Bài Trợ Lý

Chương 46



“Cái gì cũng nhìn không thấy.” Lô Chu nói “Cũng không thể xoát taobao, không thể đọc sách.”

“Mỗi ngày luyện tập một chút thì tốt rồi.” Tiêu Nghị nói.

Lô Chu đáp “Anh tự hỏi một chút nhân sinh.”

Vì thế Lô Chu bắt đầu ngồi tự hỏi nhân sinh, tự hỏi nhân sinh chuyện này ngẫu nhiên nửa giờ thì tốt rồi, nếu luôn luôn tự hỏi nhân sinh, cả người liền sẽ thực buồn bực, lúc ăn cơm, ngọn đèn trong nhà ăn chiếu xuống, Tiêu Nghị mang theo vui sướng khi người gặp họa, nhìn Lô Chu che mắt lấy đũa, trạc đến trạc đi.

Lô Chu tìm không thấy đồ ăn ở nơi nào, Tiêu Nghị sắp bị y cười chết, Lô Chu hỏi “Em cười cái gì?”

Lúc Lô Chu nói, khóe miệng còn cười, khuôn mặt anh tuấn của y bởi vì ánh mắt bị che, có mị lực khác làm người ta vô pháp ức chế ái mộ.

“Không.” Tiêu Nghị nói “Anh đột nhiên trở nên thật ôn nhu.”

“Phải không?” Lô Chu nói “Khả năng bởi vì lòng yên tĩnh xuống.”

“Em đút anh ăn?” Tiêu Nghị nói.

Lô Chu nói “Không cần, người mù chẳng lẽ mỗi ngày phải được nhân vật quan trọng đút cơm sao?”

Tiêu Nghị ác thanh, Lô Chu nghĩ nghĩ còn nói “Đút một lần đi, để anh cảm giác một chút.”

Trước kia Tiêu Nghị cũng có đút Lô Chu ăn cơm, đó là lúc y bị thương nằm trên giường, nhưng hiện tại cảm giác lại không giống, hắn thái nhỏ đồ ăn đưa đến miệng Lô Chu.

Lô Chu thình lình bị đút cơm, miệng còn chưa mở ra, Tiêu Nghị đã đưa thìa, nhất thời bị đồ ăn dính mặt.

Lô Chu “…”

Tiêu Nghị sắp cười điên rồi, Lô Chu dở khóc dở cười nói “Em nhất định là cố ý chỉnh anh.”

“Aha ha ha Aha ha a a a a…” Tiêu Nghị cười đến ghé vào trên bàn, Lô Chu lại sờ tới sờ lui tìm giấy lau mặt, Tiêu Nghị liền lau mặt cho y, Lô Chu giống tiểu hài tử an tĩnh, ngồi ở dưới ánh đèn ấm áp, y đột nhiên nắm tay Tiêu Nghị, Tiêu Nghị trong lòng vừa động, thấu đi lên hôn môi y.

“Anh yêu em.” Lô Chu nói.

Lô Chu vươn tay, sờ mặt Tiêu Nghị.

“Căn Bảo cho tới bây giờ chưa thấy qua vợ mình.” Lô Chu nói “Bọn họ ở nhà, anh đoán cùng chúng ta cũng kém không nhiều lắm.”

“Em cũng yêu anh.” Tiêu Nghị nói “Đúng vậy, bọn họ giúp đỡ cho nhau. Vợ chết, Căn Bảo nhất định sẽ thực khổ sở.”

Lô Chu không nói gì, ngồi ở trước bàn, Tiêu Nghị nói “A.”

Tiêu Nghị đút cơm cho Lô Chu, bọn họ một bữa cơm ăn rất chậm, đút xong, Tiêu Nghị mới ăn.

“Anh rửa chén.” Lô Chu nói.

Y sờ tới sờ lui, thu thập bàn ăn, Tiêu Nghị đeo tạp dề cho y mà còn lấy dao đi, miễn cho y không cẩn thận làm đứt tay, ở một bên nhìn y rửa chén.

Buổi tối, Lô Chu ngồi ở trên ghế sa lông, Tiêu Nghị nằm ở trong ngực của y lên mạng, Lô Chu cái gì cũng nhìn không thấy, Tiêu Nghị nói “Nghe một chút TV?”

“Không.” Lô Chu nói.

“Có cảm giác gì?” Tiêu Nghị nói.

“Tịch mịch.” Lô Chu nói “Nhìn không thấy thế giới thực tịch mịch, không có cảm giác an toàn, khát vọng có một người làm bạn. Sài đạo đúng là hành gia, ông ấy kêu anh dùng phương thức này bổ sung lý giải với nhân vật.”

Tiêu Nghị ừ một tiếng, cùng ngày Lô Chu cơ hồ toàn bộ hành trình đều dùng phương thức che mắt, thể nghiệm cả ngày.

Ngày hôm sau, Lô Chu che mắt, ngồi ở trong phòng hội nghị, tất cả mọi người nhìn y.

Sài đạo nói “Thích hợp vẫn nên dùng mắt nhìn đồ vật.”

Lô Chu gật gật đầu nói “Mọi người tiếp tục tán gẫu.”

Ngày thứ ba, ngày thứ tư…

Một tuần sau, Đặng Hiểu Xuyên đi trao đổi với nhà đầu tư nên chưa có tới, Sài đạo nói “Hôm nay chúng ta nói chuyện một ít ý tưởng, ngày hôm qua tôi cùng Quách đạo hàn huyên một chút, chúng tôi xem một ít phim phóng sự, tôi có một ý tưởng hoàn toàn mới.”

Tiêu Nghị trước kia sợ nhất một câu của đạo diễn: “Tôi có ý tưởng hoàn toàn mới”, mỗi lần nghe thấy, toàn bộ người đều bị gây sức ép, biên kịch bị gây sức ép đến nằm viện, ngoại cảnh bị gây sức ép đến nhảy lầu, diễn viên bị gây sức ép đến vào bệnh viện tâm thần…

Tiêu Nghị làm bộ rất có hứng thú nghe, Lô Chu nói “Ngài nói?”

“Tôi suy nghĩ.” Sài đạo nghĩ nghĩ nói “Có thể đem đàn nhị hồ loại nhạc dân tộc nhạc này làm nhạc khúc xuyên qua toàn bộ linh hồn phim không, bắt nó làm thành một khúc nhạc vừa truyền thống, hình thức lại kỳ lạ để người Trung Quốc thưởng thức?”

Tiêu Nghị “…”

Lô Chu “…”

“Lô Chu, cái này đối với yêu cầu của cậu phi thường cao.” Sài đạo nói “Nhưng cậu cũng nói, trợ lý của cậu sẽ soạn.”

Tiêu Nghị “… … … …”

Tiêu Nghị trong lòng hô má ơi, tha cho tôi đi!

Xế chiều hôm đó, lão sư đàn nhị đến, trước để Sài đạo và Tiêu Nghị trao đổi, Lô Chu kéo một đoạn, khóe miệng Tiêu Nghị run rẩy, suýt nữa quỳ.

“Trần lão sư.” Tiêu Nghị nói “Ngài còn nhớ rõ tôi không?”

“A.” Trần lão sư ngẩng đầu, nhìn Tiêu Nghị mười phút, lại nhìn Lô Chu bên cạnh.

“Cậu là người kia.” Trần lão sư nói “Đến ký túc xá của nữ sinh bồn chồn đàn ghi ta, bị lỗi nặng .”

Lô Chu “…”

Tiêu Nghị “…”

Trần lão sư tóc & râu mép đều trắng, một bộ thế ngoại cao nhân nói “Cậu tên gì? Đỗ Mã?”

Tiêu Nghị đã không biết nên nói cái gì, hắn nói “Đỗ Mã là bạn cùng phòng của tôi, lần đó tôi đi cùng với cậu ấy, kết quả cậu ấy chạy…”

Trần lão sư nói “Tốt tốt tốt, cậu hiện tại không tồi đi! Sài đạo cực lực đề cử cậu.”

Trần lão sư chính là giáo sư năm đó dạy môn tự chọn, Tiêu Nghị nhìn thấy ông ấy đến chỉ biết đáng tin nhưng muốn hắn đi soạn, nhất là kéo đàn nhị lại càng không đáng tin.

May mà Trần lão sư có một đoàn đội âm nhạc, tiếp nhận vai trò chế tạo cùng biên tập âm nhạc cho 《 Tần Sơn 》, Tiêu Nghị theo bản năng biết đi theo lão sư khác nhất định có thể học được rất nhiều. Vì thế tạm thời đem Lô Chu ném sang một bên, bắt đầu cùng Trần lão sư thảo luận.

Sài đạo chỉnh lý ý kiến với Trần lão sư, mọi người anh tới tôi đi thảo luận vài ngày, trong đó toàn bộ hành trình của Tiêu Nghị đều đảm nhiệm trợ thủ, đem cảm giác của Lô Chu, của Sài đạo cùng với lý giải với đàn nhị của chính mình đều chỉnh lý với Trần lão sư.

Lô Chu vẫn che mắt, mỗi ngày ở nhà đi tới đi lui.

Tiêu Nghị kéo một khúc đàn nhị, nhìn Lô Chu.

“Không tồi.” Lô Chu hừ giai điệu nói “Em sáng tác?”

Tiêu Nghị nói “Có chút giống《 Thái dương như trước dâng lên 》của Lâu Thạch Nhượng, từ nơi đó có linh cảm nhưng không thể dùng, nguyên tố lặp lại nhiều lắm, cảm giác cũng thực tương tự.”

Lô Chu ừ một tiếng, Tiêu Nghị lại bắt đầu nghĩ, Lô Chu hỏi “Tại sao không nói ?”

Tiêu Nghị nói “A? Làm sao vậy? Anh tâm tình không tốt sao?”

Lô Chu nói “Em không nói lời nào, anh cảm giác không có em, trong lòng trống rỗng.”

Tiêu Nghị nói “Căn Bảo nhất định thực cô độc.”

Lô Chu lẩm bẩm nói “Người cô độc nhất là người cường đại nhất. Đây là nội tâm của Căn Bảo.”

Tiêu Nghị nhất thời liền rung động nói “Hảo ngưu.”

“Dịch Bặc Sinh nói.” Lô Chu cầm gậy đứng lên, đi đến trước mặt Tiêu Nghị, Tiêu Nghị buông xuống đàn nhị muốn đứng dậy, Lô Chu lại nói “Em ngồi.”

Lô Chu vươn tay, sờ tóc ngắn của Tiêu Nghị, nhắm lại ánh mắt, tiện đà qùy một gối, dắt tay hắn, đem tay hắn đặt ở trên mặt mình.

Tiêu Nghị “…”

Lô Chu “Có cảm giác gì?”

“Ngạnh.” Tiêu Nghị đáp.

Lô Chu “…”

Lô Chu ảo thuật lấy ra một cái nhẫn nói “Em nguyện ý gả cho người mù là anh không?”

Chiếc nhẫn kia đúng là chiếc nhẫn Tiêu Nghị trước kia đeo trên ngón tay của công tử của Lô Chu.

“Em nguyện ý a a a a ——! !” Tiêu Nghị rống giận cơ hồ muốn ném đi toàn bộ phòng ở.

Lại một ngày đi qua, Tiêu Nghị trở về nói “Đến đây đi.”

Tiêu Nghị dọn ghế dựa, để Lô Chu ngồi, kéo đàn nhị, dắt tay y, sờ dây đàn, bắt đầu dạy y kéo đàn nhị.

Liên tiếp nửa tháng, Tiêu Nghị cùng Trần lão sư gặp vấn đề về ca khúc chủ đề cùng với giai điệu, tranh luận qua vô số lần, mỗi lần Lô Chu ở bên cạnh nghe đều nói “Tôi cảm thấy ca khúc của Tiêu Nghị tốt.”

Cuối cùng định ca khúc chủ đề, mọi người thảo luận thật lâu, đều không có định ra giọng chính, đề nghị của Trần lão sư thực tốt, đề nghị của Tiêu Nghị cũng thực tốt, ca khúc của Trần lão sư rất nặng, của Tiêu Nghị lại trong sáng. Trần lão sư cảm giác càng tang thương, mà ca khúc của Tiêu Nghị còn kém một chút, khuyết thiếu bi thương, thay thế chính là cảm giác trường thiên xa rộng.

Lúc này đây, Lô Chu kiên trì muốn dùng ca khúc Tiêu Nghị viết, y hướng Trần lão sư nghiêm túc nói ” Tôi thích ca khúc thứ 2 của cậu ấy, viễn sơn như họa (núi xa như tranh vẽ), càng có thể cho người ta hy vọng cùng cảm gíac về tương lai, nhân sinh cho dù có đau khổ hơn nữa, hy vọng tựa như dãy núi tồn tại ở phương xa, phập phồng liên miên, nhìn thấy nó liền có hy vọng.”

Mọi người đều biết Lô Chu kỳ thật là người thường nhưng y là người kí tên đầu tiên trong văn kiện diễn viên chính, y kiên trì như vậy, Trần lão sư cũng không có biện pháp, chỉ phải thoái nhượng, đáp ứng chọn dùng ca khúc chủ đề Tiêu Nghị viết, dù sao toàn bộ đoàn đội âm nhạc là nhất thể cũng sẽ không đặc biệt dùng tên của Tiêu Nghị, dùng ai cũng không phải vấn đề, chỉ cần Sài đạo cảm thấy không thành vấn đề là được.

Sài đạo nói “Cá nhân tôi cảm thấy hai bài đều có thể, tôi cũng có khuynh hướng thích bài của Tiêu Nghị, hai chúng ta mở hai ca khúc đồng thời, để giám chế quyết định đi, một bài làm ca khúc chủ đề, một bài làm nhạc đệm cũng không có vấn đề gì.”

Tiêu Nghị còn nói “Lúc cảnh 42 chấm dứt mở nhạc chủ đề, dùng kèn tây Scotland, có thể càng thích hợp hơn một chút không?”

“Kèn tây.” Trần lão sư nghĩ nghĩ, đứng lên uống nước “Cảm giác liền không đúng, biến điệu là có thể .”

Tiêu Nghị nói “Qua hậu kỳ xử lý, không có bầu không khí nhạc phương Tây chỉ biết có vẻ thực thê lương.”

Trần lão sư nói “Như thế cũng là biện pháp, bất quá phương thức của cậu cũng quá hỗn tạp, đàn dương cầm, đàn organ, kèn tây, đàn tranh, các cậu biên khúc liền thích đa dạng như vậy, vì sao không an an tâm tâm xuống, nghiên cứu đàn nhị?”

Tiêu Nghị không phản bác, Trần lão sư nói “Tôi tìm giám chế hỏi một chút.”

Đặng Hiểu Xuyên mang đến một tin tức tốt, đầu tư không sai biệt lắm có thể vị, bộ phận tài chính còn có hơn một ngàn vạn ghế trống, Tiêu Nghị nghe xong báo cáo, cảm thấy nhất định phải siêu dự toán, nữ nhân vật chính Đặng Hiểu Xuyên bên kia đang liên hệ, bởi vì có cảnh lõa thể, hơn nữa Sài đạo phi thường kiên trì, thù lao lại thấp, tất cả mọi người không quá nguyện ý tiếp.

Theo lễ Giáng Sinh cùng tân niên sắp tới, bộ phim này từ khi kế hoạch bắt đầu đã qua hơn bốn tháng, hiện tại cảm giác vẫn là xa xa vô kỳ.

Sài đạo nói “Tôi thấy bộ dạng chậm như vậy, trước năm mới sẽ không có tin tức, Lô Chu, nếu cậu có thời gian, tôi đề nghị cậu đến Tân Trịnh Hà Nam hoặc là Tháp Hà, tìm nông thôn, thể nghiệm một chút sinh hoạt của Căn Bảo.”

Lô Chu ừ một tiếng nói “Tôi hỏi một chút để Tiêu Nghị an bài.”

Tiêu Nghị cùng Lô Chu đi Cam Túc ăn tân niên, mà còn đến địa phương Sài đạo nói đi dạo một vòng, thời tiết thực lạnh, hơn nữa gió lạnh thấu xương, đại bộ phận đều ở nông thôn, phòng ở lũy thế bằng đá, mọi người cũng đều thực nghèo.

Trở về bọn họ qua Đại Đồng Sơn Tây, cuối cùng có nhân khí chút. Tiêu Nghị tại nông thôn thuê nhà nhỏ 2 phòng ngủ 1 phòng khách, chuẩn bị ở một tháng rồi trở về.

Nơi này không có hệ thống sưởi hơi, không nước ấm, chỉ có thể đốt lò than sưởi ấm, Lô Chu mỗi ngày liền vội này vội kia, bịt mắt nhóm lửa, tuy rằng so với hoàn cảnh của Căn Bảo tốt hơn rất nhiều, nhưng mọi người tiến tiến xuất xuất, không khí nông thôn cũng có chút giống như miêu tả trong phim ảnh.

Mỗi ngày không có việc gì, ngồi ở trong sân phơi nắng có cảm giác mùa đông, cách đó không xa còn có đồng lúa mạch.

Lô Chu vẫn luôn che mắt, đội mũ len, tạm thời không có người nhận ra thân phận của y, sự tình cần làm thật sự nhiều lắm, y muốn gánh nước, nấu nước, mặc dù có bếp ga nhưng lúc tắm rửa phi thường phiền toái, còn phải nâng bình khí than lên lầu, Tiêu Nghị sợ vết thương trên bả vai Lô Chu tái phát, Lô Chu lại nói không có việc gì, bả vai bên kia tốt.

Vì thế hai người tựa như cặp vợ chồng nhỏ tại nông thôn, mỗi ngày mặt trời mọc thì dậy, mặt trời lặn thì hết ngày, buổi tối Tiêu Nghị sẽ đọc cho Lô Chu một chút sách.

“Cảm giác tựa như hai cuộc đời.” Lô Chu nói.

Tiêu Nghị nói “Em cũng hiểu được… Ngày ấy quá thần kỳ.”

Lô Chu cầm gậy, tại thôn khẩu nghe một người mù khác kéo đàn nhị, nhỏ giọng nói “Anh ta kéo không hay bằng em.”

Tiêu Nghị nói “Những điều này là do dân gian, chúng ta không giống, đàn nhị của em đã không thuần túy, mang theo cảm giác nhạc lưu hành.”

Lô Chu nghe xong một lúc lâu, không nghe thấy gì ngạc nhiên lại cùng Tiêu Nghị đi mua thức ăn, Tiêu Nghị mua gà, Lô Chu một bên mua tỏi, lúc sờ tiền sờ soạng nửa ngày, thối tiền lẻ lại sờ soạng nửa ngày.

Trở về, Tiêu Nghị có linh cảm, an vị ở trong sân kéo đàn nhị, người chung quanh đều bị thanh âm của đàn nhị hấp dẫn lại đây, lúc Tiêu Nghị kéo đàn nhị, Lô Chu trầm mặc đi vào, lúc trở ra, cầm tô cơm tráng men, một tay bưng, lắc lắc, bắt đầu hát vài câu theo ca khúc của Tiêu Nghị.

Tiêu Nghị “…”

Đinh đinh đang đang, bắt đầu có người hướng bên trong ném một mao tiền xu, Tiêu Nghị nghĩ thầm đạo diễn ông rất đáng tiếc, bỏ lỡ credit tốt như vậy… Cuối cùng Tiêu Nghị không bỏ sót, Lô Chu được hai khối tiền, cầm đi ra ngoài cho tiểu hài tử trong sân mua kẹo ăn.

Có một ngày Tiêu Nghị trở về, nhìn thấy Lô Chu đứng ở bên ngoài sân, cùng một bé gái 5 tuổi cách vách chơi nhảy lò cò.

“Không đúng không đúng!” Bé gái nói “Chú trở về bên kia đứng! Con nói bắt đầu mới bắt đầu nha!”

Lô Chu: “Được rồi.”

Tiêu Nghị lập tức cầm máy quay, ở một bên trộm quay.

Bé gái dắt tay Lô Chu, lại kêu y trở lại nơi bắt đầu, mẹ của bé đi ra bắt đầu mắng không cần làm phiền chú, Lô Chu vội cười xua tay ý bảo không quan hệ, dựa theo phân phó của bé cùng một đám tiểu hài tử nhảy lò cò.

Qua vài ngày, lại có hài tử tìm Lô Chu, kêu y diễn một nhân vật phản diện, không ai diễn nhân vật phản diện vì thế Lô Chu liền biến thành nhân vật phản diện, bị súng gỗ chỉ vào bang bang thanh, Lô Chu phụ trách ngã xuống, hô to “Đại vương tha mạng!”

Tiêu Nghị một bên chụp ảnh Lô Chu, trong đầu một bên tự động đơn khúc tuần hoàn: Thương thương thương đương đương đương, không cần bảo tôi Đại vương phải bảo tôi nữ vương…

Qua tân niên, trở lại Bắc Kinh, Sài đạo nhìn video Tiêu Nghị quay, sắp bị bọn họ cấp cười chết.

“Tiểu Tiêu cậu thỏa thỏa!” Sài đạo nói “Có khiếu đạo diễn!”

Trên mặt Lô Chu đỏ ửng, còn bịt mắt, cười nói “Em ấy là trợ lý kim bài của tôi.”

“Mỗi ngày như vậy.” Sài đạo cảm khái nói “Thật có lý tưởng, có theo đuổi, rất phong phú! Đến, Lô Chu, cậu nhìn tình huống, mấy ngày nữa không cần bịt nữa, bây giờ còn có chỗ hổng 400 vạn tài chính, nữ nhân vật chính là một tân nhân diễn xuất rất tốt.”

15 tháng giêng, tết Nguyên Tiêu, Lô Chu rốt cục cởi bịt mắt xuống, trước mấy ngày nữ nhân vật chính lại chạy. Tiêu Nghị thật sự triệt để bị bại bởi đoàn phim này, cảm giác tràn ngập các loại chặn ngang một đao ngoài ý muốn, Sài đạo lại không chút hoang mang nói “Không quan hệ, chúng ta trước chuẩn bị khởi động máy, một bên quay một bên chậm rãi tìm nữ chính.”

Tiêu Nghị nghe nói như thế thiếu chút nữa hôn mê, lần này Quách đạo cũng tới tiến vào liền nói “Aha ha, chúng ta đây chính là đội hình kim bài a.”

Tiêu Nghị vội châm trà cho Quách đạo, hắn tương đối thích Quách đạo bởi vì Quách đạo là người đầu tiên làm hắn từ một trợ lý trong đoàn phim chuyển biến thành người sáng tác, khó trách Lô Chu lại tôn kính ông ấy như vậy, mỗi một đạo diễn tốt đều có thể làm cả đoàn đội hoàn thành một lần tư tưởng.

Đoàn phim đầu tiên là tại Bắc Kinh thuê phòng hai vạn một tháng làm nơi ở tạm thời, mọi người cuối cùng lại sửa chữa kịch bản, Quách đạo cùng Sài đạo cùng đi nhìn cảnh, Quách đạo làm giám chế, Sài đạo làm đạo diễn, phòng làm việc của Trịnh Tiểu Thông, phòng làm việc của Lô Chu mỗi bên đầu tư bốn trăm vạn, dư lại lại là của một nhà đầu tư được kéo tới, Đặng Hiểu Xuyên lại là nhà sản xuất, Tiêu Nghị lần đầu tiên nhìn thấy kịch bản ước chừng khi nó lại được sửa 20 lần, biên kịch rốt cục nằm viện, không bao giờ đến.

Vì thế Quách đạo lại thỉnh ba biên kịch khác tới họp, đem kịch bản cuối cùng sửa chữa lại một lần, tính tới ba biên kịch, phim này tổng cộng có N biên kịch.

Ngoại liên đã giải quyết cảnh tốt, mời đến một đám diễn viên quần chúng, những diễn viên quần chúng kia đều chuyên nghiệp, Trịnh Tiểu Thông cùng Hồ Dương cũng tiến tổ làm khách mời cho Lô Chu, Tiêu Nghị hỏi muốn tìm Ô Hằng Cổ không, Lô Chu lại khoát tay nói quên đi.

Hai tháng, toàn bộ đoàn phim từng nhóm lên máy bay lao tới Thái Nguyên, rồi từ Thái Nguyên đổi xe đi Lâm Phần, cuối cùng từ Lâm Phần lái xe đi Cát Huyền, thuê một nông thôn, lúc bọn họ quay phim, cư dân trong thôn trang đều bị chính phủ lâm thời chuyển đi đổi thành diễn viên.

Tiêu Nghị nghĩ thầm đây mới thật là rất ngưu, vốn nên quay ở Trác Châu hoặc tìm nơi có thể quay, cư nhiên nguyên ban nhân mã kéo đến Đống Hương… Nhà đầu tư tiêu tiền không đau lòng sao nhưng nhìn giám chế thái độ tiêu tiền của Quách đạo cũng không giống a, bọn họ cả uống trà đều là trà mang tới từ nhà, bình thường tiêu tiền càng thực tiết kiệm, chưa bao giờ tiêu phí vào ăn uống, đoàn phim liên hoan cũng là từng người gọi món ăn.

Nhưng đến ngày hôm sau quay phim, máy quay bắt đầu bố trí, Tiêu Nghị đã cảm thấy phim này thật sự… Tới nơi này quá đúng.

“Cậu nói đúng hay không?” Quách đạo cười hướng Tiêu Nghị nói “Tiểu Tiêu, chính cậu nói?”

“Vâng.” Tiêu Nghị gật đầu nói “Đúng vậy, đây mới là cảnh.”

“Ân.” Sài đạo khen ngợi gật đầu nói “Đây mới là cảnh.”

Bão cát mờ mịt, cao nguyên hoàng thổ kéo dài lên núi cùng với con đường hoang vu, bụi hoàng đại địa, đây là cảnh sắc mặc kệ đạo cụ cùng bố cảnh gì cũng không thể làm ra. Cùng ngày đạo cụ bắt đầu dựng lều, cải tạo đồ vật, thiếu cái gì liền trực tiếp gọi điện thoại, kêu nhóm nhân mã bên kia ở Bắc Kinh mang lại đây.

Máy phát điện bắt đầu oanh minh (nổ vang), nhiên liệu đầy đủ, Lô Chu cùng Trịnh Tiểu Thông dùng cơm, Trịnh Tiểu Thông nói “Em dâu chiên gà ngon.”

Tiêu Nghị “…”

Trịnh Tiểu Thông đeo kính râm nói “Đã lâu chưa ăn đồ ăn như này.”

Tiêu Nghị dở khóc dở cười, không tốt đi sửa xưng hô của ảnh đế, Lô Chu ở bên cạnh ha ha ha đến a đến a, mọi người đến uống rượu a. Sài đạo cùng Quách đạo vừa uống vừa vung quyền, Quách đạo nói “Không nên không nên, Tiểu Sài tôi uống không bằng cậu. Uống nữa dự toán đều phải bị tôi uống sạch.”

“Anh sợ gì!” Sài đạo uống đến thần tình đỏ bừng nói “Hai tai to mặt lớn ở trong tổ chúng ta nhưng sức lực siêu! Trịnh Hữu Tiễn cùng Lô Phát Tài xuất chính!”

Lô Chu “…”

Trịnh Tiểu Thông “…”

Tiêu Nghị sắp bị cười chết, Trịnh Tiểu Thông nghe được mình bị Lô Chu liên lụy nên có ngoại hiệu Trịnh Hữu Tiễn kia, biểu tình kia quả thực không thể làm ảnh đế. Vào ban đêm, mọi người uống rượu, ăn cơm xong, ăn no nê liền tính khởi động máy. Tiêu Nghị hỏi muốn lên Weibo tuyên truyền một chút không, bàn tay to của Sài đạo vung lên nói “Chúng ta không làm một bộ kia, tạp kỹ cũng tốt, so với cái gì cũng tốt!”

Đương nhiên vẫn muốn bái thần, cả Quách đạo cũng không thể ngoại lệ, vào ban đêm đã lạy thổ địa mà còn kính rượu.

Vì thế ngày hôm sau, buổi sáng đoàn phim dậy thật sớm khởi động máy, Lô Chu từ 4 giờ đã dậy bắt đầu hoá trang, da đen, khô ráp, một thân hương vị bụi đất, chân trần, trên chân cũng phải đắp bùn, mang giày rơm rách rưới.

Lô Chu rối bù, cầm đàn nhị, chụp định trang chiếu, tóc như cỏ khô đánh kết, nhìn qua tựa như mười ngày nửa tháng không gội đầu, bẩn muốn chết, trên chân còn mang theo vết thương khi hoá trang, thịt hồng sắc nhảy ra lộ ở bên ngoài.

“Chụp định trang chiếu đi.” Quản lý nói.

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị nghĩ thầm chụp định trang chiếu thỏa thỏa trở thành lịch sử đen của Lô Chu a! Này có cái gì chụp a!

Trịnh Tiểu Thông thì hóa trang mặt đen như trét tro bụi đi ra, chân trần giống người điên, cười lại đây, chụp ảnh cho Lô Chu, nữ nhân vật chính gọi Anh Trú, chuyên môn diễn phim Tây Tạng, phân sức diễn vợ và nữ nhi của Vương Căn Bảo, làn da cũng hóa trang thực thô ráp, mặc quần áo rách tung toé.

Ba người đứng chung một chỗ, chụp hình, Tiêu Nghị nghĩ thầm thật sự là đủ.

Anh Trú nói “Đến nha, Tiêu ca anh cũng lại đây.”

“Đến đến đến, tất cả mọi người lại đây!” Trịnh Tiểu Thông làm động tác tập hợp, mọi người đi qua chụp ảnh chung.

Cùng ngày quay một hồi là cảnh Vương Căn Bảo tìm trong thôn, đại bộ phận cảnh đều quay trong thôn này, Lô Chu đi lên muốn vừa đi vừa hát, thật khó khăn vô cùng nhưng Trần lão sư đã chỉnh lý 3 bài dân dao, thậm chí còn về trường học thỉnh một giáo sư khác, dạy cho Lô Chu quen từ.

Lô Chu cầm đàn nhị, từ ngoài thôn đi tới, máy quay đẩy mạnh, Tiêu Nghị trong lòng không trụ bồn chồn, thanh âm của Lô Chu bắt đầu thực nhỏ, tiện đà dần dần lớn lên.

“Đánh đàn không ai xem… Ai, khổ linh đinh.” Thanh âm của Lô Chu thấp giọng mà khàn khàn, tận lực nghẹn ra một bộ phá cổ họng, ngồi ở cọc gỗ ngoài thôn.

Lô Chu trợn mắt một cái, y đeo lên kính sát tròng đặc chế, thời gian này y cũng là cái gì cũng nhìn không thấy, run run rẩy rẩy bắt đầu sờ đàn nhị.

Tiêu Nghị ngồi đối diện với y, thợ thu âm đem micro đẩy lại đây, nhạc sĩ đàn nhị hồ đoàn phim mời đến đã bắt đầu cùng Tiêu Nghị chuẩn bị, nhạc sĩ khai âm trước, theo động tác này, Lô Chu kiêu ngạo nhìn lên không trung, đạo cụ ở xa xa phóng quạ đen, quạ đen phát ra âm thanh, bay về phía không trung.

Một mình nhìn một hồi, trường hợp này thực buồn cười nhưng Tiêu Nghị lại cơ hồ không có thời gian nghĩ lại, hắn khẩn trương nhìn Lô Chu điều khiển, nhạc sĩ dừng lại, hắn lập tức tiêp tục làn điệu.

Tại đây hình thành một sự gián đoạn, sự gián đoạn này vừa mới xuất hiện ngay lúc Lô Chu tạm dừng.

Sài đạo không hô cắt chỉ chuyên chú nhìn, Lô Chu tiếp tục kéo đàn nhị, hé miệng, môi đã nứt nẻ vừa kéo lại hát, một trận cuồng phong thổi tới, lá cây rơi xuống đầy đất, cuồn cuộn nổi lên bụi đất.

Sài đạo rốt cục nói “Làm lại từ đầu một lần.”

Ghi chép tại trường quay gõ bản, Lô Chu làm nhiều lần, mây đen trên thái dương xuất hiện, Tiêu Nghị thử đeo một chút kính mắt người mù của Lô Chu, trực tiếp khảm trong mắt thực không thoải mái, đạo cụ trên miệng vết thương ở chân Lô Chu xoa chút mật ong, sau thôn có sông ngòi liền có ruồi bọ lại đây, ong ong bay bên chân Lô Chu.

Một cảnh ước chừng quay trong sáng sớm, giữa trưa ăn cơm xong, gió càng lúc càng lớn, lều bố đều bị thổi bay, Lô Chu đứng dưới tàng cây, Tiêu Nghị nhìn thấy y mệt chết.

“Cái này tốt!” Sài đạo nói “Cảm giác đúng rồi! Đến, tiếp cảm giác vừa rồi, làm lại một hồi!”

Tiếng đàn nhị của Lô Chu đi ra ngoài, ở trong gió xa xa tung bay, 2 tiểu hài tử mới chạy đến, tiếng đàn nhị của Lô Chu liền ngừng.

“Tiểu hài tử diễn không tốt.” Quách đạo nói.

“Cậu tiến vào! Đến!” Trịnh Tiểu Thông thần tình say không còn biết gì, lắc lắc nói “Đây là chuyện gì? !”

Trịnh Tiểu Thông vươn tay đi lấy đàn nhị, Lô Chu lại không nói lời nào, mở tay ra, hơi hơi giương miệng.

“Cậu kéo.” Trịnh Tiểu Thông diễn một người du thủ du thực, cười nói.

Từ khi Lô Chu cùng Lê Trường Chinh kết thúc diễn 《 Cẩm Mao Thử dữ phi thiên miêu 》, Tiêu Nghị đã hiếm khi nhìn thấy có người cùng diễn với Lô Chu một hồi, lại hoà lẫn nhân vật, quả nhiên Trịnh Tiểu Thông lấy giải thưởng quốc tế lớn, diễn cảm giác hoàn toàn không giống.

Trịnh Tiểu Thông càng ngoại phóng đi cùng Lô Chu cũng không phải chiêu số, anh ta hơi hơi toét miệng, ý bảo Lô Chu tiếp tục kéo đàn nhị.

Lô Chu nhấn một dây, nhạc sĩ lại cùng tấu nhạc, Tiêu Nghị trình độ không đủ, chỉ có thể mỗi lần Lô Chu tỏ vẻ nội tâm kích động mà còn xuất hiện sơ hở nhạc khúc mới đến phiên hắn.

Cảnh này diễn từ buổi sáng vẫn luôn quay đến tối, thẳng đến khi Trịnh Tiểu Thông mang theo Lô Chu về nhà anh ta, chiêu đãi y ăn mới tính là hoàn thành.

Tiếp theo là phần diễn đêm, đoàn phim sau khi ăn cơm xong lại chuyển nội cảnh, nội cảnh ở trong sân, Sơn Tây tháng hi vẫn phi thường lạnh, mọi người mặc quần áo lông, mùa đông lạnh run, bên ngoài mở quạt gió, thổi vào trong phòng hơn hai giờ, Trịnh Tiểu Thông cùng Lô Chu mới bắt đầu ngồi ở trên giường đất (của người phương Bắc Trung Quốc), diễn cảnh ăn cơm. Đạo cụ nướng bánh mì, Trịnh Tiểu Thông lại bắt đầu hỏi Lô Chu học vài năm đàn nhị, kêu y kéo mấy bài nghe một chút.

Vì thế Lô Chu ăn món ăn vợ Trịnh Tiểu Thông bưng tới, ở trong phòng bắt đầu kéo đàn nhị.

Tiếp theo là biểu tình của nữ chính.

Nếu như nói cảnh trước chính là gây sức ép bình thường, như vậy cảnh này quả thực gây sức ép cho tất cả mọi người đến thảm, dưới thời tiết dưới 10 độ, tất cả mọi người trong sân sắp đóng thành băng chờ Lô Chu diễn, vách tường dỡ xuống đủ loại đèn, trợ lý anh sáng quỳ gối trước giường, dùng thân thể chống đỡ kính phản quang.

Tiêu Nghị lần đầu tiên tham dự cảnh như vậy, hắn lạnh đến hai tay đỏ bừng, run run kéo đàn nhị, gió lạnh thấu xương, trong sân tứ phía gió lùa thẳng đến 10 giờ mới kết thúc công việc.

Ngày hôm sau lại lặp lại cảnh của Lô Chu, từ bên ngoài thôn đi tới.

Liên tục quay ước chừng ba ngày, cuối cùng Sài đạo mới cho qua, phần diễn đêm, nữ chính tại phòng bếp nghe Lô Chu kéo đàn nhị hồ cái biểu tình kia càng gây sức ép cho toàn bộ đoàn phim đến điên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.