Kim Bài Trợ Lý

Chương 47



Lúc không diễn, Tiêu Nghị liền lái xe đi ra bên ngoài mua đồ ăn bổ sung dinh dưỡng cho mọi người, ước chừng một tuần sau, khách mời Trịnh Tiểu Thông hơ khô thẻ tre mang theo sốt cao cùng cảm mạo trở về Bắc Kinh, trước khi đi còn tha nước mũi, hướng Tiêu Nghị nói “Chiếu cố Lô Chu cho tốt, phim này chỉ sợ nửa năm không xong.”

Lòng Tiêu Nghị còn sợ hãi, mỗi ngày kéo đàn nhị như vậy, chỉ sợ Lô Chu không ngã hắn đã ngã trước.

Nhưng mà trong mấy ngày quay 《 Tần Sơn 》, sức ăn của Tiêu Nghị đều nhảy vọt một cấp bậc hơn trước, trước ăn cái gì sơn hào hải vị đều không có cảm giác, hiện tại nhìn thấy thịt béo liền hai mắt tỏa sáng, Lô Chu càng lang thôn hổ yết.

Sài đạo thì mỗi ngày một ly rượu nhỏ, Quách đạo không uống rượu, cùng Sài đạo uống trà.

Qua một tháng, mùa xuân sắp kết thúc, Lô Chu dần dần vào trạng thái, há mồm hát dân ca, cái loại cảm giác cuồng loạn rồi lại tuyệt vọng, Tiêu Nghị nhìn thấy cơ hồ nhập diễn.

Tháng tư, tất cả mọi người đang chờ mưa to, có một ngày rốt cục sấm chớp rền vang, Tiêu Nghị thập phần sợ hãi, sợ cột thu lôi gặp chuyện không may, nhất là ngọn đèn còn treo trên ngọn cây, vạn nhất sét đánh xuống, tất cả mọi người đừng nghĩ qua.

Nhưng một hồi Lô Chu trong mưa to ngã vào khe suối kia lại cơ hồ là một lần qua, tất cả mọi người dầm mưa quay cảnh y trượt vào rãnh.

Ngay sau đó y lầy lội sờ soạng, tìm ảnh chụp của nữ nhi. Ảnh chụp kỳ thật đã ở trên đường bị côn đồ lừa tiền thuận tiện ném, Lô Chu trong mưa hắc ám sờ khắp nơi, một thân đều là bùn hô “Tú nhi uy —— Tú nhi —— “

Tiêu Nghị xem khóc, toàn bộ đoàn phim rất nhiều người đều khóc, Lô Chu khóc nức nở, cơ hồ đã hoàn toàn nhập diễn, trong bóng đêm mờ mịt, tia chớp xuyên qua Sơn Xuyên, mưa tưới đại địa.

Đó là một hồi Tiêu Nghị khó quên suốt đời, dưới hiệu quả ngọn đèn tia chớp giống như một đạo quang mang chiếu rọi đêm dài, linh hồn dưới cường quang đốt cháy chính mình, tiện đà niết bàn trọng sinh!

Tiêu Nghị đè xuống dây đàn nhị hồ, kéo ca khúc, nhạc thanh quanh quẩn trong đêm tối, toàn bộ thế giới lần thứ hai lâm vào trong yên lặng cửu viễn (đã lâu), Tiêu Nghị một bên khóc một bên phát run, nhạc thanh đàn nhị cùng mưa to đan chéo, đó là âm rung phát ra từ nội tâm.

Màn đêm buông xuống.

“Em khóc mao a khóc!” Lô Chu quát.

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị còn chưa phục hồi lại tinh thần, Lô Chu dở khóc dở cười, bọc mền trên giường lò xo phát run, trong nhà trệt hôn ám, toàn bộ trong thôn bị cúp điện, máy phát điện còn ở bên ngoài oanh minh, Tiêu Nghị nấu nước cho Lô Chu rửa chân.

“Em gầy.” Lô Chu đau lòng nói.

Tiêu Nghị ngồi ở bên cạnh Lô Chu còn có chút nghẹn ngào, tiện đà tiến vào trong ***g ngực của y, Lô Chu ôm hắn nói “Được rồi, đều là giả, đều là giả a —— “

Tiêu Nghị vuốt mặt Lô Chu, trong mắt mang theo nước mắt, hắn đã vô pháp biểu đạt tình cảm của mình, hắn ôm cổ Lô Chu, hết sức hôn môi y, chân của Lô Chu cũng không rửa sạch sẽ, xoay người ôm hắn, đem hắn đặt ở trên giường lò xo.

Toàn bộ phòng ở đều rỉ nước, bên ngoài lều trại nhân viên công tác cơ hồ cũng gặp nạn, ngày hôm sau dậy, cảm mạo, phát sốt, mọi người chia canh gừng uống, lại có người cổ họng đau tiếp tục quay. Thành viên tổ chức của Sài đạo từ trước đều là quay phim phóng sự, mỗi người mỗi ngày phải lên núi giết heo, kiếm động vật nhuyễn thể (thùy sản, chỉ những loài nhuyễn thể có vỏ cứng bên ngoài như trai, bào ngư), bệnh nhẹ như thế này hoàn toàn không thành vấn đề.

Một hồi cuối cùng lại là nam nữ chính bị treo, Lô Chu hoá trang xong lột quần áo sạch trơn, chỉ còn lại có một cái quần rách, lúc bắt đầu, Tiêu Nghị còn lo lắng dáng người Lô Chu quá tốt, diễn không ra Vương Căn Bảo gầy như que củi nhưng hiện tại phát hiện đã không cần tái lo lắng.

Lô Chu trong một tháng, để quay cảnh này, mỗi lần chỉ ăn một chén cơm, tới cuối cùng, hai tay bị treo lên đã nhìn ra xương sườn gầy trơ xương.

Tiêu Nghị nhìn đều điên rồi, tuy rằng mặc kệ dáng người như thế nào, lấy tư thế bị treo kia, xương sườn nhất định thực rõ ràng nhưng nhìn thấy một đám diễn viên hướng phía Lô Chu cùng Anh Trú ném đá vẫn cứ có chút chịu không nổi.

Anh Trú rất trắng cộng thêm hoá trang, cảnh diễn lõa thể quay quả thực rất cảm động, cái loại cảm giác mỹ cảm cùng thống khổ dữ tợn, vặn vẹo cùng với máu ứ đọng trên da triệt để thành vẽ rồng điểm mắt của bộ phim điện ảnh này.

Cùng ngày Lô Chu bị treo1 tiếng rồi lại buông xuống, tiếp lại treo 1 tiếng, buông xuống, treo 1 tiếng, tuần hoàn như thế.

Cảnh nhóm phối hợp diễn ném đá tuần hoàn N lần, Tiêu Nghị hướng Sài đạo nói “Bả vai Lô Chu có vết thương, không thể treo.”

Sài đạo nói “Cậu hỏi một chút tình huống cậu ta, có thể kiên trì hay không.”

Lô Chu nói “Không có việc gì! Tiếp tục!”

Cuối cùng rốt cục quay cho tới khi nào xong thì thôi, bả vai Lô Chu đã đỏ lên, Tiêu Nghị bị dọa thảm, một bàn tay của Lô Chu căn bản nâng không được, cần nghỉ ngơi một chút. Thời tiết chuyển nóng, Lô Chu ngồi ở đầu thôn, Tiêu Nghị thật cẩn thận thoa thuốc cho y.

“Phải đi về bệnh viện nhìn xem?” Tiêu Nghị nói.

“Không cần.” Lô Chu đau đến nỗi mặt có điểm vặn vẹo nói “Nghỉ ngơi một chút là được.”

Tiêu Nghị biết Lô Chu thực để ý bộ phim này nhưng thân thể vẫn là quan trọng nhất, y không muốn tái xuất hiện lại bỏ dở nửa chừng nhưng Lô Chu nói “Trong lòng anh cũng biết, chớ khẩn trương, đến, cầm đàn nhị tới nghe một chút.”

Tiêu Nghị thở dài, ngồi xuống, mang đàn nhị tới.

Toàn bộ đoàn phim trong thời gian nghỉ ngơi, tất cả mọi người nghe Tiêu Nghị kéo đàn nhị, dưới ánh mắt trời nóng cháy vạn trượng, phô thiên cái địa (ùn ùn kéo đến), trời xanh, đất khô ráo, cây mới mọc lên, chim bay xẹt qua phía chân trời, một khúc nhạc quanh quẩn trong thiên địa, nói không hết khổ sở, đạo vô cùng thê lương.

“Tiêu Nghị cũng kéo càng ngày càng tốt.” Sài đạo cười nói.

Mọi người từng người vỗ tay, Lô Chu thức đêm trường ký, ánh mắt mệt nhọc đến đỏ lên, làn da bị gió thổi đến thô ráp, cả người bị phơi nắng đen lại gầy, khăn khoát lên trên lưng, mặc quần dài rách rưới, tựa như nông dân nhìn Tiêu Nghị cười.

Tiêu Nghị cũng gầy rất nhiều, gầy đen, mặc áo vàng, bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, nhìn Lô Chu.

Cảnh cuối cùng là cảnh truy đuổi, Lô Chu dưới hừng đông mang theo tiểu hài tử chạy trốn, muốn phá hủy đàn nhị, hủy xong đổi thành ở trên đường, từ một lão nhân gia có một chiếc nhị cũ khác, Lô Chu mang theo đàn nhị của Tiêu Nghị, hoàn thành sứ mệnh gian khổ này.

Cảnh trên Sơn Tây rốt cục xong, mọi người đầu tiên là về Thái Nguyên, thu thập xong, Tiêu Nghị rốt cục có loại cảm giác lại về tới xã hội hiện đại, nhà cao tầng, ngựa xe như nước, tại nông thôn ngây người bốn tháng, hết thảy như cách một thế hệ. Hắn trước mang Lô Chu đi làm kiểm tra, may mắn không có vấn đề lớn, không cần nằm trên giường, tiện đà đi ăn uống một bữa.

Rốt cục lại có  tín hiệu 3G, Tiêu Nghị xoát xoát võng trang, phát hiện trong bốn tháng, thế giới trên mạng vẫn là như vậy, dân sinh, chính trị, giải trí, tổng hợp lại tiêu điểm, hiện tại không chỉ giống trong phim, cả tin tức cũng là tin tức giống nhau, sử dụng lại tin tức một năm trước, thay đổi chủ ngữ, đại bộ phận đều có thể bao phủ.

Tiếp theo là cảnh ở Thiểm Tây, địa phương khó nhất đã quay xong, Tiêu Nghị cảm thấy về sau mình nhất định sẽ hoài niệm bộ phim điện ảnh khổ muốn chết này, đây là thử thách lớn nhất mình gặp được trong cuộc đời, hắn có đôi khi buổi tối đi tìm Sài đạo, nhìn thấy Sài đạo lẳng lặng một mình xem đoạn ngắn, hắn cũng sẽ ngồi xuống, nghiêm túc xem.

Mỗi một màn ảnh hồi phóng, hắn đều tự mình tham dự, tuy rằng hắn từ đầu đến cuối đều không ở trong màn ảnh nhưng bọn họ tổng là đứng ở địa phương như vậy.

“Cảm giác thế nào?” Sài đạo cười ha ha, vỗ vỗ bả vai Tiêu Nghị.

Tiêu Nghị xem cảm động hết sức nhưng cảm giác vẫn có chút thô ráp, cùng với nói là phim phóng sự, không bằng nói là điện ảnh, cuối cùng nhìn hậu kỳ cùng Sài đạo như thế nào cải tử hoàn sinh .

“Rất có lực rung động.” Tiêu Nghị nhìn thấy đã hoàn toàn xem nhẹ sắc điệu, thanh âm, hiệu quả quang ảnh, hoàn toàn bị Lô Chu hấp dẫn.

“Họp báo phim nhất định phải tới.” Sài đạo nói.

Tiêu Nghị gật gật đầu.

Ngay sau đó một tháng, cảnh trên Thiểm Tây quay xong, Sài đạo mang theo thành viên tổ chức lại về tới Bắc Kinh, trở về cuối cùng có thể thả lỏng một hơi nhưng vẫn chưa hết, cảnh lớn đều phải quay, bởi vì nơi này là nhà lúc ban đầu Vương Căn Bảo ở.

Lô Chu quay ước chừng nửa năm, cộng thêm năm trước bắt đầu lý giải Vương Căn Bảo, tính thời gian từ lúc ban đầu tiếp xúc kịch bản này đến nay, y đã diễn gần một năm.

Trịnh Tiểu Thông tự mình đến tham ban, cơ hồ nhận không ra Lô Chu cùng Tiêu Nghị, Tiêu Nghị tựa như nông dân trong núi sâu, hướng anh ta cười cười, lộ ra răng trắng noãn, một thân đen nhánh.

“Tiểu Thông ca, kí tên kí tên.”

Định trang chiếu đã có, dựa theo Sài đạo yêu cầu, diễn viên chính, chủ chế đều kí tên sau ảnh chụp, Tiêu Nghị có dự cảm nhất định có thể làm đồ gia truyền. Ninh Á Tình vừa lúc ở lều cách vách quay phim gián điệp dân quốc, lại đây chào hỏi bọn họ, nhìn thấy Lô Chu quả thực dở khóc dở cười.

Ngày đó Lô Chu cùng Anh Trú diễn thắt cổ, Ninh Á Tình nghe được lực bộc phát âm thanh của Lô Chu triệt để chấn kinh.

“Đây là kịch bản gì?” Ninh Á Tình hỏi.

“Buổi tối tôi gửi mail cho chị xem.” Tiêu Nghị nói “Vai người mù.”

Ninh Á Tình nhìn thấy Anh Trú bị treo trong phòng, Lô Chu run run rẩy rẩy đi vào, sờ thi thể vợ, cuối cùng ôm chân cô ấy, lên tiếng khóc lớn, nháy mắt nước mắt chảy ra.

“Chuyện này có thật không?” Ninh Á Tình nức nở nói.

“Có.” Tiêu Nghị nhỏ giọng nói “Con gái của cô ấy bị người què lừa đi, hy vọng duy nhất trong sinh hoạt của cô ấy chính là nữ nhi.”

“Một người mù.” Ninh Á Tình không đành lòng nói “Sinh hoạt hẳn sẽ thực gian nan.”

Lô Chu diễn xong cảnh kia, hiện tại Lô Chu cơ hồ có thể nửa ngày qua một hồi, xuống dưới cùng Ninh Á Tình chào hỏi, Ninh Á Tình mang điểm tâm, phân cho đoàn phim ăn, vừa cười hướng Lô Chu nói “Hai ngươi lúc nào kết hôn nha.”

Lô Chu ngẩn ra.

Tiêu Nghị “…”

Lô Chu nói “Về sau lấy ảnh đế đi Châu Âu, thuận tiện kết hôn.”

Ninh Á Tình nở nụ cười, Lô Chu lại hỏi “Cô chừng nào thì kết hôn?”

Ninh Á Tình nói “Bát tự còn chưa có xem, nam nhân như hai người đều yêu nhau, làm như thế nào nha, đi nha.”

Tiêu Nghị nhìn cô ấy rời đi, còn cười, nhìn Lô Chu.

Lô Chu nói “Không phải xem mặt mũi anh, em nào có điểm tâm ăn a!”

Tiêu Nghị vội gật đầu nói “Đúng đúng, Lô đại hiệp nói đúng. Bất quá Trữ nữ hiệp cũng thật sự tốt a.”

Lô Chu nói “Đó là bởi vì anh với cô ấy có diễn chung, đàon phim 《 Kỵ binh băng hà 》giống hắc bang cũng đoàn kết.”

“Ác ——” Tiêu Nghị nghĩ thầm đúng, đoàn phim chính là tiểu đội kiêu ngạo ương ngạnh, khó trách hiện tại mỗi ngày còn tán gẫu đến bất diệc nhạc hồ, lần trước tỉ lệ xem bạo, toàn bộ đoàn phim cơ hồ muốn động kinh, trên mạng chính là “Đào củi mục XX kia “, “Lê Trường Chinh cái kia phác hàng” …

Trở lại Bắc Kinh tuy rằng vẫn là buổi sáng trời chưa sáng đã rời giường, buổi tối sờ soạng về nhà, so với ở nông thôn bây giờ tốt hơn rất nhiều, bất tri bất giác, cảnh đều quay xong, lúc lá cây trên phố chuyển màu vàng, Lô Chu xong cảnh cuối cùng của y.

Từ tháng 3 quay đến tháng 10, ước chừng 7 tháng, Tiêu Nghị cũng cảm thấy giống như thoát thai hoán cốt, trọng sinh. Lô Chu cũng trở nên càng trầm ổn, về Bắc Kinh hai người đều hơi chút bổ sung một chút thịt, không còn là vẻ mặt ăn không đủ no, Sài đạo lúc quay mấy cảnh cuối, bắt đầu không quá vừa lòng.

Bất quá Quách đạo nói giai đoạn Vương Căn Bảo bắt đầu tới cuối cùng, tinh thần tốt hơn là đương nhiên, bởi vì điện ảnh ngay từ đầu Căn Bảo ở nhà, có vợ chiếu cố, gia đình xem như mỹ mãn. Mà lúc điện ảnh sắp chấm dứt cùng nữ nhi về tới nhà, trọng sinh, hai giai đoạn này không cần khổ hề hề, Sài đạo lúc này mới không yêu cầu Lô Chu tiếp tục ăn uống điều độ.

Ăn cơm hơ khô thẻ tre, ngày cuối cùng, Lô Chu về đến nhà cùng Tiêu Nghị, hết thảy cũng quen thuộc như vậy lại xa lạ như thế.

“Rốt cục…” Tiêu Nghị đã hoàn toàn không cách nào hình dung cảm giác của mình.

Lô Chu “Khả năng còn phải quay bổ sung, đừng cao hứng quá sớm.”

Tiêu Nghị nói “Em còn phải đi nhìn chăm chú hậu kỳ chế tác âm hiệu.”

Lô Chu nói “Muốn thu âm không?”

Tiêu Nghị xua tay nói “Em cảm thấy đã không có bài hát nào có thể thu phục bộ phim điện ảnh này, hát cái gì cũng dư rồi, chỉ cần có âm nhạc là được, nhạc thuần âm.”

Lô Chu liền không nói gì, đi tắm rửa thay quần áo, gọt hoa quả cho Tiêu Nghị ăn, Tiêu Nghị bỗng nhiên cảm giác quan hệ hai người bọn họ cùng một chỗ đã sắp hoàn toàn thay đổi, trước kia là hắn chiếu cố Lô Chu, hiện tại càng nhiều lúc là Lô Chu chủ động chiếu cố hắn, thường xuyên rửa chén hai người sẽ giành nhau rửa, cuối cùng vẫn là Lô Chu gầm lên giận dữ “Buông xuống ngồi xuống cho anh!” Tiêu Nghị mới buông tha.

Qua vài ngày, Đỗ Mai gọi điện thoại đến, Tiêu Nghị có chút sợ cùng cô ấy nói chuyện, sợ tìm từ không tốt đắc tội cô ấy, Lô Chu lại ý bảo không sao, tùy tiện nói là được.

“Hai cậu mở phòng làm việc?” Đỗ Mai cười hỏi “Tôi xem cũng đừng chạy tới chỗ Trịnh Tiểu Thông, đến trực thuộc tôi đi.”

“Cái này…” Tiêu Nghị có chút do dự nói “Tôi muốn cùng Chu ca thương lượng một chút.”

Lô Chu gật gật đầu, ý bảo có thể, Tiêu Nghị liền tâm hoa nộ phóng nói “Chu ca nói có thể… Suy xét.”

Đỗ Mai nói “Như vậy hai cậu chọn thời gian, về công ty tâm sự?”

Tiêu Nghị nói “Được.”

Lô Chu mở phòng làm việc, không cần dựa vào Đỗ Mai tiếp diễn, y cũng nói rõ mình hiện tại không thể tái đóng phim truyền hình , Đỗ Mai liền hẹn gặp tìm phim điện ảnh, tiếp quảng cáo đại ngôn cho y, Lâm Nghiêu nhìn Tiêu Nghị, lập tức cười nói “Ai! Tiêu tổng Tiêu tổng!”

Tiêu Nghị cũng thay nguyên bộ tây trang, cười cùng Lâm Nghiêu bắt tay, lại ôm anh ta một cái, Tiêu Nghị nói “Buổi tối tôi mời anh uống rượu, đi.”

Lô Chu dở khóc dở cười, cùng Đỗ Mai nói chuyện một buổi chiều, cuối cùng ký hợp đồng, hiện nay phòng làm việc của Lô Chu vẫn chỉ có y cùng Tiêu Nghị, nhìn bộ dáng của Đỗ Mai tựa hồ có chút muốn thêm người, Lô Chu liền nói đến lúc đó nói với Tiêu Nghị là được.

Cùng ngày Đỗ Mai an bài cho Lô Chu xuất hiện trên một tạp chí đàn ông, trên bìa, tiêu đề rõ ràng là “Ở nhà là nam nhân tốt, thân sĩ thời thượng Lô Chu”. Thuận tiện tuyên truyền một chút phim điện ảnh mới của Lô Chu, mà còn để Tiêu Nghị viết bản thảo về việc quay 《 Tần Sơn 》, đăng trên tạp chí, này thật đúng là khó khăn cho Tiêu Nghị, Tiêu Nghị đành phải lại đi tìm biên kịch hỗ trợ.

“Lúc nào chiếu?” Tiêu Nghị nói “Có thể lên Imax không?”

“Nằm mơ đi.” Lô Chu nói “Điện ảnh hơn 3 ngàn vạn, phim nhựa cũng không phải dùng đặc chế .”

Cuối cùng siêu chi đến 3 nghìn vạn, Tiêu Nghị vẫn có thể tiếp thu nhưng bộ phim này muốn thu hồi phí tổn phải bán khoảng 1 tỷ 2 nghìn vạn vé, Quách đạo cùng Đặng Hiểu Xuyên đi tìm vài nhà đầu tư, cuối cùng còn chưa có cách giải quyết.

Lô Chu mỗi khi quay xong một phim đều sẽ mệt chết, nhất là phim điện ảnh này, Tiêu Nghị nghĩ thầm quả nhiên điện ảnh phim truyền hình đều là cơm thanh xuân, không nói cái khác, loại công tác đầu nhập cường độ cao này, công tác làm việc đúng giờ kém hơn nhiều. Năm nay không thể tái diễn, hai người trong nhà nghỉ ngơi, thẳng đến trước tết âm lịch, Tiêu Nghị rốt cục chiếm được tin tức 《 Tần Sơn 》.

Giấy cho phép chiếu lấy được nhưng sắp xếp phim thực cấp bách, quan hệ của Đặng Hiểu Xuyên không được, quan hệ của Sài đạo Quách đạo cùng lão bản tập đoàn ảnh nghiệp lại không chặt, vả lại vài đại tập đoàn ảnh nghiệp đều không có đầu tư, sắp xếp không tốt, Tiêu Nghị đến hỏi Đỗ Mai, Đỗ Mai cũng không có biện pháp, Lô Chu mới nghỉ ngơi không bao lâu nghe được tin tức này quả thực phổi đều hư.

“Ông rốt cuộc được không a.” Lô Chu hướng phía điện thoại không khách khí quát, bên kia Đặng Hiểu Xuyên luôn luôn giải thích.

“Có phải hiện tại cả việc sắp xếp phim tôi đều phải sắp xếp cho ông mới tính là một dây chuyền phục vụ không a!” Lô Chu cơ hồ gào thét “Quan hệ gì cũng không có! Ông làm nhà sản xuất cái mao a! Ôm đùi đúng không!”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị nghĩ thầm thật sự rất ác độc, rống như vậy, người khác khẳng định sẽ hận chết y, Lô Chu cúp điện thoại, tức giận gần chết, đành phải lại đi gọi điện thoại. Cuối cùng vẫn định ra thời gian  —— Lúc thị trường mềm nhũn nhất là vào tháng tư, lễ tình nhân vừa trôi qua, vả lại chưa tới dịp nghỉ hè.

“Sẽ có chuyện sao?” Tiêu Nghị nói.

“Không biết.” Lô Chu nói “Tuyên truyền còn không bằng chúng ta lên Weibo bán vé xem phim, mới hơn 8 ngàn trích dẫn.”

Lô Chu đã triệt để không còn cách nào khác, tuyên truyền phát hành đều không có lực, Sài đạo lại gọi điện thoại đến, nói Tiểu Lô a cậu không nên tức giận, chúng ta không dựa này đó… Lô Chu dở khóc dở cười, chỉ phải gật đầu nói vâng vâng, bất quá Tiêu Nghị vẫn rất lạc quan, dù sao trước kia mình cũng gặp nạn nhiều năm như vậy, hiện tại hắn đã hoàn toàn không để ý tác phẩm có thể đỏ hay không, chỉ cần không thẹn với lương tâm là tốt.

1/4, 《 Tần Sơn 》 chiếu ngày đầu tiên.

“Đây rốt cuộc là ai chọn ngày a!” Lô Chu cơ hồ vừa muốn bão nổi “Ngày cá tháng tư lần đầu công chiếu, ai sẽ đến!”

Tiêu Nghị dở khóc dở cười, cùng ngày hắn với Đỗ Mai ở công ty họp, lần đầu công chiếu không cách nào đi, nói chuyện về một dự án phim điện ảnh mới, Lô Chu đi tham gia công chiếu, Đỗ Mai đưa 4 cuốn kịch bản cho Tiêu Nghị chọn, buổi tối Tiêu Nghị mang về, hỏi Lô Chu thế nào.

Lô Chu ngồi ở trên ghế sa lông, hiển nhiên còn không có phục hồi lại tinh thần, nói “Ngày mai mang em đi xem, hai ta bao hết.”

Tiêu Nghị nói “Không không, không cần, cùng người xem xem là được. Hôm nay Đỗ tổng cho 4 kịch bản, muốn cho anh mang Ô Hằng Cổ, Ô Hằng Cổ diễn phối hợp diễn, anh diễn nhân vật chính.”

“Anh không dẫn cậu ta.” Lô Chu nói.

“Vì cái gì?” Tiêu Nghị kỳ quái nói.

Ô Hằng Cổ tuy rằng tinh thông đại kỹ biến sắc mặt nhưng là người mới trở lại, công ty nhập vào của công, phòng làm việc của Lô Chu trực thuộc công ty Đỗ Mai, hoa hồng giảm 5%, giúp cô ấy mang mang tân nhân cũng là chuyện đương nhiên, tuyên tuyền cùng lực phát hành của Đỗ Mai luôn luôn mạnh, vả lại nhân mạch bốn phương thông suốt, nếu 《 Tần Sơn 》 đầu tư mới có cô ấy, hiện tại tuyệt đối sẽ không bị sắp xếp đến tháng tư, vả lại mỗi ngày chỉ có 4 cảnh.

“Không tại sao.” Lô Chu nhìn Tiêu Nghị liếc mắt một cái nói “Không muốn cùng Ô Hằng Cổ hợp tác.”

Tiêu Nghị nói “Nhưng em đã đáp ứng Đỗ tổng.”

Tiêu Nghị mới vừa nói ra, nghĩ thầm không xong, chắc sẽ bị rống nhưng Lô Chu không có phát giận, cười cười nói “Anh đoạn tuyệt chị ấy, em nghe anh nói phương pháp, lần sau liền cứ như thế nói chuyện.”

Tính tình Lô Chu quả thực tốt đến không thể khá hơn nữa, từ khi quay xong 《 Tần Sơn 》 trở về, Tiêu Nghị cảm giác Lô Chu tựa như gợn sóng không sợ hãi, cả người bình tĩnh, mặc dù có thời điểm ngẫu nhiên vẫn sẽ rống nhưng hiện tại đã không còn phát giận với Tiêu Nghị.

“Ai, Đỗ tổng a.” Lô Chu nói “Là như vậy, tôi sẽ không mang Ô Hằng Cổ cùng cậu ta đối diễn, Tiêu Nghị không quá cao hứng.”

Tiêu Nghị nhất thời hỗn độn, suýt nữa kế thừa linh hồn gào thét của Lô Chu, nghĩ thầm lại đâu có chuyện gì liên quan tới tôi a!

Lô Chu nói “Aha ha đúng vậy đúng vậy, em ấy lúc ấy chưa nói, về nhà khóc một hồi, chị xem đi đều là từ trước bán hủ …”

Tiêu Nghị nghĩ thầm hình tượng của tôi cũng bị hủy, Lô Chu còn nói “Vẫn là ưu tiên ổn định đoàn kết gia đình đi, ha ha OK, không thành vấn đề không thành vấn đề, trừ Ô Hằng Cổ, kêu tôi mang ai đều được.”

Lô Chu đem điện thoại treo, cùng Tiêu Nghị đối diện.

Tiêu Nghị đi lên làm thịt, Lô Chu lập tức cầm gối làm tấm chắn nói “Em hãy nghe anh nói! Em phản … Em…”

Lô Chu thấy hứng thú nói “Đỗ Mai kỳ thật cũng biết, chính là tìm cớ cự tuyệt chị ấy, trong long chị ấy biết rõ ràng anh không muốn cùng Ô Hằng Cổ hợp tác.”

“Vâng.” Tiêu Nghị lật lật kịch bản nói “Điện ảnh lần này… Diễn phim tình yêu đi, ngàn vạn lần đừng lại gây sức ép, gây sức ép không nổi.”

Lô Chu nói “Ân, cái này đi, 《 Cầu hôn 》, thế nào?”

Tiêu Nghị nhìn một chút kịch bản, là một phim điện ảnh đô thị có chút thành tựu, câu chuyện về một người nam nhân cầu hôn, nhiều lần trải qua thiên sơn vạn thủy, tìm bằng hữu mượn phòng ở, mượn xe, cầu hôn với một nữ nhân mình ngưỡng mộ trong lòng.

“Được.” Tiêu Nghị nói “Liền cái này đi, thù lao 480 vạn.”

《 Tần Sơn 》 Lô Chu chỉ lấy hơn 200 vạn, tạm thời lỗ vốn, thuận tiện hoàn thành con đường nhân vật chính, Tiêu Nghị tiếp phim này, kết quả vội đến chân không chạm đất, ước chừng một tuần sau mới thay Lô Chu đem sự tình nói tốt, đoàn đội của Đỗ Mai một khi tham gia, Lô Chu nhất thời như có mẹ, bên người tạo ra hình tượng mới, hiệp trợ y chuyển hình, lột xác thành hình ảnh người đàn ông tốt thành thục.

Đỗ Mai lại một lần nữa lập ra kế hoạch tuyên truyền cho Lô Chu, cha mẹ Lô Chu đều ở nước ngoài, vì thế phát động thuỷ quân đi sao tác, tuyên truyền, giả vờ xưng Lô Chu là một phú nhị đại, tạo ra cảm giác nhiều tiền, thân sĩ, phong độ cùng với lãng tử.

Hiện tại thiếu gia phú nhị đại rốt cục đã trải qua việc chìm nổi lên xuống trong giới giải trí, cuối cùng nhiều lần trải qua thiên phàm, không quan tâm hơn thua, đi vào nhân sinh thứ 3- 4, lắng đọng lại chính mình, ma luyện diễn xuất.

“Nói được anh đều phải thành phật .” Lô Chu dở khóc dở cười nhìn kế hoạch tuyên truyền của Đỗ Mai.

Tiêu Nghị cũng hiểu được có chút quá mức, lên Skype, phía dưới tất cả đều là một dòng “Vô nghĩa, Lô Chu mẹ anh ấy không phải ở Canada mở cửa hàng tạp hóa sao”, đủ loại hỗn chiến lại bắt đầu.

“Mẹ anh… Không, mẹ mở cửa hàng tạp hóa sao?” Tiêu Nghị hỏi.

Lô Chu nói “Phố người Hoa tại Canada, cửa hàng tạp hóa coi như xong, vẫn là mở siêu thị, lần sau mang em tới, đồ vật tùy tiện lấy.”

“Vâng!” Tiêu Nghị lập tức nói, hắn còn chưa tùy tiện lấy đồ trong siêu thị, tuy rằng hiện tại cùng Lô Chu đi ra ngoài dạo phố cũng tùy tiện lấy nhưng cảm giác vẫn không giống.

《 Tần Sơn 》 khoảng 3 tuần sẽ kết thúc trình chiếu, Tiêu Nghị nhìn phòng bán vé, Chu đệ nhất tội nghiệp chỉ có 240 vạn, trên Douban ngược lại chê bai rất cao hứng, có người nói bộ phim điện ảnh này thảm thương, có người nói xem phim để tiêu khiển, ai muốn xem phim khổ như thế chứ.

Xui rồi, Tiêu Nghị chưa nói, Lô Chu cũng chưa nói, bọn họ còn có mấy trăm vạn đầu tư ở bên trong, nhưng Tiêu Nghị cảm thấy đáng giá. Một tuần sau Lô Chu mang Tiêu Nghị xem 《 Tần Sơn 》, buổi tối 8 giờ, lúc chọn chỗ ngồi cơ hồ không có ai, chỉ có hai ba người.

Đại bộ phận người đều ở đại sảnh 3D cách vách  xem 《 Star War 3 》, cả Tiêu Nghị nhìn thấy áp phích đều muốn xem 《 Star War 3》, nhìn qua thật sự thực kích thích a!

“Muốn xem cái này không?” Lô Chu đứng hỏi Tiêu Nghị.

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị nghĩ thầm đây là một loại xà tinh bệnh thế nào nói “Không, xem 《 Tần Sơn 》 đi.”

Lô Chu có thẻ xem phim VIP cả đời, xem phim điện ảnh không mất tiền, hai người chọn vị trí tốt nhất, Tiêu Nghị xem, khoảng cách mở màn còn có năm phút đồng hồ, toàn bộ đại sảnh chỉ có 7 người.

Mở màn chính là một đoạn đàn nhị, ca khúc vờn quanh, Tiêu Nghị căn bản không thể tin, này thế nhưng chính là khúc nhạc chủ đề mình kéo vô số lần, quanh quẩn nhạc thanh, màn ảnh đột nhiên kéo hướng không trung xanh lam ngàn dặm không mây cùng với dãy núi phập phồng hoàng thổ.

Sắc thái trải qua hậu kỳ xử lý, có vẻ đặc hơn mà bao la hùng vĩ, đối lập cực kỳ rõ ràng, cái loại cảm giác thị giác đập vào mặt, giống như kéo linh hồn người vào trong thế giới cao nguyên hoàng thổ 60 năm trước.

Màn ảnh cực kỳ mở rộng, nhìn xem lòng dạ rộng mở trong sáng, chữ to nhất xuất hiện.

Người kí tên đầu tiên trong văn kiện diễn viên chính: Lô Chu.

Tiêu Nghị nhìn thấy chữ này, trong lòng cái loại tình cảm kích động không thể khống chế bộc phát ra.

Lô Chu cười cười, kéo tay vịn, vươn tay, ôm Tiêu Nghị, hai người rúc vào nhau xem phim.

Cảnh đầu qua đi, chuyển hướng nông thôn hoang vu, âm nhạc quy về đàn nhị trên tay Vương Căn Bảo của Lô Chu, cùng với trong thôn, tiếp tựa như câu chuyện Tiêu Nghị vô số lần đọc trong kịch bản, nó là như vậy rồi lại hoàn toàn bất đồng, là hắn và Lô Chu cùng một chỗ, cả ngày lẫn đêm trải qua mỗi một cảnh nhưng lại mang đến cảm giác hoàn toàn mới.

Nữ nhi bị bắt cóc, Lô Chu một tay mang theo đàn nhị, một tay kia chống gậy về tới trong nhà. Màn ảnh chiếu ra sân, một lát sau, bên trong truyền đến tiếng hét thảm tê tâm liệt phế.

Ngay sau đó là phần mộ, Lô Chu vùi vào trong ca khúc đàn nhị kéo cho người vợ.

Lô Chu cùng Tiêu Nghị đều khóc, Lô Chu lắc đầu nói “Lần đầu công chiếu, toàn bộ đều khóc bù lu bù loa.”

Trong phim thanh âm của Vương Căn Bảo đã khàn khàn, bắt đầu tìm kiếm con gái của mình.

Toàn bộ quá trình khấu nhân tâm huyền (hồi hộp), từ khi mất đi ảnh chụp duy nhất của con gái, dựa vào tình cảm, cùng với khi hắn phát hiện con gái của mình nhưng thậm chí không có ai nói đó là nữ nhi của hắn. Anh Trú hóa trang cũng hoàn toàn không giống vợ Vương Căn Bảo.

Đến khúc cuối, bọn họ rốt cục về nhà , an cư tại chỗ ở cũ, Vương Căn Bảo chết.

Sau đó không lâu, hắn con cháu đầy đàn, chết đi hồn cùng hồn của vợ ngồi ở trên hai ghế ở nhà chính, tôn tử cháu gái ôm đầu gối.

Tiêu Nghị quay đầu lại nhìn thoáng qua, rạp chiếu phim ngay cả hai người họ ở bên trong, dư lại năm người, một đôi tình nhân đã đi.

Hiện lên phụ đề, dư lại người xem còn một bên lau mắt, một bên đứng dậy rời đi, Tiêu Nghị lẳng lặng cùng Lô Chu ngồi, đoàn đội âm nhạc hàng thứ hai xuất hiện chính là tên của hắn, xếp sau Trần lão sư.

“Không tồi.” Lô Chu nói.

Tiêu Nghị nghĩ nghĩ nói “Tham ngộ cùng bộ phim điện ảnh này, cả đời này của em đã cảm thấy đáng giá.”

Phụ đề sau khi kết thúc, Tiêu Nghị muốn đứng lên, Lô Chu lại ấn hắn trở về.

Credit đi ra! Có credit!

Tiêu Nghị nhất thời nở nụ cười, đáng tiếc người trong rạp chiếu phim đều đi, dư lại dì làm vệ sinh đang thu dọn đồ đạc.

Màn ảnh thứ nhất chính là Lô Chu cùng bé gái nhảy lò cò, hai người đều cảm thấy thực ấm áp, bên trong còn có cảnh Lô Chu ở chợ mua đồ, cò kè mặc cả đều là Tiêu Nghị quay, Sài đạo cũng kêu hậu kỳ xử lý biên tập một chút.

Giống như trong phim ảnh linh hồn Vương Căn Bảo trọng sinh, trọng sinh trên người Lô Chu, tiếp theo là đoàn phim, bao gồm Trịnh Tiểu Thông ở bên trong, mặt xám mày tro chụp ảnh chung.

“Có thể lấy thưởng không.” Tiêu Nghị hỏi.

Nếu bán vé không tốt cũng chỉ có thể lấy giải thưởng an ủi chính mình một chút, Lô Chu nghĩ nghĩ, lắc đầu nói “Phỏng chừng không được, câu chuyện nội hàm vẫn thiếu chút nữa, không để lại rất nhiều điều làm người ta tự hỏi đường sống, cường điệu phiến tình.”

Tiêu Nghị liền không nói gì, hắn biết Lô Chu đến giờ này ngày này đã không quá để ý này đó, thậm chí cả bình luận trên mạng y đều không quá quan tâm, Lô Chu duỗi thắt lưng nói “Trở mình! Một bộ phim sẽ càng tốt!”

Tiêu Nghị tràn ngập ý chí chiến đấu nhưng ngày hôm sau lại bị Đỗ Mai hất một chậu nước lạnh.

“Cái gì?” Tiêu Nghị đều cảm thấy có chút bất khả tư nghị.

Đỗ Mai bất đắc dĩ nói “Nhà đầu tư yêu cầu, tuy rằng thực thái quá nhưng… Tôi còn đang suy nghĩ phải từ chối bọn họ thế nào, nếu không chờ một chút?”

Nam nhân vật chính《 Cầu hôn 》bị yêu cầu thay đổi người, đổi thành một diễn viên khác mà nhà đầu tư hợp tác, Lô Chu vừa muốn tìm người làm xứng. Tiêu Nghị nói “Điều đó không có khả năng.”

” Phòng bán vé《 Tần Sơn 》không được.” Đỗ Mai nói “Không thể tính là tác phẩm tiêu biểu của cậu ta.”

“Dì xem chưa?” Tiêu Nghị hỏi.

Đỗ Mai gật gật đầu nói “Rồi, rất tốt, diễn cũng rất tốt, bất quá nhà đầu tư không nhận cái này hoặc là nói bọn họ nhận cái này, nhưng sợ người xem không nhận cái này.”

Cuối cùng《 Tần Sơn 》chỉ bán có hơn 1300 vạn vé, triệt để tệ, Tiêu Nghị nhìn bình luận trên mạng, xem qua người lác đác, tất cả mọi người cảm thấy điện ảnh là đã thấy tâm, sẽ không tiêu tiền đi mua tội, chỉ có một số ít thích loại hình này.

“Tôi trở về thương lượng một chút.” Tiêu Nghị nói “Bất quá tôi cảm thấy có khả năng sẽ không lớn, nếu nhà đầu tư không tiếp nhận thực lực của anh ấy, tôi tình nguyện chờ một chút.”

Đỗ Mai nói “Tôi sẽ hết thảy cố gắng can thiệp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.