Kim Bài Trợ Lý

Chương 9



Tiêu Nghị nhìn Lô Chu liếc mắt một cái, Đỗ Mai lại cùng Lô Chu nói một hồi, Trương Hân Nhiên đến bây giờ còn chưa tới tham ban, lường trước cũng là lười bồi Lô Chu chơi, Đỗ Mai bảo Lô Chu gọi điện thoại giải thích, Lô Chu ầm ĩ nửa ngày, cuối cùng đem di động ném sang một bên.

Tiêu Nghị nói “Chu ca, dù sao cũng yêu nhau, hà tất so đo điểm ấy làm gì?”

“Nhưng chúng tôi không yêu nhau a!” Lô Chu oan uổng giận dữ hét.

Tiêu Nghị cũng không biết nên nói cái gì, Lô Chu vẻ mặt nóng nảy ngồi, Tiêu Nghị dán miếng làm ấm cho y, lại bị Lô Chu đẩy ra.

“Đừng làm rộn!” Lô Chu nói “Phiền quá! Đời trước cũng không biết tạo nghiệt gì, đời này phải làm nghệ sĩ.”

Tiêu Nghị hiện tại cũng có thể đại khái đụng đến điểm mấu chốt của Lô Chu, chỉ cần người bên cạnh thiện ý, nói sai hoặc làm sai, nhiều lắm chỉ bị y giáo huấn đôi lời, Lô Chu tính tình tới cũng nhanh đi cũng nhanh, ai mắng không để trong lòng

Nhưng nếu cười nhạo y hoặc là khinh thường thái độ của y, hay là lộ ra oán thầm, Lô Chu đều sẽ phi thường tức giận, cho rằng bạn không phục, không phục liền muốn ầm ĩ, không muốn phân ra ai đúng ai sai. Tiêu Nghị đành phải che dấu nội tâm phun tào của mình.

Ngày mai quay ngoại cảnh, ở ngọn núi phương Bắc của Hoành Điếm, tổng cộng có một vòng thời gian, điều kiện cũng không tốt, đến lúc đó sợ di động không có tín hiệu, vì thế Đỗ Mai gọi điện thoại trước, dặn Lô Chu mau chóng giải thích. Bởi vì muốn phối hợp kinh tế công ty của Ninh Á Tình, bắt đầu tạo scandal cho họ. Muốn  Ninh Á Tình để công ty tung tin ái muội của hai người trong đoàn phim, sao khởi một vòng đề tài, để Trương Hân Nhiên đến tham ban, tái an bài vài fan vào chụp ảnh, có vẻ hai người quan hệ thực hảo, vì thế lời đồn tự sụp đổ.

Đương nhiên những điều này mới chỉ là suy nghĩ, xem ra hiện nay hai người đều không có bất luận tính toán quay lại, có đôi khi Tiêu Nghị đều thay hai người bọn họ làm, nghĩ thầm rằng bàn tính của Đỗ Mai bàn có thể thất bại.

Di động của Tiêu Nghị có thư là Đỗ Mai .

【 Cậu thay Lô Chu gọi điện thoại cho người đại diện của Hân Nhiên. 】

Tiêu Nghị nhìn Lô Chu liếc mắt một cái, Lô Chu còn cáu kỉnh, không biết nghĩ cái gì, Tiêu Nghị liền sờ di động của Lô Chu, bị Lô Chu trừng mắt nhưng mà hành động này cũng không có ngôn ngữ tứ chi cùng với động tác nào, vì thế Tiêu Nghị chầm chậm gọi điện thoại cho Tề Toàn.

“Hello~ Chu Chu ~ “

“Xin chào Tề tổng!” Tiêu Nghị cười nói “Tôi là Tiêu Nghị.”

“Nha nha!” Tề Toàn cười nói “Tôi còn nghĩ Chu ca như thế nào có tâm tình gọi điện thoại cho Nhiên Nhiên.”

“Anh ấy ngại.” Tiêu Nghị cười nói “Tôi gọi thay anh ấy.”

“Đến đến đến.” Tề Toàn hiển nhiên cũng biết nặng nhẹ nói “Hân Nhiên ở ngay bên cạnh tôi này, đến.”

Tiêu Nghị đem điện thoại đưa cho Lô Chu, Lô Chu tức giận uy một tiếng.

“Đừng nóng giận.” Thanh âm của Lô Chu bị ép có chút thấp, mang theo điểm từ tính, phi thường tốt.

Tiêu Nghị nhất thời có loại cảm giác rất thoải mái, rất ôn nhu, hơn nữa phi thường văn nhã.

Lô Chu vẻ mặt ôn hòa nói “Anh sai còn không được sao, ở Hoành Điếm nhiều ngày như vậy, ruột gan anh cũng kêu hối hận, em muốn thế nào mới tha thứ cho anh?”

“Nói chuyện bình thường đi ——” Thanh âm của Trương Hân Nhiên bén nhọn vả lại có lực xuyên thấu, nháy mắt Tiêu Nghị liền phá công, Lô Chu trừng mắt nhìn Tiêu Nghị liếc mắt một cái, làm động tác “Đánh”, đứng dậy vào trong phòng ngủ đi gọi điện thoại .

Tiêu Nghị kiểm tra đồ đạc nhóm trợ lý chỉnh lý, Lô Chu yêu cầu ngày mai quay ngoại cảnh đừng lại mang một đám người, vì thế Tiêu Nghị cho bọn họ nghỉ, sau khi trở về chờ ở Hoành Điếm là được.

Đồ vật đại khái đều mang đủ, quay ngoại cảnh càng vất vả, khách sạn trên núi điều kiện theo không kịp, còn không có cái gì ăn, chỉ có thể sáng sớm ngủ sớm, mang chút đồ ăn vặt, đồ ăn vặt fan đưa vừa lúc đều mang lên, Tiêu Nghị cảm thấy fan của Lô Chu thật sự hảo cẩn thận làm người cảm động, tuy rằng Lô Chu không nhìn tới.

Ở giữa đột nhiên truyền đến một tiếng gào thét.

“Cô cút cho tôi! Ai lại muốn ăn nói khép nép cầu cô chính là con chó! Lão tử còn sợ không diễn được sao? !”

Tiêu Nghị nhất thời toàn thân cứng còng.

“Đi a! Cô nhớ rõ cho tôi!”

Ngay sau đó một tiếng vang thật lớn, rầm một tiếng.

Tiêu Nghị: “… … … …”

Tiêu Nghị gõ cửa, đi vào, nhìn Lô Chu nằm ở trên giường, di động ở dưới chụp đèn, thủy tinh đầy đất.

Buổi tối cùng ngày sống sao đây , bồi chụp đèn cho khách sạn sao đây, sao gọi người quét tước đây, lam sao để Lô Chu đi ngủ đừng nói, nói nhiều đều là nước mắt. Sáng ngày thứ hai, di động của Lô Chu di đã không thể dùng, Tiêu Nghị một bên kêu trợ lý đi mua điện thoại di động đưa tới, một bên cùng Đỗ Mai thương lượng làm như thế nào.

Đỗ Mai cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể để người đại diện của Ninh Á Tình bên kia chậm một chút phát tin tức .

Lô Chu quả thực tựa như ăn thuốc nổ, cả ngày đều không nói lời nào, hơn 4 giờ Tiêu Nghị lái xe, đi theo đoàn xe, một đường vào núi, 6 giờ sau, tại khách sạn, Tiêu Nghị đem điện thoại di động của mình đưa cho Lô Chu dùng, Lô Chu cũng không thèm nhìn tới.

“Muốn chuẩn bị quay.” Tiêu Nghị nói “Ăn chút không?”

Tiêu Nghị cầm một hộp kẹo bị Lô Chu không kiên nhẫn đẩy ra.

“Lấy kịch bản đến.” Lô Chu nói.

Tiêu Nghị nói: “Tôi cùng anh diễn một chút đi.”

Lô Chu nhìn kịch bản, Tiêu Nghị nghiêng thân, nằm ở trên thảm trải sàn, nơi này điều kiện khách sạn hiển nhiên phi thường không xong, trên vách tường đều là nấm mốc, Tiêu Nghị như mỹ nhân nằm nghiêng nói “A Bảo Ky…”

“Mẹ kiếp!” Lô Chu vứt kịch bản nói “Cậu nói tôi giống ăn bám sao?”

“Không không không!” Tiêu Nghị hai đầu gối chấm đất đi lại đây nói “Bệ hạ! Tự đáy lòng của tôi, ánh mắt sùng bái! Anh là nam thần của tôi!”

Phốc một tiếng, Lô Chu rốt cục nhịn không được, nở nụ cười, không biết làm thế nào, một cước đá văng Tiêu Nghị, Tiêu Nghị cũng chỉ là muốn đùa đùa Lô Chu, ít nhất để y nguôi giận, dù sao công tác quan trọng nhất. Hắn vỗ vỗ đầu gối đứng lên nói “Chu ca, anh vì cái gì cùng với Trương Hân Nhiên nói chuyện yêu đương.”

“Không tại sao.” Lô Chu lãnh mặt nói “Muốn thượng vị, muốn sao tác, tôi thừa nhận tôi có ôm đùi cô ta, nhưng cậu nhìn giới giải trí hiện tại đi, có ai không có nửa điểm diễn xuất, toàn dựa vào bạn gái mới bò lên không?”

“Không không.” Tiêu Nghị lắc đầu.

Lô Chu nói “Quên đi.”

“Thật không có.” Tiêu Nghị nghiêm túc nói “Chu ca, kỳ thật tôi từ lần đầu tiên biết anh… Tôi không phải nói hiện thực, là nói trong rạp chiếu phim, lần đầu tiên nhìn thấy anh trên màn ảnh lớn, tôi đã cảm thấy anh không giống người khác, anh sẽ hồng.”

“Bất quá.” Tiêu Nghị ngại ngùng nói “Fan của anh khẳng định đều nghĩ như vậy, không kém tôi.” Nói xong Tiêu Nghị lại có điểm ảm đạm, ngồi xuống trên giường bên cạnh Lô Chu nói “Tôi cảm thấy lúc anh xuất đạo không tất yếu tạo scandal với Hân Nhiên, anh phải có tin tưởng.”

“Tôi hiện tại đã đỏ hơn cô ta.” Lô Chu nói “Là cô ta ôm đùi tôi.”

“Vâng vâng vâng.” Tiêu Nghị vội không ngừng gật đầu nói “Chính là mặc kệ thế nào…”

Lô Chu nhìn Tiêu Nghị, Tiêu Nghị nghĩ thầm rằng mặc kệ thế nào, anh cùng Trương Hân Nhiên hợp tác lâu như vậy, nếu song phương đều vui lòng, cuối cùng sẽ không tất yếu trở mặt thành thù, tốt xấu cũng qua một đoạn thời gian làm bằng hữu liền không thể hảo tụ hảo tán sao.

Nhưng hắn đem câu này thu trở về, biết lời như thế vừa nói ra tựa như đang giáo huấn Lô Chu, ít nhất bây giờ còn không thể nói, nếu không cũng chỉ có thể cuốn gói cút đi.

“… Còn phải diễn.” Tiêu Nghị cười nói “Đừng ảnh hưởng tâm tình a.”

Lô Chu không nói nữa, lấy kịch bản đến lật lật, Tiêu Nghị nhìn y tựa hồ tốt lên một chút, liền đi xuống lầu hỏi cơm chiều ăn cái gì, dự bị cơm chiều cho Lô Chu một mình ăn táo.

Mùa đông vừa âm lại thấp, vật sở hữu đều ướt sũng , chăn cũng triều, quay phim tổ tại trong phòng ăn ăn cơm, Tiêu Nghị xếp hàng cấp Lô Chu đánh cơm, bưng lên đi trong phòng ăn, buổi chiều mọi người cùng nhau đi phát, đầu tiên là lái xe, tái là đi đường vào núi, chụp ảnh, ngọn đèn thiết bị dùng giá hảo quỹ đạo vận đi lên, diễn viên nhóm ở trên xe hoá trang, vụ mênh mông liền bắt đầu trận đầu diễn.

Lô Chu trúng tên, nằm ở trong bụi cỏ, trên người cắm một cây tên.

Ninh Á Tình: “A Bảo Ky ——!”

Ninh Á Tình trong mắt đều là nước mắt.

Buổi chiều cảnh đầu hung hãn như vậy, Tiêu Nghị thật sự có chút ăn không tiêu, Lô Chu tựa vào một thân cây, đem Ninh Á Tình ôm vào trong ***g ngực của mình, một tay nâng lên khuôn mặt mềm mại của cô ấy, đứt quãng nói “Nàng không có việc gì… Thì tốt…”

“Cắt!” Đạo diễn nói “Lô Chu.”

Lô Chu đứng dậy, trên người còn cắm tên lại đây.

Đạo diễn cùng Lô Chu nói mấy câu, Lô Chu nghĩ nghĩ tất cả mọi người biết chắc Lô Chu cảnh này không tốt, rốt cục cũng đến phiên y NG .

Buổi chiều Lô Chu lần nữa, ba lần NG, mỗi lần đạo diễn đều không quá vừa lòng, nhưng Lô Chu không phát hỏa, thập phần phối hợp.

“Hắn diễn tình cảm không được.” Quản lý nói.

“Ân, đồng học Phát Tài vừa diễn tình cảm đã bị bắt chẹt.” Một nữ nhân trẻ tuổi nói.

Tiêu Nghị nhìn y một cái, quản lý chủ động giới thiệu nói “Đây là biên kịch Lâm tỷ.”

Tiêu Nghị rốt cục nhìn thấy biên kịch trong truyền thuyết, lập tức bắt tay với cô ấy, Lâm biên kịch gật gật đầu, Tiêu Nghị vắt hết óc, sưu tràng quát đỗ (chịu giày vò), muốn tìm vài câu khen ngợi, trong lúc nhất thời chỉ hận mình hiểu biết hữu hạn, hận không thể nói vài câu thành ngữ trong tự điển, biên kịch lại thủy chung chú ý Lô Chu hành động.

Lại quay lại nhiều lần, Lô Chu đã có điểm nóng nảy, Tiêu Nghị biết y vốn tâm tình không tốt, biên kịch tìm đạo diễn nói mấy câu, đạo diễn liền kêu hai người bọn họ đi qua, hiện trường chỉnh sửa.

Tiếp đổi thành Ninh Á Tình chảy nước mắt, phủng mặt Lô Chu, Lô Chu mệt mỏi nhắm lại hai mắt, Ninh Á Tình đem Lô Chu ôm vào người.

“Cắt! Hảo!” Đạo diễn nói “Lô Chu có thể về nghỉ ngơi, trở về chuẩn bị một chút tình cảm.”
Biên kịch cười nói “Lô lão sư, phần sau diễn không cách nào sửa lại, nhất định phải có nam chính chủ động diễn, đối với việc biểu đạt tình cảm của Gia Luật A Bảo Ky, tôi tin tưởng không có người nào am hiểu hơn cậu.”

Lô Chu vẻ mặt bất đắc dĩ, tiếp đón biên kịch, lễ phép nói lời cảm tạ, một đám nữ hài nhìn y cười, Lô Chu bình tĩnh, đi ra nói với Tiêu Nghị “Bọn họ sau lưng nói tôi cái gì?”

“Không.” Tiêu Nghị nói “Các cô ấy nói anh không quá am hiểu nói chuyện yêu đương diễn.”

“Tôi lại không có nói chuyện yêu đương qua.” Lô Chu nói.

Vâng vâng vâng… Phải không? ! Tiêu Nghị giống như nghe được tin tức lớn, này thật sự là một tin bát quái kính bạo, Lô Chu lập tức ý thức được mình nói sai, uy hiếp “Đừng nói ra ngoài!”

Tiêu Nghị nói “Chính là ta tôi thấy anh trong phim ảnh diễn nhiều lần…”

Lô Chu không kiên nhẫn nói “Diển xuất tại sao có thể tính?”

Tiêu Nghị kinh ngạc nói “Cùng Trương Hân Nhiên, cũng không có cảm giác yêu đương sao?”

“Không, hảo hảo, đừng nói nữa.” Lô Chu phất tay nói “Xuống núi đi.”

Đoàn phim còn có vài cảnh kế, đại bộ phận đều là phối hợp diễn, còn có Thuật Luật Bình bị đuổi giết, An Đoan săn thú, còn muốn nhóm lửa.

Tiêu Nghị nghe được một tiếng thét chói tai, sợ hãi nhảy lên, nguyên lai là Ninh Á Tình diễn cảnh bị đuổi giết.

Lô Chu còn để ý chuyện y diễn cảnh yêu đương nói “Cùng Trương Hân Nhiên cũng là diễn kịch, cả cô ta cũng không yêu qua, tôi có biện pháp nào?”

“Cáp?” Tiêu Nghị lấy lại tinh thần, Lô Chu cư nhiên lại trở lại cái đề tài này, Tiêu Nghị nghĩ nghĩ nói “Anh xem cô ấy trở thành ngươi người mình thích, ánh mắt giao hội một chút là được, anh không phải thực nhập diễn sao?”

“Chính là cái này nhập không được!” Lô Chu nói “Không có người mình thích a!”

Sắc trời đã sắp đen, Tiêu Nghị đầu tiên là lái xe, Lô Chu thẳng đến khi trang sức thay quần áo, ra tới Tiêu Nghị cẩn thận lái xe xuống núi, còn nói “Chu ca, anh… Anh đừng nóng giận, tôi hỏi một sự kiện, anh không thích phụ nữ sao?”

Lô Chu hắc mặt, không nói gì.

Tiêu Nghị biết thời gian này không thể nói tới Trương Hân Nhiên, liền đánh ngoặt nói “Mối tình đầu, sơ trung, trung học người mình thích… Anh đem cô ấy trở thành Ninh, Thuật Luật Bình là có thể .”

Lô Chu tùy tiện, ôm tay, một cước đặt trên ghế dựa nói “Không.”

Làm sao có thể không? Ai tin anh a! Tiêu Nghị yên lặng phun tào, bất quá Lô Chu nếu nói như vậy cũng không cách nào truy cứu anh không làm theo được kịch bản phải nói “Cái loại cảm giác thương tiếc, đau lòng, muốn bảo hộ cô ấy…”

Tiêu Nghị cũng cảm thấy sến, cánh tay nổi một tầng nổi da gà, ngẫm lại còn nói “Anh có xem MV sao?”

“Cái quỷ gì.” Lô Chu tức giận nói.

“Cắt nối biên tập MV, còn có đoạn ngắn trong phim điện ảnh kinh điển.” Tiêu Nghị còn nói “Anh nhìn phụ nữ xinh đẹp, sẽ có xúc động a, sẽ ngạnh a… Đừng nói cả Tùng Đảo Phong anh cũng không biết là ai…”

“Tôi đây không phải bị bệnh liệt dương sao? !” Lô Chu giận dữ hét.

Tiêu Nghị phốc, mạnh mẽ đánh tay lái, Lô Chu quát “Cẩn thận! Cậu muốn chết a!”

Ấp úng ấp úng ấp úng, SUV một bên lốp kẹt trong bùn, không động.

15 phút sau, Tiêu Nghị cùng Lô Chu ở trong bùn, sóng vai tựa vào đuôi xe, cắn răng duỗi chân.

“Dùng sức ——” Tiêu Nghị hô.

“Tôi…” Lô Chu quả thực cũng bị Tiêu Nghị chọc giận điên lên, Tiêu Nghị lại ha ha ha ha cười ha hả, Lô Chu quát “Cười cái gì!”

“Anh quá hay!” Tiêu Nghị cười đến sắp thoát lực, Lô Chu cả giận nói “Cậu bệnh thần kinh a!”

Tiêu Nghị khoát tay,nhìn Lô Chu, bỗng nhiên có loại thực thích cảm giác của hắn, tuy rằng hắn làm trợ lý vừa mệt lại phiền não, nhưng công tác này với Tiêu Nghị mà nói tựa như mở ra một thế giới mới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.