Kim Bình Mai Hoa Kỷ Nguyệt Khai

Chương 4



Nhưng cuối cùng, Mai Hoa vẫn là không thể lý giải.

Hồi tưởng lại, rõ ràng là chuyện chỉ vài năm trước lại cảm thấy xa xôi như từ kiếp nào, làm Mai Hoa không khỏi cảm thấy đau đớn trong lòng.

Nàng đã từng yêu người có ý thức trách nhiệm như vậy.

Nàng đã từng cho rằng sự ý thức trách nhiệm kia là một biểu hiện trưởng thành, là phong thái thành thục mà nàng vẫn ngưỡng mộ.

Nàng cũng đã từng nàng yêu người kia còn hơn bản thân mình.

Nhưng chỉ hai năm ngắn ngủ, bất quá chỉ mới hai năm mà nhiều chuyện đã xảy ra…

Không có, toàn không có.

Như thế nào như thế?

Kêu Mai Hoa hồi tưởng lại, nàng cũng nghĩ không ra, sự tình làm sao lại biến thành như thế này.

Ngay từ đầu, vì muội muội bị bệnh mà bỏ qua đêm tân hôn nhưng phu quân cũng thể hiện sự quan tâm chăm sóc của hắn bằng cách đi tìm đồ ăn cho nàng, đối với quả thật cũng có lòng.

Về sau…Kỳ thật cũng không có chuyện quan trọng đặc biệt gì, thật sự.

Lại nói tiếp, cũng chỉ là những việc nhỏ, không có gì như là…

“Tiểu Hoa, lát nữa muội muội cần ngươi phải để tâm nhiều”, còn chưa ra khỏi cửa đi lễ Phật, hắn đã căn dặn như vậy, bởi vì nàng võ nghệ cao cường.

“Tiểu Hoa, gió lớn rồi, muội muội ăn mặc hơi mỏng manh, ngươi có thể cho nàng mượn áo chòang hay không?”, vợ chồng cùng muội muội du hồ, vừa lúc gió thổi lên, hắn liền nói với nàng như vậy, đơn giản vì thân thể nàng cường tráng.

Mọi việc như thế, chỉ là những chuyện nhỏ.

Lúc ăn cơm, chân gà nhất định phải dành cho muội muội trước, cá hay là thịt bò thì cũng muội muội là người đầu tiên được hắn gắp cho.

Khi đi ra ngòai bàn chuyện làm ăn trở về, vĩnh viễn cũng là Kim Thố muội muội là người đuợc chọn quà tặng đầu tiên.

Thê tử kết tóc xe tơ là nàng thì tính là cái gì đâu?

Nội tâm Mai Hoa càng lúc càng bất an, nhưng nàng không phải không suy nghĩ qua. Nàng từng cho rằng có phải mình quá nhàm chán nên nghĩ lung tung, hay là nàng lòng dạ hẹp hòi nên mới phóng to mọi chuyện như vậy.

Dù sao, so với những cô nương bình thường, so với Kim Thố thì một thân võ nghệ như nàng quả thật đủ mạnh mẽ để bảo vệ Kim Thố, ra ngòai ứng phó cũng không có việc gì.

Cũng quả thật là vì tập võ, sức khỏe của nàng cũng rất tốt, cho dù gió nổi lên, thiếu quần áo chống lạnh, nàng cũng không vì thế mà nhiễm phong hàn.

Ăn cơm cũng là việc nhỏ, không quan trọng.

Cả bàn nhiều thức ăn như vậy, nàng không nhất định ăn chân gà hay cá, huống chi kế tiếp Kim Bình cũng sẽ lấy thức ăn cho nàng. Về phần hắn ra ngòai bàn việc trở về, người thứ hai được chọn quà sau Kim Thố cũng là nàng, hơn nữa nhất định cũng là những vật phẩm tinh xảo như nhau…

Nhưng…xếp thứ hai?

Đúng vậy, thứ hai, vì sao trong trình tự sắp xếp của Kim Bình, nàng luôn luôn là người xếp thứ hai?

Điều Mai Hoa để ý, khúc mắc chính là chuyện này.

Cho đến tình trạng như bây giờ, nàng mới hiểu được những gì đại sư huynh muốn nói với nàng năm đó trên Phượng Ngô sơn.

Nếu như nàng cùng Kim Thố đồng thời rơi xuống nước, chỉ có thể cứu được một người, người Kim Bình cứu đầu tiên, không cần đóan cũng biết chắc chắn là Kim Thố muội tử.

Bởi vì trong sắp xếp của Kim Bình, người đứng thứ nhất luôn là muội muội hắn, về phần những người khác, cho dù là thê tử kết tóc như nàng cũng nhất định đứng ở phía sau, nhiều nhất cũng chỉ là vị trí thứ hai.

Điều này làm cho Mai Hoa không vui, thực không vui.

Loại sự tình này không nên phát sinh !

Vì việc này canh cánh trong lòng mà bất bình, mà cảm thấy không vui.

Mai Hoa chán ghét chính mình.

Hai năm nay, nàng có khi soi gương cũng thấy xa lạ với chính mình, nàng không thích thay đổi như vậy nhưng nàng cũng không thể trách ai.

Có thể trách ai? Kim Bình sao?

Nói thế nào thì hắn cũng là huynh trưởng của người ta, hắn làm sao có thể bỏ đi tay chân của mình, chuyện này nếu nàng thực mở miệng, nàng cũng sẽ phỉ nhổ mình trước.

Óan Kim Thố sao?

Nhìn thấy tiểu cô nương tận lực né tránh, luôn tìm cơ hội nói tốt cho huynh trưởng, lại sợ chị dâu là nàng không vui, luôn hết sức cẩn thận, e dè…Đúng vậy, là luôn cư xử cận thận.

Mai Hoa đã nhận ra, nhận được muôn ngàn sủng ái nhưng Kim Thố cũng không thực vui sướng như mọi người nghĩ. Vì tránh cho nhóm nữ quyến trong gia tộc kêu ca ngày càng nhiều, tiểu muội tử luôn cố gắng duy trì hài hòa trong gia tộc, làm gì, nói gì, nhận quà gì cũng đều cân nhắc thật cẩn thận.

Như vậy còn trách tội nàng sao?

Mai Hoa như thế nào bỏ được? Lại như thế nào nhẫn tâm?

Mai Hoa chẳng những không trách tội, mà đối với áp lực KimThố phải chịu đựng, nàng còn rất đồng tình.

Người ngòai tỉnh táo, người trong cuộc u mê, Mai Hoa biết là nữ hài tử này đang bị vây khốn, đang chịu nhiều áp lực.

Rõ ráng là tính tình hướng ngọai, nhiệt tình lại yêu thích tự do nhưng lại bị huynh trưởng bắt ép ở trong nhà, mỗi khi có cơ hội nghe nàng kể chuyện giang hồ, vẻ mặt tràn đầy say mê cùng ngưỡng mộ, nếu nói nàng có cơ hội sẽ gom đồ bỏ nhà ra đi, Mai Hoa cũng không lấy làm lạ.

Như vậy chính nàng đâu?

Kim Bình tức giận, nhiều ngày đi tìm muội muội đừng nói là không thèm nhìn đến nàng mà còn thường xuyên về tới cửa cũng không vào, Mai Hoa hỏi chính mình…

Còn muốn tiếp tục duy trì như vậy sao?

Trải qua hai năm mới nhìn rõ huynh muội Kim gia quan hệ máu mủ tình thâm chặt chẽ đến mức nào, bất luận kẻ nào cũng không thể xen vào.

Biết rõ nàng vĩnh viễn không thay đổi được gì, vậy nàng còn chờ mong gì nữa?

Trượng phu là do nàng chọn, là chính nàng tự biến mình thành bộ dáng hiện tại, như vậy..Kim Thố là một cô nương nhu nhược còn có dũng khí một mình rời đi để thực hiện giấc mộng của mình, nàng còn không có quyết định, kéo dài mọi việc cho tới lúc ngay cả mình cũng hận bản thân mình mới chịu tỉnh ngộ sao?

“Thiếu phu nhân, người muốn đi đâu?”, A Lộc giác cổng run run hỏi, không biết có chuyện gì xảy ra.

Trước đây không lâu, thiếu gia ra sức giục ngựa phóng đi, bây giờ lại tới thiếu phu nhân sắc mặt trầm trọng rời đi.

Là phát sinh chuyện gì sao?

“Chờ khi thiếu gia mang tiểu thư trở về, đem cái này giao cho hắn”, Mai Hoa đem lá thư giao cho hắn.

Là một gia đinh canh cổng, A Lộc tất nhiên là không thể đọc được mấy chữ ” thư hưu phu” trên lá thứ rồi, chỉ kính cẩn nhận lấy, cũng không quên nhiệm vụ chỉ vào bọc hành lý của nàng hỏi ” nếu thiếu gia hỏi thì nói thiếu phu nhân đi chỗ nào?

“Nói với hắn, ta trở lại hành tẩu giang hồ, hắn không cần tìm ta”

A Lộc sửng sốt, hơn nửa ngày cũng không có chút phản ứng, lời này rốt cuộc có ý tứ gì.

Đã hạ quyết tâm, Mai Hoa cũng không dây dưa, xoay người lên ngựa, rồi cũng ra roi giục ngựa rời đi.

A Lộc như bừng tỉnh giấc mơ, vội chạy vào trong phủ la to

“Lão gia, không hay rồi, thiếu phu nhân rời đi, nàng bỏ đi”

*****

Hai gã côn đồ nổi danh nhất Nam Hóa thành, thấy một tiểu cô nương xuất hiện liền tiến lên trêu ghẹo.

“A”,Tần Quang hai mắt sáng ngời, cười cười tiến lên hỏi ” tiểu mỹ nhân thật lạ mặt, lần đầu tiên đến Nam Hóa thành sao?”

“Tìm người thân hay là bằng hữu?”, Ngụy Lương cũng không muốn thua kém huynh đệ, vội vàng lên tiếng, còn đề cử mình với mỹ nhân ” trong vòng mười dặm trong ngòai Nam Hóa thành, không có ai rành hơn so với huynh đệ bọn ta, muốn đi chỗ nào cứ nói, các ca ca sẽ dẫn đường cho ngươi”

Đến gần mới thấy cô nương một tay nắm cương ngựa, đứng bần thần ở ngã tư đuờng chẳng những đang băn khoăn không biết đi đâu mà hốc mắt còn hồng hồng.

Thấy thế, Tần Quang cùng Ngụy Lương trong lòng mừng rỡ.

Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của là chuyện bọn họ rành nhất, một thanh xuân nữ tữ tinh thần ũ rũ, còn có cái gì dễ khi dễ hơn nữa chứ?

“Làm sao vậy? có chuyện gì mà thương tâm, cứ nói với các ca ca”, Tần Quang nói xong, cánh tay phải làm như tự nhiên mà khóac lên vai tiểu cô nương.

Còn chưa chạm tới nhuyễn ngọc ôn hương thì tay đã bị đau nhức vô cùng, tiếp theo Tần Quang cả người bay lên, kêu la thảm thiết.

Ngụy Lương hoảng sợ.

Sự việc diễn ra đột ngột, huống chi đại cô nương không nhìn thấy có nhúc nhích, chỉ có tay trái vung lên một cái đã hạ đo ván Tần Quang.

Ngụy Lương căn bản không thấy rõ là chuyện gì xảy ra, chỉ biết là huynh đệ hắn giống như con diều đứt dây, văng ra thật xa rồi rơi xuống, dọa hắn đứng tim.

“Ngươi?” Ngụy Lương nhìn mỹ nhân như hoa như ngọc kia, lại nhìn Tần Quang đang nằm rên la, thử tìm một điểm gì đó có thể giải thích hợp lý.

“Chơi vui sao?”

Câu hỏi vang lên, hơn nữa âm thanh rất nhỏ lại có chút mơ hồ, có vẻ không rõ ràng làm hại Ngụy Lương hết nhìn trái lại sang phải, chẳng lẽ giữa ban ngày ban mặt lại gặp quỷ?

Vội vàng bước tới nâng Tần Quang dậy, nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của mỹ nhân mới phát hiện câu hỏi này xuất phát từ thần sắc đờ đẫn của nàng.

Lúc này lại một lần nữa đánh giá……

Ngụy Lương nhận thấy đại cô nương này đẹp thì có đẹp, nhưng sắc mặt có gì đó tức giận, đôi mắt tràn đầy óan hận, hơn nữa vừa nhìn đều cảm thấy có chút kỳ lạ. Này..này..này.

Đòi mạng? Sẽ không phải là giữa ban ngày mà gặp quỷ chứ?

“Khi dễ nữ tử lạc đường là chuyện vui vẻ lắm sao?”, mỹ nhân mở miệng khinh bỉ hỏi, khuô mặt lạnh lùng mang theo sự tàn khốc.

“Cách Lão Tử, ngươi dám đánh ta?” Tần Quang giận dữ công tâm, cũng không suy nghĩ nhiều như Ngụy Lương, xác định chính cô nương này ra tay, lúc này lại nói những lời khiêu khích, hắn liền xông về phía trước đánh tới.

Nữ tử liền thối lui hai bước, lúc này Ngụy Lương cũng đồng thời cảnh báo.

“A, a, a…… Quang……” còn chưa nói xong thì đã thấy Tần Quang bị đán bay ra…

Nhưng lần này Ngụy Lương có thể thấy thân thủ của nàng lưu lóat, nhanh nhẹn, tay trái vung lên đã hóa giải một quyền của Tần Quang, tiếp theo tay phải lại ra quyền như hoa trôi nước chảy mà đánh cho Tần Quang trọng thương, làm cho hắn cả người bay ra rồi nằm bẹp xuống đường.

Là võ công, nữ nhân này có võ công.

Nhóm người bán hàng quanh đó thấy chuyện không hay liền sợ tới mức bỏ chạy hết, Ngụy Lương cũng hiểu được, xác định nữ nhân trước mắt là người chứ không phải quỷ, điều này làm cho hắn càng lo lắng nhiều hơn.

“Hỗn đản, ngươi còn khôg lên?”, Tần Quang ôm bụng, hướng về phía Ngụy Lương đang sững sờ rống to.

Trong hai người, Ngụy Lương luôn là kẻ có đầu óc hơn, nếu biết đối phương có võ công, hắn cũng sẽ không ngốc đến mức tay không xông lên, may mà bên cạnh đang có xây dựng, có thê lợi dụng vật liệu làm vũ khí, lập tức không nói hai lời, cầm lấy hai khúc gỗ, rồi hùng hùng hổ hổ xông tới.

Đây chính là chuyện không thể không liều mình.

Đạo lý đơn giản, mấy người bán hàng rong mặc dù giải tán nhưng vẫn nán lại ở góc xa để hóng chuyện.

Hôm nay nếu bọn họ bị nữ nhân này đánh bại thì làm sao có thể ở Nam Hóa thành tiếp tục quậy phá? Sự tình liên quan đến mặt mũi bọn họ, liền bất chấp chuyện có đánh nữ nhân hay không, đánh bại nàng trước rồi nói sau, nói sau…

Ngụy Lương vung hai khúc cây lên, hung hăng xông tới, còn chưa hiểu tại sao thì hai khúc cây đã chuyển sang nằm trên tay nàng.

Hắn sợ hãi, nhưng còn chưa có thời gian để phản ứng thì khúc cây trên tay nữ sát tinh kia vung lên, tựa như lão nương đang giáo huấn đứa nhỏ, từng phát, từng phát đánh xuống người hắn…

“dám khi dễ nữ nhân, dạy cho ngươi bài học, nữ nhân không phải muốn khi dễ là khi dễ”

Ngụy Lương đau đến kêu cha gọi mẹ, chỉ có thể cầu xin ” nữ hiệp tha mạng, tha mạng a!”

Tần Quang ở bên cạnh chịu đựng đau đớn cũng linh quang chợt lóe, nhìn thấy gánh củi ở bên cạnh liền xem như bùa cứu mạng, không chút nghĩ ngợi dùng hết khí lực ra sức ném về phía nữ sát tinh đang đánh Ngụy Lương.

Dây thừng bó củi giữa không trung chợt đứt, làm cho cây củi đều rơi xuống người nàng, chỉ thấy thân hình yểu điệu kia như bươm bướm đang múa, thân hình loang lóang bay lên, thóang chốc đã tiếp đỡ được hết các cành củi kia.

Danh hào là du côn nhất Nam Hóa thành cũng không phải là giả, Tần Quang cùng Ngụy Lương giỏi nhất là đánh lộn, tiếp theo cây củi là đồ ăn, là trái cây, là những gì mà mấy người bán hàng rong không kịp mang theo đều bị bọn chúng sử dụng làm vũ khí ném về phía nàng, ngay cả mấy cái *** nhốt gà cũng không bỏ qua.

Nhất thời nào là đồ ăn, củ cải, đào, lê, táo cùng gà bay tán lọan khắp nơi làm thành một trận hỗn độn.

Một con dao giết heo còn dính máu, xen lẫn với các thứ kia phá không bay tới…

*****

Huyên náo qua đi, bốn phía lại trở nên yên tĩnh, hiu quạnh.

Đặc biệt ở chỗ mới trước đây còn náo lọan, ồn ào giờ chỉ còn lại âm thanh rên rỉ vì đau càng làm cho không khí thêm xơ xác, tiêu điều.

Đối với Tần Quang cùng Ngụy Lương mà nói, xưa nay lộng hành ở Nam Hóa thành đã quen, trận này dùng đến dao giết heo cùng với dao cắt dưa hấu giờ chỉ có thể dùng từ xơ xác, tiêu điều để hình dung.

Thật nguy hiểm nhưng thật ra mọi chuyện chỉ xảy ra trong chớp mắt.

Gà đang bay trên không trung còn chưa rơi xuống đất…

Giống như tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân có một kết cục hòan mỹ, một trận gió thổ đến, đem gà cùng các thứ thổi bay qua một bên, cùng lúc hiện ra một nam nhân như trích tiên từ trên trời giáng xuống.

Mấy người trốn đằng xa nhìn xem đều ngây người, đặc biệt là các đại thẩm, cô nương…người thì ôm tâm, kẻ thì che miệng.

Bọn họ hoàn toàn không thể tin được, những chuyện trong các hí khúc lại có thể thành sự thật, có người trong lúc nguy cấp mà xuất hiện cứu người, lại là một nam nhân tuấn mỹ, còn đao quang kiếm ảnh của hắn…Được rồi, dao giết heo cùng dao mổ dưa hấu thật không xứng tầm nhưng dù sao cũng là hung khí có thể đả thương người a!

Nhưng tiếu lang quân nàyvừa xuất hiện, chiết phiến trong tay đã đánh rơi hai hung khí kia, sau đó còn phóng ra hai cước, lập tức làm cho Tần Quang cùng Ngụy Lương ngã xuống đất không dậy nổi, chỉ có thể nằm đó kêu la.

Thật an minh thần võ, lại còn khí thế bức người.

Thế nhưng giai nhân xinh đẹp cũng không có thể hiện sự vui mừng, thậm chí biểu tình còn giống như là giật mình, đúng là giật mình, sao có thể?

“Ngươi……” nữ nhân vật chính xinh đẹp đã mở miệng, nhưng chỉ có một từ.

Tuấn lang quân chỉ nhìn nàng, dùng ánh mắt u buồn nhìn nàng chăm chú.

Ánh mắt hai người cứ giằng co như vậy, không nói một câu.

Không có tiếng động làm cho nhóm đại thẩm, cô nương càng thêm tò mò.

Đây là tình huống gì? Rốt cuộc là có chuyện gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.