Kim Cương Chi Tử

Chương 9-1



Cùng lúc đó, cánh cửa biệt thự mở ra, một chiếc xe dừng ở ngoài cửa, mọi người vây quanh người mặc lễ phục cô dâu đang tiến vào biệt thự. Bởi vì cô ta trang điểm quá đậm, khiến Tần Linh không rõ cô ta là ai:

"Cô dâu trông quen mắt quá?"

Tokugawa Akiko lại nói: " Các cô dâu trang điểm lên đều giống nhau cả thôi."

Tần Linh vẫn cứ nhìn ra ngoài, đến khi cô dâu ngồi vào xe mới nhận ra cặp mắt lạnh lẽo đó: "Đó là Hắc Vũ Quảng Mỹ?"

"Ừ." Tokugawa Akiko phân phó tài xế, "Lái xe!".

Chiếc xe lặng lẽ quay ngược lại lái đi, hơn 10 phút sau đó, Tokugawa Akiko mới gọi một cú điện thoại: "Ông chủ, chuyện đã hoàn thành, tôi đưa người ra rồi."

Trong giây lát từ một chỗ khác trên đường phố phóng ra hai chiếc xe con, vượt qua ngăn phía trước xe của bọn họ . Tài xế chợt giẫm phanh, Tần Linh xém chút bị văng ra ngoài, may nhờ giây an toàn chắc chắn mới không bị thương. Cô quay đầu nhìn Tokugawa Akiko, nét mặt Akiko hết sức bình tĩnh, dùng tiếng Nhật ra lệnh cho tài xế, vì vậy tài xế liền chuyển hướng khác cho xe chạy đi.

"Bị bọn họ phát hiện rồi hả ?" Tần Linh khẩn trương muốn chết: "Tạ Tử Hiên đâu? Anh ấy ra ngoài chưa?"

"Không cần lo lắng cho hắn, hắn tự có biện pháp thoát thân." Tokugawa Akiko vẫn chưa ngắt cuộc gọi, tiếp tục trao đổi với người ở đầu bên kia: "Ông chủ à, chuyện có biến rồi, chúng tôi bị chặn lại, xin điều xe tới đây trợ giúp!"

Tần Linh căn bản không rõ đây là tình huống gì, chỉ thấy xe trên ngã tư đường chạy loạn tứ phía, chạy điên lên như phim hành động trên ti vi, cho dù có thắt giây an toàn, cô ở trong xe cứ lắc lư lắc lư, giống như bất cứ lúc nào đều có thể bị bắn ra ngoài, choáng váng quá liền ói ra.

"Thả tôi xuống xe mau, tôi đi đối mặt với nhà Hắc Vũ, nhanh lên đi!” Tần Linh thực sự lo lắng, nếu tiếp tục thế này thì đối phương sẽ nổ súng mất.

"Yên tâm, gia tộc Tokugawa và Hắc Vũ đã hơn trăm năm chưa đánh nhau rồi, tôi rất ngứa tay.” Tokugawa Akiko vào lúc này mà còn cười được, nhưng trên mặt tràn đầy sát khí, đối với vẻ ngoài xinh đẹp hoàn toàn bất đồng. Vẻ mặt này khiến Tần Linh sửng sốt, cô đã từng thấy tạ Tử Hiên cũng có vẻ mặt này. Vậy người của giới hắc đạo thường có vẻ mặt này sao?

Tần Linh tiếp tục ngồi ở bên trong xe. Cô chưa bao giờ trải qua loại chuyện như vậy, ở đất khách bị người ta bắt cóc, rồi được người khác cứu đi, sau đó lại bị truy đuổi, cô lại không biết gì, hoàn toàn mờ mịt.

Tạ Tử Hiên đi đâu? Tại sao trước đó, anh không tiết lộ chuyện sẽ có người tới cứu?

Hôm đó Tạ Tử Hiên đột nhiên xuất hiện tại Hắc Vũ gia, ngay trước mặt cô, âm thầm đưa cho cô một mảnh giấy, viết ‘Anh nhất định sẽ cứu em ra, nếu có người giúp em, đừng lo, là người anh phái tới.’

Vậy là anh tin tưởng nên mới để Tokugawa Akiko đưa cô đi, nhưng tất cả thật sự không có vấn đề chứ?

Chiếc xe đang chạy như bay trên đường thì đột nhiên lái vào cửa chính của một ngôi biệt thự, cánh cửa nhanh chóng đóng lại, ngăn cản những chiếc xe ở phía sau kia.

Tokugawa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói với Tần Linh: “An toàn rồi.”

"Bọn họ sẽ không đuổi tới nữa sao?" Tần Linh là không yên lòng, quay đầu lại nhìn, đúng là không còn bóng dáng chiếc xe nào cả.

"Tôi phái bảy tám xe ngụy trang sẵn ở các đầu phố đợi lệnh, những xe kia chắc hẳn đuổi theo tới khuya rồi.” Akiko đưa cô vào biệt thự: “Tối nay chúng ta ở lại đây, hai ngày nữa tôi sẽ cho người đưa cô trở về Tokyo, sau đó về Đài Loan.”

"Tạ Tử Hiên thì sao?" Tần Linh lo lắng hỏi, cô trốn chạy chỉ sợ mang phiền toái cho anh !

"Hắn không sao, có lẽ tối nay sẽ tới đây.” Tokugawa Akiko nói rất chắc chắn. “Tôi còn một số việc cần giải quyết, cô nghỉ ngơi trước đi.”

"Nhưng..." Tần Linh còn muốn hỏi, nhưng không kịp.

Ngồi một mình trong căn phòng trống trải, Tần Linh chợt thấy sợ hãi. Không có ai để dựa vào, không liên lạc được với bên ngoài, kể cả người thân mật nhất, tất cả đều không ở bên cạnh !

Mà Tạ Tử Hiên thật sự có thể an toàn mà rời đi sao?

Tạ Tử Hiên vẫn phải cũng Hắc Vũ Quảng Mỹ cử hành hôn lễ long trọng. Đây là biện pháp tốt nhất để trấn an Hắc Vũ Lương Mộc, dù là phản bội Tần Linh, nhưng đây vẫn là biện pháp an toàn nhất.

Tất nhiên việc Tần Linh chạy trốn thì Hắc Vũ Lương Mộc đã biết, nhưng hắn vẫn tham dự hôn lễ, phải tận mắt nhìn hôn lễ được cử hành. Trong lòng Hắc Vũ Lương Mộc không có chuyện gì quan trọng hơn mối hôn sự này, chỉ cần Tạ Tử Hiên chịu nghe lời, con bé kia sống hay chết không quan trọng.

Mười hai giờ đêm, tất cả tân hách còn đang uống rượu ăn mừng, Hắc Vũ Lương Mộc âm thầm nói ới Tạ Tử Hiên: “Nếu như anh chịu cùng QuảngMỹ sinh hạ người thừa kế, tôi có thể mở một mắt nhắm một mắt để cô bé kia được yên ổn. Bằng không, anh sẽ biết gia tộc Hắc Vũ hành hạ kẻ thù như thế nào.”

"Tôi hiểu rõ." Tạ Tử Hiên cười cười: "Bây giờ có thể trở về gặp cô dâu được chứ?”

Hắc Vũ Lương Mộc không biết hắn ta rốt cuộc đang tính toán cái gì. Thật là sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao? Đây không phải phong cách của hắn, như vậy kế hoạch của hắn à gì?

"Đi đi." Hắc Vũ Lương Mộc gật đầu một cái, cũng may còn có Quảng Mỹ có thể coi chừng hắn. Quảng Mỹ vốn trung thành, hắn không hề nghi ngờ điều này.

Quảng Mỹ mặc dù không phải là con ruột của Hắc Vũ gia, nhưng cũng có thể coi là một thành viên, hơn nữa cô ta tính tình lạnh lùng, tàn nhẫn, làm việc chưa bao giờ có sai sót, là thủ hạ thân cận nhất của hắn.

Quả thật nếu Quảng Mỹ có thể mang thai con Tạ Tử Hiên, chẳng những có thể đảm bảo Hắc Vũ gia có người thừa kế mang huyết thống chính gốc, vả lại, hai người họ đều rất ưu tú, nhất định con cái sẽ hoàn mỹ vô cùng.

"Tối nay phái người canh giữa nghiêm ngặt phòng ngủ của bọn họ, nếu để cho thiếu gia chạy, các người nên biết sẽ nhận được kết cục gì.” Hắc Vũ Lương Mộc ngầm ra lệnh.

Phòng tân hôn vô cùng gọn gàng sạch sẽ, tuy bình thường mà thuần khiết.

Hắc Vũ Quảng Mỹ ngồi xổm (ngồi chổm hổm) trên giường, nếu chú rể không tới, cô ta còn có thể giữ vũng tư thế này lâu hơn nữa cơ.

Vừa nhìn thấy tạ Tử Hiên vào phòng, cô ta ngồi tại chỗ khom người chào, sau đó đứng dậy đi tới bên cạnh anh: “Em xin anh hãy cởi quần áo ra”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.