Kim Ngọc Lương Duyên, Tuyệt Thế Hàn Vương Phi

Chương 44: Động phòng (tam) vương gia, ngài không mệt mỏi sao?



Yến Kinh Hàn ôm Lam Linh vào gian phòng, Hạo Nguyệt liền thủ ở ngoài cửa.

Yến Kinh Hàn cũng không có lập tức để Lam Linh xuống, mà

cúi đầu nhìn về phía Lam Linh, "Vương phi đã liên tục chuẩn bị như vậy dưới lầu đi?"

Thanh âm trầm thấp thuần hậu, nhưng không mang theo một tia nhiệt độ!

"Vương gia không thích?" Mặt Lam Linh mặt lập tức một trận đen một trận đỏ, nhưng thanh âm vẫn thanh thúy dễ nghe như cũ, "Vương gia nếu đã không thích, vì sao không nói sớm? Vương gia cũng thích ủy khuất chính mình mà thành toàn cho người khác nha?"

Lam Linh nói xong buông tay xuống, cách khăn voan đỏ nhìn xem Yến Kinh Hàn.

"Bản vương không thích ủy khuất chính mình thành toàn người

khác, ngược lại, bản vương thích ủy khuất người khác mà thành toàn cho chính mình!" Yến Kinh Hàn vẫn ôm Lam Linh như cũ, không có nửa điểm ý tứ muốn thả nàng.

"A? Theo lời vương gia nói như vậy, vương gia tựa hồ là rất thích ôm ta đi, xem ra là ta suy nghĩ nhiều." Lam Linh mặc dù nghĩ không ra Yến Kinh Hàn đến cùng là có ý gì, nhưng công phu ngoài miệng một chút cũng không yếu.

"Tài ăn nói của vương phi thật là làm cho bản vương ngạc nhiên mừng rỡ không thôi!" Ánh mắt trầm trầm của Yến Kinh Hàn nhìn Lam Linh, vẫn không có ý định thả Lam Linh xuống.

Ngạc nhiên mừng rỡ không thôi? Chỉ sợ là thành phần "Kinh" là chiếm đa số đi? Một câu này Lam Linh không nói ra, chỉ là ngẫm lại ở trong lòng.

Thấy Lam Linh không có nói tiếp, Yến Kinh Hàn cũng không có lên tiếng, nhưng mà cái loại bầu không khí hết sức yên tĩnh này ngược lại làm cho Lam Linh cảm thấy rất đè nén, còn không thoải mái bằng cùng Yến Kinh Hàn đấu võ mồm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hai người tựa hồ cũng

đang khảo nghiệm sự kiên nhẫn của đối phương.

"Vương gia, ngài không mệt mỏi sao?" Lam Linh cuối cùng bại trận, bị một nam nhân xa lạ ôm vào trong ngực, cho dù Lam lại có kiên nhẫn đến cùng cũng không thể chịu nổi được cảnh tượng như thế.

"Đây là vương phi đang đau lòng bản vương?"

Nghe vậy, Lam Linh đầu đầy hắc tuyến, trong nội tâm nghĩ tới,

người này có thể bình thường một chút hay không? Một cái nam nhân lãnh khốc nói ra lời như vậy cũng quá không phù hợp với hình tượng của hắn đi?

"Tự nhiên, vương gia ngài khả là phu quân của ta, ta đương nhiên muốn đau lòng ngài." Lam Linh thiếu một chút tự chính mình chán ghét mình, lời nói buồn nôn như vậy nàng thế nhưng không cần viết nháp?

Khóe miệng Yến Kinh Hàn khẽ nhếch, mà Triệu Dương cùng Hạo Nguyệt đứng ngoài cửa có chút mất tự nhiên, nử tử như vương phi cũng có thể nói ra lời như vậy?

Yến Kinh Hàn cũng không lại làm khó Lam Linh, mà là đem Lam Linh nhẹ nhàng để xuống, lập tức đánh trúng vạt áo ngồi ở trên băng ghế bên cạnh bàn tròn.

Lam Linh tự nhiên là nghe được thanh âm Yến Kinh Hàn ngồi trên băng ghế, nàng lẳng lặng đứng yên không nhúc nhích, Yến Kinh Hàn cũng không có lên tiếng, chỉ là ánh mắt sâu không thấy đáy liên tục rơi vào khăn voan đỏ trên đầu Lam Linh.

Mặc dù bị khăn voan đỏ chặn lại ánh mắt, nhưng Lam Linh vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt Yến Kinh Hàn không mang theo một tia nhiệt độ, một lát sau liền mở miệng nói: "Xin hỏi vương gia, ta có thể đem khăn voan đỏ ra hay không?"

"Vương phi lại không nhớ rõ quy củ?" Yến Kinh Hàn không trả lời ngược lại nhàn nhạt hỏi một câu.

"Đa tạ vương gia nhắc nhở." Lam Linh tựa hồ mới nhớ tới, "Như vậy xin hỏi vương gia, khi nào thì ngài có thời gian giúp ta tháo khăn voan đỏ xuống?"

Triêu Dương cố nén ý cười, lại một lần nữa cảm thấy Lam Linh

không phải là phúc hắc bình thường.

Nghe Lam Linh hỏi như vậy, Yến Kinh Hàn từ từ đứng lên, nhưng hắn cũng không cầm kim ngọc can, mà trực tiếp đi tới trước mặt Lam Linh, một cái tay duỗi ra nhẹ nhàng đẩy lên, trong nháy mắt khăn voan đỏ bay đến trên bàn tròn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh nhạt không gợn sóng nhưng lại được đắp hoa thơm cỏ lạ tươi đẹp trong nháy mắt xuất hiện ở trước mắt Yến Kinh Hàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.