Kim Thiền Thoát Xác

Chương 1



Thiếu Hoa đứng ở trước tiệm bánh mì thật lâu. Mùi bánh tiến vào chóp mũi, với Thiếu Hoa mà nói mỗi ngày đều thấy qua, thực quá mức ngọt nị. Bụng đói muốn điên, sáng nay A Long cùng phòng đi làm trước để lại cho hắn một chén bánh chẻo, toàn bộ bị hắn đánh chén sạch sẽ. Nhưng ngày mai có thể hay không lại đói? Học kì mới mau tới, nếu đóng đủ học phí cho học viện nghệ thuật, có lẽ thật muốn trường kì rỗng bụng.

Thiếu Hoa rốt cục vượt qua tiệm bánh mì, đi vào con ngõ nhỏ.

Mạc danh kì diệu bị đuổi việc, lão bản cũng không thèm nói rõ nguyên nhân. Ông chủ vốn hiền lành là thế mà nay bá đạo ly kỳ, mấy hôm trước cũng không nguyện cấp hắn tiền công, hắn một bộ không phục phải đi đòi cái công đạo. Thiếu hoa lại tuyệt không cảm thấy kinh ngạc. Chuyện như vậy hắn gặp quá nhiều, cũng thành thói quen.

Hắn quẹo vào sau ngõ, bóng tối dày đặc không một ngọn đèn néon, làn gió thổi qua khiến hắn có điểm thư thái. Lẳng lặng đi tới, nơi có đèn đường chiếu nghiêng đôi chân thon dài tuyệt hảo.

Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu. Phía trước chắn hai bóng đen tựa như đã chờ hắn từ lâu. Thiếu hoa cũng không kinh hoàng thất thố, ninh khởi khuôn mặt đẹp, hắn tựa hồ không kiên nhẫn mà nắm chặt túi tiền, xoay người chậm rãi ly khai.

Nhưng là ý định vây tiệt, chiếc xe xa hoa vô thanh vô tức chặn ngang lối thoát thân. Lái xe mở cửa, Trần Tĩnh vận lễ phục vừa nhìn đã biết giá trị sang quý, theo bên trong đi ra. Cửa xe hạ xuống, ở phía ghế sau lộ ra Trần Tiệp mang gương mặt lười biếng tươi cười. Thế bao vây đã muốn hình thành.

Thiếu Hoa đành ở trước chiếc xe mà dừng cước bộ, gương mặt góc cạnh cùng ánh mắt mang theo lạnh lùng, phẫn nộ.

”Lại bị người đuổi việc?” Trần Tĩnh ngồi ở đầu xe, bắt chéo đôi chân dài.

”Đầu năm kiếm tiền không dễ a, làm việc ở tiệm bánh mì chí ít ra có thể ăn rất nhiều bánh.”

” Lão bản của cậu lá gan thực nhỏ, bất quá phái người nói hắn vài câu, hắn đã sợ tới mức nước tiểu rơi đầy quần.”

Phía sau, âm thanh giày da đạp trên mặt đường ngày càng tới gần. Ngô Nhật Vĩnh cùng Vương Huy trong bóng tối đi ra, cười bá vai Thiếu Hoa, bị hắn cau mày gạt phắt.

”Muốn như thế nào?” Thiếu Hoa khẩu khí bất hảo, nhìn chằm chằm nam hài cùng tuổi trước mặt.

” Khai giảng a, đến xem cậu có hay không hoàn thành tốt công khoá tiên sinh phân phó. ”

” Uy, nghe nói cậu học kì sau xin nghỉ?”

”Vô nghĩa nhiều như vậy làm gì? Nói thẳng chúng ta nhớ hắn là được rồi.” Trần Tĩnh thô lỗ xả hạ chiếc nơ trên cổ.” Tiệc rượu cả buổi tối chẳng có chút thú vị, chán muốn chết, cùng bọn hắn thương lượng…” Hắn chỉa chỉa Ngô Nhật Vĩnh cùng Vương Huy ở sau Thiếu Hoa ”… Nguyên lai ai cũng đều rất nhớ cậu.”

Chiều cao so với Trần Tĩnh không kém, Thiếu Hoa nhìn thẳng vào y, con ngươi không cần hao tổn tâm tư che giấu chán ghét ” Tiền, tôi đã hoàn trả.”

Trần Tĩnh nhìn biểu tình của hắn, cười nhạo quay đầu nhìn Trần Tiệp trong xe. Trần Tiệp ung dung giơ cao di động quá cửa kính xe, hướng Thiếu Hoa tin nhắn ” Anh trai cậu vừa mới thua bạc ở sòng bạc của cha tôi.”

”Xử lý hắn.” Thiếu Hoa thờ ơ.”Tôi đã nói qua sẽ không quản chuyện hắn.”

”Hắn là anh ruột cậu.” Ngô Nhật Vĩnh xoa nắn thắt lưng Thiếu Hoa. Nháo loạn cả ngày cũng không tìm ra một vị tiểu thư thắt lưng so với Thiếu Hoa mê người. Thiếu Hoa kiên quyết gạt bỏ, tức giận quay đầu ” Tôi nói, sẽ không xen vào việc của hắn nữa.” Rồi cứng rắn xoay người tách khỏi hai thân ảnh kia.

Nhìn khí thế lãnh khốc của Thiếu Hoa, bốn đại thiếu gia áo mũ chỉnh tề nhanh chóng trao đổi ánh mắt nghiền ngẫm. Di động mở loa ngoài đặc biệt rõ ràng trong đêm.

”Cổ Thiếu Cường, tôi cùng em trai anh một hồi phân thượng, là anh chọn cách này đi? Dùng em trai anh? Hừ, em anh hiện tại mặc kệ anh sống chết ra sao.” Từ điện thoại truyền ra âm thanh nịnh nọt, Trần Tiệp trầm mặc một hồi ”Ân? Còn một tiểu đệ? Thật chứ? Tên gì?” Hắn nhướng mi, bóng dáng Thiếu Hoa rời đi chợt khựng lại.

”Ân, 13 tuổi.” Không biết Cổ Thiếu Cường trao đổi trong điện thoại cái gì, Trần Tiệp cười rộ đầy tà khí: ” Lớn như vậy có thể xoá nợ cho anh? Trước để tôi kiểm tra rồi nói sau. Hắn đọc sách ở đâu? Cho tôi địa chỉ.” Hướng Trần Tĩnh làm dấu tay, Trần Tĩnh vào xe lấy ra giấy bút từ ngăn nhỏ.

Còn chưa kịp đặt lên cửa kính để ghi, một bàn tay đã đoạt giấy bút hung hăng ném đi. Thiếu Hoa trở lại, trừng mắt nhìn bọn họ.

”Muốn thế nào?” Bởi vì phẫn nộ, thanh âm có điểm khàn khàn gợi cảm, bốn vị thiếu gia hận không thể hung hăng mà thượng hắn.

Trần tiệp thú vị xem xét hắn: ”Uy, như thế nào chúng tôi cũng không biết cậu còn có em trai?”

Thiếu Hoa nhìn sâu vào mắt hắn, lạnh như băng mở miệng: ”Nói đi.”

”Năm năm.” Yêu cầu thực quá phận làm cho Thiếu Hoa một hồi lâu mới tiêu hóa nổi, kiên quyết lắc đầu: ”Không được. Giống lần trước, một học kỳ.”

Lời nói ra, cũng không xác định có thể chịu đựng thêm một học kỳ nữa. Chuỗi ngày kia hắn cơ hồ đều nghĩ mình chống đỡ không đến ngày hôm sau.

Trần Tĩnh cười rộ lên: ”Cậu có biết anh trai cậu mượn sòng bạc bao nhiêu tiền không?”

”Một học kỳ.” Thiếu Hoa trảm đinh tiệt thiết lặp lại lần nữa. Ngô Nhật Vĩnh vươn tay bắt lấy thắt lưng hoàn mỹ của hắn, dùng ngón cái cách vải dệt mỏng manh nhẹ nhàng xoa bóp. Thiếu Hoa toàn thân đều căng thẳng, nhưng không gạt bỏ Ngô Nhật Vĩnh. Tầm mắt Thiếu Hoa vẫn như cũ định ở trên mặt Trần Tiệp.

Trần tiệp nhún vai, khóe môi gợi lên nụ cười nắm chắc thắng lợi: ”Năm năm. Nguyện ý liền lên xe, không muốn liền đánh đổ.” Ấn nút cửa xe “Lạc” một tiếng tự động mở ra, tựa như dã thú mở miệng khát máu chờ Thiếu Hoa rơi vào trong bụng.

Đôi mắt trong suốt nhìn chằm chằm ngọn đèn hôn ám sâu trong xe, Thiếu Hoa toản quyền (1), vẫn không nhúc nhích. Ngô Nhật Vĩnh ôm thắt lưng Thiếu Hoa đi phía trước, hắn cứng ngắc tránh tránh không chịu động cước.

”Nhanh lên, đừng cọ xát.” Vương Huy ở sau đẩy Thiếu Hoa một phen làm hắn bất ngờ không kịp phòng bị, thiếu chút nữa đụng vào cửa xe. Ngô Nhật Vĩnh bất mãn quay đầu nhìn Vương Huy: ” Mày ôn nhu một chút.”

Vương Huy trừng hắn liếc mắt một cái: ” Nghẹn muốn chết, cứu hỏa về sau tái ôn nhu không muộn. Trước tiên là nói về thứ tự, tao thượng trước nhất.”

”Dựa vào cái gì mày thứ nhất?” Trần Tĩnh lộ ra ánh mắt không dễ chọc: ”Tao còn không nghẹn?”

”Lần này trả nợ , cho dù về sau hỗn đản kia tái vay tiền, cũng không thể động em trai tôi.” Thiếu Hoa cố gắng lấy tay chống cửa xe, chưa nghe lời hứa hẹn còn không chịu lên xe. Trần Tiệp thâm trầm con ngươi chậm rãi đánh giá, nở nụ cười khiến người ta lạnh cóng: ” Để xem cậu trả nợ hảo.”

”Giao hàng như đã hứa, chúng ta liền trao đổi.” Bên tai vừa nóng vừa ngứa, Thiếu Hoa bị Ngô Nhật Vĩnh tươi cười cắn một ngụm. Thiếu Hoa rùng mình.

”Tôi muốn trước thu hồi biên lai mượn đồ của đại ca.”

”Còn dám đàm điều kiện? Có phải hay không muốn đêm nay bị chỉnh ác hơn?” Vương Huy không kiên nhẫn mở miệng.

”Không, trước đem biên lai mượn đồ…… A!”

Trần Tĩnh nhanh tay nhéo mạnh nhũ tiêm Thiếu Hoa: ”Hắc, cưng có biết hay không chúng ta chờ cưng cứu hoả? Lên xe.” Tay hắn còn đang tùy ý đùa bỡn , Thiếu Hoa không tự chủ được nhấc tay ngăn trở, hai cánh tay lại bị Ngô Nhật Vĩnh từ phía sau phản giảo trụ.

”Lên xe.” Vương Huy thụi vào bụng Thiếu Hoa một cú. Thiếu hoa đau đến biến sắc, cong lưng cuộn mình. Trần Tĩnh đè lại vai hắn, đẩy lên xe.

Tuy rằng đang trên xe hơi, đám thanh niên tới độ phát dục cũng khó lòng nhẫn nại với món ăn trước mặt.

Đóng cửa xe, đèn tự động tắt. Thiếu Hoa bị chặt chẽ đặt tại ghế da xịn, thanh âm quần áo bị xé mở trong bóng đêm liên tục vang lên. Ồ ồ thở dốc, liên tiếp.

”Trần Tĩnh, mày cho xe trước trở về biệt thự.”

”Tao đang.”

Không biết ai đối Thiếu Hoa làm cái gì, hắn bình thường chịu đau tốt cư nhiên thống khổ phát ra một tiếng rên rỉ thấp . Đám người tâm rục rịch ngứa ngáy đều bị thanh âm bức đến điên cuồng.

”Là mày nói không cần lái xe trở về. Mau về a. Tao không nghĩ cả buổi tối đều làm trong xe.”

”Tao là tài xế của mày a?”

Giữa hơi thở *** mỹ, mùi thuốc súng cũng nồng đậm. Trần Tiệp hít một tiếng: ”Sợ bọn bay, tao ra.” Mở cửa xe, ngồi ở vị trí lái xe, phát động động cơ, liếc mắt một cái đổ sau kính, âm trầm cảnh cáo: ”Nếu đến phiên tao hắn đã muốn chết ngất, chúng mày cứ chờ xem.”

Đề máy, bánh xe lăn lộn rời đi.

Đệ nhất chương hoàn.

(1) Toản nguyên văn là cái dùi, có thể hiểu là bạn Hoa bóp chặt nắm tay. Nhưng mà để thế nghe kì kì, nên toản quyền hay hơn, há~

0.000000 0.000000

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.