Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Chương 234: Em yêu em yêu em yêu



Dưới sân khấu hàng ghế thứ nhất người ngồi chính giữa, không phải là ông nội Tả đó sao?

Còn có mấy cái ghế ngồi bên cạnh ông, hả? Lại có thể là ba của chị Loan Loan ngồi đấy! Còn có mấy người đã từng câu cá ngày ấy khi cô gặp ông nội……

Cô bỗng dưng thấy hồi hộp, nhìn ra phía sau cánh gà nhìn anh, người kia, còn giơ cánh tay ra dấu OK với cô…….

Hừ, toàn bộ những thủ đoạn trước kia đều là do anh mưu kế giở trò cả……

Lại nhìn, Y Thần cũng ở bên cạnh anh hướng cô làm mặt quỷ……

Được rồi, cũng không thể so đo với con nhóc kia được!

Nhưng mà, cô thật sự rất lo lắng thanh quản nhỏ của cô hát có ra nổi không……

Nhớ đến Tổng giám đốc âm nhạc trong công ty Thần An tự mình đến dạy kèm cho mình, mỗi ngày ép chặt cổ cô luyện tập như gà gáy, cô đầu gỗ như vậy chỉ sợ đây là lần đầu tiên tổng giám đốc ấy gặp phải đi, tổng giám đốc sắp phát khóc rồi. Lại nói cô thực sự chỉ thích hợp hát mấy làn điệu dân ca ở quán bar, lừa mấy con ma men mà thôi……

Chỉ là, tổng giám đốc vẫn là tổng giám đốc, so với với Thần An còn lợi hại hơn nhiều, nhớ đến đoạn thời gian Thần An luyện tập cho cô, thật là làm cho cô giống như trở về ngày trước giải phóng a!

“Em yêu! Hát như vậy không đúng!”

“Em yêu! Lạc giọng rồi!”

“Em yêu! Câu này em lạc giọng đến Vân Nam luôn rồi!”

“Em yêu! Giọng gió! Giọng gió lại quên sao? Em xướng lên âm cao thật giống như gà ô gáy vậy!”

Cô chuyên tâm hát, rất muốn dựa dẫm vào anh, “Đừng có em yêu nữa! Anh mới là gà ô gáy! Em không muốn anh dạy nữa! Em thích hát sao thì hát vậy! Em vốn là nghiệp dư mà! Cũng không phải là ca sĩ công ty anh!” Lại còn chỉnh lên âm cao đoạn ca kịch có độ khó như vậy muốn cô hát, cô là miếng bánh mềm sao? Thật không biết công ty anh phát triển lên được như thế nào, với ánh mắt này của anh, nhìn người còn bị lầm, có thể chọn được ca sĩ thích hợp sao?

Hừ, anh còn cười! Anh lại còn cười! “Em yêu, anh chưa bao giờ tự mình chỉ dạy các ca sĩ trong công ty hát……”

“Khó trách trình đô dạy học của anh lại kém như vậy!” Hừ! Chưa từng nghe học trò là phải khích lệ từ nhỏ mới lớn lên sao? Dạy như kiểu bây giờ của anh, thiên tài cũng sẽ bị tàn phế mất! truyện chỉ đăng duy nhất trên diễn; đàn; lê; quý; đôn; com.

Được rồi, lại có thể ghét bỏ trình độ dạy học kém này của anh, vậy thì mời cái vị trình độ dạy học tốt qua đây, vì vậy tổng giám đốc rực rỡ chói lọi đã lên sàn. Tổng giám đốc quả là tổng giám đốc! Dạy rất dễ hiểu! Hơn nữa người ta cũng rất đẹp trai nha…… Sau một thời gian huấn luyện, cô liều chết liều sống cuối cùng cũng làm cho chất giọng mình trong trẻo hơn, Tổng giám đốc đẹp trai đã nói, nếu như cứ phát huy như vậy như trong ngày bình thường luyện tập, sẽ không thành vấn đề……

Được rồi! Cô liều thôi! Vì tổng giám đốc soái ca đẹp trai!

Ừ! Trước khi cô ra sân khấu đã tuyên bố như vậy! Vì Tổng giám đốc Cao soái ca đẹp trai, cô liều mạng! Dĩ nhiên, tiếp đến cô lại nhìn thấy Tả tổng giám đốc trong nháy mắt liền đen mặt, còn có tổng giám đốc âm nhạc có nỗi khổ khó nói a……

Ách, tổng giám đốc tự cầu nhiều phúc đi, người kia chắc không quan báo tư thù giảm anh tiền lương đâu nhỉ?

Trong lúc cô đang miên man suy nghĩ, âm nhạc, sau lưng là màn máy chiếu lớn bắt đầu phát ra hình ảnh những hoa tuyết trắng xóa, hình ảnh hoa mai đỏ nở rộ, ánh đèn cũng sáng lên, tạo nên cảnh hoa mai đỏ cảnh đẹp ý vui, trên đầu hoa tuyết tuôn rơi, cô vừa ra trận, liền đẹp đến ngây người……

Người xem bên dưới bắt đầu vỗ tay, cũng bắt đầu ồn ào buôn chuyện bông đùa, “Tổng giám đốc Tả thiên vị nha! Tổng giám đốc Tả làm cho vợ đẹp như vậy! Tổng giám đốc Tả không công bằng!”

Dưới sân khấu, mấy ông lão lớn tuổi nghe thấy liền cười nói với ông nội Tả, Lục Chính Vũ thấy trên mặt ông nội Tả tỏ vẻ không phục, vội nói đùa, “Nói nhảm! Không thiên vị chính là biếu không vợ mình, chẳng lẽ muốn biếu vợ mình cho vợ người khác a! Người ta còn chưa đồng ý nha!”

“Đúng vậy!” Ông nội Tả vội vàng góp lời.

Lực chú ý của Hạ Vãn Lộ lúc này đã từ trong suy nghĩ mông lung hoàn toàn tập trung đến dưới đài trên người mấy ông lão, thấy bọn họ nói nhỏ, hiển nhiên là đang bàn tán về mình, sắc mặt ông nội cũng không vui vẻ, chẳng lẽ là đang nói không tốt về mình sao?

Nhưng bây giờ cũng không còn thời gian để suy nghĩ, cô thầm nhẩm đếm giai điệu nhịp phách, sau đó bắt đầu hát, “Hoa mai đỏ trên núi đất hồng, chân giẫm lên ngàn dặm băng sương…….”

“Hay – ” vừa bắt đầu hát, không biết ai đã mào đầu hét lên, còn vỗ tay.

Nhất thời, tiếng vỗ tay toàn trường như nước thủy triều, trong lòng cô dần dần ổn định lại, càng hát trạng thái càng tốt, cảm giác như mình đâu chỉ phát huy như lúc bình thường, quả thật như phát huy toàn bộ tài nghệ bản thân.

Sau khi nhạc dần kết thúc, cô và những diễn viên múa dần dần lui vào trong cánh gà, sau đó Y Thần mặc toàn thân quân trang màu đỏ, múa một vòng lá cờ đỏ so với bé còn cao hơn vòng quanh sân khấu, sau đó một bước bay vọt lên không trung, đẹp giống như một con linh dương đang phóng tới, lại nói ba tuổi Y Thần đã bắt đầu học múa, điểm này đã chân thực thật không phải nói chơi, sau khi thuận lợi hoàn thành tạo hình của mình, bé hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang lui ra sau sân khấu……

Được rồi, này là nhóc Y Thần đã đòi nằng nặc nhất định phải thêm vào tiết mục một đoạn ngắn, nhưng mà dường như hiệu quả thật không tệ, tiếng vỗ tay của đoàn người cứ sóng sau cao hơn sóng trước.

“Ô! Cô nhóc Hồng Quân nhỏ này là nhị tiểu thư nhà ông sao? Người sao đáng yêu như vậy chứ? Hay! Hay!” Một ông lão giơ ngón tay cái lên.

“Vợ của thằng nhóc Tiểu Tam Tử cũng khá nha! Hát hay, hóa trang tốt, diễn hình ảnh chị Giang, thật hay! Cùng thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông cũng xứng đôi đấy chứ! Đều là ca hát!”

“Đúng rồi! Khó trách thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông khuyến khích bọn tôi tới xem, này là cố ý muốn khoe khoang vợ mình đây mà, bây giờ còn có mấy người trẻ tuổi nào muốn hát những ca khúc nhạc xưa này nữa đâu? Cho nên tôi nói ông Tả này, thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông thật là có phúc, tính tình nàng dâu này nhất định rất tốt!”

Nghe mọi người khen, trên mặt ông nội Tả cũng lộ ra nụ cười đắc ý, cái gọi là già trẻ lớn nhỏ, người tuổi càng lớn càng giống như một đứa con nít, mà con nít thì có đứa nào không thích khen chứ?

Thật ra thì con nhóc Lộ Lộ này, lúc trước ông đã thích rồi, chỉ là không biết vì sao lại chia tay với thằng nhóc Tiểu Tam Tử, chỉ là, có thể tìm được về cũng là chuyện tốt. Con nhóc này, thích hợp hơn đứa con gái nhà họ Diệp kia! Cũng không phải nói con gái nhà họ Diệp không tốt, chỉ là thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông là con ngựa đứt dây, con nhóc nhà họ Diệp quá hiền lành, không trị được nó, vẫn là tính tình của Lộ Lộ đối với nó có chút tác dụng……

Tiết mục nhà mình đã biểu diễn xong rồi, những tiết mục khác cũng không còn tâm tình để nhìn xem nữa, chỉ chờ công bố giải thưởng nữa thôi. Chỉ thấy người dẫn chương trình còn chưa lên sân khấu, trên sân khấu trống không rộng lớn Hồng Quân nhỏ lại trở lại rồi, còn đứng giữa sân khấu hướng xuống phía dưới nói, “Ông cố! Con có giống Hồng Quân nhỏ hay không? Có giống không?”

Dưới sân khấu nhất thời đồng loạt cười ầm cả lên, rất nhiều người đã trả lời thay, “Rất giống! Rất giống – ”

“Ha ha – ” con nhóc đứng trên sân khấu cười khúc khích, sau đó đưa tay hướng ông cố đang phía dưới sân khấu, “Y Bảo muốn xuống! Ông cố ôm – ”

“Cái con nhóc ngốc nghếch này! Mới vừa rồi còn làm Hồng Quân nhỏ! Bây giờ đã làm nũng!” Ông nội Tả không khỏi cười.

Ở đây Lục Chính Vũ là người trẻ tuổi nhất, tự nhiên sẽ không để ông nội Tả đứng lên ôm, tự mình đi lên trước, đưa hai cánh tay cười nói, “Để ông Lục ôm nào!”

Y Thần cũng không có ngượng ngùng, nhảy lên liền nhảy chồm tới, vừa đúng nhảy vào trong lòng ông, sau khi Lục Chính Vũ bắt lấy được, cười ha ha quay lại ngồi xuống bên cạnh ông nội Tả.

Người xem ở gần đó mới phát hiện, người này nhìn khá quen mắt nha……

Lại nhìn hàng ghế thứ nhất và thứ hai thậm chí ngay lối vào lối ra tất cả đều là những thanh niên trai tráng khỏe mạnh, sắc mặt từng người giống như mang mặt nạ sắt, trong lòng liền biết người này là……

Mọi người không ngừng chặc lưỡi.

Lục Chính Vũ sợ ông nội Tả tuổi đã cao không ôm nổi Y Thần, nên tự mình ôm lấy bé xem tiết mục, vậy mà Y Thần lại không chịu ngoan, cứ bò qua bò lại giữa ông và ông nội Tả, một chút cũng không chịu an phận.

Đối với thế hệ thứ tư này của nhà mình, ông nội Tả thật đã nuông chiều đến cùng cực, Y Thần cố gắng như vậy muốn bò lên người ông, ông làm sao có thể không ôm nó đây?

Vươn tay ôm lấy, thuận miệng hỏi, “Cậu út và mợ út con đâu? Sao lại đi mặc kệ con vậy? Để cho con ra ngoài đứng trên sân khấu bêu xấu hả?”

“Y Bảo đâu có bêu xấu đâu?" Y Thần rất không vui chu miệng lên, rõ ràng tất cả mọi người đều rất vui, còn vỗ tay khen bé mà, “Mợ út đang tháo nữ trang, cậu út đang hôn mợ út……”

Các ông lão lại cười rộ lên.

“Thật là lời con nít không kiêng kỵ gì!” Ông nội Tả cũng cười nói, “Y Bảo mặc một thân Hồng Quân nhỏ rất đẹp mắt!”

“Y Bảo cũng không dám nhìn! Y bảo không đổi…… Ông cố…… Bây giờ Y Bảo ở nhà của cậu út, ông cố cũng đừng về đại viện, đến cùng ngủ với Y Bảo……” Suy nghĩ của Y Bảo chuyển rất nhanh, từ chuyện Hồng Quân nhỏ nhảy một phát chuyển sang vấn đề ngủ, nhưng mà lập tức nhảy thêm xa hơn, “Không được rồi…… Nhà cậu út rất nhỏ ở không dưới…… Ông cố…… Ông mua cho cậu út một ngôi nhà lớn hơn một chút đi, được không?”

“A! Ông Tả này, con nhóc này quá thông minh đi, nhỏ như vậy mà đã muốn móc của của ông rồi! Không nhọc lòng thằng nhóc Tiểu Tam Tử phí công thương yêu nó!” Một đám Lão Ngoan Đồng yêu thích trêu chọc con nít, nghe Y Thần nói vậy, rất vui vẻ!

Ông nội Tả chỉ híp mắt cười, thầm nghĩ, cậu út nhà con còn nhiều tiền hơn ông nữa kia, con lại còn theo phe cậu út! Thật là con nhóc không có lương tâm! Chuyện cho làm con thừa tự, ông cũng nghe nói, cảm thấy như vậy cũng tốt, lớn tuổi, chỉ cần có mấy bọn nhóc nhỏ vui vẻ, sau này cũng luôn vui vẻ là được!

Đang nói, Thần An và Hạ Vãn Lộ tay trong tay dắt nhau đến, đi đến trước mặt thì Hạ Vãn Lộ còn kiêng dè vùng tay khỏi Tả Thần An.

Ông nội Tả nhìn thấy, cũng không khỏi buồn cười, còn che che giấu giấu gì nữa hả! Y Thần đã sớm nói chuyện hai đứa ra hết rồi!

“Chào ông nội, chúc mừng năm mới các ông! Chúc mừng năm mới chú Lục!” Hạ Vãn Lộ chào hỏi từng người một.

“Tốt, lấy mấy câu con muốn nói đều nói hết, con không còn lời nào để nói!” Tả Thần An cười nói.

“Con nhóc này! Thật giỏi! Tiểu Tam Tử! Vợ con rất giỏi!” Một ông lão nhìn quen mắt giơ ngón tay cái lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.