Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Chương 249: Tiểu bại hoại



Y Thần ngẩn ra, "Oa" một tiếng khóc lên, ôm đầu Hạ Vãn Lộ, vừa khóc vừa nói, "Mẹ, Y Bảo không phải cố ý đẩy mẹ . . . . . . Ô ô. . . . . . Mẹ có đau hay không?"

Cái này, đối với Hạ Vãn Lộ mà nói, quả thực là chuyện kinh hỉ nhất trong đời, cô sợ mình không chịu nổi loại hạnh phúc như vậy, bỗng dưng ôm chặt Y Thần, cũng khóc lớn ra ngoài, "Y Bảo! Mẹ không đau! Thực sự không đau! Mẹ thật vui vẻ, thật!"

Chỉ là, cô không biết, trước khi Y Thần gọi ra một tiếng mẹ này, thật ra thì đã len lén nhìn về phía cô kêu lên bao nhiêu lần!

Hình ảnh hai mẹ con ôm đầu mà khóc, rung động thật sâu lòng Thần An, một loại gọi là hạnh phúc liên tục đánh vào lồng ngực của anh, làm cho lòng anh vừa chua xót vừa mềm mại, làm ấm trái tim anh, làm đau mắt anh. . . . . .

Lần nữa, ôm cả hai người vào trong ngực, thay nhau hôn lên mặt đầy nước mắt của Y Thần và Hạ Vãn Lộ, cuộc đời này, hạnh phúc, chính là như vậy.

"Y Bảo, trước hết chúng ta đưa mẹ về phòng được không? Trên đất tuyết lạnh, ba muốn xem chân bị thương của mẹ có bị ảnh hưởng không." Anh nói với Y Thần.

"Thật xin lỗi, Y Bảo quên. . . . . ." Y Thần buông tay mẹ ra, dáng vẻ rất áy náy, nhưng vẫn là không che giấu được nước mắt vui sướng.

Tả Thần An ôm Hạ Vãn Lộ ôm lên, đi vào trong nhà, Y Thần cũng không chơi tuyết nữa, đi theo phía sau Tả Thần An, chạy chậm mới có thể đuổi theo bước chân của anh.

Vừa vào nhà, anh đã đặt Hạ Vãn Lộ ở trên ghế sa lon, cẩn thận từng li từng tí đỡ lấy chân của cô, "Như thế nào? Đau lắm sao?"

Y Thần cũng đứng ở một bên, khẩn trương nhìn Hạ Vãn Lộ ở trước mặt, trên mặt nước mắt vẫn chưa khô.

Lúc này Hạ Vãn Lộ chỉ một lòng đắm chìm trong hạnh phúc cùng Y Thần nhận nhau, thời gian đâu lo lắng cho chân của mình? "Không có! Một chút cũng không có đụng phải vết thương!" Nói xong không nhìn thẳng anh, ôm Y Thần đặt trên đùi, dán vào khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như bưng của bé, rưng rưng nỉ non, "Y Bảo. . . . . . Y Bảo. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Mẹ. . . . . . Không phải một người mẹ tốt. . . . . . Mấy năm này không thể ở chung một chỗ với Y Bảo. . . . . ."

Suy nghĩ của trẻ nhỏ rất đơn giản, một khi đánh vỡ sự ngăn cách ban đầu, cả thế giới cũng sáng lên. Thêm vào đó là thiên tính mẹ con, một tiếng mẹ này kêu ra miệng, liền không còn trở ngại, cũng càng thêm nhớ nhung ôm ấp của mẹ, vì vậy dán vào người Hạ Vãn Lộ không rời, "Mẹ. . . . . . Y Bảo biết. . . . . . Y Bảo cũng biết. . . . . ."

Khuôn mặt nhỏ nhắn dán vào quần áo của mẹ, rất ấm áp, không khỏi ôm mẹ chặt hơn nữa, đáy lòng vẫn còn có chút lo lắng, không khỏi sợ hãi hỏi, "Mẹ, sau này vẫn sẽ không cần Y Bảo sao?"

Một câu nói, khiến nước mắt Hạ Vãn Lộ rơi xuống không ngừng, "Thật xin lỗi Y Bảo! Sau này sẽ không như vậy nữa! Mẹ cho tới bây giờ cũng không có suy nghĩ không cần Y Bảo! Mẹ vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh Y Bảo! Người một nhà chúng ta, về sau cũng không tách ra nữa!"

Cuối cùng Y Bảo cũng lộ ra tươi cười đầu tiên trong mấy ngày qua, ngọt ngào, thấy vậy tâm tình của Tả Thần An cũng rở nên nhộn nhạo, ngồi xuống ở bên cạnh Hạ Vãn Lộ, một cánh tay kéo hai người vào trong ngực, giống như ôm, là thời gian cả đời. . . . . .

Thần Hi đi vào, nhìn thấy một màn này, nén đi nước mắt mỉm cười, đến hôm nay, cô coi như là hoàn thành một chuyện lớn rồi? Thật tốt, như vậy cô cũng sẽ không còn gì nhớ thương. . . . . .

Cô nghĩ cứ lẳng lặng rời đi như vậy, cuối cùng một nhà em trai cũng đoàn viên, cô cũng nên rời đi đại viện, Y Thần lại nhìn thấy cô, kêu giòn giã một tiếng, "Mẹ!"

Trong lòng Thần Hi run lên, đây là gọi cô, hay là gọi Hạ Vãn Lộ?

Lại thấy Y Thần từ trong ngực Hạ Vãn Lộ trượt xuống, dường như muốn chạy đến bên cạnh Thần Hi, rồi lại như lo lắng cái gì, quay đầu lại nhìn sắc mặt của Hạ Vãn Lộ.

Hạ Vãn Lộ liền hiểu, Y Thần gọi một tiếng này mẹ là gọi Thần Hi. . . . . .

Trong qua trình Y Thần tập nói cho đến khi tập tễnh học bước đi rồi đến trường học, Thần Hi là người quan trọng nhất của bé, cũng là người bé yêu thương nhất. Cái gọi là có bỏ ra mới có hồi báo, Thần Hi chắc chắn cũng đã cho bé tất cả tình thương của mẹ, mới có thể thu hoạch một phần quyến luyến này của Y Thần.

Lúc này Y Thần, nhất định là đang do dự, bé cũng là yêu thương Thần Hi, thế nhưng loại yêu thương này không phải có thể so sánh với Hạ Vãn Lộ?

Hạ Vãn Lộ khẽ mỉm cười, đối với chuyện Thần Hi giấu giếm càng thêm thoải mái, bất luận là như thế nào, là Thần Hi đã cho Y Thần tình thương của mẹ trong thời gian cô không thể cho bé. . . . . .

Vì vậy nhẹ nhàng hỏi Y Thần, "Y Bảo, đang suy nghĩ gì?"

Y Thần liếc nhìn Thần Hi, lại nhìn Hạ Vãn Lộ một chút, thử hỏi, "Mẹ, con nên gọi như thế nào?"

Gọi như thế nào? Hạ Vãn Lộ giật mình, nhưng rất nhanh đã hiểu, Y Thần là hỏi cô nên gọi Thần Hi như thế nào. . . . . .

"Y Bảo muốn gọi là gì?" Cô hỏi.

Y Thần cúi đầu, nhẹ nhàng hỏi, "Một người, có thể có hai mẹ sao?"

Hạ Vãn Lộ chính là chờ bé nói những lời này, lúc này lại cười, "Chỉ cần Y Thần muốn, dĩ nhiên có thể!"

Trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Thần liền buông lỏng, vui vẻ giống như ngày trước, chạy tới bên cạnh Thần Hi, "Mẹ ——"

Thần Hi đón lấy bé yêu đang chạy như bay tới, lập tức nước mắt đầy mặt. . . . . .

Đối với Y Thần mà nói, cuối cùng cũng hạnh phúc, hai mẹ, đều là của cô. Suốt cả một buổi tối, cũng dính vào giữa hai mẹ, tiểu công chúa hoạt bát vui vẻ lại trở về rồi. . . . . .

Đêm đó cuối cùng Thần Hi vẫn là rời đi đại viện, trả lại thời gian còn lại thậm chí là thời gian cả đời cũng để lại cho một nhà em trai.

Trước khi đi, ở trong sân cũng Thần An nói chuyện, là Thần Hi chủ động tìm em trai nói.

"Thần An, thật xin lỗi. . . . . ." Dấu diếm em trai nhiều năm như vậy, trong lòng cô tràn đầy áy náy.

Nên nói như thế nào đây? Thần An ngưng mắt nhìn chị gái cùng bào thai với mình. Tính tình mẹ như thế nào, anh quá rõ, chỉ là, dưới tình huống năm đó, mẹ có hàng ngàn phương pháp khiến chị gái khuất phục, hơn nữa, coi như chị không chịu đáp ứng, chỉ cần mẹ quyết tâm, bà cũng có một vạn biện pháp để cho người khác lấy thân phận khác nuôi dưỡng Y Thần, tóm lại, kết quả là giống nhau. Nghĩ như thế, còn không bằng để ở bên cạnh chị, ít nhất chị sẽ đối xử với Y Thần như con của mình.

Đối với giấu giếm bốn năm qua của chị, anh cũng nghĩ tới có nên trách cứ hay không, nhưng, khi đối mặt Thần Hi, lại không nhẫn tâm nói lời hung ác, hơn nữa, vừa mới thấy bộ dạng khiếp nhược của Y Thần như thế, có được có hai mẹ hay không, sau đó, anh cũng bình thường trở lại, bất luận Thần Hi đã làm sai điều gì, cô yêu thương Y Thần là sự thật không thể phụ nhận. . . . . .

Anh thở dài, "Thần Hi, hiện tại em rất hạnh phúc, rất thỏa mãn."

Như thế, đủ rồi.

Hạnh phúc là như thế, không muốn nghĩ cái gì khác nữa. . . . . .

Thần Hi rưng rưng gật đầu, "Chị hi vọng em sẽ mãi hạnh phúc. . . . . ." Còn có một câu nói thầm ở trong lòng, chưa từng nói ra khỏi miệng, bọn họ là song sinh, từ nhỏ đến lớn, từ chỗ người thân có được, bất luận là quà tặng hay là chúc phúc, cũng sẽ là hai phần, như vậy, hi vọng em trai hạnh phúc, nhân tiện mang giùm cô một phần, thay cô hạnh phúc. . . . . .

Anh mơ hồ cảm thấy sắc mặt Thần Hi khác thường, lại nghĩ không ra là cái gì, trơ mắt nhìn cô lái xe rời đi, ở trong không khí trắng tuyết, lại tăng thêm một phần cô đơn. . . . . .

Trở lại bên trong nhà, tâm là một hồi ấm áp, ông nội và Hạ Vãn Lộ cùng với Y Thần đang xem CD hoạt hình, ông cháu ba đời, vui vẻ hòa thuận.

Lòng anh vui mừng, nhưng vẫn là thấy hiếu xót, cho tới bây giờ, Y Thần và Hạ Vãn Lộ đã hòa hợp như keo, nhưng, Y Thần vẫn chưa có gọi anh một tiếng ba, anh lại không dám ép, ở nơi này gấp đến độ lo lắng.

Anh yên lặng ở một bên ngồi xuống, nhìn Y Thần dính vào bên cạnh Hạ Vãn Lộ, vừa xem ti vi, vừa thân mật thỉnh thoảng lại kêu một tiếng mẹ, thỉnh thoảng nhét một miếng bánh bích quy nhỏ vào trong miệng Hạ Vãn Lộ, hình ảnh kia, thật làm cho người khác vừa cao hứng, lại đố kị đến nổi điên!

Con gái thối, lại quên mất ba của mình!

Ông cụ Tả nhìn một lát, mệt nhọc, "Ba người các con xem tiếp đi, ông đi ngủ đây! Y Thần, hôn ông cố, nói ngủ ngon!"

Y Thần một miệng bánh bích quy, ở trên mặt ông cố hôn xuống, "Ông cố ngủ ngon!"

Tả Thần An nhìn, bất giác tưởng tượng cảm giác cái miệng nhỏ nhắn của Y Thần ở trên mặt mình hôn xuống, trong lòng càng chán nản. . . . . .

Thật vất vả chờ mẹ con hai người xem xong phim hoạt hình vào phòng ngủ, anh cũng rất là vui vẻ theo sát, Hạ Vãn Lộ đang tắm cho Y Thần, đến khi Y Thần được bọc lại như quả bóng nhỏ trong phòng tắm đi ra, anh nghĩ, bây giờ nên đến anh rồi chứ?

Vậy mà, Y Thần trực tiếp chui vào trong chăn. . . . . .

Xong rồi! Tối nay không có hy vọng sao? Anh sẽ một đêm không ngủ được . . . . . .

"Y Thần. . . . . ." Anh ngồi ở mép giường, có chút đáng thương nhìn quả bóng nhỏ đang nhú ra đầu ra từ dưới chăn. . . . . .

Chợt, Y Thần từ trong chăn chui ra, ôm cổ của anh nặng nề hôn một cái, "Ngủ ngon! Ba!"

Cái gì? !

Anh ước chừng một phút không có bất kỳ phản ứng nào. . . . . .

Cuối cùng cũng tỉnh lại thì Y Thần đã chui vào trong chăn, khanh khách cười trộm.

Cái tiểu bại hoại (???) này! Rõ ràng cố ý đùa bỡn anh! Cô gái nhỏ phúc hắc này, không biết giống ai? !

Anh vẫn còn mặc quần áo lại chui vào trong chăn, làm nhột Y Thần, "Bảo bối hư! Tiểu bại hoại! Gọi lại một lần nữa! Mới vừa rồi không có nghe thấy!"

Y Thần bị anh làm nhột ở trong chăn đá lung tung loạn xạ, cười đến không thở nổi, cuối cùng liên tiếp cầu xin tha thứ.

"Còn không gọi!" Anh ngừng tay, cười uy hiếp.

Y Thần chợt xoay người lại, gương mặt bởi vì mới vừa hưng phấn mà đỏ lên, một đôi mắt to càng thêm tỏa sáng lấp lánh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.