Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Chương 273: Ngoại truyện 14: em là của anh sớm sớm chiều chiều



Giờ phút này, vẻ đẹp của cô, xinh đẹp đến bức tử người khác, làm cho người ta hít thở không thông.

Kỷ Tử Ngang kinh ngạc mà nhìn chăm chú, ngay cả khi cô đến bên cạnh cũng không phát hiện.

"Lão Kỷ!" Tả Thần An vẩy một đám nước, giội đến trên mặt Kỷ Tử Ngang. Năm đó tâm sự của Kỷ Tử Ngang, anh cũng biết sơ sơ một hai điều, chỉ là, cái này đã là chuyện cũ lâu lắm rồi, bây giờ dáng vẻ Kỷ Tử Ngang vẫn là say mê như vậy? Đễ đễ

Sắc mặt Kỷ Tử Ngang nhanh chóng hồng lên, may mắn phía sau anh bầu trời đang là một màu hồng phủ thêm tia sáng cuối ngày, mới làm cho lúng túng của anh không mấy rõ ràng. . . . . . Du

Trong lòng anh hơi hốt hoảng, chẳng lẽ tâm sự của anh lại bị Tả Thần An nhìn thấu?

Nếu như vậy, anh phải chú ý hơn đến chừng mực của mình! Thần Hi là cô gái đã kết hôn rồi, anh phải suy nghĩ cho cô, không thể mang đến phiền phức không cần thiết cho cô. . . . . .

Ánh mắt của anh từ trên mặt cô dời đi, cũng không chú ý liếc qua hai vai cô, phủ một tầng lóng lánh nước biển, mảng lớn da thịt trắng như tuyết dính đầy nước, vẫn còn có vẻ trong suốt sạch sẽ như ngọc. Đồ tắm hoàn toàn thấm ướt, bó chặt da thịt, khe rãnh giữa bộ ngực phập phồng phập phồng, cả người anh không khỏi nóng ran, trong không khí giống như thiếu dưỡng khí. . . . . .

"Tôi qua bên kia bơi. . . . . ." Anh cũng không dám đến gần lần nữa, e sợ quần bơi mỏng manh dưới nước sẽ tiết lộ bí mật của anh, trong nháy mắt đã bơi xa mấy mét.

Bạn đang đọc truyện tại dien?dan?l3?quy?d0n

Anh là bác sĩ, trước giờ đều chú trọng điều dưỡng, nhiều năm qua chưa bao giờ không đến phòng tập thể hình rèn luyện, cho nên, mặc dù khí chất dịu dàng, làn da vẫn cứ trắng như vậy, nhưng lại tuyệt đối không phải là thư sinh yếu đuối, bắp thịt căng đầy, bả vai rộng rãi, dáng người là thân hình tam giác tiêu chuẩn, rồi lại không làm cho người ta khi nhìn mà cảm thấy sợ hãi bắp thịt săn chắc kia, to lớn nhưng không mất tao nhã, ôn nhu nhưng vẫn lộ ra mười phần đàn ông, cứ đứng nghiêm trong nước như vậy, cũng đã hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của phụ nữ, nhưng, trong những ánh mắt này lại không có Tả Thần Hi, giống như nhiều năm trước đây, trong mắt của cô vẫn luôn không có anh. . . . . .

Điều này làm cho anh có chút mất mác, nhưng là, cái này chẳng lẽ không phải nên như vậy sao? Tại sao anh muốn cô chú ý tới mình chứ?

Xa xa ngắm nhìn cô dưới sự dẫn dắt cẩn thận từng li từng tí của Thần An ở trong nước đạp nước, không khỏi khẽ mỉm cười, ngay cả chính anh cũng không có nhận ra nụ cười này lại pha một chút chua xót, chỉ biết, trong lòng không khỏi, sinh ra hâm mộ đối với Thần An, hâm mộ anh là em trai của cô, hâm mộ anh có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh cô, hâm mộ anh có thể nắm tay của cô, thậm chí, kéo hông của cô. . . . . .

Kỷ Tử Ngang! Mày lại đang nghĩ vớ vẩn gì vậy!

Anh giận chính mình lại ngập đầu vào trong nước lần nữa, để cho hơi lạnh nước biển điều hòa lại nhiệt độ và hơi thở của mình. . . . . .

Cho đến khi ở trong nước không thở được nữa, mới ngẩng đầu lên, lại thấy cô ở nơi xa, bởi vì sặc nước mà liên tiếp ho khan, vừa đánh bả vai Thần An, trách cậu ta không tự chăm sóc mình cho tốt, mà Thần An, lại chỉ lo vỗ nhẹ lưng của cô, dung túng cô mặc cho cô đánh, ngoài miệng lại mắng cô ngốc. . . . . .

Nhìn đến đây, anh lại không kìm lòng được mà bật cười. . . . . .

Không kìm lòng được. . . . . .

Anh hỏi mình: Kỷ Tử Ngang! Đi nước ngoài sáu năm, mày từng có không kìm lòng được?

Không có, chưa từng có. . . . . .

Anh cũng đã từng quen qua rất nhiều dạng con gái, hoặc xinh đẹp rực rỡ, hoặc nhẹ nhàng đầm thấm, nhưng đều không tiếng động mà trôi qua, chưa từng lưu lại nửa điểm dấu vết trong lòng anh, chỉ có cô. . . . . .

Chỉ có cô, sau sáu năm vẫn không luôn ở trong đáy lòng anh, nhẹ nhàng, làm cho nước chảy đá mòn. . . . . .

Xa xa, nhìn đến xuất thần, chỉ nghe giọng nói cao thấp của truyền đến, như châu như ngọc, rơi xuống trong lòng anh, kích thích một vòng lại một vòng sóng gợn lên, nhộn nhạo mở ra . . . . . .

Bỗng nhiên, nghe được tiếng hét lớn của cô, tim của anh, cũng chợt căng thẳng, đang suy nghĩ đã xảy ra chuyện gì, lại nghe thấy Thần An lớn tiếng kêu anh, "Lão Kỷ! Mau tới đây!" Rồi sau đó, lại nhìn thấy Thần An ôm cô đi về phía bờ biển.

Anh không còn kịp suy nghĩ nữa, cũng ra sức bơi về phía bờ biển, rất nhanh đã chạy tới bên cạnh bọn họ.

Mà lúc này Tả Thần An đã đặt cô ở trên khăn tắm, dùng khăn tắm che khuất những chỗ quan trọng của cô, sau đó để cho cô tựa vào trong lòng mình.

Sắc mặt cô trắng bệch, ngũ quan vặn vẹo, bộ dạng cắn môi chịu đựng làm cho người ta không khỏi đau lòng, nhìn tình hình này, bị chuột rút rồi sao?

Quả nhiên, cô hút khí nói, "Đau chân. . . . . ."

"Cậu xem cho chị ấy một chút!" Tả Thần An thúc giục, Lão Kỷ này, sao chậm vậy chứ? !

Không sai, anh là bị làm cho ngốc rồi. . . . . .

Đầu tiên anh đã chú ý tới chân của cô.

Cũng không phải là chưa từng thấy qua chân phụ nữ, nhưng là, chưa từng có dụng tâm đi thưởng thức, hoặc là nói, chưa từng có chân của người nào làm cho anh có cảm giác kinh diễm như vậy, chỉ liếc mắt một cái, đã làm cho cả người anh rung động không ngừng, trái tim liền cảm thấy rung động sâu sắc, nặng nề va chạm vào ngực anh, dư âm thật lâu không tiêu tan. . . . . .

Đường cong bắp chân duyên dáng, mượt mà trơn bóng như dương chi bạch ngọc, nhẵn nhụi mềm mại, mà ngay cả một lỗ chân lông cũng không nhìn thấy, trên mặt dính nước từng giọt từng giọt lăn xuống, càng giống ngó sen dính nước, xuống chút nữa, chính là bàn chân tinh xảo, không có bởi vì ánh mặt trời chiếu vào mà lưu lại dấu vết, trắng đến dường như trong suốt, ngay cả những mạch máu li ti cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng, móng chân cũng không có sơn cùng với được cắt sửa thật chỉnh tề, màu hồng nhàn nhạt, từng móng một khỏe mạnh mượt mà. . . . . .

Hình ảnh như vậy làm cho trái tim trong lòng ngực anh không ngừng nhảy loạn, cho đến khi Tả Thần An rống anh, anh mới bừng tỉnh bước tới, vội vàng ngồi xổm xuống, bưng lấy chân của cô, cũng trong nháy mắt chạm vào làn da của cô, rõ ràng cảm thấy có một dòng điện chạy qua đầu ngón tay gây tê dại, sắc mặt của anh âm thầm phiếm hồng. . . . . .

Bạn đang đọc truyện tại di3n?d@n?l3?quy?d0n

Anh cưỡng bách mình không được suy nghĩ lung tung, nhẹ nhàng thử dò xét, thủ pháp xoa bóp êm ái, từ từ, cuối cùng cũng thấy căng thẳng trên mặt Thần Hi hòa hoãn xuống, cuối cùng, phát ra một tiếng than nhẹ thoải mái.

"Tốt lắm?" Anh hỏi.

"Ừ! Tốt lắm, cám ơn anh!" Từ đầu đến cuối cô cũng không nghĩ tới mới vừa rồi Kỷ Tử Ngang đã đấu trang tâm lý trôi qua chuyện này như thế nào, đối mặt Kỷ Tử Ngang, tâm tư của cô đơn thuần như lúc còn học cấp ba vậy.

"Ừ! Cái này không nên bơi tiếp, chúng ta nên trở về thôi!" Anh vẫn đang cầm bắp chân của cô, sau đó liền thuận tiện bế cô lên, đi đến phòng thay quần áo, động tác tự nhiênhoàn toàn giống như bác sĩ đối đãi với bệnh nhân.

Vốn là Thần Hi đang dựa vào ngực Thần An, động tác này của anh không khác nào từ trong tay Thần An trực tiếp đoạt người đi, sau khi anh bước đi hai bước, Tả Thần An vẫn còn duy trì tư thế để Thần Hi dựa vào như vậy, nhất thời không phản ứng kịp, này, coi là cái gì?

Tả Thần Hi vẫn như cũ không có cảm thấy khác thường, giương môi cười một tiếng, ngược lại mở lời đùa giỡn, "Kỷ Tử Ngang, nếu như sau này anh thất nghiệp, mở tiệm xoa bóp nhất định rất đắc khách!" Thủ pháp xoa bóp của anh thật sự không tệ, vô cùng chuyên nghiệp!

Kỷ Tử Ngang sau khi giật mình liền cười nói, "Vậy em nhớ tới tiệm anh ủng hộ buôn bán!"

"Được! Em cho anh làm thợ đấm bóp chuyện dụng của em!" Cô cười.

Thợ đấm bóp chuyên dụng. . . . . . Anh nhướng mày, tại sao nghe mấy chữ này trong cơ thể anh lạo có dòng nước ngầm không an phận đang quấy rối? Hơn nữa, bọn họ vẫn còn mặc đồ tắm, cô vẻn vẹn bọc một cái khăn tắm màu trắng, tay của anh, ngực của anh, cũng có thể rõ ràng cảm thấy thân thể mềm mại của cô. . . . . .

Cánh tay của anh nắm thật chặt, môi, cũng mân càng chặt hơn, cũng may sắp đến phòng thay quần rồi, anh không nói một lời, bí mật trong lòng để cho sắc mặt của anh nhìn có chút nặng nề, đột nhiên, anh nghĩ tới mới vừa rồi tại sao mình phải đột nhiên kích động mà giành cô từ trong ngực Thần An ôm đi? Anh điên rồi sao? Như vậy có thể làm lộ ra tâm sự của anh rồi hay không? Vì vậy, sắc mặt càng đen hơn. . . . . .

Tả Thần Hi không biết đang êm đẹp tại sao anh lại thay đổi sắc mặt, là cô nói bậy chọc giận anh sao? Có lẽ...! . . . . . . Cuối cùng anh vẫn là bác sĩ từ nước ngoài trở về, làm thợ đấm bóp chuyên dụng của cô, trò đùa này có vẻ quá mức rồi, là vũ nhục nghề nghiệp chuyên nghiệp của anh ấy rồi?

Cô giống như đứa bé làm sai, không khỏi le lưỡi một cái, giống như lúc học trung học. . . . . .

Cô nào biết, lúc cô le lưỡi, lại một lần nữa làm cho đại bác sĩ Kỷ rối loạn, chân thiếu chút nữa lảo đảo ngã xuống?

Đáng yêu như mùa xuân, ánh bình minh chói lọi, cô, vẫn giống như trước kia. . . . . .

"Chân có thể đi rồi chưa?" Trước cửa phòng thay quần áo, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống. Cuối cùng đã tới. . . . . . Đoạn đường này, với anh mà nói, là khổ không thể tả. . . . . . Sớm biết như thế, anh nhất định sẽ không ấm đầu ôm cô tới đây. . . . . .

"Ừ! Có thể! Cám ơn!" Cô như trang giấy trắng, không hề khúc mắt, sau khi nói cảm ơn liền vào phòng thay quần áo nữ, không nhìn thấy ở sau lưng cô Kỷ Tử Ngang khẽ nhếch môi cùng với khuôn mặt kinh ngạc. . . . . .

Tả Thần An cũng chạy tới, ở trên vai Kỷ Tử Ngang vỗ xuống, "Tôi nói này Lão Kỷ, động tác thật nhanh!"

Kỷ Tử Ngang nhìn anh một cái, ồm ồm "Ừ" một tiếng, xoay người đi về phía phòng thay quần áo nam.

"Ai. . . . . ." Tay Tả Thần An nâng ở giữa không trung, trên mặt hiện lên ưu tư, nhìn bộ dạng Lão Kỷ đối với chị quả thật là tình cũ chưa dứt, làm thế nào mới tốt đây? Nhìn bóng lưng Kỷ Tử Ngang, anh chợt sinh ra một ý nghĩ, nếu năm đó Thần Hi không lấy Tống Sở, mà là đi theo Lão Kỷ, nói không chừng có thể hạnh phúc hơn so với hiện tại. . . . . .

Nhưng mà ván đã đóng thuyền, tình cảm Thần Hi đối với Tống Sở không cách nào có thể dao động. . . . . .

Anh lắc đầu một cái, anh đang suy nghĩ bậy bạ cái gì đây! Chẳng lẽ anh hi vọng chị gái ly hôn sao? Dĩ nhiên không! Chỉ cần. . . . . . Thần Hi hạnh phúc là tốt rồi. . . . . . Chỉ cần có thể thấy cô nở nụ cười là tốt rồi. . . . . . Thuận theo tự nhiên thôi. . . . . .

Cuối cùng, anh chỉ có thể thở dài. . . . . .

Trong phòng thay quần áo nữ, Tả Thần Hi cởi khăn tắm ra, đột nhiên kinh hãi. . . . . .

Trên khăn tắm trắng nõn, thế nhưng tràn ra một đóa hoa đỏ thẫm. . . . . .

Đáng chết! Dì cả của cô lại có thể không nói trước mà tới chơi rồi! Hơn nữa còn là tại thời khắc lúng túng như vậy! Không biết Kỷ Tử Ngang có trông thấy hay không! Còn có các du khách trên bãi biển có trông thấy hay không! A a a, cô không muốn sống. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.