Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Chương 275: Ngoại truyện 15-2: em là của anh sớm sớm chiều chiều



Chuyến hành trình ngày thứ hai đến miếu thành hoàng của Hạo Nhiên nhất định rất đặc sắc, mà Thần Hi bọn họ, chuyến hành trình ngày thứ hai là xem người Thái Lan biểu diễn, rốt cuộc không cần phải xuống nước, cô có thể cùng đi chơi với mọi người rồi!

Thần Hi nhìn những cô gái xinh đẹp cực kỳ bốc lửa mà choáng váng cả đầu, quả thật là những cô gái gợi cảm trong gợi cảm! Nhất là vóc dáng, càng làm cho phụ nữ phải tự ti mặc cảm nha!

Cô không khỏi nhéo tay Phương Di, nhẹ giọng hỏi, “Cậu cảm thấy…… Ngực của mấy cô ấy là thật hay giả?”

Phương Di bật cười, “Đi sờ xem thì biết ngay mà!”

Cô run sợ, giọng nói Phương Di có thể nhỏ chút được không nha? Mấy bạn học chung quanh đều nghe hết! Từng người đều buồn cười nhìn sang cô! Hơn nữa Kỷ Tử Ngang……

Cô nhớ mấy ngày gần đây Kỷ Tử Ngang đều sống khá khép kín, chợt nảy ra chút ý đùa dai, dùng giọng nói không lớn không nhỏ nói, “Về chuyện này á…… Mình cảm thấy người thích hợp đi làm nhất là bác sĩ Kỷ đó nha, rất có chuyên môn……”

Các bạn học đều cười vang, cô cho là Kỷ Tử Ngang nhất định sẽ khó chịu, vậy mà anh ta lại có một dáng vẻ thần thái tự nhiên, giống như là đang nói: tôi là bác sĩ!

Không bêu xấu được anh, cô cảm thấy thật thất bại.

Bác sĩ……

Ý nghĩ cô đột phát, bác sĩ đã xem qua rất nhiều thân thể phụ nữ rồi đúng không? Hơn nữa không chừng còn thấy qua thi thể phụ nữ nữa……. (hoacodat: ta nói, hai người này học cùng trường đại học chỉ khác khoa, vậy thì khoa bác sĩ đa khoa khi làm sinh viên đã phải giải phẫu trên xác chết rồi, sao đã học đại học mà kiến thức này cũng ko biết??? Tác giả này miêu tả nhiều quá rồi lan man sai be bét) Có thể khi nhìn thấy phụ nữ lại liên tưởng đến thi thể phụ nữ không đây? Có thể không có chướng ngại nào không? Sự hoài nghi này, làm cho cô không nhịn được lại nhéo tay Phương Di, “Cậu nói…… Làm bác sĩ…… Có thể chuyện đó…… ặc…… Bị lạnh nhạt?”

Phì……

Phương Di cười phun ra ngoài, “Cậu đi mà hỏi bác sĩ Kỷ ấy! Nhanh chóng sẽ có đáp án!”

“Đi! Sao mà đi!” Cô trợn mắt nhìn Phương Di một cái, cái đá tảng này sao mà luôn cứng quá vậy?

Không hay là có người lại không biết sống chết lại hỏi, “Muốn hỏi bác sĩ Kỷ chuyện gì?”

Tất cả mọi người đều nhìn về cô, ngay cả Kỷ Tử Ngang cũng tràn đầy lòng mong đợi nhìn sang, “Chuyện này……” Cô liếm liếm môi, cái vấn đề này làm sao có thể hỏi được nha…… “Không có gì, chỉ là một vấn đề nhỏ liên quan đến sức khỏe, nghĩ muốn bác sĩ Kỷ tư vấn một chút.”

Phương Di cười ngặt nghẽo đến gục trên vai cô, “Vâng! Đúng vậy! Chỉ là vấn đề nhỏ! Hình như chỉ thích hợp lúc Thần Hi và bác sĩ Kỷ đi chung với nhau mà có thể hỏi thôi!”

“Cậu…… Con nhỏ chết tiệt!” Thần Hi mắng cô, mặt mày đỏ bừng.

Lần này càng thêm giấu đầu hở đuôi, mấy ngày liên tiếp, tất cả mọi người đều chọc ghẹo Thần Hi và Kỷ Tử Ngang, may mà Kỷ Tử Ngang luôn là vẻ mặt bình tĩnh, mà Thần Hi đều là khi mọi người chọc ghẹo, lái sang chuyện khác, hoặc cười cho qua, cũng xem như là gió thoảng.

Chuyến du lịch bảy ngày, rất ngắn, cũng rất vui vẻ, dĩ nhiên nếu như không xảy ra chuyện bà dì đột ngột đến sẽ càng hoàn hảo hơn, Thần Hi cho là như vậy, nhưng Kỷ Tử Ngang lại không xem như thế, chuyện đóa hồng nhiễm đỏ ấy (ám chỉ bà dì dính trên quần áo), làm cho anh cảm thấy giống như anh và cô có chung một bí mật, làm cho anh đến gần hơn không gian riêng tư của cô, lúc anh chỉ có một mình, nhớ tới lúc ấy cô đỏ mặt quẫn bách túng quẫn, cảm giác khoảng cách giữa bọn họ cũng không xa nữa……

Được rồi, anh thừa nhận, anh đang có ý xấu, nhưng mà cô thì sao? Có biết được mà nghi ngờ chuyện xấu xa ấy không, cô dù thế nào không nghĩ được Phương Di đại danh đỉnh đỉnh lại đem nghi vấn ấy nói cho anh biết đi? Lúc đó khi anh nghe, thiếu chút nữa cười muốn khan tiếng luôn, cô ấy sao mà da mặt mỏng thế, nếu như mà biết được, không chừng còn ngượng ngùng thành ra cái dạng gì nữa đây, anh hoàn toàn có thể tưởng tượng được gương mặt đỏ bừng muốn tìm cái lỗ mà chui xuống của cô, chỉ là, sau khi cười xong, lại có chút mất mác, lan tràn ra, anh, vĩnh viễn cũng không có cơ hội nói cho cô biết đáp án của vấn đề này rồi……

Thứ bảy, thuận lợi trở về Bắc Kinh, các bạn học cũ chào tạm biệt nhau trước khi về nhà.

Kỷ Tử Ngang và hai chị em nhà họ Tả cũng bắt tay với nhau chào tạm biệt, “Có thời gian tới nhà mình chơi một chút nhé, mẹ mình thường hay nhắc tới cậu lắm đó!”

Mẹ của Kỷ Tử Ngang là giáo viên trung học, lúc học trung học phổ thông còn dạy bọn họ một năm đấy, khi ấy không ít lần đến nhà anh ăn chực, cũng chính vì mối quan hệ như vậy, Kỷ Tử Ngang lúc học trung học mới nảy mầm tình yêu thầm kín, cả ngày bị tai mắt mẹ khống chế trong phạm vi, sơ ý chút mà bị tóm gáy là xong đời.

“Được! Nhất định!” Tả Thần An cười đáp ứng.

“Thần Hi, hẹn gặp lại!” Kỷ Tử Ngang vươn tay ra trước mặt cô.

“Tạm biệt!” Thần Hi là đại gia thiên kim (cô gái nhà giàu có, có danh vọng), lễ bắt tay đã nhìn quen mắt rồi, lúc này liền nhẹ nhàng nắm chặt tay anh.

Chỉ là, cô vô tâm, thế nhưng anh lại cố ý, trong nháy mắt khi bàn tay nhỏ bé non nớt trơn mềm lướt qua bàn tay anh, tim của anh, còn nhảy trật một nhịp……

Ở lâu hơn nữa sẽ còn loạn hơn, anh dứt khoát xoay người, đi ngược lại hướng bọn họ.

Bạn đang đọc truyện Kinh thành Tam thiếu trên diễn~đàn~lê~quý~đôn

“Đi thôi! Em đưa chị về nhà!” Tả Thần An để hành lý của cô lên xe.

Trước đó, Tả Thần An đã gọi điện thoại về nhà, Tống Sở bọn họ còn chưa có trở về nhà họ Tả, mà anh đã nói, thứ sáu sẽ về, lúc này chắc chắn là ở nhà họ Tống rồi, cô không có ý định gọi cho anh, xem như là…… Cho một cái kinh hỉ đi (kinh ngạc + vui mừng), tiểu biệt thắng tân hôn, cô nhớ đến mấy ngày nay nói chuyện điện thoại với Tống Sở, lòng lạnh giá cũng có chút mềm hóa, giống như là ngọn núi lớn có một khe rãnh nhỏ, nguồn nước từ trong khe nhỏ từ từ chảy ra……

“Sau này đi ra ngoài nhiều một chút, đừng có cả ngày cứ vây lấy chồng con và công việc nữa, chị xem chị đi, mấy ngày nay đi chơi vui vẻ thoải mái, da rám nắng, cũng hồng nhuận chút rồi!” Thần An vừa lái xe vừa nói chuyện phiếm với Thần Hi.

“Đúng nha! Sau này phải nhờ Tả Tam Thiếu chăm sóc nhiều hơn rồi!” Cô chế nhạo mà cười.

Hai chị em một đường cười nói trở về nhà họ Tống.

Trước cửa biệt thự, dừng hai chiếc xe, một chiếc của Tống Sở, một chiếc Martha.

“A! Chị mới thay xe hả?” Thần An liếc nhìn thấy chiếc xe Martha dễ nhìn kia, “Không phải phong cách của chị nha……” Thực ra là, không phải là phong cách của người nhà họ Tả, xưa nay đều luôn khiêm tốn, xe đi ra ngoài màu sắc tuyệt đối sẽ không bắt mắt như vậy……

“Không phải, là của cô út nhà chị đấy!” Không biết vì sao, nhìn thấy chiếc xe này, sẽ nhớ đến chút chuyện, tâm tình đang tốt lúc trước cũng bị phá hư……

“A! Em nói!” Thần An cũng không có nói gì, người nhà họ Tả bọn họ đều không keo kiệt, nếu Thần Hi đã gả cho Tống Sở, vậy nếu như người nhà họ Tống tốt lên cũng là việc nên mừng. Hai chiếc xe chiếm vị trí cửa chính hết rồi, anh chỉ có thể để xe dừng sau xe Martha, giúp cô xách hành lý ra ngoài, dùng sức ẵm cô xuống, “Em không vào được rồi! Hẹn gặp lại!”

“Ừ! Bye bye!” Thần Hi xách hành lý, vòng qua hai chiếc xe, đi vào trong.

Lướt qua mui xe Tống Sở, cô nhìn vào bên trong, lại nhe một tiếng vang “rầm” thật lớn, là Tống Ngọc chạy ra, theo sát ra ngoài, là Tống Sở.

Bị sườn xe chắn, lại vì tâm tình của hai người quá kích động, bọn họ cũng không chú ý tới sự xuất hiện của cô.

Chỉ thấy Tống Sở nắm chặt tay cô ấy, thái độ hết sức nóng nảy, “Em so đo chi với một đứa trẻ chứ?”

“Ai so đo với trẻ con hả? Là nó so đo với em! Thật ra nó cố ý chỉnh em! Anh xem lần đi chơi này đi, nó đã làm những chuyện gì? Giẫm bẩn quần áo em! Cố ý chọc giận em! Còn đem toàn bộ canh hoành thánh rơi vãi lên người em, những chuyện này cũng thôi đi, còn phết sốt cà chua lên ghế em, hại em đặt mông ngồi xuống, người ta đều tưởng rằng em đến cái ngày kia! Bây giờ tốt rồi, còn trộm đi sợi dây chuyền anh cho em, đứa trẻ ranh như vậy, em không chịu nổi! Nó chính là tên ăn trộm! Tất cả mọi người đều nuông chiều nó! Bây giờ trộm dây chuyền, không chừng tới trưởng thành thành cướp ngân hàng luôn đó!” Tống Ngọc nói xong thì khóc lên.

Thần Hi không khỏi hoài nghi, Tống Ngọc nói đến ai vậy? Chẳng lẽ là Hạo Nhiên sao? Hạo Nhiên làm sao làm ra những chuyện như vậy được? Trộm dây chuyền? Ăn trộm! Cái từ này dùng để hình dung con trai cô, cô không chịu nổi! Con của cô, muốn gì có đó sao cần phải trộm? Trưởng thành tuyệt đối cũng không trở thành tên cướp ngân hàng! Tiền nhà mình xài cũng không hết! Giống như mẹ bảo vệ con, lúc này Thần Hi liền nổi giận, đầu tiên liển muốn đứng về phe con trai, nếu không phải lý trí đang khống chế, cô muốn nhìn một chút xem Tống Sở sẽ làm sao, cô thật sự muốn xông lên rồi.

“Ngọc nhi, trẻ nhỏ làm chuyện sai, phê bình răn dạy là được, náo như em, mình không phải cũng giống con nít rồi sao? Nói sao em nói ra cũng có chút ngu ngốc, không phải cũng chỉ tổ làm ba mẹ thương tâm à? Một là đứa con gái bọn họ yêu thương nhất, một là cục cưng cháu nội! Còn muốn bọn họ lựa chọn, em cũng thật nhỏ mọn rồi!” Tống Sở chỉ là khuyên bảo nhỏ nhẹ, lôi kéo tay cô không buông ra.

Tống Ngọc làm sao còn nghe lọt, khóc toáng lên, “Gì mà đứa con gái thương yêu nhất?! Thật ra mọi người đều không thương em! Ba mẹ chỉ cần cháu nội trai! Anh chỉ cần bà xã! Còn hai con quỷ nhỏ chết tiệt kia quả thực là oan gia với em!”

Buồn cười, thế mà còn mắng Hạo Nhiên và Y Thần là quỷ nhỏ, lòng Thần Hi bốc hỏa, lại nhìn thấy sắc mặt Tống Sở vẫn không thay đổi, “Nói cái gì vậy? Ai là con quỷ nhỏ chết tiệt kia? Vậy anh là cái gì hả?”

“…….” Tống Ngọc ý thức được mình nói sai, ngậm miệng, uất ức rơi nước mắt.

“Được rồi, người một nhà khó có được một lần đi chơi vui vẻ với nhau, em là cô cũng phải có chút dáng vẻ chứ, dây chuyền không có thì có thể mua, quần áo dơ cũng có thể mua cái khác, được chưa? Đi vào ăn cơm!” Tống Sở túm tay cô ấy đi vào trong.

Tống Ngọc còn vùng vằng không chịu đi, Tống Sở phải khó khăn kéo đi, dường như hơi nổi giận, “Tống Ngọc, rốt cuộc em muốn sao hả? Hạo Nhiên không hiểu chuyện, anh đã đánh nó rồi, chẳng nhẽ em cũng giống như Hạo Nhiên không hiểu chuyện luôn sao?”

Tống Ngọc chưa bao giờ bị anh trai la mắng, càng cảm thấy uất ức, đột nhiên giống như muốn bộc phát lên, nhìn Tống Sở mà khóc ròng, “Em sao mà không hiểu chuyện hả? Còn muốn em hiểu chuyện như thế nào nữa? Hạo Nhiên muốn em ôm, em liền ôm! Nó muốn em mua cho nó một món đồ chơi mấy ngàn đồng, em liền mua cho nó! Nó làm cho em mất mặt trước đám đông em cũng không có giận nó! Nhưng mà tại sao nó lại muốn trộm dây chuyền đi, còn phá hỏng nữa! Cái dây chuyền đó, anh có biết nó đối với em có ý nghĩa thế nào không? Đó là phần thưởng anh tặng cho em khi lên đại học! Là món quà em yêu quý nhất! Bởi vì là anh đưa cho em! Là em…… Là minh chứng tình cảm bao nhiêu năm của em anh hiểu không? Anh biết vì sao em nhất định thi vào đại học Bắc Kinh không? Bởi vì anh ở đây! Mặc dù anh đã kết hôn, có con, nhưng anh vẫn là mục tiêu em nỗ lực phấn đấu! Anh có hiểu hay không!?”

Tống Sở dường như bị cô làm cho kinh hãi, một lúc lâu sau, cũng chỉ nhìn chằm chằm vào cô ấy, kinh ngạc đến mức một câu cũng không nói ra lời.

Mà Tả Thần Hi, cũng bị một màn này làm cho rúng động, đây là chuyện gì thế? Huynh muội luyến à? Không, nhất định là cô nghe nhầm…… Đúng…… Là cô hiểu lầm rồi…… Chắc chắn vậy……

Vậy mà, câu nói tiếp theo của Tống Ngọc, lại đem thực tế lột trần hết ra trước mặt cô……

Ngoại truyện Thần Hi_Kinh thành Tam thiếu_diễn. đàn .lê.quý.đôn

“Anh, em yêu anh…… Từ lúc nhỏ đã yêu anh…… Tại sao anh không đợi em lớn lên…… Tại sao phải cưới Tả Thần Hi……” Đôi mắt Tống Ngọc vừa thê lương vừa đầy nước mắt nhìn chằm chằm người anh trai cô đã kêu hai mươi năm, cô vòng tay lên cổ Tống Sở thật chặt, nhón chân lên, hôn lên môi anh……

Tả Thần Hi thấy choáng váng, suýt chút nữa không đứng vững nổi. Không! Cô nhìn không nổi nữa rồi! Chuyện này là sao vậy? Loạn luân……

Bóng dáng cô từ sau thân xe chậm rãi đi ra, hành lý trong tay đã đặt xuống đất, thân thể bởi vì một màn trước mắt này mà run rẩy. Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ, những chuyện trước kia cô nghĩ hoài cũng không hiểu, bây giờ cũng đã có đáp án……

Khó trách Tống Ngọc chưa bao giờ chịu gọi cô một tiếng chị dâu……

Nguyên nhân chính là thế này……

Cô lặng lẽ, từng bước đi tới trước mặt bọn họ……

Cô chưa bao giờ cảm giác mình ở nhà họ Tống chỉ là một người ngoài giống như bây giờ vậy, thậm chí cô tự giễu mình, có lẽ cô nên thành toàn cặp đôi này đi, thật tốt đó, tự sinh tự diệt, vĩnh viễn luôn là người một nhà……

Tống Sở hoàn toàn vì hành động này của em gái mà ngây ngốc, thân thể cứng đờ, không thể động đậy được, cho đến khi nhìn Thần Hi dần tiến vào tầm mắt anh, anh mới hiểu một màn trước mắt này là cực kỳ hoang đường đến nhường nào, vội vàng đẩy Tống Ngọc ra, hoảng sợ kêu tên cô, “Thần Hi……”

Tống Ngọc cũng bị kinh sợ, nhìn sắc mặt Thần Hi không thay đổi mà đi đến, sợ tới mức lùi lại hai bước, bất kể từ góc độ nào mà nói, đây là đoạn tình cảm không thể để lộ ra ngoài ánh sáng được, thế mà lại bị phơi bày trước mặt Tả Thần Hi, cô là một cô gái chưa từng trải mùi đời, không biết nên làm thế nào……

Trong đầu Tả Thần Hi trống rỗng, thậm chí cô cũng không biết mình đi tới là để làm gì, có lẽ cô nên quay đầu rời đi mới đúng, khi cô rốt cuộc cũng đã đến trước mặt Tống Sở, nhớ đến những uất ức bị kìm nén bao năm, nghiến răng, trong lòng có một cỗ kích động, nghĩ muốn đánh một cái tát tai lên mặt anh, nhưng mà, cô nhịn, chỉ lạnh lùng cười một tiếng, đi qua người anh, bước vào nhà.

Sau một chút mê mang, trong chớp mắt cô biết mình nên làm chuyện gì rồi, cô phải đi! Không sai! Mang mấy đứa trẻ rời đi! Rời đi cái nơi làm cho cô cảm thấy ghê tởm và khó chịu này! Cũng không cần phải nhìn thấy bất cứ người nào của nhà họ Tống nữa!

Cô nở ra nụ cười nhàn nhạt, làm lòng anh run lên.

Anh thật không thích cô cười như vậy, hoặc là nói sợ cô cười như vậy, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo như vậy, giống như đưa tất cả những tình cảm ấm áp giữa bọn họ đều đông cứng hết……

“Thần Hi……” Anh kéo tay cô.

Anh rất thích kéo tay người khác như vậy sao? Cô nghĩ đến hồi nãy anh quả đúng là lôi kéo tay Tống Ngọc như thế, cảm giác gớm ghiếc lại trào dâng lên.

“Thả cái tay bẩn thỉu của anh xuống!” Cô dùng sức hét lên một câu.

Anh có chút xấu hổ, liếc mắt nhìn Tống Ngọc, nhỏ giọng nói, “Đừng có nói lung tung!”

Nói lung tung? Anh cũng biết mất mặt? Anh cũng biết lúng túng? Chuyện như vậy, người ta cũng đã làm, anh còn nói không chính xác sao? Cô ngây người nhìn lại anh, lạnh lẽo cùng châm chọc lan tràn, “Vậy em nên nói sao hả? Anh nói cho em biết đi, còn phải nói thế nào?”

“Không phải như em nghĩ đâu, Thần Hi! Hãy bình tĩnh đi!” Anh có chút nóng nảy, bên này bà xã cần phải giải thích, nhưng còn Tống Ngọc bên kia phải làm sao? Bị chị dâu phát hiện tình cảm trong lòng mình như thế làm sao có thể chấp nhận được? Ánh mắt của Thần Hi và Tống Sở nhìn nhau giữa không trung.

Bình tĩnh? Tả Thần Hi nghĩ đến hai chữ này mà cảm thấy buồn cười, ông xã của mình và em gái ở cùng một chỗ dây dưa không rõ, còn hôn ngay trước mặt cô, anh còn muốn cô phải bình tĩnh?

Truyện Kinh thành Tam thiếu chỉ đăng duy nhất trên diễn!đàn!lê!quý!đôn

“Tống Sở! Tả Thần Hi em mười năm nay, không có lúc nào so với lúc này bình tĩnh hơn! Cho nên, anh, buông tay!” Cô dùng sức vùng ra, không thể thoát được, ngược lại cổ tay càng giãy giụa lại càng đau đớn, không tự chủ được giận dữ mắng mỏ, “Tống Sở, anh làm đau em!”

“Thật xin lỗi, anh không cố ý……” Rốt cuộc anh cũng buông lỏng tay, “Thần Hi, em hiểu lầm rồi, anh với Tống Ngọc……”

“Anh, đừng nói nữa!” Tống Ngọc chợt nức nở khóc nói lớn tiếng, dáng vẻ thương tâm muốn chết, “Không cần…… Đừng nói nữa…… Em…… Em biết là tự mình làm mất mặt…… Em không còn mặt mũi nào nhìn mặt hai người……” Nói xong cô xoay người bỏ chạy.

“Tống Ngọc!” Tống Sở chưa an ủi tốt Thần Hi bên này, Tống Ngọc lại bỏ chạy ra ngoài, anh vô cùng lo lắng, trong giờ phút này, Tống Ngọc là yếu đuối nhất, lại dính líu mấy cái danh từ cấm kỵ kia, người thứ ba, huynh muội luyến, cô chỉ mới hai mươi tuổi, nhất định sẽ không chịu nổi……

Vì vậy dưới tình thế cấp bách, anh nói với Thần Hi, “Thật xin lỗi, Thần Hi, sau này anh sẽ giải thích rõ với em, Tống Ngọc đang thương tâm, anh sợ sẽ xảy ra chuyện!”

Dứt lời, anh cũng đi, đi theo bước chân vừa đi của Tống Ngọc, bỏ lại cô……

Cô kinh ngạc đứng ngây ngốc tại chỗ, nhìn phương hướng anh và Tống Ngọc rời đi, trong lòng cũng từng chút từng chút đông lại, vào giờ phút này, trong lòng anh, bị thương tâm chỉ có Tống Ngọc…… Chẳng lẽ anh không biết cô cũng bị tổn thương sao? Cũng vì trước sau cô đều thể hiện ra mình rất mạnh mẽ, anh cũng vì thế mà nghĩ cô là một người rất kiên cường sao?

Điều thứ hai trong nguyên tắc hạnh phúc: vĩnh viễn cũng đừng nên tranh giành anh ta với người nhà anh ta …….

Tranh cái mông! Cô không muốn tranh, cũng không cần tranh, bởi vì…… Vĩnh viễn cô cũng không thể tranh hơn được……

Mắt thốn đau, nhưng một chút nước mắt rơi xuống cũng không có, kìm nén đến ngực cũng khó chịu. Quả thật, khí trời Bắc Kinh quá khô ráo rồi…….

Cô từng bước một đi lên cầu thang, đẩy cửa ra, cha mẹ chồng ở bên trong đang kề sát tai vào cửa lắng nghe nên tránh thoát không kịp, suýt chút nữa là đụng vào cửa, thấy người đến là cô, trên mặt thoáng chút ngượng ngùng.

Cô cười lạnh, quả nhiên người không cùng một nhà không dùng chung một cửa! Có cha mẹ như thế nên con gái cũng như vậy, con gái xảy ra chuyện chê cười này, cũng không ra mặt ngăn cản, mà chỉ ở sau cửa nghe lén tọc mạch……

“Mẹ……” Tiếng thật nhỏ, theo sau lại vang lên tiếng khóc nức nở.

Đau đớn trong lòng buông xuống, đó chẳng phải là Y Thần sao? Cùng với Hạo Nhiên đứng trong một góc nhỏ, đôi mắt to đầy nước mắt tuôn rơi, nước mắt trên mặt nhem nhuốc, chắc là đã khóc lâu rồi, Hạo Nhiên vốn đang úp mặt vô tường, nghe Y Thần gọi mẹ, xoay người lại, cằm nhỏ ngước nhìn lên cao, gương mặt thật quật cường và cương trực.

Cô nhớ đến hồi nãy Tống Sở nói, anh đánh Hạo Nhiên, nhưng nhìn tình hình này của Hạo Nhiên, lại một giọt nước mắt cũng không có, thằng con này thật quật cường, nhất định là thấy mình không có làm sai. Con của mình cô còn không biết rõ sao? Nếu quả thật là đã làm sai, tuyệt đối sẽ nhận lỗi……

“Hạo Nhiên, Y Thần! Đi theo mẹ về nhà!” Cái gì cô cũng không muốn nói, càng không muốn nán lại căn nhà này một chút nào, dù đây là căn nhà của cô, nhưng cô trời sinh là người thích sạch sẽ, đối với thứ đồ đã bị vấy bẩn thì thà rằng vứt bỏ!

“Dạ!” Hai đứa nhóc kia trăm miệng một lời, nói vậy ở trong này cũng đã bị dọa sợ rồi.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi Tả Thần Hi gả vào nhà họ Tống, ngẩng đầu ưỡn ngực, một tay dắt một đứa con đi ra khỏi cửa, mà không thèm suy nghĩ người nhà họ Tống sẽ nghĩ như thế nào, cũng là lần đầu tiên, cha mẹ chồng trơ mắt nhìn bọn họ đi ra, không nói này nọ nửa câu……

Ra khỏi biệt thự, Thần Hi mới nhớ mình không có lái xe đến, càng không thể về nhà, nếu không ba mẹ hỏi tới cô nên nói làm sao? Chuyện Tống Sở, cô thật sự không có mặt mũi nói cho người nào nghe, cho dù đó là người trong nhà!

Suy nghĩ một chút, xách vali, gọi taxi đến khách sạn.

“Mẹ, chúng ta sau này phải ở đây sao?” Y Thần nhìn cô cầm từng cái quần áo trong vali treo lên tủ đồ, nhỏ giọng hỏi.

Sống gần nửa đời người, đã làm mẹ, cô sẽ không để chuyện giữa người lớn với nhau ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ nhỏ, vì vậy khẽ mỉm cười, ngồi phục xuống nói với Y Thần, “Sẽ không, tạm thời ở một thời gian, trong khoảng thời gian này sức khỏe ông nội không tốt, bà nội không có thời giờ đển chăm sóc cho chúng ta, chúng ta cũng không muốn gây phiền toái thêm cho bà nội.”

“Dạ!” Y Thần gật đầu một cái, “Chỉ cần không ở cùng gia đình cô út là được!”

Trong lòng cô đau xót, ôm Y Thần lên, thật ra thì chuyện gì cũng không thể gạt được con nít……

“Nói cho mẹ nghe, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Cô hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của con gái hỏi, Tống Ngọc trước đó nói Hạo Nhiên chỉnh cô ấy, cô càng không hiểu đầu cua tai nheo gì.

“Mẹ, người đừng trách anh…… Anh là đang xả giận cho mẹ…… Cô út nói xấu mẹ, đối với mẹ không tốt, anh đã giúp mẹ báo thù…… Mẹ, ba đã đánh anh rồi, còn bảo anh phải úp mặt vào tường nhận lỗi, mẹ đừng tức giận nữa được không?” Y Thần lo lắng cầu xin mẹ.

Thì ra hồi nãy là hai đứa con cô đang đứng ở góc tường nhận lỗi…….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.