Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Chương 287: Ngoại truyện 27: em là của anh sớm sớm chiều chiều



“Mình cũng không phải là chuyên gia trong chuyện mẹ chồng nàng dâu gì, sao có thể tổng kết được tới 1-2-3-4 lận? Có điều tim người đều làm bằng thịt, mình thật tâm với bà ấy, bà ấy tất nhiên cũng sẽ thật lòng đối đãi mình. Thật ra thì mình cảm thấy tất cả mẹ chồng đều thương yêu con trai mình, sẽ hi vọng con trai mình hạnh phúc, mà con dâu chính là hạnh phúc cả đời của con trai mình, bà ấy sao không tốt với ta chứ? Mặc dù có yêu câu hà khắc với mình, đó cũng chỉ là suy tính cho cái gia đình nhỏ của chúng ta thôi, xuất phát điểm là tốt, cho nên muốn chiến thắng mẹ chồng, mấu chốt chính là ông chồng của mình, ông chồng phải có lập trường kiên định để mẹ chồng biết được, mẹ chồng không thể đổi lấy hạnh phúc cho anh ta! Mẹ chồng mình lúc trước luôn lo lắng điều kiện nhà mình tốt hơn nhà họ, chồng mình sẽ không quản lý được mình, trước mặt mình không có uy phong của người đàn ông, cho nên bà ấy muốn giúp đỡ chồng mình hạ uy của mình, mà chồng mình không thuộc loại này đâu, anh ấy vốn không cảm thấy anh ấy ở trước mặt mình thấp bao nhiêu, cũng không cảm thấy gia đình mình so với gia đình anh tốt hơn lại có ảnh hưởng gì, anh ấy cứ ngày qua ngày cứ như thế, nghiên cứu học thuật của anh ấy, thỉnh thoảng cũng khuyên mẹ anh ấy, còn ở trước mặt nói ta có bao nhiêu tốt, sau đó ta lại có chút thông minh, đối xử chân thành, kiên định, từ từ, những chuyện không vui kia cũng dần qua. Bây giờ mình dùng lòng biết ơn mà đối với mẹ chồng, không có bà ấy, sao mình có thể có một ông chồng tốt như vậy chứ?” Phương Di nói xong, trên mặt hiện lên nụ cười chân thành cũng tràn đầy hạnh phúc.

Du Du cũng thở dài theo, “Cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu quả thật chính là một cuộc chiến đấu lâu dài mà! Mình cũng phải phấn đấu rất nhiều năm mới có thể có được yên bình như ngày hôm nay, có một chuyện chiêm nghiệm mà mình và Phương Di đều cùng nhất trí, đó là lập trường của ông chồng thật rất quan trọng, lập trường của anh ta quyết định mình có đáng để cố gắng hay không, may mắn chồng mình tình nguyện ở giữa dụ dỗ hai bên mình và mẹ chồng , mình mới có thể đạt được thắng lợi, mặc dù cũng chịu rất nhiều hình phạt uất ức tức giận, nghĩ nhiều biện pháp xử lý cũng là đáng được! Thật ra thì mỗi nhà đều có quyển sách khó đọc đi, quyển này đọc qua thấy rất tốt, cũng có quyển đọc không hay, mình có mấy chị em ở Thượng Hải, trong nhà cũng xuất hiện đủ loại vấn đề, nhưng lại không cùng các chị em ấy giải quyết vấn đề chung, ông chồng của các chị ấy đối diện mâu thuẫn giữa hai bên riết cũng phiền, cuối cùng ra ngoài, đi ra bên ngoài tìm kiếm an ủi......”

“Đúng rồi, Thần Hi, cậu sao vậy? Mẹ chồng của cậu không phải cũng đến Bắc Kinh sao? Cũng không nghe cậu nói đến chuyện mẹ chồng của cậu, tình cảm cậu và Tống Sở tốt như vậy, nhất định chung sống rất tốt đi?” Phương Di hỏi.

Quả thật, Thần Hi không có nói những chuyện không vui nhà mình với Phương Di, không phải không xem Phương Di là bạn bè, mà là, cô cảm thấy chuyện tình cảm người khác cũng không thể quyết định thay mình, nói cũng uổng công.

Nhìn thấy Phương Di hỏi ra như vậy, cô chỉ cười cười, “Tạm được, nhà ai mà chẳng có va chạm chút chứ, chỉ cần nhìn chung hòa thuận hài hòa là được.” Đây cũng là lời nói thật đi……

“Cũng biết nhà các cậu là hạnh phúc nhất!” Phương Di cười nói, ngược lại lại hỏi Du Du, “Nè, Du Du, cậu mang con trai về sao?”

Vì vậy, Phương Di và Du Du lại chuyển sang đề tài nuôi nấng con cái, mà Thần Hi cũng đang tỉ mỉ suy nghĩ đến những lời nói vừa nãy của Phương Di và Du Du, hy vọng có thể tìm được một phương pháp thích hợp cho riêng mình. Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, tình huống nhà mình và nhà hai cô ấy không giống nhau. Tống Sở và chồng của Phương Di cũng rất khác nhau, đâu chỉ là khác nhau, quả thực là hai thái cực, một người có tính hiếu thắng cực mạnh, lòng tự ái cũng rất mạnh, còn người kia lại không đam mê danh lợi, một lòng nghiên cứu học thuật, trước kia chưa kết hôn nên không hiểu, cho là bản tính hiếu thắng mạnh mẽ của Tống Sở là biểu hiện của ý chí muốn cầu tiến, khi ấy trái lại cảm thấy ông chồng của Phương Di có chút cổ lỗ sỉ, nhưng bây giờ xem ra, điểm khác nhau này xem ra chính là nguồn gốc khác nhau giữa hôn nhân của cô và Phương Di.

Du Du nói, lập trường của ông chồng rất quan trọng, mà cô, thiếu hụt chính là lập trường của chồng mình…….

Xem ra, cuộc hôn nhân này muốn được dài lâu, cô phải tự mình nghĩ ra biện pháp mới được……

Lấy thật lòng đối đãi thật lòng, chỉ mong mẹ chồng Trịnh Hữu Đào có thể nhìn thấy cô thật lòng đối tốt với Tống Sở, có thể hiểu, cô là hạnh phúc của Tống Sở…….

Tối đến bạn học tụ họp với nhau ở một tòa trung tâm giải trí lớn, chẳng qua cũng chỉ là ăn cơm rồi hát karaoke thôi.

Mặc dù trò chơi cũng khá nhạt nhẽo buồn tẻ, nhưng vì những người chơi đều là bạn học thời cấp ba, không khí cũng rất náo nhiệt, ngay cả Thần Hi, cũng bị cuốn vào không khí ấy, còn bị chuốc khá nhiều rượu.

Không phải là cùng khách hàng uống rượu như bình thường, càng không phải là bữa tiệc rượu kinh doanh buôn bán, cái cảm giác thuần túy cùng bạn bè cạn ly uống say, làm cô rất thích thú, hoàn toàn không để ý đến em trai Thần An ra sức ngăn cản, không hay biết cũng đã chếnh choáng say, đến nỗi đến lúc đi ca hát, cũng quên mất hình tượng, đi theo Phương Di Tiểu Phong Tử này (cô nàng điên) la hét om sòm, còn lôi kéo Thần An cùng mình hát bài tình ca, hoàn toàn không có hình dáng của một phụ nữ danh môn, giống như trở lại mười năm về trước thời mười tám mười chín tuổi thích điên loạn vậy.

Lúc Kỷ Tử Ngang tới, bọn họ đã đến Tiêu Ca rồi.

Người này, thế mà bỏ lỡ bữa tiệc, tránh né uống rượu, các bạn trong lớp đều phẫn nộ không ngừng.

Kỷ Tử Ngang không thể làm gì khác hơn là liên tục nói lời xin lỗi, bày tỏ anh mới làm một cuộc phẫu thuật không thể không có anh giải phẫu, sau khi thay quần áo anh liền chạy thẳng đến đây, làm việc suốt mười mấy tiếng, bây giờ chân đã mềm nhũn cả rồi……

Anh vừa nói chuyện, ánh mắt thì rơi trên người Thần Hi, trong mắt đều là nồng đậm thương tiếc, thái độ dường như đang do dự muốn nói lại thôi.

Cô hơi say, nhìn thấy hình dáng Kỷ Tử Ngang hơi mơ hồ, nhưng cô biết đó chính là Kỷ Tử Ngang, lập tức xông tới, kéo Kỷ Tử Ngang đến đây, còn kín đáo đưa cho anh microphone, giọng điệu mạnh mẽ nói vào microphone, “Kỷ Tử Ngang! Chúng ta hát với nhau một bài! Phải vượt qua điểm Thần An và Phương Di vừa mới hát đi!”

Nhưng, tiếng nhạc vang lên, lại là bài hát tủ kinh điển của Tống Sở, “Gió mặc gió, mưa mặc mưa”…….

Thần Hi vốn đang cầm micro cùng đứng chung một chỗ với Kỷ Tử Ngang, bỗng nhiên tỉnh rượu, Tống Sở đệm cho cô hát, cô sẽ không hát bài này cùng với người khác…….

Vì vậy, đờ đẫn cười một tiếng, buông microphone xuống, vờ say nói, “Thật xin lỗi, mình không hát nữa! Mình muốn đi phòng vệ sinh!”

Nói xong, cô liền che miệng đi vội ra ngoài.

Kỷ Tử Ngang mở miệng, muốn gọi cô lại, bóng dáng cô cũng đã biến mất, mà Thần An, cũng đi theo ra ngoài.

“Mau hát đi! Lão Kỷ!” Phương Di nói với anh, bài hát đã qua được một đoạn rồi đấy.

Anh nhìn lời bài hát, vội vàng bắt đầu hát, “Cho em tất cả toàn bộ của anh, em là ván cược duy nhất của cuộc đời anh, chỉ cần có một đoạn thời gian anh đã không còn cầu mong gì, một lòng trao cho, sợ em đau buồn sợ em khóc, sợ em cô đơn sợ em ngốc nghếch, Hồng Trần Thiên Sơn ngàn dặm đường, anh có thể cùng em sớm sớm chiều chiều……”

Cô sẽ không biết, anh đã từng sợ cô cô đơn sợ cô khóc, anh từng muốn cô nhìn anh trao cho tất cả, anh từng nguyện ý vì cô mà bỏ ra tất cả, anh càng cầu xin có thể cùng cô được sớm sớm chiều chiều (ngày ngày bên nhau)……

Chỉ là, cho đến bây giờ cô đều không nhìn thấy, trong mắt của cô chỉ có người kia thôi, cô chỉ muốn cùng người kia sớm tối bên nhau, mà người kia, có cho cô hạnh phúc hay không? Có vài lời, anh vẫn là không nên nói……

Thần Hi vốn đã có chút say, ra ngoài gặp gió thổi tới, liền muốn ngất đi, thật đúng là muốn đến phòng vệ sinh, vì vậy, quẹo qua một khúc quanh, đi về lối đi nhỏ đến phòng vệ sinh.

Rượu này, tác dụng hơi chậm, lúc uống chỉ cảm thấy hơi say, đến lúc này, rượu đã dâng lên, cô đi đường, bước chan có chút loạng choạng.

“Thần Hi!” Cánh tay cô bị một bàn tay khác kéo lại, truyền đến một giọng nói quen thuộc.

Cô ngẩng đầu nhìn lên, lại là Tống Sở…….

Vốn đã hơi đứng không vững, cô yên lòng ngã vào lòng Tống Sở, lòng cũng yên tâm hơn, lần này không cần lo ngại bị chê cười thêm rồi.

“Tống Sở, sao anh ở chỗ này?” Cô lầu bầu hỏi.

“Em hỏi anh? Anh phải hỏi em? Sao lại uống tới mức này hả?” Tống Sở vội ôm lấy cô, dùng cơ thể mình đỡ lấy người cô.

“Họp lớp, nhất thời vui quá, nên uống hơi nhiều, còn anh? Cùng đi với ai vậy?” Nằm trong lòng Tống Sở, cô cảm thấy mình như một chiếc thuyền lá nhỏ, trôi nổi bồng bềnh trên mặt nước.

“Ừ! Đang cùng dùng cơm với mấy người bạn!”

“Vậy chị tôi phải giao cho anh rồi! Tôi đi qua đó đây!” Không phải anh muốn lười biếng không chăm sóc chị gái, mà là, chăm sóc bà xã, vốn chính là trách nhiệm của một ông chồng, anh rất nguyện ý nhường cơ hội này cho Tống Sở.

“Được!” Tống Sở gật đầu một cái, đưa mắt nhìn Thần An rời khỏi, sau đó cúi đầu nói với Thần Hi, “Uống đến như vậy mà còn muốn không đi. Anh đưa em về nhà thôi!”

“Không phải anh rất bận rộn sao? Bằng không anh cứ làm việc đi, em bảo Thần An hay Kỷ Tử Ngang đưa em về cũng được!” Cô thuận miệng nói.

Kỷ Tử Ngang cũng ở đây……

Trong lòng Tống Sở dâng lên một cỗ cảm giác không thoải mái, càng kiên định quyết tâm muốn đưa cô về nhà, “Không sao! Đều là mấy người bạn cùng thành lập công ty đó mà, anh đi qua nói lời chào tạm biệt là được!”

“Vậy em đi chung với anh!” Cô nắm tay anh không buông, người của công ty anh, cô là Tống phu nhân cũng phải gặp mặt chút chứ?

Mặt anh khẽ cứng lại, sau đó cười nói, “Được, đi thôi.”

Thần Hi dựa vào bờ vai anh, đặt toàn bộ cơ thể mình dựa trên người anh, đi đến một gian phòng khác.

Cửa vừa mở ra, bên trong lại cũng vang lên bài hát “Gió mặc gió, mưa mặc mưa”, còn có tiếng nói cười của con trai con gái.

“Nè, Tống Sở! Bài hát của cậu này, nhanh đến hát đi!”

“A, Tống Sở, người này là……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.