Kỷ Nguyên Xem Mắt

Chương 14




Khi tôi gặp lại Vương Thông là vào ba ngày sau, đó là một ngày thứ bảy.

Ngày làm việc của chúng tôi tương phản với mọi người, người khác thứ bảy chủ nhật được nghỉ ngơi, chúng tôi lại bận rộn nhất vào hai ngày này.

Rõ ràng là muốn xem mắt đấy, nhưng cũng phải đợi sau khi làm xong công việc đã chứ. Cho nên nếu như không có việc gì, dì Vương và chị Vu cũng sẽ xuất hiện trong hai ngày này. Vương Thông đến cùng chị Vu, lúc đó tôi đang tiếp một chàng trai. Chàng trai này chưa đến hai mươi sáu tuổi, nhưng lại sốt ruột cực kỳ: “Chị, chị xem em lớn như thế này rồi, nu như vẫn tìm không ra, thì không biết phải tìm một người như thế nào nữa.”

“Yên tâm đi, em còn trẻ trung mà.”

“Trẻ trung cái nỗi gì nữa chị. Em lại chẳng phải là mấy người đàn ông thành đạt kia, cả đời chẳng có nổi một giải Nobel, càng không có khả năng đến tám mươi tuổi vẫn có thể tìm được một em hai mươi tám tuổi đâu... Con gái mà đến hai mươi tám tuổi cũng đã xấu lắm rồi, em thèm vào!”.

Thật ngại ngùng quá, người đối diện với em năm nay hai mươi bảy tuổi đấy nhé, sắp được hai mươi tám rồi đó.

“Nhưng... nếu như không xuất hiện vấn đề gì ngoài ý muốn, ai mà chẳng phải sống đến năm hai mươi tám tuổi.” Tôi chậm rãi mở miệng nói.

“Em biết. Nhưng mà nếu như sau này, biết đâu em gặp được một người, mà cô ấy đã hai mươi tám tuổi. Chị nói xem, cái lúc xuân thì nhất của cô ấy thì em chẳng xơ múi được gì, lại đi nhìn cái khuôn mặt bà cô già của cô ấy, thế thì cũng thiệt thòi cho em quá.”

“... Thế ngoài tuổi tác ra, em còn yêu cầu gì nữa không?”.

“Đương nhiên là phải đẹp một tí, dáng người phải chuẩn, mập quá em chẳng thèm đâu, chẳng ôm nổi.”

Khuôn mặt tôi không biến sắc, nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu nghiến răng trèo trẹo rồi đó, mẹ kiếp! Cứ cho là chị đây có tấm lòng bao dung vô bờ bến, nhưng mà có cần phải lấy dao đâm từng nhát, từng nhát lên trái tim của chị đây không?

“Còn gì nữa không?”.

“Còn... ồ, công việc tốt nhất phải đơn thuần một chút. Đừng là công chức, vì quá phức tạp. Cũng đừng là người làm ở công ty nước ngoài, ở đó cạnh tranh quá kịch liệt, người tốt vào đó rồi cũng trở nên xấu xa. Tốt nhất là giáo viên, nếu như là giáo viên mầm non thì tốt quá. Đương nhiên, em biết rằng việc này khó, cho nên, nếu như cô ấy chẳng có việc làm, em cũng không để ý đâu.”

Nghe đến đây, tôi ngẩng đầu: “Tiểu Thường này, chị nhớ là em cũng chỉ mới đi làm mấy năm thôi mà.”

“Đúng, em đi học chậm, mới đi làm có ba năm.”

“Thế nếu như em tìm một người không có công ăn việc làm, cuộc sống sau này...”

“Chị yên tâm, em tuyệt đối sẽ không đối xử bất công với cô ấy đâu. Mẹ em và em đều làm trong ngành điện lực, mặc dù em mới làm việc ba năm, nhưng mà lương mỗi tháng cũng không ít. Mẹ em mỗi tháng còn cho em thêm bốn ngàn tiền trợ cấp, cho nên, chỉ cần lọt vào mắt em, cô ấy không có việc làm cũng chẳng sao.”

Mẹ kiếp, điện lực thật là lợi hại, thật là lợi hại, thật là lợi hại!

Giây phút này đây, tôi cực kỳ phẫn nộ với cơ quan này. Tôi đã từng nghe anh Hai nói, mỗi năm tiền thưởng cuối năm của ngành điện là sáu vạn, mặc dù đây là một con số bình quân, nhưng mà ít ra cũng được một đến hai vạn. Bình thường còn đủ các kiểu tiền trợ cấp, không phải nói quá khoa trương chứ đến băng vệ sinh còn được cấp nữa kìa. Đúng thật là vào làm trong điện lực, cả đời chẳng biết buồn là gì!

“Chị Hoàng, em cũng chẳng phải muốn thể hiện gì đâu, nhưng thật đó, từ hồi em còn đi học đã có người đến mai mối giới thiệu cho em rồi. Nhưng mà em lại cứ thích kiểu con gái đẹp một chút, ngây thơ một chút, đáng yêu một chút, cho nên mấy cô làm ở chỗ em, chẳng được cô nào. Nếu như chị Hoàng tìm người giới thiệu cho em, nhất định là đừng tìm một người có tính cách tốt, gia đình đàng hoàng thế này thế nọ, em chẳng để ý đến mấy thứ đó đâu, nếu như em chọn mấy người đó, em đã kết hôn từ lâu rồi. Em chỉ muốn tìm một người mà em nhìn vào cảm thấy thoải mái và phải nhỏ tuổi.”

“Nhỏ tuổi ở đây, rốt cuộc là nhỏ theo kiểu nào?”.

“Ít nhất phải nhỏ hơn em hai ba tuổi, nói chung chỉ cần là người trưởng thành, đều được tất.”

Cái khẩu vị của em cũng không nhỏ ha, thế nào, muốn tôi tìm một cô gái mười tám tuổi hả?

“Thế theo lời em, tính cách gì gì đó đều không cần phải không?”.

“Đương nhiên là cũng đừng quá ghê gớm. Có điều con gái mà, hơi ngỗ nghịch một chút cũng hay hay, giống như trong phim Cô người yêu ngỗ nghịch[1] ấy.”

[1] Cô người yêu ngỗ nghịch: Một bộ phim của Hàn Quốc.

Con người này, chắc thiếu người trừng trị đây! Tôi âm thầm liếc nhìn hắn một cái, đang định hỏi về mấy vấn đề như chiều cao cân nặng gì đó thấy chị Vu đưa Vương Thông đến. Vương Thông nhìn thấy tôi, khuôn mặt lộ ra vẻ chần chừ, đoán rằng ngày đó chắc cũng không nhìn kĩ tôi rồi.

“Tiểu Hoàng đang bận à, làm xong việc vào văn phòng chị một lát nhé.”

“Dạ vâng.”

Tôi trả lời xong, sau đó hỏi thêm Tiểu Thường mấy câu nữa, rồi chào hỏi dì Vương mấy câu, lúc này mới đi về phía chị Vu. Khi tôi đến, nhìn thấy chị Vu đang nói chuyện với Vương Thông, từ cuộc nói chuyện của hai người có thể biết được, hóa ra hai người trước đây vốn đã quen biết nhau. Chắc là chị Vu và mẹ của Vương Thông quen biết nhau. Nhìn thấy tôi bước vào, chị Vu vội vàng bảo tôi ngồi xuống, sau đó nói: “Đặng Linh Linh là do em phụ trách phải không?”.

“Dạ đúng ạ, đã giới thiệu cho cô ấy hai người rồi.”

“Đây là Vương Thông, chắc hai em đã từng gọi điện cho nhau.”

“À, xin chào, xin chào.” Tôi vội vàng chào hỏi, sau đó lộ ra vẻ chần chừ, “Hình như chị... có gặp thầy giáo Vương rồi phải không?”.

Vương Thông lúng túng ho lên một tiếng: “Hình như là vậy thì phải.”

“A, chị nhớ ra rồi! Ngày đó đó, chị và Linh Linh đi ăn cơm, lúc đó, hình như em có đi cùng một cô gái nữa thì phải?”.

Vương Thông ngượng ngùng hơn nữa, chị Vu nói: “Tiểu Hoàng, chị gọi em tới, là để nói chuyện này. Vương Thông rất thích Đặng Linh Linh, nhưng mà Đặng Linh Linh mấy ngày gần đây đều từ chối cậu ấy, em giúp chị liên lạc lại xem sao.”

“Cái này, em liên hệ thì liên hệ được liền, nhưng mà bên phía Đặng Linh Linh...”

“Tôi biết, tôi biết.” Vương Thông nói, “Thực ra là cô ấy hiểu lầm rồi. Đương nhiên, cũng không thể hoàn toàn nói là hiểu lầm được. Đúng thế, tôi đã đi gặp người khác nữa, nhưng mà thật sự chỉ có gặp mặt nhau thôi, hơn nữa là thật sự không đi không được. Đương nhiên, đây không phải là lý do, quan trọng là, mối quan hệ giữa chúng tôi không phải cũng chưa xác định sao? Chị Hoàng, tôi không biết chị có biết hay không, chúng tôi gặp nhau một tháng rồi, nhưng mà mới chỉ gặp nhau có bốn lần thôi. Cô ấy nói cô ấy phải làm cho kịp bản thảo. Tôi nghĩ cô ấy là một nhà văn, cũng không tiện làm phiền cô ấy mỗi ngày, cho nên mặc dù tôi rất muốn hẹn với cô ấy đi ra ngoài, nhưng mà cũng chỉ những khi cô ấy nghỉ ngơi tôi mới gọi cho cô ấy, còn cô ấy chẳng hề gọi cho tôi lấy một lần.”

“Nói thật là tôi thật sự rất thích cô ấy, nếu như cô ấy cho tôi một câu trả lời rõ ràng, chắc chắn là tôi sẽ không đi gặp mặt người khác đâu. Nhưng mà cô ấy cứ treo tôi như thế... Chị nói xem, tôi cũng lớn như thế này rồi, còn có thể để cho cô ấy treo trong bao lâu nữa đây? Ôi, không nói những cái này nữa, tóm lại là cũng tại tôi không tốt, tôi tìm nhiều người như vậy rồi, chỉ có cô ấy mới làm tôi hài lòng nhất, chị Hoàng, chị giúp cho tôi đi, giúp tôi nói thêm với cô ấy, tôi chắc chắn sẽ nhớ ơn chị.”

Mẹ kiếp, nhớ ơn cái đầu quỷ sứ ấy! Cái gì mà nhớ ơn tôi? Tương lai con cái tôi học trường Nhị Thập Nhất cậu sẽ cố gắng giúp đỡ sao? Bà đây còn chưa cưới xin gì, việc có con càng chưa thấy bóng dáng đâu, đợi mười mấy năm sau, khi con chị vào học trường Nhị Thập Nhất, không chừng cậu đã bị ba bệnh huyết áp cao, mỡ máu cao, đường huyết cao ép chết rồi. Cứ cho là không bị ép chết, trái tim lang sói của cậu vẫn còn nhớ đến tôi sao?

Nếu như chỉ có một mình tôi, tôi đãậu ta về rồi, nhưng giờ đây vẫn còn có chị Vu. Mặc dù tôi không hề cảm thấy chị Vu quá nhiệt tình với chuyện này, nhưng tôi cũng không thể nào không giữ thể diện cho chị Vu trước mặt Vương Thông được.

“Thôi được rồi, để chị thuyết phục thêm cô ấy xem sao, nhưng mà chị không dám hứa đâu đấy nhé, nói cho cùng thì tính cách của Đặng Linh Linh... có chút cổ hủ.”

“Tôi biết, tôi biết mà, được hay không tôi cũng đều phải cảm ơn chị Hoàng, có điều tốt nhất là phải thành công, nếu như cho tôi gặp lại cô ấy một lần nữa, thì là tốt nhất rồi!”.

Cậu em này cũng tưởng bở dữ quá ha, trước đây tôi giới thiệu Linh Linh cho cậu gặp mặt vì nghĩ rằng có thể sống một cuộc sống ổn định, thoải mái, nhưng hiện nay, với cái nhân phẩm của cậu... đừng nói cô ấy, đến tôi gặp mà còn thấy buồn nôn! Có điều, mặc dù trong lòng cảm thấy việc này không đáng làm, nhưng mà vẫn phải gọi điện thôi – một khi đã ở trong giới giang hồ, đâu thể làm theo ý mình được.

Nói thật lòng, thực sự tôi chẳng có một chút ý định nào muốn giúp Vương Thông cả, không muốn để Đặng Linh Linh có thêm bất kỳ một sự dây dưa nào với hắn ta – không chỉ là Đặng Linh Linh, tôi hy vọng tất cả cô gái đều tránh xa hắn ta ra. Theo như cách nói trên mạng, hắn ta thiếu sự huấn luyện của tiểu công! Hơn nữa tiểu công đó tuyệt đối không thể là mỹ nam, nếu không thì hời cho hắn ta quá.

Cho nên tôi gọi cuộc điện thoại này, thứ nhất là để hoàn thành nhiệm vụ, thứ hai là cũng xem như có chuyện cười mà nói chuyện, ai ngờ sau khi nghe xong Đặng Linh Linh lại thở dài, nói: “Anh ta nói như thế à?”.

“Đúng vậy, sao thế? Linh Linh, em đừng có ngốc nhé, người như thế này, chúng ta nhất định phải tránh ra cho xa một chút! Chị nói cho em nghe, Trương Tường còn tốt hơn anh ta!”.

“Không phải... Lần thứ ba khi gặp nhau, anh ta đã nắm tay em rồi.”

“Hả?!”.

“Bọn em đang xem phim, anh ta đột nhiên thò tay qua, em chẳng biết làm thế nào, hất ra mà không được, sau đó lấy cớ cởi áo khoác ra mới thoát được.”

Giây phút này đây, một tiếng “hả” tôi cũng không nói nên lời, trong lòng tôi bị hàng ngàn hàng vạn con ngựa cỏ bùn giẫm nát tơi bời rồi. Cực phẩm! Cực phẩm! Cực phẩm! Cực phẩm mà mà mà mà! Tôi đã từng gặp rất nhiều người cực phẩm, nhưng giống như kiểu Vương Thông đây, mẹ kiếp, vẫn là lần đầu tiên trong đời!

Cậu cảm thấy chẳng chi nhiều tiền, chạy nấp trong toilet cũng chẳng sao – bây giờ giá cả đang tăng vùn vụt mà!

Cậu cảm thấy Đặng Linh Linh không thể làm cho cậu an tâm hả, cho nên mới đi xem mặt hả – nói tóm lại là vì vẫn chưa xác định quan hệ mà. Nhưng mà mẹ kiếp!

Mẹ kiếp, cầm tay người ta làm gì cơ chứ!

Hắn ta cầm tay người ta, tức là thể hiện hắn thích người ta, chính là muốn xác định quan hệ rồi đó, nếu như thiết lập quan hệ trên cơ sở này, tại sao hắn lại phải đi xem mắt, còn trốn đi để khỏi tính tiền là sao?! Ồ, hắn làm như thế, rốt cuộc là hắn suy nghĩ như thế nào? Chỉ chơi cho vui hay là chỉ muốn lợi dụng?

Mẹ kiếp lại còn nói cái gì mà rất thích nữa chứ! Nói cái gì mà rất thích nữa chứ chứ chứ chứ chứ chứ!

Thề có lương tâm, các bạn nói xem, loại người như thế này tôi đã gặp lần nào chưa... Gặp rồi! Nhưng mà toàn các ông đã hơn bốn mươi tuổi, đã ly dị vợ, hơn nữa đối tượng của họ thực sự cũng quá... Chao ôi, không phải là nói xấu các cô, mà là, thực sự là không thể nào so sánh với Đặng Linh Linh được.

Nói như vậy có chút thô tục, tại sao điều kiện không tốt lại bị đối xử như vậy, những người điều kiện tốt lại không như thế?

Chà, việc này không nói như vậy được. Có điều bình thường, giả dụ nếu tôi và Đặng Linh Linh đi ra ngoài, cùng lúc muốn tìm một chàng trai giúp đỡ, số lượng các chàng trai muốn giúp đỡ Đặng Linh Linh có thể nhiều hơn tôi nhiều. Điều đó chứng tỏ rằng, với điều kiện của Đặng Linh Linh, cái tên Vương Thông kia, còn có thể đối xử với cô ấy như vậy...

Mẹ kiếp, cho dù hắn giả vờ, thì giả vờ giỏi thêm chút nữa đi!

Sau này tôi biết được, cô gái mặc áo đỏ hôm đó là viên chức, thảo nào Vương Thông muốn đi xem mặt – không phải tôi nói có thể hiểu được hành vi này của Vương Thông, mà là viên chức thực sự là rất có tiếng thơm. Sau đợt đó, tôi nói với Đặng Linh Linh: “Cô nương, chúng ta đừng có giấu giếm nữa, giống chị đây suốt ngày lang thang trong thế giới hai chiều, biết về danh tiếng của em, cũng biết tính liên tục của công việc của em, nhưng mà những người ở thế giới ba chiều làm sao mà hiểu được. Người ta vừa nghe em không có không việc chính thức liền tỏ ra sợ hãi, hơn nữa em nói lương em mỗi tháng có bốn ngàn... Người ta, haizzz, cảm thấy chẳng có gì đặc sắc, cảm thấy em chẳng có giá trị gì cả!”.

“Em đã từng có cảm giác này rồi.” Đặng Linh Linh thở dài, “Trước đây em đã gặp một người, chưa gặp mặt nhau lần nào, đã hỏi trên QQ xem em mỗi tháng kiếm được bao nhiêu, em nói năm ngàn, anh ta nói liền bắt đầu bày vẽ cho em làm thế nào để cải tiến.”

“Bày vẽ cho em cái gì? Anh ta làm nghề gì?”.

“Bán chữ.”

“Cái gì?”.

“Tức là lấy tranh chữ của người khác về bán trong quán của mình... Haizz, em cũng chẳng rõ lắm, đại khái là như thế.”

“Thế không có việc gì anh ta cũng thích viết lách hả?”.

“Không rõ lắm, có điều không nghe anh ta nói.”

“Thế anh ta bày vẽ em cái gì?”.

“Anh ta nói em đừng chỉ có viết tiểu thuyết thôi, phải viết thêm những thể loại có học vấn một chút, thể loại lịch sử, tranh thủ làm sao để giống Vu Đan[2], Dịch Trung Thiên[3].”

[2] Vu Đan: Thạc sĩ Văn học Cổ đại, Tiến sĩ về Điện ảnh học của Trung Quốc.

[3] Dịch Trung Thiên: Học giả, Nhà văn và Nhà Lịch sử học của Trung Quốc.

Tôi không còn gì để nói, thật sự không còn gì để nói, bây giờ tôi không cảm thấy Đặng Linh Linh sống khép kín nữa, tôi chỉ cảm thấy bản thân mình kinh nghiệm quá ít! Hóa ra mặc dù tôi làm ngành này, nhưng mà gặp phải cực phẩm còn thua xa Đặng Linh Linh nữa! Cùng với những người trước mặt tôi nói vợ cũ không tốt, những người đàn ông mà đưa ra yêu cầu thường vẫn hay giả bộ. Nói cách khác họ không hề cần mời tôi ăn cơm, cũng không đề cập đến bất kỳ lợi ích nào, cho nên chắc là vẫn chưa lộ rõ bản chất của h>

Có được những hiểu biết này, ánh mắt tôi nhìn Lưu Thụy Căn càng lộ rõ vẻ yêu thương hơn nữa, hôm nay tôi nhìn Lưu Thụy Căn, nhìn đến nỗi anh có chút ngại ngùng: “Em nhìn anh làm gì thế?”.

Lúc này đây, chúng tôi cũng đã hiểu rõ nhau hơn rồi, mặc dù trước mặt anh tôi vẫn căng thẳng, nhưng vẫn tốt hơn trước đây nhiều, mà lúc đó tôi cũng ở trong trạng thái hồn xiêu phách lạc, bị anh hỏi như vậy, tôi cũng to gan trả lời: “Nhìn vẻ đẹp của anh.”

Anh cười, lắc lắc đầu, tôi lại nói tiếp: “Thật đó, em cảm thấy mình thật may mắn.”

“Có nghĩa là sao?”.

“Tình yêu đầu tiên của em, có thể tìm được người như anh đây. Anh nhớ cô gái em từng kể với anh không, điều kiện của cô ấy tốt hơn em nhiều, nhưng mà mãi vẫn chẳng gặp được người thích hợp. Gặp phải những người, ôi...”

“Có thể người ta yêu cầu cao quá.”

Tôi lắc đầu, chẳng nói gì. Đúng vậy, yêu cầu của Đặng Linh Linh cũng không phải là quá thấp, trong những cuộc nói chuyện của tôi và cô ấy, tôi cũng đã phát hiện ra, cô ấy cũng đã gặp được người tương đối bình thường, nhưng mà cô ấy vẫn chưa đồng ý.

“Thật đấy, chị Hoàng à, có một khoảng thời gian em cũng đã chấp nhận số phận, em nghĩ, có thể mình sẽ không tìm được người nào đối xử với em tốt như thế nữa, nhưng mà lúc đó, em nằm trên giường và nhìn lên trần nhà, nghĩ rằng phải sống cả đời với anh ấy, luôn cảm thấy... rất thiệt thòi.”

Trong khoảng thời gian trước khi đến chỗ chúng tôi đây, cô đã từng gặp một chàng trai, chàng trai đó lương không cao, nhưng nói chung cũng có tiền đồ để phát triển, điều kiện của gia đình cũng tạm được, điều quan trọng nhất là, vô cùng quan tâm đến cô ấy, một lần ít nhất phải gọi điện ba ngày một lần.

Sau khi tích lũy được kinh nghiệm sau mấy lần gặp đàn ông cực phẩm, gặp được một người như vậy đã được xem là hiếm có rồi, có điều cuối cùng Đặng Linh Linh vẫn quyết định bỏ qua. Nhưng mà điều này không phải nói Đặng Linh Linh có tiêu chuẩn cao, yêu cầu nghiêm ngặt, xét cho cùng, cô vẫn chưa tìm được người có điều kiện tương đương với cô, nếu như cô gặp được Lưu Thụy Căn..>