Kỷ Nguyên Xem Mắt

Chương 3




“Mẹ kiếp cái sáu ngàn! Mẹ kiếp cái sáu ngàn! Mẹ kiếp cái sáu ngàn ngàn!!”.

Sau khi Trương Tường nói ra như thế, trong lòng tôi giống như có hàng vạn con ngựa cỏ đang phi trên bãi sa mạc, làm cuộn lên từng làn bụi che hết cả đất trời, hàng ngàn hạt bụi sau khi bay múa điên cuồng trên không trung, hợp lại thành hai chữ to đùng sáng lấp lánh: “Ngốc nghếch!”.

Đúng vậy, lương cơ bản của chị đây không vượt quá hai ngàn năm trăm; đúng vậy, cho đến thời điểm hiện tại, chị đây ngoài việc có một tháng thành công khi hướng dẫn lung tung cho người mang số hiệu 172 đến cho một nữ người mẫu nổi tiếng rồi được sáu ngàn hoa hồng ra thì không có lúc nào kiếm được số tiền như thế nữa; đúng thế, cái điều mà hiện nay chị đây vô cùng khát vọng là có được thêm một lần huy hoàng như thế nữa; đúng vậy, sáu ngàn thực ra cũng có thể được xem là không ít rồi...

Nhưng mà vào những giây phút này đây, tôi vẫn không cách nào che đậy được nỗi khinh bỉ ở trong lòng, mẹ kiếp cái sáu ngàn, làm ở Quảng Châu mà kiếm được sáu ngàn là cái thá gì, người ta kiếm được sáu vạn đầy rẫy ra đấy, anh lấy cái sáu ngàn ra khoe khoang với mấy người không biết gì về tình hình xã hội hả?

Được rồi, những cô thiếu nữ bình thường nói không chừng cũng bị anh lòe bịp thật, nhưng mà người ngồi đối điện với anh đấy, có thể kiếm được số tiền ấy một cách nhẹ nhàng thư thả đó! Được rồi, điều này thực sự là anh không được biết trước, nhưng cho dù là không biết trước đi chăng nữa, cũng không cần phải vừa mới gặp mặt đã vội vàng khoe khoang như thế chứ!

Quả nhiên, Đặng Linh Linh nói: “Sáu ngàn, ở Quảng Châu...”

Đặng Linh Linh đúng là người hiền hậu, trong lòng mặc dù tràn ngập cảm giác khinh bỉ nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ là ngữ khí có chút ngập ngừng, Trương Tường kể ra cũng không ngốc hết cỡ, lập tức nói, “Bình thường, cũng chỉ là bình thường.”

Đặng Linh Linh gật gật đầu, Trương Tường hình như cảm thấy rất bất mãn vì cái sáu ngàn của mình lại không làm cho hai chúng tôi ngạc nhiên, lại nói tiếp: “Nhưng mà công ty bao ăn ở cho tôi mà, sáu ngàn là lương cơ bản của tôi.”

Bụp bụp bụp!

Tôi được rằng cái mặt nạ trên mặt mình đều vỡ tan tành, ho lên một tiếng, vội vàng giơ tay vẫy người phục vụ: “Chúng ta chọn món đi, món bánh trứng của nhà hàng này rất ngon, bánh sủi cảo nhân tôm cũng ngon, tôi đã ăn cơm rồi, chỉ ăn chút bánh sủi cảo tôm là được rồi, Linh Linh, em muốn ăn cái gì?”.

Tôi có thể cảm thấy được Trương Tường cực kỳ vừa lòng đối với Đặng Linh Linh, cho nên cũng không sợ phải móc hầu bao ra, hơn nữa tôi cần phải bồi thường sự mất mát tinh thần do cái sáu ngàn kia! Đặng Linh Linh có chút do dự, vì tôi hỏi tới tấp mới trả lời: “Vậy thì cho tôi một phần bò bít tết sốt tiêu đen đi.”

Sau khi chọn thức ăn, bánh trứng đã được bưng lên, tôi ăn một cái, sau đó liền kiếm cớ rút lui. Vừa mới ra khỏi nhà hàng, tôi bỗng cảm thấy run cầm cập, ngày hôm kia mới mưa, nhiệt độ lạnh sớm hơn mọi năm, điều làm tôi căm hận chính là, trong ba tháng tiếp theo, thời tiết chỉ sẽ là càng ngày càng lạnh hơn mà thôi!

Tôi thở ra một cái, một làn hơi trắng bay ra, mẹ kiếp, chị đây mặc dù thuộc tạng người hơi béo một tí, nhưng mà chị đây cũng sợ lạnh lắm!

Tôi cuộn chặt cái áo trên người lại, trong lúc tôi đang suy nghĩ rốt cuộc nên ăn uống một cách khỏe mạnh một chút như mì sợi, hay là thoải mái ăn KFC một lần thì điện thoại đổ chuông, tôi móc điện thoại ra, không khỏi sững sờ, trên màn hình điện thoại sáng rực là ba chữ: Lưu Thụy Căn!

Mẹ kiếp, hắn ta lại gọi điện thoại vào đúng lúc này.

Có chút do dự, nhưng mà tôi cũng bắt máy: “Xin chào!”.

“Xin chào, là La Lợi phải không?”.

“Đúng rồi”.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng câu trả lời của tôi vẫn có chút sống sượng, cũng may người ta hình như còn căng thẳng hơn cả tôi, anh im lặng một lúc mới nói: “Cái đó... tôi là Lưu Thụy Căn.”

“Ờ.”

“Em có rảnh không?”.

“Bây giờ?”.

“À, a là quá đường đột, nhưng, nhưng... cái đó, ừm, đúng là bây giờ, có điều không có thời gian cũng chẳng sao cả, anh, anh...”

Có lẽ là giọng điệu của tôi quá sức kinh ngạc, anh ta nhất thời hoảng lên, nói năng lộn xộn một lúc lâu, tôi bỗng cảm thấy có chút không nỡ. Sau này tôi hồi tưởng lại khoảng thời gian này, đã từng chửi mình hàng ngàn lần, mẹ kiếp phụ nữ cứ hay mềm lòng!

“Không sao đâu, bây giờ em đang có thời gian mà.”

“À, đang có thời gian hả? Đang có thời gian thì tốt rồi, thế, thế chúng ta cùng nhau đi ăn cơm đi?”.

“Được thôi, ăn ở chỗ nào đây?”. Anh nói một quán ăn ở gần đây, tôi đồng ý, sau khi tắt điện thoại tôi liền hối hận. Tất cả mọi người quen biết với Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây, đều biết rằng, con người tôi đây có tính hay huyên thuyên, tham ăn, có việc gì cần tôi giúp đỡ, cứ lấy thức ăn ra dụ, đại đa số đều có thể đạt được mục đích.

Lương của tôi không cao, con người ta ai cũng có tính keo kiệt, việc vui vẻ nhất đó chính là ăn cơm không phải trả tiền, đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao mỗi ngày tôi đều đi xem mắt với người khác mà không hề có lấy một tiếng oán thán, ngoài công việc ra còn có thể kiếm chác được mấy món quà vặt, tại sao không vui vẻ mà làm cơ chứ?

Năm nay những bữa cơm cũng không phải đắt lắm, phần nhiều đều không vượt quá một trăm tệ, trong lòng tôi không mang nhiều cảm giác tội lỗi lắm, người ta chắc cũng không vì một chút tiền này mà đuổi theo giết tôi. Cho nên tất cả mọi trường hợp có thể ăn là tôi ăn ngay, có thể uống là tôi uống ngay, có thể lợi dụng là tôi lợi dụng ngay.

Tôi biết tính khí của mình làm người khác không vui, so với cái sự cao quý, nho nhã, đẹp kiểu thông minh, dịu dàng thì đúng là như Bắc cực với Nam cực, nhưng mà cả cuộc đời này tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ lấy ai cả, cũng chưa từng nghĩ sẽ lấy lòng người đàn ông nào hết. Về những ánh mắt của người đời, ha ha ha, Hoàng Phiêu Phiêu tôi là một người phàm tục, ăn đủ loại ngũ cốc rồi sau đó đại tiểu tiện, dành dụm lương của hai mươi năm đi làm mới đủ mua một căn hộ, cho nên thích lợi dụng, hay bắt nạt người yếu, nhưng lại sợ kẻ mạnh, chẳng lẽ như thế lại không xứng đáng có được một trái tim như bông sen trắng tinh khiết sao?

Cái gì, tôi mà không có tố chất á?

Hơ, những lời này không được nói lung tung đâu đấy!

Tôi, thứ nhất không khạc nhổ bừa bãi, thứ hai không vứt rác lung tung, đi xe buýt luôn nhường chỗ cho phụ nữ mang thai và người già, tìm người khác nhờ giúp đỡ đều biết thưa gửi, ngồi xe taxi đến nơi cần đến nhất định phải nói tiếng cảm ơn, tôi nói như vậy không phải là để tự khen tôi có tố chất quá đỗi, mà là nói tôi và bạn, và anh ấy, và một người A người B người C nào đó đi trên đường không có sự khác biệt nào về bản chất.

Tôi là một người bình thường, là một người A người B người C người D nào đó mà đạo đức không được cao thượng cho lắm, bản tính cũng không mấy thuần khiết cho lắm.

Lại nói xa chủ đề nữa rồi, tôi chỉ có điểm này là không tốt mà thôi, trước mặt người khác tôi thường không nói nhiều, làm cho người khác cảm thấy tôi khù khờ, thực ra sau cái khuôn mặt trung hậu, thành thật, ngơ ngác như cái bánh đúc của tôi thực sự có một trái tim cũng biết đập thình thịch đấy chứ.

Tóm lại, tất cả những lần bị mời ăn, bình thường tôi đều rất hoan hỉ, nhưng mà đối với Lưu Thụy Căn... Thực ra là tôi có thể từ chối, liên tục nhiều ngày không thèm liên lạc, tôi hoàn toàn có thể tìm một vài lý do để từ chối như là công việc bận quá, tạm thời không đi được, bởi vì có sự tồn tại của cha mẹ La Lợi, mặc dù tôi cũng không lạnh lùng đến mức hắt một chậu nước lạnh vào mặt người ta nhưng cũng có thể tìm lý do để từ chối cuộc hẹn lần này. Hơn nữa, căn cứ vào tình hình trước mắt, bất kể là Lưu Thụy Căn không mấy hứng thú với tôi, hay là bản thân anh ta tương đối e thẹn rụt rè, chắc chắn sẽ không hẹn tôi lần thứ hai nữa đâu.

Thực ra tôi cảm thấy lý do thứ nhất có khả năng lớn hơn, cho dù nói thế nào đi chăng nữa, Lưu Thụy Căn cũng đã ba mươi tuổi rồi. Đàn ông ba mươi tuổi, cho dù có sống nội tâm, cho dù có được cha mẹ bao bọc đến thế nào đi chăng nữa, chắc cũng đã biết suy nghĩ đôi chút về hành động của mình rồi chứ, nếu như thật sự có ý đồ với tôi thật thì không thể nào để gián đoạn một thời gian dài như thế được, nói không chừng ngày đó anh ta lấy số điện thoại của tôi, cũng có thể là vì một nguyên nhân nào không dễ nói ra chăng?

Cứ suy nghĩ như vậy, tôi càng không có hứng thú gì với bữa cơm này nữa, suy đi nghĩ lại, tôi quyết định dùng chiêu thức thường gặp nhất, tiện lợi nhất: trễ hẹ>

Cổ Long, một tác giả truyện kiếm hiệp nổi tiếng mọi thời đại có một câu nói như thế này “đàn ông bắt phụ nữ phải chờ, như thế thì chẳng phải người đàn ông tốt, còn nếu như đàn ông chờ phụ nữ thì sao? Điều đó chẳng sao cả, chỉ có điều bạn phải ghi nhớ cho rõ, đàn ông không có tính nhẫn nại, cho dù bạn có đáng giá để anh ấy chờ như thế nào đi chăng nữa, anh ấy sẽ không chờ lâu đâu”.

Đàn ông chờ phụ nữ có lẽ là do ước định mà thành, nhưng mà điều này không đồng nghĩa với việc tình nguyện đợi, đặc biệt là phải đợi loại người giống tôi.

Cũng không cần phải day dứt làm gì, tôi đến KFC ăn cây kem ốc quế và khoai tây chiên, ăn xong còn mua thêm một cốc nước hoa quả nóng, mở di động ra đọc tiểu thuyết khoảng mười lăm phút, để cho hơi lạnh của khoai tây chiên tan biến hết mới bắt đầu chậm rãi tha thẩn đến nhà hàng đó. Bởi vì hôm nay phải đi xem mắt với người ta, tôi vẫn phải mặc cái bộ đồng phục đi làm, có điều vì nguyên nhân thời tiết, tôi không mặc chiếc áo khoác kia, thay vào đó là một chiếc áo lông vịt màu đen, cho nên nhìn từ bên ngoài trông tôi có vẻ rất bình thường, có điều vừa bước chân vào nhà hàng kia, tôi liền kéo dây kéo của áo khoác lông vịt xuống, đợi đến khi tôi bước đến trước mặt Lưu Thụy Căn, tôi lại đã trở thành một mảng màu đỏ tươi.

Lưu Thụy Căn vẫn đang nghịch điện thoại, trước mặt chỉ có một cốc nước, phát hiện ra tôi, anh ngẩng đầu lên, nở nụ cười ấm áp: “Em đến rồi à?”.

“Ngại quá, bắt anh phải đợi lâu như thế này...”

“Không sao.”

Không để tôi nói xong, anh liền nói, “Tại anh hẹn quá đột ngột, em đến được là tốt rồi. Em muốn ăn gì?”.

“Đây chẳng phải quán mì sợi sao?”.

“Ừ nhỉ, vậy... Cần thêm thức ăn gì nữa không?”.

Tôi nhìn anh, trong lòng rất là nghi ngờ, cái tên Lưu Thụy Căn này có tiếng sét ái tình với tôi thật ư? Không có khả năng đó, nhưng mà tôi vừa đến trễ, lại vừa mặc bộ đồng phục đi làm, nhìn từ góc độ nào cũng đã thành cực phẩm rồi, tại sao hắn ta lại vẫn có phản ứng như thế này? Cái nguyên nhân làm anh ta bắt buộc phải gặp tôi, thậm chí là bắt buộc phải dây dưa với lớn như thế sao? Tôi vội vàng hồi tưởng lại một chút, trong ký ức La Lợi và ba mẹ cô rất giống nhau, cô thừa hưởng đôi mắt của mẹ, cái miệng của ba, cái mũi của mẹ, khung người của ba, nhìn từ góc độ nào cũng đều có thể nhận ra cô là con gái ruột của đôi vợ chồng La Thị, mà cặp vợ chồng già này cũng là tầng lớp làm công ăn lương bình thường, mặc dù có thể nói là gia đình cũng thuộc dạng khá, nhưng mà vẫn còn cách xa với cuộc sống khá giả, gia đình không có căn nhà nào cho thuê, cũng không có đất đai ở một dự án nào cả. Cặp vợ chồng già đấy lại không có thói quen mua vé số, cho nên nghĩ tới nghĩ lui, cái tên Lưu Thụy Căn này không phải là đang ngắm nghía gia thế của La Lợi rồi.

Không phải tiền tài, thế thì, có mắc nợ tình nghĩa lớn lao gì trong này hay không đây? La Lợi không nói rõ cho tôi, có lẽ bản thân cô ấy cũng không rõ, điều mà tôi được biết chỉ là Lưu Thụy Căn ở gần nhà của La Lợi, về việc làm sao mà quen biết với ba mẹ La Lợi thì không cách nào biết được.

“Sao thế?”.

Thấy tôi mãi không trả lời, Lưu Thụy Căn nói, tôi hoàn hồn: “À, không có gì, anh cứ chọn đi, chọn thêm hai món gỏi là được rồi.”

Lưu Thụy Căn gọi một đĩa gỏi mộc nhĩ, rồi lại gọi thêm một đĩa củ sen ngâm dấm đường, hai món ăn này đều bình thường, bởi vì quán ăn này thực sự là một quán ăn lâu năm, nó giống với tất cả những quán ăn lâu năm khác, ở đây buôn bán rất đắt khách, không ít khách hàng ghé qua, bởi vậy ở đây ngoại trừ một tấm bảng ghi thức ăn ra, mọi món ăn còn lại chẳng qua cũng chỉ để cho có vậy thôi.

Có điều tôi cũng không phải là một người kén ăn, có ăn là được rồi. Lúc này cũng đã qua giờ cơm, bát mì của chúng tôi cũng sắp có rồi, tôi chọn một tô mì to, vừa bê lên tôi liền vùi đầu mải miết ăn, ăn ngấu ăn nghiến, chẳng hề có một chút nữ tính nào cả.

Lưu Thụy Căn ngồi bên kia hình như có chút kinh ngạc, có điều cũng chẳng nói gì, vẫn cứ như lần trước, vừa nghịch điện thoại của mình vừa ăn mì, một lúc làm hai việc như thế, nhưng hắn ta ăn cũng không chậm, không ngờ lại kết thúc trận chiến cùng một lúc với tôi.

Cho một miếng mộc nhĩ cuối cùng vào miệng, tôi nhìn vào đồng hồ, đang định nói lời tạm biệt, Lưu Thụy Căn đột nhiên mở miệng: “Anh có thể tiếp tục hẹn hò với em được không?”. >

Tôi ngẩng ngay đầu lên, tốc độ đó nhanh quá, thậm chí còn nghe nó phát ra tiếng kêu, nhất thời tôi đành phải ôm lấy cổ - không phải là đau, mà là kinh ngạc dễ sợ luôn.

Lưu Thụy Căn có chút mắc cỡ, nói: “Anh cảm thấy em... rất hay, có thể hẹn hò thêm nữa không?”.

Trời sập, đất lở, biển cạn, đá nát!

Một tia chớp chói lòa xé toang bầu trời, phát ra thứ ánh sáng lóa mắt trong màn đêm đen mịt mùng, cái khoản lương sáu ngàn tệ của Trương Tường còn chẳng làm cho tôi bị chấn động mạnh như thế này. Nhất thời tôi không biết phải giận dữ, phải tươi cười, phải vui vẻ hay là phải đau thương.

Bao nhiêu năm rồi! Bao nhiêu năm chưa từng có người nói với tôi như vậy rồi! Không, phải là người khác giới nói với tôi những lời như thế này? Có lẽ là có, nhưng mà tuyệt đối là ở kiếp trước. Không có người nào lại không thích được ca ngợi, không người phụ nữ nào không thích được đàn ông ca ngợi. Mặc dù tôi lạnh lùng một chút, biến thái một chút, luôn đi sau thời trang một chút, nhưng trên cơ bản, tôi vẫn là một người bình thường, vẫn là một người phụ nữ bình thường, khi tôi định thần lại, khi tôi ý thức được đang xảy ra chuyện gì, đột nhiên tôi lại tỏ ra lúng túng.

Tôi cười cười với Lưu Thụy Căn, uống một ngụm nước, âm thầm hít ra thở vào: “Anh thấy em hay à?”.

Lưu Thụy Căn gật gật đầu.

“Hay ở điểm nào?”.

“Em... rất thẳng thắn.”

Mẹ kiếp! Năm đó chị đây đọc tiểu thuyết ngôn tình, nữ chính có thể ăn uống tùy tiện trước mặt nam chính đều được đánh giá là thẳng thắn, từ đó làm cho nam chính cảm thấy rất mới mẻ, trước mắt sáng rực rỡ, lúc đó đọc còn cảm thấy rất vui, rồi tự sướng, nghĩ rằng mình đây cũng phù hợp với tiêu chuẩn của nữ chính. Nhưng mà sau đó đọc nhiều rồi, cái việc tự sướng của tác giả lẫn độc giả đó, mặc dù đôi lúc cũng được cảm thấy mới mẻ, nhưng mà bản tính của đàn ông vẫn cứ thích kiểu con gái đáng yêu cơ, kiểu con gái nhìn có chút nữ tính ấy.

Thẳng thắn? T>

Lâu lâu nhìn một lần còn thấy đáng yêu, mỗi ngày đều nhìn, há chẳng phải nhạt nhẽo như ruồi nhìn thấy cơm nguội sao. Hơn nữa, những người có loại cảm khái này phần nhiều đều là các tổng tài, tổng giám đốc gặp các thục nữ lá ngọc cành vàng nhiều quá, những người đàn ông bình thường, mười người thì hết mười người là thích những người phụ nữ thuần khiết, xinh đẹp như những bông sen trắng ấy.

Sau khi tôi hiểu rõ điều này, cơ bản là không đọc tiểu thuyết ngôn tình nữa, đôi lúc cũng nghĩ đến những trường hợp tương tự như thế, chẳng qua cũng chỉ để mà cười cho vui với cái tình huống nhảm nhí đó mà thôi, ai biết được tình huống nhảm nhí đó, mẹ kiếp hôm nay lại rơi đúng trên người ta đây!

Tôi mở to mắt ra, khoé môi giật giật, chỉ thấy được trên đầu mình có một đàn quạ đen bay ngang qua, không thể nói gì hơn được nữa.

Sự chấn động này quá mạnh, mãi cho đến khi tôi quay trở lại trung tâm môi giới hôn nhân mới nhớ ra là quên mất quay lại thăm dò cặp đôi kia, tôi vội vàng gọi điện thoại cho Đặng Linh Linh, khi còn chưa kịp nhấn nút gọi, Trương Tường đã gọi điện thoại tới: “Cô Hoàng phải không? Tôi là Trương Tường đây.”

“À, xin chào xin chào, thế nào rồi?”.

“Tốt! Quá tốt rồi, cô ấy chính là kiểu người mà tôi thích.”

Đương nhiên là anh thích rồi, nhìn cái điệu bộ giống lợn của anh thế kia là tôi đã biết ngay là anh thích, nhưng mà anh thích cũng phải cần sự đồng ý của cô gái kia mới được. Tôi ậm ờ đáp lời, hỏi tiếp: “Thế à, đợi lát nữa tôi gọi điện thoại cho Linh Linh, xem cô ấy có ý gì không. Anh cảm thấy... thế có được không?”.

“Tôi cảm thấy cô ấy cũng có vẻ xuôi xuôi, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều lắm, cô ấy cũng có dự định ra nước ngoài, trong tương lai nếu như hai chúng tôi thành đôi, vừa hay đi với nhau. Đúng rồi, chị Hoàng, chị có thể cho tôi số điện thoại của cô ấy được không?”.

“Cô ấy không đưa cho anh à?”. Mẹ kiếp, chẳng thèm cho số điện thoại, thế mà ông cũng bảo là xuôi xuôi!

“Cô ấy nói để cô ấy suy nghĩ, có điều tôi nghĩ con gái thường hay mắc cỡ, để tôi chủ động một chút vẫn hơn.”