Kỷ Nguyên Xem Mắt

Chương 33




Không cần nói, buổi tối của Lưu Thụy Căn ngày hôm đó được thêm hai miếng bánh kem của Tử Kinh, đối với việc này, anh cực kỳ kinh ngạc, nhìn ánh mắt anh nhìn tôi, có thể nói là ngạc nhiên đến cực độ.

“Nhìn gì mà nhìn, có để ăn, anh còn lựa chọn cái gì nữa?!”.

Tôi chống nạnh, trừng mắt, Lưu Thụy Căn cúi đầu xuống ngay lập tức, qua một lúc mới nhìn tôi: “Phiêu Phiêu...”

“Không cần phải nói, không cần phải hỏi, em sẽ không tiết lộ cho anh bất kì điều gì cả!”.

Lưu Thụy Căn nhìn tôi một lát, rồi lại cúi đầu xuống, không hỏi, không nói gì nữa thật. Nhìn anh thờ ơ như vậy, tôi lại chịu đựng không nổi, đợi anh ăn xong hai miếng bánh kem đó, tôi khẽ hỏi: “Anh không hỏi gì... thật à?”.

Lưu Thụy Căn ngẩng đầu, nở nụ cười: “Em muốn anh hỏi, anh sẽ hỏi, em muốn anh không hỏi, anh sẽ không hỏi.”

Lúc này đây, lòng tôi rối bời. Mẹ kiếp, thực sự là tôi muốn nói ra hết cho đỡ bực bội, nhưng mà thái độ của anh từ tốn, độ lượng như thế, tôi nói thế nào đây hả trời?!

“Thế thì, Phiêu Phiêu, có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? Cho dù là chuyện gì, chúng ta cũng đều có thể giải quyết được hết, đúng không?”.

Sống mũi tôi cay cay, suýt nữa thì chảy nước mắt, có nhiều lúc, sự dịu dàng của đàn ông có thể làm chết người là như thế đấy. Tôi cúi đầu, kể cho anh quá trình sự việc với thái độ của học sinh tiểu học khi nhận tội: “M anh Hai nói để anh ấy trả, nhưng làm sao em có thể làm như thế được. Nếu như là sáu trăm thì thôi em đành làm người mặt dày vậy, nhưng đó là những sáu ngàn tệ, cho dù Nhị ca ca không để ý lắm, em cũng không làm như thế được... Xin lỗi...”

“Em xin lỗi cái gì?”.

“Xin lỗi... Em đã từng nói là phải tiết kiệm tiền.”

“Mục đích của việc tiết kiệm tiền là tiêu tiền mà, bây giờ để em tiêu đi, có liên quan gì đâu?”.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh mỉm cười: “Hơn nữa, nếu như tính là nợ cũ, nợ của anh còn nhiều hơn em ấy chứ, thế có cần phải quỳ gối trên tấm ván giặt quần áo xin lỗi không nhỉ?”.

Tôi lắc lắc đầu, ôm lấy eo anh, cố gắng giấu mình vào trong lòng anh nhiều hơn một chút. Giây phút này đây, tôi không nghĩ đến người yêu cũ của anh nữa, cũng chẳng nghĩ gì về hiện thực trong tương lai nữa, chỉ cảm thấy rằng, hai chúng tôi ở bên nhau, thì người kia chính là cả đất trời của người này rồi.

Tôi có thể bỏ qua những khuyết điểm của anh, anh cũng có thể bao dung những lỗi lầm của tôi, đây chắc là kiểu mẫu tốt nhất về cách xử sự của hai người khi sống bên nhau.

Hai ngày hôm sau, khi tôi bình phục trở lại sau số tiền sáu ngàn tệ, khi tôi cho rằng La Lợi cũng đã có thể bình tĩnh trở lại sau chuyện đó, tôi gọi điện thoại cho cô ấy, tôi gọi ba lần liền, điện thoại đổ chuông hơn hai mươi lần mới có người nghe máy.

“Tao muốn gặp mày.” Tôi không đợi La Lợi trả lời, nói luôn, “Nhất định phải gặp, bây giờ mày có nhà không? Tao qua tìm mày.”

“Tao không...”

“La Lợi, tụi mình là chị em bao nhiêu năm nay, đừng nói những lời mất tình cảm như thế.”

“Thế mày có bao giờ nghĩ rằng mày làm tổn thương tình cảm của tao chưa hả?”.

“Mày biết rõ tại sao tao lại nói như thế mà.”

La Lợi trầm ngâm ở đầu dây bên kia, còn trái tim tôi thì thực sự đã rớt xuống vực sâ cái sự trầm ngâm này, hoàn toàn có thể khẳng định những điều mà chúng tôi đã dự đoán.

“Tao qua tìm mày.”

“Tao không có nhà.”

“Thế mày nói địa điểm đi.”

“... Tử Kinh...”

Khóe miệng tôi giật giật: “Tao không muốn đến Tử Kinh.”

Mẹ kiếp chứ, cả đời này chị cũng không muốn đến đó nữa!

“Vậy thì đến Âu Nhã đi.”

Tôi há miệng định nói gì đó, có điều cuối cùng lại chẳng nói ra. Buổi tối, tôi và La Lợi gặp nhau ở Âu Nhã, công việc này của chúng tôi không có thứ bảy hay chủ nhật gì cả, cho nên đối với những ngày làm việc trong tuần tôi không hề mẫn cảm chút nào, sau đi đến đó mới phát hiện ra, đã không còn chỗ ngồi nữa rồi. Tôi gọi điện cho La Lợi thông báo tình hình, La Lợi nói: “Không sao đâu, mày đợi tao một chút, tao tới liền.”

Cô ấy nói tới liền, quả nhiên là như thế, hơn nữa còn tự lái xe qua đây, một chiếc xe ô tô nhỏ màu đỏ, tôi nhìn không rõ hiệu gì, nhưng trông có vẻ rất đẹp.

“Chị có thẻ VIP ở cửa hàng bọn em, còn có phòng riêng dự phòng chứ hả?”.

La Lợi cầm ra một cái thẻ màu bạc, người phục vụ đó nhận thẻ rồi nói: “Chỉ còn phòng riêng lớn thôi.”

“Cũng được.”

“Giá thấp nhất của phòng riêng lớn là sáu trăm năm mươi tám tệ.”

La Lợi hờ hững gật đầu, tôi nghe nói đến số sáu trăm năm mươi tám tệ đang muốn ngăn cản, nhưng nhìn dáng vẻ của cô ấy, tôi không dám mở miệng.

“Nói trước nhé, lần này mày phải trả tiền rồi mới được bỏ đi đấy nhé.”

“Nói số tài khoản của mày cho tao đi.”

“Cái gì?”.

“Lần trước chắc mày bán không ít máu, nói số tài khoản đi, tao chuyển qua cho mày.”

La Lợi cởi áo khoác ra, đứng tựa vào ghế sofa, hờ hững nói, tôi nhịn rồi lại nhịn, nhịn, nhịn nữa, nhịn mãi, nhịn cho đến cuối cùng không nhịn được nữa: “La Lợi, mày thay đổi nhiều quá.”

“Đó là vì tao có tư cách để thay đổi.”

“Mày...”

“Chọn đồ ăn trước đi, giới thiệu cho mày ở đây có bánh kem quả việt quất, cho dù bây giờ mày đang giảm béo, cũng có thể ăn được.”

Nói thật là, bây giờ tôi rất muốn lấy thực đơn đánh vào mặt cô ấy, nhưng tôi nhìn thấy người phục vụ đứng bên cạnh, rốt cuộc tôi cũng nhịn được: “Tùy thôi, chỉ cần mày trả tiền là được.”

Cái sự trơ lì của tôi, La Lợi hình như chưa nghe thấy gì, cô chọn một ấm trà hoa, hai phần bánh kem, sau đó là trái cây, rau, salad mỗi thứ một phần. Phục vụ ghi chép xong, đọc lại những món đã chọn một lần, sau đó nói: “Chị ơi, những món chị chọn vẫn chưa đến mức chi phí thấp nhất.”

“Chị biết, để lát nữa rồi tính.”

La Lợi khoát tay, người phục vụ đó đi ra ngoài.

“Rốt cuộc là mày định làm thế nào hả?”. Đối với La Lợi, tôi không cần phải giả vờ giả vịt, lần này cũng không cần vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề luôn.

“Cái gì mà định làm thế nào?”.

“La Lợi, mày đừng giả vờ ngốc nghếch nữa, mày hiểu ý của tao, chẳng nhẽ đây chính là thứ tình yêu mày muốn sao? Mày cảm thấy đó thật sự là tình yêu sao?”.

“Có gì đâu mà không phải là tình yêu?”.

“Có gì đâu mà không phải?”. Tôi lạnh lùng cười lên hai tiếng, thở dài thườn thượt, không thể nào kiềm chế được nữa,đánh mạnh vào mặt bàn, “Mày đọc tiểu thuyết lãng mạn nhiều quá đâm ra ngu si luôn phải không hả? Có phải mày nghĩ rằng, anh ta như nam chính trong tiểu thuyết, sẽ bị cảm động bởi sự si tình của mày? Mày yêu anh ta, rất yêu, rất yêu, thế là mày đợi anh ta một năm hai năm ba năm mười năm! Giúp anh ta nuôi con, con lớn lên trở thành thiên tài, tự đi tìm bố nó được. Sau đó khi bố nó đột nhiên phát hiện ra mình có một người con trai như thế, sung sướng muốn điên lên, sau đó nhớ lại ngày xưa, bỗng nhiên tỉnh ngộ, người mà anh ta yêu là mày? Mẹ kiếp, mày cảm thấy việc này có khả năng xảy ra không? Mười năm nay anh ta không biết là anh ta yêu mày, không nhớ đến mày, nhìn thấy con trai bỗng nhiên lĩnh ngộ ra? Được rồi, cứ cho là như thế thật đi, nhưng mà mười năm sau mày bao nhiêu tuổi rồi hả? Ba mươi bảy! Mẹ kiếp, nữ chính trong tiểu thuyết đều mang bầu lúc mười bảy tuổi, hai mươi bảy tuổi trùng phùng với nam chính! Mày muốn chơi trò này, trừ phi đầu thai chào đời lại.”

“Sẽ không như thế.”

Tôi nói một hơi, chỉ cảm thấy cổ họng khô không khốc, đang định uống miếng nước để có sức nói tiếp, La Lợi bỗng nhiên lên tiếng, tôi ngơ ngác, hỏi theo phản xạ: “Cái gì?”.

“Sẽ không có con đâu.”

“Cái gì mà sẽ không có con, mày nghĩ tao nói về chuyện sinh con là thiên tài là thật...”

“Tao đặt vòng rồi.”

“Đặt vòng?”. Đầu óc của tôi đông cứng lại, nhất thời chỉ biết nói lại câu đó như một con vẹt.

“Đúng thế, cho nên, sẽ không có con đâu.”

Tôi há hốc mồm, lại há hốc mồm, nhưng cuối cùng, vẫn không hề phát ra âm thanh nào. Mặc dù tôi không hiểu lắm về mấy thứ này, mặc dù tôi không phải là một người y tá chuyên khoa nào đó, nhưng tôi cũng biết, loại vòng đó, không phải ai cũng đặt được đâu. Người đặt vòng, đại đa số là những ai nào? Là những người phụ nữ đã kết hôn, là những người phụ nữ đã sinh con rồi. Còn bình thường, những người chưa sinh con, lại đang chuẩn bị có con, sẽ không dễ gì đi đặt cái thứ đó trong người, nếu không trên diễn đàn, sao lại có nhiều topic trên diễn đàn than thở rằng, có nhiều biện pháp tránh thai, chưa kịp làm đã dính rồi, hoặc là bỗng nhiên xảy ra sự cố ngoài ý muốn, vội vàng uống thuốc ngừa thai khẩn cấp.

Tôi không biết đặt vòng rốt cuộc ảnh hưởng lớn như thế nào, nhưng tôi biết rằng chắc chắn là có ảnh hưởng, La Lợi mới hơn hai mươi tuổi, cô vẫn chưa kết hôn, chưa sinh con lần nào, điều này đối với cô ấy, chắc chắn là không tốt rồi. Một tia chớp lóe lên trong đầu, một cảnh tượng hiện ra lại trong trí nhớ của tôi: “Là ngày hôm đó... là ngày mà tao gặp mày trong bệnh viện ấy hả?”.

“Là ngày hôm sau.” La Lợi tự cười chế nhạo, “Đặt vòng không phải là bệnh cần khám gấp, buổi tối không ai làm cho tao, cho nên buổi sáng hôm sau tao phải tới làm lại.”

Ước gì tôi có thể gõ vào đầu óc mình vài cái, tôi uống nhầm thuốc gì hay sao vậy trời? Rõ ràng ngày hôm đó đã cảm thấy La Lợi có gì đó không bình thường, tại sao không hỏi thêm vài câu? Nếu như lúc đó ngăn cản cô ấy...

“Mày có ngăn cản tao cũng vô ích thôi.” Tôi và La Lợi quen nhau quá, tôi đọc được suy nghĩ của cô ấy, đương nhiên là cô ấy cũng có thể đọc được suy nghĩ của tôi. Cô ấy uống một ngụm nước, lại chậm rãi cất tiếng, “Sớm muộn gì tao cũng phải đi đặt mày ạ.”

“Không cần thiết phải như thế mà, bọn mày có thể dùng các biện pháp khác mà.” Tôi đang nói, người phục vụ đẩy cửa bước vào, tôi đành phải đợi cô ấy để thức ăn xuống bàn đi ra ngoài, mới nói tiếp, “Bao gì gì đấy, thuốc tránh thai gì gì đấy, thời kì an toàn gì gì đấy, chúng mày hoàn toàn có biện pháp khác mà.”

“Tao uống thuốc bị dị ứng, mà anh ấy, lại không thích dùng bao.”

... Tôi thề, nếu như bây giờ có Joseph ở đây, tôi nhất định sẽ hất đĩa bánh kem này lên mặt anh ta, nhưng mà bây giờ, trước mặt tôi chỉ có La Lợi mà thôi. Đối diện với cô ấy, bây giờ đến sức lực la hét tôi cũng chẳng có nữa rồi, tôi đờ đẫn khoét một thìa bánh kem, để mặc cho mùi vị ngọt ngào, béo ngậy lan tỏa trong miệng, khi cảm thấy trong miệng không đắng nghét lắm nữa mới mở miệng nói tiếp: “Có đáng không?”.

“Tao cũng chẳng biết nữa.”

Tôi nhìn cô ấy, cô ấy nhìn tôi, qua một lúc, cô ấy lấy từ trong túi ra một gói thuốc lá, rút ra một điếu, châm lửa. Trước đây La Lợi chưa bao giờ hút thuốc, vì việc này mà đã có lần cảm thán rằng: “Trong phim ảnh, thường xuyên xuất hiện người con gái ngồi hút thuốc một cách thanh lịch, thực ra cái sự thanh lịch đó đánh đổi sức khỏe của mình. Hút thuốc nhiều quá, tay sẽ vàng, răng sẽ đen, mày có gặp người con gái nào tay vàng răng đ thanh lịch chưa? Nói gì thì nói, tao tuyệt đối sẽ không bao giờ hút thuốc, cái sự thanh lịch đó có thể thể hiện ở rất nhiều phương diện khác mà.”

La Lợi sinh ra đã thích làm đẹp, nhưng mà cô ấy cũng rất chú ý đến sức khỏe của mình. Trong trí nhớ của tôi, cô ấy rất ít khi đi ngủ sau mười hai giờ, tôi có thể vì vẽ một quyển truyện tranh, hoặc là đọc một quyển tiểu thuyết đến thức đêm, còn cô ấy, cho dù nhảy nhót trong vũ trường, cũng sẽ về nhà lúc mười một giờ hơn, sau đó vệ sinh tắm rửa, và sẽ lên giường nằm ngủ lúc mười hai giờ. Cho dù là đi trễ bị trừ tiền thưởng, cô ấy cũng phải ăn sáng đã. Để giữ gìn vóc dáng, cô ấy không dám ăn nhiều, nhưng lại tuyệt đối sẽ không đối xử tệ bản thân. Nói theo lời của cô ấy là: “Tao ăn ít, nhưng tao ăn ngon, có chọn lựa.”

Việc duy nhất cô ấy làmmà có hại cho mình, e rằng chỉ có việc trang điểm, nhưng cho dù có như thế, cô ấy cũng sẽ cố gắng mua loại mỹ phẩm tốt: “Nói là thiên nhiên một trăm phần trăm, thực ra làm gì có loại nào mà thiên nhiên trăm phần trăm như thế, có điều viết ra trên sản phẩm như thế, vẫn luôn cảm thấy an toàn hơn một chút.”

Cô ấy kiếm tiền không nhiều như Đặng Linh Linh, nhưng cô chi tiêu rộng rãi cho bản thân mình hơn Đặng Linh Linh, và cũng biết làm thế nào để chăm sóc bản thân mình hơn Đặng Linh Linh. Mà giờ đây, cô ấy lại hút thuốc, hút thuốc trông rất thanh lịch, nhưng lại làm hại bản thân mình.

Tôi nhìn khói thuốc cô ấy nhả ra, không biết phải nói gì, trước khi đến đây, thực ra tôi có rất nhiều điều muốn nói với cô ấy, nhưng mà bây giờ, tôi phát hiện, thực ra không có tác dụng gì nữa rồi. Có lẽ là không phải cô ấy không biết, mà là, đã không thể nào khống chế bản thân mình được nữa.

“Mày biết gần đây tao sống cuộc sống như thế nào không? Tao ở Tử Kinh, căn phòng đó một đêm một ngàn tám trăm tệ. Mỗi sáng ăn buffet ở Tử Kinh, lần đầu tiên tao biết rằng, đồ ăn tự chọn hóa ra có nhiều loại như thế, đồ ăn tự chọn hóa ra là có thể ngon như thế. Tao vào tiệm chăm sóc sắc đẹp ở đó mát-xa mặt, làm tóc, tao đẹp ra, đến bây giờ tao mới biết, kĩ thuật trang điểm của tao trước đây mới vụng về làm sao. Mày còn nhớ trước đây tụi mình đi ăn cơm Tây, mặc dù không nói ra miệng, nhưng đều luôn tính nhẩm xem chi phí hết bao nhiêu không? Nhưng bây giờ thì không cần, tao cũng sẽ không tính làm gì, tao có thể thoải mái boa cho phục vụ một trăm đồng. Mày nhìn thấy chiếc xe lúc nãy tao lái rồi đó, không phải là xe loại tốt gì, nhưng cũng phải hơn hai mươi vạn. Mày nói tao có đáng không? Cuộc sống này của tao bây giờ, có nhiều người chắc cả đời cũng chẳng có được cuộc sống này, cho dù tao c hết sức, cả đời này cũng không thể nào đạt được mục tiêu.”

“Nhưng mà mày không vui.”

La Lợi lại nở nụ cười mỉa mai: “Vui vẻ là cái thá gì? Đáng được bao nhiêu tiền? Hơn nữa, mày làm sao mà biết được rằng tao không vui? Đi đâu tao cũng được bao nhiêu người tôn trọng, mày thấy đấy, đến việc đến nơi này, tao cũng có thể có được một phòng riêng rộng lớn này rất nhẹ nhàng. Được người khác tôn trọng, việc gì mà tao phải không vui cơ chứ?”.

Tôi không nói gì cả, La Lợi ngừng một chút rồi lại nói tiếp: “Anh ấy còn nói mua nhà cho tao, mày cũng biết giá nhà bây giờ rồi đấy, nếu chỉ có mình tao, e rằng phải làm nô lệ cho nhà cửa hai ba chục năm nữa. Nếu như tao lấy một người chẳng có tài cán gì, chẳng có tiền đồ gì cả, biết đâu được, muốn làm nô lệ cho nhà cửa cũng làm không nổi nữa.”

“Mày đang thuyết phục tao hay là đang thuyết phục bản thân mày đấy?”.

“Tao chỉ là đang kể lại sự thật mà thôi. Mày có biết trước đây vì sao tao luôn muốn có một tình yêu hoàn hảo không? Cho dù ngay cả bản thân tao cũng biết rằng điều đó thật nực cười và ấu trĩ, nhưng mà tao vẫn kiên trì, mày có biết không hả?”.

Tôi lắc lắc đầu, nhìn chằm chằm vào cô ấy: “Tao không biết, nhưng mà tao tin là có lý do.”

“Đúng thế, lý do, một lý do mà ngay cả bản thân tao cũng thấy rất nực cười.” La Lợi dập tắt điếu thuốc trong tay, “Mày biết trước đây tao đã từng yêu một lần, nhưng mà mày không biết tình yêu trước đây của tao là một tình yêu như thế nào đâu, bây giờ nghĩ lại, lúc đó đầu óc mình như có vấn đề, suýt nữa thì trốn đi theo anh ta. Không, nói chính xác là bọn tao đã trốn đi với nhau rồi, có điều kết thúc trước thời hạn.”

La Lợi chậm rãi kể, một câu chuyện cũ rích, thường hay gặp. Câu chuyện hay xảy ra giữa nữ sinh xinh đẹp và nam sinh tài giỏi. Khi đó, La Lợi rất đẹp, rất thuần khiết mà lại rất vụng về, ngồi cùng bàn lại là một nam sinh cao to đẹp trai, học thể dục rất giỏi.

Nữ sinh và nam sinh ngồi cùng bàn với nhau lâu ngày như vậy, tự nhiên sẽ xảy ra chuyện gì đó, mà chút tình cảm đó, chắc chắn là cũng không thể nào qua mắt nổi thầy cô giáo và phụ huynh. Thế là, bị cảnh cáo này, bị cấm đoán này. Hai người bị đổi chỗ, để không thể nào với nhau được nữa.

E rằng trong thế giới của những người trưởng thành cũng như vậy, những cặp đôi yêu thương nhau bị chia rẽ càng yêu thương người kia hơn theo bản năng, huống chi là đôi bạn trẻ đang ở lứa tuổi yêu đương kia.

Đau khổ đã từng, bị dày vò cũng đã nếm trải, thế là bắt đầu bàn nhau bỏ trốn. Âm thầm chuẩn bị, cẩn thận che giấu tung tích, sau đó lợi dụng cơ hội đi học rời khỏi thành phố này. Nếu như cứ thế phát triển tiếp, hai người có lẽ đã trở thành một câu chuyện truyền thuyết, nhưng điều có thể xảy ra hơn nữa, sẽ trở thành một đôi uyên ương không hạnh phúc, bởi lẽ, ngay ngày thứ nhất bạn trai kia đã hối hận. Bạn trai đó hối hận bản thân mình quá lỗ mãng, hối hận về hành động của mình, hắn ta cảm thấy mình thật sự là đang đùa chơi cho vui.