Kỷ Nguyên Xem Mắt

Chương 45




Tôi nghe một cách hào hứng, muốn nói ra theo trực giác của mình: “Chẳng nhẽ chỉ yêu một lần thôi, mà có thể làm cho chim se sẻ biến thành phượng hoàng sao?”.

Có điều lý trí nói cho tôi biết, những điều chị Vu nói cũng có mấy phần đúng, cũng giống như các ngôi sao tạo scandal vậy, mượn cơ hội đó để nổi tiếng, bạn cũng thấy rồi đấy, những ngôi sao mới nổi tạo scandal, đảm bảo sẽ trở thành một ngôi sao nổi tiếng lừng lẫy, ít nhất cũng phải nổi tiếng hơn anh, vì sao ư? Thứ nhất là người ta có sức ảnh hưởng hơn, thứ hai cũng là nâng thứ hạng của mình lên. Tìm một người chẳng có tiếng tăm gì cả, người khác không biết thì không nói làm gì, tự mình làm ồn ào lên cũng chẳng hay ho cho lắm.

Mà tại sao các ngôi sao nữ lại thường có duyên với con của các đại gia, điều thứ nhất là bởi vì người ta xinh đẹp. Nhưng những người con gái xinh đẹp lại rất nhiều, nhưng chưa chắc là ai cũng có thể trở thành ngôi sao, mà cũng không phải là mỗi ngôi sao đều đẹp vô cùng đâu nhá, có rất nhiều người chỉ có thể nói là thanh tú, có cô thì cũng tạm được, hoặc có cô thì biết trang điểm, cho nên điều quan trọng vẫn là, người ta có cơ hội!

May nhờ có La Lợi ban phước, tôi bây giờ không nói là hiểu được hết tất cả những người có tiền, nhưng từ Joseph, tôi cũng biết được chút ít. Họ có tiền, cho nên khi đứng trước mặt người khác, họ có thể ung dung hơn, sang trọng hơn, phong độ hơn. Bất kể anh ta có bao nhiêu tiền, bất kể anh ta biết nói mấy thứ tiếng, bất kể anh ta có phong độ ngời ngời như thế nào đi chăng nữa, anh ta cũng chỉ là một con người.Cũng phải ăn cơm, cũng phải đánh rắm, cũng phải tiểu tiện, cũng có lúc cứng cũng có lúc mềm! Cho nên lâu ngày họ cũng nảy sinh tình cảm với nhau, cũng sẽ cảm động, cũng sẽ thay tâm đổi tính, cũng sẽ biết chửi bậy.

Trong đó, cái việc thay tâm đổi tính có thể làm điêu luyện hơn người ình thường một chút, đương nhiên là điều này không cần phải thảo luận ở đây.

Nói tóm lại, ý của chị Vu chính là, tôi và Lưu Thụy Căn quen biết nhau thì cuối cùng cho dù không có kết quả gì, nhưng trong quá trình này, thể nào tôi cũng quen biết được một vài người giàu có, thể nào cũng làm quen được với những nhân vật mà trước đây không thể nào làm quen được, nếu như tôi có đủ thủ đoạn để nắm bắt cơ hội đó, không được như cá vượt vũ môn, nhưng cũng là dự tính cho mình trước một con đường. Nhưng quan trọng là, cả người từ trên xuống dưới của Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây, có chỗ nào thể hiện được việc tôi có thủ đoạn đây?

“Sếp ơi, chị đánh giá em cao quá.”

Cuối cùng, tôi cũng chỉ có thể kịp thời thổ lộ ra câu nói này, chị Vu trừng mắt nhìn tôi, dì Vương ở bên cạnh nói: “Phiêu Phiêu, cháu cũng không còn nhỏ nữa.”

Tôi trầm mặc, ẩn ý của câu nói này tôi hiểu rõ lắm chứ, cháu cũng không còn nhỏ nữa rồi, không phải lứa tuổi có thể thích làm gì thì làm nữa rồi, phải trưởng thành, phải biết dùng thủ đoạn. Những điều này đều không sai, nếu như vào thời gian khác, đổi một cách làm khác, có lẽ tôi đã không bài xích cách làm này. Tôi cũng biết điều kỳ diệu của tiền bạc, tôi cũng biết sự thoải mái của những tháng ngày xông xênh. Hơn nữa, tôi chỉ có yêu người ta một lần thôi, mấy năm gần đây, các bé ở trường mầm non cũng đã bắt đầu biết yêu, học sinh cấp hai mới mười ba tuổi đã bắt đầu chê bai bản thân mình già rồi. Người hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, đừng nói là yêu một lần, chỉ cần chưa có chồng chưa có bạn trai, cho dù có đến mấy quán bar tìm tình yêu một đêm thì đã sao nào? Đó cũng là sở thích cá nhân của tôi!

Nhưng mà tôi không thể, tôi không thể làm như thế này, thậm chí khi tôi nghĩ đến việc, tôi có cảm giác buồn lòng không thể nói ra được. Chị Vu nói: “Phiêu Phiêu, chị biết giữa hai bọn em chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, bây giờ chị cũng không biết khuyên em thế nào, nhưng mà, có những việc, khi mình đã bỏ lỡ, có khả năng vĩnh viễn sẽ không còn cơ hội nữa.”

Tôi tiếp tục chường cái mặt bánh đúc của tôi ra, khi đối diện với chị Vu cũng như thế này, khi đối diện với Lưu Thụy Căn cũng như thế này.

“Nói như thế tức là anh hy vọng một nửa còn lại của anh là một cô gái có chiều cao khoảng một mét sáu mươi lăm, cân nặng từ năm mươi đến năm mươi ba ký, đại học, khoảng hai mươi bảy tuổi, biết nấu nướng, chịu đựng được cực khổ, làm việc ở văn phòng phải không?”.

Tôi cầm lấy quyển sổ ghi chép lúc nãy, đọc to rõ ràng đàng hoàng một lượt, Lưu Thụy Căn ngồi đối diện với tôi gật gật đầu, nói với vẻ mặt cũng rõ là đàng hoàng: “Tốt nhất là làm công việc môi giới hôn nhân.”

“Tôi cảm thấy yêu cầu này hơi khó, trung tâm môi giới hôn nhân ở thành phố này mặc dù không ít, nhưng những người làm văn phòng ở đó đều là phụ nữ đã có chồng, nếu như anh muốn dạng phụ nữ này, có thể vào mấy trang web lớn, ví dụ như zhenai.com, Duyên lành thế kỉ.”

“Như vậy không đúng thì phải, hình như em đang giới thiệu anh ra nơi khác?”, Lưu Thụy Căn cố ý tạo ra thái độ kinh ngạc.

Trong lòng tôi cười nhạt, âm thầm hít thở một hơi, mới không để bộc phát ra ngoài: “Anh suy nghĩ nhiều quá, anh Lưu à, làm sao tôi có thể giới thiệu anh qua nơi khác được chứ? Tôi chỉ nói cho anh tình hình bây giờ thôi, ví dụ như anh nói muốn tìm một tiếp viên hàng không, thế thì tôi chỉ có thể khuyên anh đến công ty hàng không sẽ dễ dàng hơn một chút. Một ví dụ khác nữa nếu như anh nói anh muốn tìm một người đồng tính, thì ngoài Thái Lan ra, tôi chỉ có thể giới thiệu cho anh mấy quán bar thôi. Còn nữa, nếu như anh muốn tìm những đối tượng biến thái, thế thì tôi khuyên anh nên vào những trang mạng sex bạo lực, lên đó nói chuyện sẽ tốt hơn đấy.”

“... Không cần phải như thế đâu, anh tự cảm thấy rằng bản thân mình vẫn rất bình thường.”

“Việc đó, anh Lưu này, tôi đành phải chỉnh đốn lại anh một chút thôi. Chẳng nhẽ đồng tính luyến ái là không bình thường sao? Khoa học chứng minh, đồng tính luyến ái chỉ là bị đột biến gene, không phải là họ không bình thường, thực ra có rất nhiều người bị đột biến kiểu này, căn cứ theo sự nghiên cứu của nước ngoài, năm mươi phần trăm phụ nữ có khuynh hướng đồng tính, sở dĩ họ không lấy được những người đồng tính chỉ bởi vì họ không có cơ duyên, bởi vì sự hạn chế của xã hội, mà theo như sự phát triển của xã hội hiện nay, tin tôi đi, đồng tính luyến ái sẽ ngày càng nhiều, nếu như anh còn giữ cái tư tưởng như bây giờ đây, mười năm hai mươi năm sau chắc chắn anh sẽ bị liệt kê vào hàng ngũ lạc hậu, hoặc bị nói là người bất thường rồi đấy. Về việc biến thái... có người thích ăn tỏi, có người thích ăn ớt, anh nói thử xem, người thích ăn ớt bất bình thường hay là người ăn tỏi bất bình thường nào? Thực ra đều không phải, mà là anh suy nghĩ nhiều quá, khi vận động trên giường, có người thích phụ nữ nằm trên có người thích đàn ông nằm trên, có người thích làm từ phía sau, có người thích liếm người ta từ đầu đến chân, có người chỉ thích tấn công một bộ phận nào đó, mà còn có những người thích những cách rất đặc biệt nữa kìa, đây là bản năng của một con người. Chỉ cần họ không vi phạm pháp luật, không ép bức, không liên quan đến đạo đức, thế thì những điều này đều bình thường, chỉ là quan niệm truyền thống của nước ta còn trói buộc con người nhiều quá, cho nên người khác vừa nghĩ đến chuyện này là cố gắng bài xích nó, thực ra, để theo đuổi niềm vui, miễn sao đừng làm tổn thương người khác thì có việc gì mà lại không làm được cơ chứ?”.

Tôi nói xong, uống một ngụm trà, chậm rãi tổng kết: “Anh còn giữ những quan niệm đó, anh Lưu này, anh sẽ mất đi rất nhiều niềm vui đấy.”

Lưu Thụy Căn thực sự bị kinh ngạc, mồm miệng anh há hốc hết cả ra, cũng chẳng nhớ để giả vờ giả vịt nữa, mãi một lúc sau mới nói: “Phiêu Phiêu, anh không biết là em, em, em... lại có khiếu ăn nói như thế này.”

Tôi thầm cười nhạt trong lòng, điều anh chưa biết còn nhiều lắm đấy, chuyện nhỏ, chị đây ngày nào chẳng lang thang trên thế giới hai chiều, lý luận kiến thức đâu phải để cho loại người ở thế giới ba chiều như anh có thể so bì được? Đừng nói đàn ông hay là phụ nữ, đến cả người thú, mẹ kiếp, chị đây cũng gặp rồi!

“Cô Hoàng! Anh Lưu, mong anh hãy gọi tôi như thế, bây giờ chúng ta đã không có bất kỳ quan hệ nào nữa rồi, xin anh đừng gọi tôi theo kiểu thân mật như thế nữa, nếu không, tôi sẽ hiểu lầm đó.”

“Tôi sẽ hiểu lầm rằng anh không biết điều.”

Câu nói này không hề khách sáo chút nào, ánh mắt Lưu Thụy Căn tối sầm lại, trên mặt thể hiện rõ sự đau khổ, một lúc sau mới thở dài: “Được rồi, cô Hoàng, cô nói thế nào thì cứ làm như thế ấy.”

“Quay trở lại với vấn đề ban đầu. Tôi sẽ cố gắng sắp xếp cho anh gặp gỡ một vài đối tượng, nhưng mà anh phải biết rằng, người hoàn hảo một trăm phần trăm là không có, cho nên có một vài đối tượng có thể là sẽ không hợp ý anh cho lắm, theo cá nhân tôi thì tôi kiến nghị anh nên thử gặp hết mấy người đó. Bởi vì có rất nhiều ví dụ người đến đây đưa ra yêu cầu một kiểu, nhưng cuối cùng lại tìm được một người hoàn toàn chẳng có gì giống với những yêu cầu mình đưa ra, trước kh thử, làm sao mà anh biết được con cua có ngon hay không? Cũng giống như thế, trước khi qua lại với nhau, làm sao mà anh biết được người đó có hợp với anh hay không, đúng không nào?”.

Lưu Thụy Căn trầm ngâm một lúc, sau đó mới khó khăn nói ra hai chữ: “Được rồi.”

“Thế lúc nào anh có thời gian?”.

“Gần đây sau khi tan tầm, tôi đều có thời gian.”

“Thế thì mỗi ngày tôi sắp xếp cho anh gặp một người được không? Đương nhiên, tôi cũng chỉ giả thiết thế thôi, bởi vì anh có thời gian nhưng chưa chắc người ta đã rảnh rỗi.”

“Được, có điều tôi có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì?”.

Lưu Thụy Căn nhìn tôi, nhịn cười, bỗng dưng cả người tôi run lạnh hết cả lên, quả nhiên, đã nghe anh nói: “Khi tôi đi gặp mấy người đó cô đều đi theo tôi có được không? Tôi biết trung tâm môi giới của quý cô có cung cấp dịch vụ này.”

... Thế giới này tốt đẹp bao nhiêu, tôi lại thiếu kiên nhẫn bấy nhiêu, như thế này không được, không được, không được, không được...

Tôi nói thầm một lèo mười mấy lần liền chữ không được, lúc đó mới cố gắng kiềm chế không đập cái ly trà vào mặt anh, ngón tay tôi bị kẹp chặt trong lòng bàn tay, miễn cưỡng nở ra một nụ cười: “Đương nhiên là được rồi, anh là khách VIP của chúng tôi, nhất định sẽ được chăm sóc một cách toàn diện nhất, một cách kĩ lưỡng nhất, một cách chu đáo nhất!”.

Tôi cố gắng nhấn mạnh vào mỗi từ “nhất”, không cần soi gương tôi cũng biết được rằng giờ phút này trên khuôn mặt tôi hung ác như thế nào, còn Lưu Thụy Căn giống như nhìn thấy một viễn cảnh tốt đẹp hiếm có, nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc, mới ung dung nở nụ cười: “Thế thì tôi chờ tin tức tốt đẹp của cô Hoàng đấy nhé.”

Cái chữ nhé đó, anh cố ý kéo cao giọng lên, giọng điệu có chút đùa cợt, suýt nữa đã làm tôi phun ra lửa, câu nói đó đã kích thích tôi giận dữ một cách triệt để, không đợi anh ta bước ra khỏi trung tâm tôi liền mở dữ liệu ra, tìm đối tượng gặp mặt cho anh liền.

Lưu Thụy Căn, em thừa nhận rồi! Thật sự em muốn thừa nhận lắm rồi. Bị anh lừa gạt, bị anh che giấu, bị anh kích động, bị anh làm tổn thương, những điều này đều là do em can tâm tình nguyện mà, em chẳng muốn làm thế nào cả, em cũng không thể nào làm gì anh. Nhưng mà chú nhịn được chứ thím không nhịn được! Anh cứ lởn vởn trước mặt em, đến chọc tức em, bất kể anh đến vì mục đích gì, em đều không chịu đựng nổi nữa đâu.

Em cảm thấy anh buồn nôn chết đi được! Em cảm thấy anh buồn nôn chết đi được! Em cảm thấy anh buồn nôn chết đi được! Em cảm thấy anh buồn nôn chết đi được được được được được được!

Thời gian tiếp theo đó, những việc tôi làm, thành thật mà nói, thật sự là có chút không đạo đức gì cho lắm, không phải là đối với Lưu Thụy Căn, mà là đối với những cô gái kia. Tôi tìm rồi lôi tất tần tật những trường hợp khó giải quyết ở trung tâm môi giới hôn nhân của chúng tôi ra để đó.

Những trường hợp khó giải quyết này phân ra làm hai loại, một loại là điều kiện thật sự không được tốt cho lắm, hoặc là gia đình cực kỳ khó khăn, hoặc là ngoại hình có chút gì đó không khoa trương cho lắm; còn loại kia, thì luôn tự đề cao mình quá. Theo như nhận định của tôi, kiểu người thứ hai càng khó tìm hơn kiểu người thứ nhất, hơn nữa, qua lại lâu dài với nhau sẽ thật sự làm cho mình cảm thấy khó chịu.

Ví dụ cái cô tên là Dương Tuyết ấy, cô gái này điều kiện cơ bản thì cũng được, giáo viên thể dục tiểu học, ông bố ngày xưa là nhân viên kinh doanh của một nhà máy lớn ở thành phố chúng tôi, mặc dù nhà máy lớn này đã giải thể từ lâu rồi, nhưng mà nhà máy đó vào những năm đó rất đình đám, mà bố cô ta lúc ấy cũng đã kiếm được một ít tiền, khi thành phố này chưa phát triển đã mua được hai căn biệt thự nhỏ ở khu biệt thự, một căn để ở, một căn thì cho cô con gái của mình.

Có bao nhiêu tiền tôi không rõ lắm, nhưng mà chỉ hai căn biệt thự này thôi cũng đã phải đến mấy trăm vạn rồi. Cho nên cô gái này thật sự là cần gì có nấy, cần công việc có công việc, cần nhà cửa có nhà cửa, nhưng mà... dáng vẻ bên ngoài của cô gái này thì thật sự là rất bình thường.

Dáng người gần giống như tôi trước đây, còn khỏe mạnh hơn tôi trước đây nữa, hơn nữa không biết có phải vì lý do dạy thể dục không, mở miệng ra là chửi thề đúng thế đúng thế đúng thế, tôi cũng biết chửi thề vậy, nhưng trong những tình huống bình thường, tôi chỉ âm thầm gào thét trong lòng mà thôi, còn cô gái này, nói ra thật luôn. Mở miệng ra là “mẹ kiếp” này, ngậm miệng lại là “bà mày” này. Đương nhiên, cái này chẳng là cái gì cả, có mấy cậu thanh niên ham điều kiện của cô ấy, sau này đều lần lượt nói với tôi: “Thật sự rất nghi ngờ, cô ấy không biết có phải con gái không nữa, ngang nhiên ngoáy mũi trước mặt tôi.”

Lần đầu tiên tôi nghe thấy cũng chẳng biết nói làm sao, tôi cho rằng tôi đã đủ mạnh mẽ, đủ trình độ không chú ý đến bề ngoài, ai mà ngờ còn có thêm một người như thế nữa! Bạn thử nói xem bạn chửi thề còn có thể nói bạn thẳng tính, còn cái việc ngoáy mũi... cũng thoải mái quá mức cho phép thì phải.

Sau đó cô gái này nói với tôi, là cô ấy cố ý làm như thế: “Tôi biết mấy người đó muốn gì mà, chẳng phải là chỉ ham nhà, ham tiền của tôi thôi ư? Tôi có tiền có nhà có tất cả thì cũng chỉ là của mình tôi thôi, là của ba tôi thôi, họ muốn có, thì ít nhất họ cũng có chút gì đó đã chứ. Hơ, anh ta là nhân viên văn phòng lương tháng ba bốn ngàn, cả đời này còn khó mà mua được một căn hộ ở thành phố này, bây giờ nói là kết hôn với tôi rồi ở biệt thự, làm gì có chuyện dễ ăn như thế? Tôi có biệt thự, anh ta cũng phải có chứ, không có biệt thự thì cũng phải có tiền, không có tiền thì cũng phải có lòng tự trọng một chút, cái gì cũng chẳng có, thì phải thể hiện cái thái độ ân cần ra với tôi chứ. Tôi ngoáy mũi thì đã sao nào? Cho dù tôi có phun nước miếng lên mặt anh ta, anh ta cũng phải đón nhận lấy, biệt thự mấy trăm vạn mà lường gạt tôi bằng dăm ba câu ngon ngọt kia thôi mà dọn vào ở đấy được ư? Chê bai tôi hả? Sao không tự tè ra một bãi mà soi lại bản thân mình xem sao nhỉ?”.

Những lời nói đó thực sự quá mạnh mẽ, tôi nghe xong cũng đành phải câm nín luôn. Cô Dương đó nói có lý không? Nếu như dựa vào lương tâm thì nói rằng có, nhưng mà cũng quá là chua cay. Bởi vì theo như quan điểm của chị Vu, khi tính cách, ngoại hình không cộng thêm điểm cho bạn, gia thế tốt thực ra là một điều kiện để được cộng thêm điểm. Người khác đến với bạn chỉ vì gia thế, bản thân việc này không sai, quan trọng là anh ta làm như thế nào? Nâng niu chiều chuộng bạn một chút, đây là điều đương nhiên, nhưng mà người ta đến đây để tìm vợ, chứ không đến tìm bà hoàng. Thật sự người mà có thể cúi lưng xuống làm nô lệ, miễn là có chút chí khí e rằng cũng khó tìm, mà loại người có thể làm được việc đó, trong một trăm người thì có đến chín mươi chín người là không có nhân cách rồi. Nếu thật sự tìm người như thế, anh ta có được gì từ bạn thì còn tốt một chút, không kiếm chác được gì, hãy cứ ngồi đó mà chờ anh ta xử lý bạn. Mà kiểu đàn ông đó, dễ gì mà bị các cô gái bình thường chỉnh cơ chứ?

Khi chị Vu nói những lời này tôi vừa mới vào trung tâm môi giới hôn nhân làm không lâu, trong thâm tâm tôi còn ôm mộng tưởng về một tình yêu – đương nhiên, tôi cũng cứ ôm mãi trong lòng, chỉ là lúc đó tôi suy nghĩ quá đơn thuần về hôn nhân, tình yêu, cho nên tôi vẫn đưa ra một nghi vấn: “Tình yêu chân chính chẳng nhẽ không nên thuần túy ư? Chẳng nhẽ không nên vì một điều kiện bên ngoài nào đó, mà đơn thuần thích người này thôi sao?”.

Lúc đó chị Vu và dì Vương đều cười phá lên, dì Vương nói: “Làm gì có chuyện đơn thuần thích một người nào đó hả cháu?”.

“Chẳng nhẽ không có ư?”.

Chị Vu nói: “Người đó có nghĩa là gì? Không bao gồm dung mạo của anh ta ư? Không bao gồm chiều cao của anh ta ư? Không bao gồm khí chất và phong độ của anh ta ư?”.

“Nếu như thích thật, thì không nên để ý đến dung mạo, chiều cao, khí chất và phong độ chứ.”

“Thế thì em thích cái gì?”.