Kỷ Nguyên Xem Mắt

Chương 6




Sự tăng giá của bánh bao La Phúc Ký kích động đến tôi một cách sâu sắc. Tôi đưa tay ra thề rằng, tôi biết giá cả hiện nay không ngừng tăng vọt, tôi biết bây giờ xuất hiện đủ kiểu tăng giá vô lý. Tôi biết một đôi bốt đi tuyết bên ngoài được làm bằng da lộn, bên trong lót lông cừu năm ngoái một trăm đồng còn mua được một đôi, năm nay giá bán sỉ đã là hai trăm chín mươi chín đồng, nhưng mà mẹ kiếp! Tôi thật sự không biết đến cả bánh bao cũng tăng giá nhanh đến mức này!

Bánh bao của La Phúc Ký, cái thứ bánh bao nhỏ xíu ấy, ai miệng rộng, mỗi lần gắp một cái nhét gọn luôn vào miệng là việc hoàn toàn có thể làm được, cho dù là bạn chê dầu bên trong nhân nhiều quá ăn bỏng miệng, thì tuyệt đối cắn hai miếng là ăn xong sạch sẽ. Mà trong một xửng, chỉ có mười cái bánh bao như thế, điều này cũng có nghĩa là, một cái bánh bao có giá hai đồng! Với sức ăn của tôi, mỗi bữa ăn mất sáu mươi đồng!

Tôi đang vận dụng hết công lực để tính toán điều này, rất nhanh đã tính ra được rằng, nếu như mỗi bữa tôi đều ăn bánh bao La Phúc Ký, ăn từng bữa cho cái bụng tròn căng ra, thế thì tôi rất có khả năng sẽ lâm vào hoàn cảnh thu không bù chi. Cái kết quả này làm cho tôi ỉu xìu xìu, cần phải biết rằng tôi luôn cho rằng mình mặc dù là nhân viên ba không, nhưng vẫn có thể đáp ứng được nhu cầu ăn uống của mình, mà bây giờ, đến cả bánh bao tôi còn không được ăn nữa.

“Lát nữa, em còn có việc gì không?”.

Lưu Thụy Căn vừa nói vừa nhận lấy tiền thối, tôi ngơ ngác, anh liền nói tiếp: “Nếu như không có việc gì thì cùng đi xem phim nhé, hình như vừa ra mắt một bộ phim mới.”

Nói thật lòng, tôi có chút không muốn đi lắm, nhưng mà vào giờ phút này nếu không đi thì đúng là quá có lỗi với người ta – đương nhiên, nếu đi thì hình như cũng có chút gì đó có lỗi.

“Chúng ta đến rạp chiếu phim thử xem, nếu như em không muốn xem, chúng ta lại quay về, được không?”.

Thực sự tôi không thể nào từ chối, đành phải gật đầu. Cùng nhau đi trên đường mới phát hiện, dáng người của Lưu Thụy Căn rất đẹp, vai rộng chân thẳng, tứ chi thon dài, bước đi song song với tôi, không ngờ anh lại cao hơn tôi một cái đầu!

“Sao thế?”.

Có lẽ là bởi vì tôi cứ nhìn anh suốt, anh quay đầu qua nhìn tôi, tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh chắc cao một mét tám nhỉ?”.

“Ừ, một mét tám lăm.”

Tôi “ồ” một tiếng, ánh mắt còn sót lại nơi khóe mắt lại không ngừng liếc anh, nói thật lòng, tôi luôn chẳng có cảm giác gì lắm về vẻ bề ngoài của đàn ông, trừ phi người nào đó có vẻ đẹp trong phim hoạt hình như anh Hai ngày xưa, nếu không trong mắt tôi, thực sự chẳng khác nhau là mấy.

Nói người nào đó đẹp như thế nào đi chăng nữa, tôi cũng chỉ là nhìn thế rồi thôi, nói người nào đó có bề ngoài phải xin lỗi cảnh quan của thành phố như thế nào đi chăng nữa, tôi cũng cảm thấy người ta không đến nỗi nào. La Lợi nói tôi có kiểu cảm giác này là bởi vì bề ngoài của mình không đẹp, cho nên có ý thức coi nhẹ điều này.

Tôi cảm thấy những lời nói của cô không hẳn đúng lắm, bởi vì tôi cũng biết ngưỡng mộ cái đẹp của phái nữ đấy chứ. Nhiều người con gái mặc dù bề ngoài không xuất sắc lắm, nhưng mà chỉ cần có một nét đẹp gì đấy, tôi sẽ nói người ta đẹp.

Có điều mặc dù tôi không có cảm giác gì, không phải là tôi không biết phân biệt xấu đẹp. Trước đây tôi không để ý đến Lưu Thụy Căn, nên tôi cũng chẳng thèm để ý trông anh ta giống cà rốt hay giống cà chua. Còn bây giờ ngắm lại, không ngờ phát hiện ra người này tương đối đẹp.

Mắt không to, nơi khóe mắt hơi xếch lên, lông mi tương đối dài, e là có thể đặt một que diêm lên đó được, miệng rất rộng, khi mím môi một cách vô thức thì luôn lộ ra chút gì đó quật cường. Đột nhiên tôi có cảm giác như đang nhìn một người xa lạ, đương nhiên, tôi và Lưu Thụy Căn cũng chẳng thân thiết gì nhau cho cam, nhưng mà giờ đây xem ra, cách suy nghĩ của tôi về anh ấy trước đây, chẳng lẽ... đều là sai?

“Trên mặt anh dính gì à?”. Anh đột nhiên quay đầu qua, trong lòng run lên, nhưng sắc mặt không hề thay đổi, tôi chỉ “à” một tiếng rồi thôi.

“Hử?”.

“Cũng không phải... Chỉ là...”

“Cái gì cơ? Chẳng sao đâu, em cứ nói thoải mái.”

“Cũng chẳng có gì, chỉ cảm thấy là điều kiện của anh tốt như vậy, tại sao lại phải đi xem mắt?”.

“Điều kiện của anh tốt à?”.

“Như thế là rất tốt rồi.”

Lưu Thụy Căn nở một nụ cười, không trả lời, mà hỏi vặn lại tôi: “Còn em thì sao>

“Cái gì cơ?”.

“Tại sao em lại phải đi xem mắt?”.

“Tại vì mãi mà chẳng lấy chồng được thôi.”

Tôi bật cười lên ha hả, Lưu Thụy Căn ngừng bước, nhìn tôi một chút, nhìn cho đến khi tôi cảm thấy hãi hùng khiếp đảm anh mới lắc lắc đầu, cũng chẳng nói gì, chỉ tiếp tục quay người đi tiếp, làm tôi chẳng hiểu anh có ý gì, cũng không dám mở miệng hỏi.

Đến rạp chiếu phim cũng chẳng có bộ phim nào hoành tráng cả, cuối cùng Lưu Thụy Căn chọn một bộ phim khoa học viễn tưởng. Bộ phim đó có thêm một vài chi tiết ảo tưởng, đối với người bình thường khác có lẽ còn có chút ly kì, nhưng mà tôi suốt ngày lang thang trên mạng, cho nên cũng đã từng gặp không ít các kiểu thăng hạng, các kiểu đánh quái, các kiểu tu chân, vì thế cũng cảm thấy bộ phim này không có gì là hay ho lắm, có điều vẫn có thể xem được. Chỉ là tôi vừa xem vừa tiếc rẻ một trăm đồng mua vé xem phim ấy – có thể mua được năm xửng bánh bao La Phúc Ký lận đó!

Trong quá trình ở rạp chiếu phim, Lưu Thụy Căn vô cùng quy củ, không có ý định gì muốn cầm tay tôi, đương nhiên, càng không có ý định sờ soạng chân tôi, chúng tôi cứ thế yên lặng xem xong phim, yên lặng đi ra khỏi rạp chiếu phim, yên lặng chặn lại một chiếc xe taxi, tôi có chết cũng không để anh ta đưa về. Làm sao mà tôi biết được ba mẹ của La Lợi có nói địa chỉ nơi ở của con gái mình cho anh ta biết hay không! Nếu như để anh ta tiễn mình về nơi La Lợi ở, việc này... Chẳng lẽ tôi lại phải bắt taxi đi về nhà mình nữa?

Nhìn thấy thái độ kiên quyết của tôi, anh cũng không miễn cưỡng, chỉ là sau khi giúp tôi kéo cửa xe, anh nói: “Chúng ta vẫn còn có thể hẹn hò với nhau phải không?”.

Cuối cùng, tôi cũng kìm lòng không đặng: “Cái đó, rốt cuộc anh thích em ở điểm nào?”.

Anh trầm mặc trong chốc lát: “Em là một cô gái rất thật thà.”

... Có trời cao chứng giám, cuối cùng tôi cũng đã biết được thế nào gọi là tiếng sấm vọng từ chín tầng mây, nếu như nói loại sấm bình thường chỉ làm cho tóc của bạn bị cháy đen giòn, còn loại sấm này có thể dập cho xương thịt của bạn vỡ vụn! Mà lại không chỉ làm vỡ vụn xương thịt của mình bạn thôi đâu!

Tôi thề, mãi cho đến tận sắp xuống xe taxi, tôi vẫn còn có thể nhận ra cái ánh mắt quái dị của người lái taxi nhìn tôi – Mẹ kiếp chứ! Quái dị cái nỗi gì! Chị đây không thật thà ở chỗ nào? Chị đây quả có hơi mập một chút, béo một chút, ngốc một chút, đần một chút, nhưng mà nội tâm của chị đây rất thật thà! Nhưng mà mẹ kiếp chứ, nhưng mà tại sao, cái câu nói này, bản thân tôi cũng cảm thấy khó có thể chấp nhận vậy chứ?

Mặc dù liên tiếp bị đồng chí Lưu Thụy Căn dội bom, nhưng đợi cho đến khi tôi định thần lại được, vẫn nhớ để gọi điện thoại cho La Lơi, thật sự tôi cảm thấy rằng, bây giờ chúng tôi làm như vậy thì không đàng hoàng, mà La Lợi cứ thế mà bỏ Lưu Thụy Căn thì cũng quả là đáng tiếc.

“Tôi nói cho mà nghe này đồng chí Hoàng Phiêu Phiêu kia, cái tên Lưu Thụy Căn kia trông giống Lưu Đức Hoa khôngng tại sao mày lại tôn sùng hắn ta như vậy hả?”

Lưu Đức Hoa đã từng là thần tượng duy nhất của tôi, có điều ngày đó do tôi mê mẩn anh ta không phải vì ngoại hình hay là vì cái gì, mà là hồi nhỏ có xem một đoạn phỏng vấn của anh, trong buổi phóng vấn đó, người dẫn chương trình hỏi anh làm nhiều việc thiện cho xã hội như vậy với mục đích gì, câu trả lời của anh là tin tưởng vào việc ở hiền gặp lành. Trước đây cảm giác của tôi với anh ta cũng rất bình thường, nhưng mà vì câu nói này mà tôi mê mẩn anh ta, luôn cảm thấy anh ta là một người rất chân thành, mãi cho đến khi lộ ra tin tức anh ta kết hôn, tôi mới có cái nhìn khác về anh ta.

“Không phải vấn đề ngoại hình?”

“Thế thì là cái gì?”.

“Con người anh ta cũng rất tốt.”

“Tốt là tốt như thế nào?”

“Tớ cảm thấy anh ta rất thành thật.”

“Đồng chí Hoàng Phiêu Phiêi, cái này không phải mày nói cho tao sao? Hám hố đàn ông cái gì chứ đừng ham hố cái thành thật của người ta, đối xử với mày tốt hả, mấy chuyện này đều có thể thay đổi được mà. Mày nói xem, chỉ với cái điều kiện đó của anh ta, tao và anh ta hợp nhau cái gì nữa đâu?”

“Nhưng mày chưa gặp anh ta mà.”

“Đúng là tao chưa gặp, nhưng mà cái điều kiện đó chẳng nhẽ tao không biết sao? Nhà anh ta ở gần nhà tao, cũng không phải là nhà của anh ta. Đàn ông ba mươi tuổi rồi, nói là cuyên viên lập trình, cả đời này chắn chắn chỉ làm nhân viên quèn mà thôi!”

“Cái đó cũng chưa chắc đâu.”

“Chưa chắc à? Nhân viên lập trình là cái nghề nghiệp gì hả? Há chẳng phải có tuổi nghề ngắn như người mẫu sao, trước đây anh ta chưa làm được trò trống gì, khả năng làm được cái gì đó chắc cũng không có, thì cứ cho là tao không ham hố gì chuyện yêu đương chỉ là để mà kết hôn, cũng không kết hôn với anh ta được đâu, mà mày cũng không được.”

“Ủa?”

“Ủa cái gì mà ủa, nghe thấy chưa hả, cho dù mày không cần tình yêu cũng phải tìm một người mà tương lai không phải chịu ấm ức, cứ đi theo cái lão này, tương lai có mà khóc suốt.”

Tôi không nói gì, La Lợi lại nói tiếp: "Mày đừng nghĩ rằng tao đang nói đùa với mày. Hiện nay một tháng mày kiếm được bao nhiêu tiền, năm ngàn là tối đa, anh ta chắc cũng chẳng hơn mày bao nhiêu, cứ cho là sáu ngàn đi, lương của hai người cộng lại cũng chỉ là một vạn mốt. Anh ta chưa có nhà cửa, nếu mua nhà, trả góp mỗi tháng ít nhất cũng phải mất ba ngàn - mà chắc chắn là chọn mua cái căn nhà nhỏ ở vị trí không đẹp, mai này mày đi làm thì phải ngồi xe mất cả tiếng đồng hồ ấy. Sau đó thì hai người cũng phải chi tiêu cho chuộc sống khoảng ba ngàn chứ. Rồi sau đó nữa thì sao, có sinh con hay không? Có phải nuôi người già hay không? Mà cái công việc này của mày cũng chẳng có gì chắc chắn ổn định cả, anh ta cũng giống như mày vậy, cả hai đứa bọn mày không ai được phép thất nghiệp, một người thất nghiệp, sợi dây kinh tế của gia đình đứt ngay lập tức. Còn ba mẹ của hai người nữa, tình hình ba mẹ bên mày như thế nào mày hiểu mà, tương lai không tìm mày có việc này việc nọ đã là tốt lắm rồi, hy vọng họ giúp đỡ mày e rằng là cũng khó khăn, bên phía anh ta, chắc là cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu. Nếu như có tai nạn hoặc thiên tai nào thì..."

"La Lợi, có phải mày bị đau bụng kinh không hả?"

"Cái con chết tiệt này, cứ không chịu thừa nhận lòng tốt của người khác! Nói tóm lại, tao đã nói hết cho mày nghe rồi đấy, nghe hay không mặc kệ mày"

La Lợi nói xong rồi dập điện thoại mất, tôi ngẩn ngơ với cái điện thoại một lúc rồi cũng vứt nó sang một bên. Tôi cảm thấy những lời La Lợi nó có cái gì đó không đúng, nhưng mà, tôi thấy cái việc đó cũng quá xa xôi đối với mình. Đúng là tôi cảm thấy Lưu Thụy Căn rất được, nhưng hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc tiếng tới với anh ta, Không chỉ là anh ta, mà đối với bất kỳ người nào khác cũng vậy.

Đêm nay tôi không lên mạng lang thang như mọi hôm, chỉ lấy con heo ngày hôm qua vẽ xong ra tô màu cho nó. Sau đó tôi đi rửa mặt, đánh răng chuẩn bị đi ngủ. Làm việc ở trung tâm môi giới hôn nhân này khổng phải là một nghề có thể phát triển lâu dài được, đặc biệt là nơi giống như đoàn kịch lưu động của chúng tôi như thế này. Làm việc ở những nơi khác có thể còn có cơ hội mà vươn lên, những nơi nào không tốt lắm thì coi như là tích lũy kinh nghiệm, còn làm bà mai… Không lẽ muốn tôi như nhảy từ đầy vào phim Phi thành vật nhiễu sao? Sở dĩ tôi vẫn cứ ở lại nơi này, ngoài việc bản thân tôi thực sự không có tài năng gì, lại chẳng có chí khí lớn lao gì cả, một nhân tốt quan trọng nhất đó chính là, chị Vu đã cho tôi một chỗ ở trọ. Một tháng hai trăm tệ, tôi đã có thể ngủ ở trong một căn phòng nhỏ ở văn phòng. Mỗi ngày tan tầm, tùy tiện ăn cái gì đó ở bên ngoài, sau đó quay về lại lên mạng vẽ tranh, đến giờ thì đi tắm rửa rồi ngủ, có thể ngủ cho đến tận tám giờ rưỡi sáng ngày hôm sau, chính cái việc này mà La Lợi cứ ngưỡng mộ tôi suốt.

Cũng bởi vì tiện lợi, cho nên tôi cứ lượn lờ đến mười hai giờ mới đi ngủ, mà hôm nay mới mười giờ rưỡi tôi đã đi ngủ rồi, vào đúng lúc khi tôi sắp lên giường, Lưu Thụy Căn nhắn tin cho tôi: “Nghỉ ngơi sớm một chút, mơ một giấc mơ đẹp nhé!”

Tôi ngẩn ngơ một lúc lâu trước tin nhắn này, sau đó quyết định lần sau gặp nhau, nhất định phải nói rõ với anh, mặc dù tôi không thể phơi trần cái sự dối trá của La Lợi ra được, nhưng không thể cứ kéo dài như thế này mãi được.

Tôi suy nghĩ đâu vào đấy hết rồi, nhưng đến ngày hôm sau khi Lưu Thụy Căn hẹn hò với tôi lần nữa, tôi chỉ có thể vội vàng từ chối anh, bởi vì, cái chu kì đèn đỏ mà tôi ngày ngày nhắc đến đó đã rời tôi! Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây trông có vẻ mạnh khỏe cường tráng như thế này, hai vai có thể gánh được núi Thái Sơn, một chân có thể lướt qua bốn bể, nhưng mà khi chu kì đèn đỏ đến, tôi sẽ biến thành một con mèo bệnh ngay lập tức, điều mong muốn nhất là được cuộn tròn trên giường, đánh một giấc quên cả trời đất.

Vào những lúc như thế này, cơ thể tôi yếu ớt hơn bất cứ lúc nào, còn tâm trạng thì bực bội, rất khó có thể giữ được cái vẻ mặt như khúc gỗ của tôi lúc bình thường. Chị Vu và dì Vương đều là phự nữ, hiểu rất rõ nỗi đau khổ của tôi, mỗi lần đến những ngày này đều cho tôi nghỉ ngơi nhiều hơn, tất cả mọi việc đều có thể dời lại đến ngày sau – dù sao ở chỗ chúng tôi đây cũng chẳng có văn kiện khẩn nào.

Nhưng hôm nay tôi lại tự tạo ra tội lỗiẹ kiếp cái tên Trương Tường cứ không ngừng gọi điện quấy rối tôi. Anh ta cứ một mực tin tưởng rằng Đặng Linh Linh có cảm tình với anh ta, một mực tin tưởng chỉ cần anh ta cố gắng thêm một chút nữa, Đặng Linh Linh sẽ chấp nhận anh ta, một mực tin tưởng rằng chỉ cần tôi cho anh ta số điện thoại, anh ta sẽ có được trái tim của Đặng Linh Linh. Ban đầu tôi còn cố kiên nhẫn để trả lời anh ta, nghe một thôi một hồi, tôi chỉ có thể ậm à ậm ừ cho xong chuyện.

“Chị Hoàng này, tôi đã nộp tiền rồi đấy nhé, ngày đó các chị hứa hẹn tốt đẹp với tôi lắm cơ mà.”

“Đúng thế, nhưng mà việc này cần phải có sự đồng ý của cả hai bên…”

“Tôi biết cô Đặng Linh Linh không đồng ý lắm, có điều tôi vẫn còn có cơ hội mà, chị Hoàng à, thật đó, chị giúp tôi hỏi lại xem đi mà…”

Hỏi cái con khỉ mốc hỏi cái con khỉ mốc hỏi cái con khỉ mốc! Tôi cầm điện thoại mà muốn vứt nó luôn. Nếu như bình thường tôi có thể nói chuyện với Trương Tường thêm một lúc nữa, nhưng bây giờ tôi chẳng có chút sức lực nào nữa rồi, không biết làm cách nào đành phải đồng ý với anh ta.

Trương Tường sau khi nghe tôi nói nửa tiếng sau nhất định gọi lại cho anh ta, lúc này mới tắt điện thoại. Tôi thở thở hổn hển, uống một ly nước đường đỏ, lúc này mới cầm điện thoại gọi cho Đặng Linh Linh. Nói thật lòng, thực sự tôi có chút ngại ngùng, bởi vì mặc dù trong người khó chịu nhưng vẫn phải nói huyên thuyên vài câu với Đặng Linh Linh trước.

“Em có bận bịu gì đâu mà, suốt ngày ở nhà.”

“Thế chị có làm phiền em sáng tác không vậy?”.

“Sáng tác cái gì đâu, chị Hoàng khách sáo quá.”

“Ha ha, cái đó, em còn muốn đi gặp mặt người khác nữa không?”.

“Hả?”.

“Là thế này, lúc nãy Trương Tường lại gọi điện thoại cho chị, anh ta rất thích em, à, chị nói cái này chẳng có ý gì đâu nhé, bị anh ta bám riết không tha, chị chịu không nổi nên mới gọi điện thoại cho em, nếu em không đồng ý, chị cũng không ép em đâu.”

Đặng Linh Linh im lặng một lúc: “Chị Hoàng, chị thấy em có nên từ bỏ việc xem mắt không?”.

“Ủa?”.

“Nói thật nhé chị Hoàng, mặc dù em năm nay mới bắt đầu xem mắt, nhưng đến nay cũng đã gặp hơn mười người rồi, Trương Tường... là người tương đối tốt trong những người mà em gặp.”

Giây phút này, tôi thật sự ngưỡng mộ dì Vương lắm lắm luôn ấy!