Ký Sự Hậu Cung

Chương 37



Quá nửa đêm cơn mưa rơi xuống, hôm nay trở nên càng lạnh , Tịch Nguyệt mặc cũng không nhiều, trong cung này dù là lạnh nữa, nhóm phi tần này cũng chưa chắc mặc nhiều, dù sao bên trong phòng cũng có Địa Long, mà mặc nhiều cồng kềnh không chịu nổi, dù sao cũng sẽ không được hoàng thượng coi trọng.

Hiện mới vừa vào đông, trong nhiều cung Địa Long cũng chưa bắt đầu sử dụng, Tịch Nguyệt cũng như thế.

Thấy nàng mặc ít như thế, Cẩm Tâm đóng cửa sổ, khuyên chủ tử nhà mình: "Chủ tử luôn thích mở cửa sổ, thời tiết hôm nay lạnh như vậy, cũng không để ý thân thể."

Hạnh nhi bưng thuốc sắc xong tới, thuốc này là để điều dưỡng thân thể.

Hôm qua xảy ra một việc như vậy, thái y cũng viết ra không ít thuốc bổ.

Chán ghét nhíu mày, Tịch Nguyệt nhàn nhạt rũ mắt: "Để xuống trước đi."

Bởi vì đêm qua Tịch Nguyệt dặn dò, Hạnh nhi cúi chào một cái rời đi, nàng muốn đến khố phòng (kho) chọn một lượng lớn tơ lụa màu vàng làm quần áo cho chủ tử, quần áo của phi thần trong cung này, tất cả đều là do Thượng y cục thống nhất hạn định làm ra, chỉ là cũng có phi tần này nọ thích để cho cung nữ có tay nghề tốt của mình tranh thủ làm.

Thấy Hạnh nhi rời đi, Tịch Nguyệt đưa tay cầm chén thuốc bưng qua, đi tới chỗ bồn hoa bên trong phòng, hơi nghiêng, thuốc bổ cứ như thế góp phần làm cho cây xanh tươi.

Nàng vẫn chưa muốn mang thai sớm như vậy.

Cười trào phúng xong, đặt chén trên bàn, còn Cẩm Tâm bên cạnh lại thu dọn đồ đạc như cũ, giống như cái gì cũng không nhìn thấy.

Mặc dù kiếp trước Hạnh nhi có lòng trung thành, nhưng là đời này, nàng không thể đánh cuộc.

"Hoàng thượng đi Kiêu Vân Cung?"

"Vâng"

Hoàng thượng vốn đã nói rõ, tối nay muốn tới Thính Vũ Các của bọn họ, lại bởi vì lúc chiều thân thể Phó quý tần có hơi khó chịu, ngược lại là trực tiếp đi nơi đó. Trong cung này cũng không phải là như vậy sao? Phó Cẩn Dao dựa vào mình mang thai luôn muốn kéo hoàng thượng đi qua nhiều hơn, nhưng vậy thì như thế nào? Tựa như đêm qua. Cho dù là đi Kiêu Vân Cung, cũng sẽ không ngủ lại nơi đó.

Có lẽ lúc này Phó Cẩn Dao còn chưa hiểu, nhưng nàng đã hầu hạ hoàng thượng mười năm, dĩ nhiên là biết, hắn sẽ không thay đổi. Nghĩ đến qua ba đến năm năm nữa, Phó Cẩn Dao mới có thể nhận rõ hiện thực này.

Nhã nhặn lịch sự cúi đầu, nàng vẫn luôn không hiểu, rốt cuộc là tại sao hoàng thượng không ngủ chung với người của hắn? Rốt cuộc là có điều bí ẩn gì?

Thấy Tịch Nguyệt cúi đầu, Cẩm Tâm cho là chủ tử lại không vui vì hoàng thượng đi Kiêu Vân Cung.

"Chủ tử, nếu hoàng thượng đi Kiêu Vân Cung, chắc là sẽ không tới. Sông có khúc người có lúc, về sau chưa chắc chúng ta không có cơ hội bù thêm, người cũng chớ để tức giận quá mức, tránh cho thân thể bị thương. Nô tỳ chuẩn bị nước cho người, người rửa mặt nghỉ ngơi?"

Tịch Nguyệt lắc đầu: "Hoàng thượng nhất định sẽ đến."

Điểm này, nàng rất chắc chắn. Thấy nàng như thế, Cẩm Tâm không nói thêm gì nữa, thu dọn lại giường, nhìn bóng dáng Cẩm Tâm, Tịch Nguyệt chợt nghĩ đến cái gì, nở nụ cười.

"Cẩm Tâm, dặn dò người chuẩn bị nước đi, ta muốn rửa mặt."

Cẩm Tâm cho là chủ tử nghĩ thông suốt, đi phòng ngoài giao việc cho Đào nhi.

Đào nhi nghe nói việc này, do dự một chút, nhắc nhở: "Cẩm Tâm tỷ tỷ, tối nay hoàng thượng có chỉ muốn tới Thính Vũ Các của chúng ta. Chúng ta sớm như vậy. . . . . ."

"Thân thể Phó quý tần không ổn thỏa, hoàng thượng đã đi Kiêu Vân Cung rồi, có lẽ cũng sẽ không tới cung chúng ta, trong lòng chủ tử không dễ chịu, nên nghỉ ngơi sớm một chút. Đúng rồi Quả nhi, giúp chủ tử chuẩn bị chút sữa bò ấm, trước lúc ngủ chủ tử dùng một chút, sẽ ngủ ngon hơn."

Đào nhi và Quả nhi nghe lời Cẩm Tâm nói, đều vội ra ngoài. Mặc dù bốn người đều là đại cung nữ, nhưng là rất rõ ràng địa vị Cẩm Tâm trong mấy người cao hơn.

Đối với điểm này, ba người nàng cũng không có gì không cam lòng, dù sao, Cẩm Tâm này là thiếp thân thị tỳ được chủ tử mang tới từ trong nhà, dĩ nhiên là thỏa đáng hơn, cũng đáng giá chủ tử tin tưởng.

Họ có thể làm, chỉ là từng điểm một đạt được tin tưởng của chủ tử.

Dặn dò toàn bộ Cẩm Tâm trở về trong phòng.

Trong chốc lát thời gian nước đã chuẩn bị tốt. Trong phòng chỉ để lại một mình Cẩm Tâm hầu hạ.

Hoàng thượng nhất định sẽ đến, như vậy, sao nàng có thể không cho hắn biết nàng thật tình và đau lòng?

Mượn góc cửa sổ mơ hồ ánh trăng bên ngoài, ngồi trên cái sập (giường nhỏ), thân thể nho nhỏ khoác áo choàng thật to, thật là có vẻ dáng người yếu đuối. Lúc này nàng đang cầm sữa bò trong tay, uống một chút một chút, thỉnh thoảng hít hít cái mũi nhỏ.

"Cẩm Tâm, ngươi nói hoàng thượng có phải là một tên lường gạt hay không?"

Cẩm Tâm giật mình: "Chủ tử đừng nói lung tung, đây là hoàng cung, cũng không phải là Thẩm gia chúng ta, người. . . . . ."

Lời nói Cẩm Tâm bị cắt đứt, Thẩm Tịch Nguyệt rất khẳng định nói tiếp: "Hắn chính là một tên lường gạt."

Trong lời nói có dày đặc uất ức.

"Ta bị người khi dễ rồi, hắn không đến thăm ta. Ta biết, Phó tỷ tỷ có đứa bé, hắn phải đi qua, nhưng mà, nhưng hắn cũng không cần ở luôn nơi đó! Hôm nay rõ ràng nói sẽ đến thăm ta, lại chưa có tới. Trên đời này hắn là tên lường gạt."

Có lẽ Cẩm Tâm cũng không dám nói tiếp lời như vậy, lúc này ngược lại bên trong phòng im lặng lại.

Tịch Nguyệt trừng mắt nhìn, tiếp tục tự lẩm bẩm: "Để trừng phạt hắn, ngày mai ta muốn đi đánh cờ với Thái hậu, sau đó ta muốn ở lại ăn cơm tối, để hắn đến đây cũng không tìm được ta. Hừ."

Ngoài cửa người nào đó "Nghe lén" thấy nàng như thế, cuối cùng không nhịn được bật cười.

Tịch Nguyệt nghe được âm thanh, "Bùm" một tiếng, cái ly trong tay rớt xuống.

Vẻ mặt kinh ngạc mà lại khó hiểu.

Cẩm Tâm thấy chủ tử như thế, liền vội vàng nhặt lên cái ly đã rơi xuống dưới sập.

Rèm vén lên, không phải Cảnh đế còn là ai?

Cẩm Tâm vội vàng thỉnh an.

Tịch Nguyệt cả thỉnh an cũng sẽ không, trên mặt thoạt đỏ thoạt trắng, xem ra hết sức xấu hổ, lờ mờ nỉ non: "Hoàng, hoàng, hoàng thượng, ngài...ngài, sao ngài lại tới đây?"

Cảnh đế đứng nơi đó, nhìn nàng rủ đầu xuống, còn có chút tóc ẩm ướt, còn có chổ mở rộng đáng yêu kia.

"Ngẩng đầu lên nhìn ta." Cảnh đế cất giọng nói.

Tịch Nguyệt tất nhiên sẽ không phản kháng, mím môi, khéo léo nhưng lại có chút sững sờ ngẩng đầu lên.

Khóe miệng nàng ngập ngừng: ". . . . . ."

"Nàng nói cái gì?"

Âm thanh của nàng có thể so với con muỗi.

Hình như là Tịch Nguyệt rốt cuộc làm xong xây dựng tâm lý, nở nụ cười đẹp đẽ với hắn.

"Thần thiếp gặp qua hoàng thượng. . . . . ."

"Hả?" Giọng nói của hắn lên cao, như có nghi ngờ.

Tuy là ngoài cửa trước thấy hắn nở nụ cười, nhưng mà lúc này lại hơi có vẻ lạnh nhạt, Tịch Nguyệt tiếp tục nắm chặt góc áo, chỗ kia đã bị nàng vặn nếp nhăn không chịu nổi, nhưng cho dù như thế, nàng vẫn là cười đơn thuần vô hại, hơi lấy lòng.

"Lúc nào thì hoàng thượng đến?" Âm thanh mềm mại.

Cảnh đế nhíu mày: "Hả? Hình như là lúc ngươi nói trẫm là một tên lường gạt."

Hắn cũng không cười, giọng điệu này còn có chút lạnh lẽo, Tịch Nguyệt đỏ mặt, bĩu môi.

"Thần thiếp, thần thiếp là nói giỡn. Hoàng thượng Anh Minh Thần Võ, tuyệt đối sẽ không so đo với loại tiểu nữ tử như ta, có đúng hay không?" Nàng lấy lòng kéo cánh tay hắn, mà Cảnh đế thì lại theo nàng lôi kéo ngồi vào trên sập.

Tịch Nguyệt thấy hắn ngồi xuống, vội vàng quỳ trên sập, cái miệng nhỏ nhắn nhanh nhẹn tiến tới hôn một cái trên mặt hắn, ngay sau đó ngượng ngùng mở miệng: "Hoàng thượng việc nước bận rộn, nhất định là mệt mỏi chứ? Thần thiếp đấm chân cho hoàng thượng."

Lúc này Lai Hỉ và Cẩm Tâm cũng thức thời lui ra ngoài, trong lòng hai người đều biết, mặc dù trong lời nói Thuần thần mạo phạm hoàng thượng, nhưng bộ dáng hoàng thượng như vậy, nhưng cũng không giống như tức giận. Hơn nữa Thuần thần dịu dàng và tiểu ý như vậy phục vụ hoàng thượng, có lẽ chuyện như vậy thật không coi là cái gì.

Cảnh đế hài lòng hơi cong môi một cái, liếc nhìn nàng: "Ngươi vẫn là người thông minh."

Vén sợi tóc bên má nàng lướt đến sau tai, Cảnh đế ôm chặt nàng.

"Chịu uất ức hả?"

Nói chưa dứt lời, nói đến cái này, vành mắt Tịch Nguyệt đỏ lên, nàng sợ hãi ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp kia tin tưởng nhìn hắn, cũng không nhiều lời, cứ như vậy nhìn hắn. Cho hắn thấy đau lòng.

"Ngươi nhóc con, như vậy là muốn cho trẫm đau lòng chết sao?" Cảnh đế đã hơn 20 rồi, mà Tịch Nguyệt cũng chỉ là một cô gái nhỏ mười ba tuổi. Đây cũng chính là bởi vì vào cung, nếu không tuổi này xuất giá (lấy chồng) cũng không nhiều.

"Thiếp cho là người sẽ không tới." Nàng cũng mặc kệ, cứ như vậy ngồi trên đùi hắn, đầu tóc bù xù cọ xát cổ hắn, hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

Tay hắn chậm rãi trợt lên, nàng hơi nhột, giãy dụa xuống.

Nhưng nghe một tiếng nức nở.

Cả người bị lật xuống, mông bị đánh hai cái: "Ngươi tiểu yêu tinh."

Đè nàng trên sập, môi cứ như vậy cướp đoạt của nàng.

Thân thể Tịch Nguyệt mềm nhũn, mềm mại dán trên người hắn, đáp lại xâm lược kích thích của hắn.

Đợi đến khi hai người thở hồng hộc, rốt cuộc hắn buông môi nàng ra. Dĩ nhiên là Tịch Nguyệt cảm giác cái vật kia đã chống lại nàng.

Sập này mặc dù không nhỏ, nhưng mà hai người luôn là có chút không tiện. Cảnh đế đứng dậy, xoay ngang ôm nàng lên, đi tới giường.

"Hầu hạ quần áo cho trẫm."

Tịch Nguyệt dịu hiền gật đầu, hôm nay hắn mặc áo mãng bào màu vàng sáng Kim Long, bên hông dây lưng màu xám thẫm, người đàn ông như ngọc như thế, ngược lại gặp may mắn. Khuôn mặt đẹp đẽ sáng sủa tôn lên quần áo tinh xảo này. Làm cho trong lòng người ta rung động.

Tay nhỏ bé non mềm đưa tới, có chút căng thẳng cởi quần áo của hắn, cho dù thân thể trổ mã xuất sắc, mặt mũi cũng Thủy Linh (khéo léo như nước), trang #ddlqd# bubble nhưng cuối cùng nàng chỉ là một cô gái mười ba tuổi, khuôn mặt trẻ con hơi béo với cánh tay nhỏ bé hơi có chút thịt cũng làm cho người cảm thấy nàng chỉ là một đứa bé kích cỡ tương đương cô nương.

Cởi quần áo của hắn xuống, ngón tay để ở viền quần lót, cứ như vậy nhìn hắn, thấy hắn không chịu "Bỏ qua cho" nàng, nàng run rẩy, hai mắt nhắm nghiền, vừa độc ác, kéo quần hắn xuống.

Tuy là nàng thường làm chút chuyện quyến rũ, nhưng lại luôn là đầu voi đuôi chuột, lúc hơi gần gũi chút thì bắt đầu lùi bước, đương nhiên lần này cũng là như thế.

Hai người thành thật với nhau nhiều lần, nàng chưa từng nhìn qua thân thể hắn.

Hắn đã □, nhưng nàng vẫn có bộ quần áo, Cảnh đế cười tà: "Cô bé con, cởi quần áo."

Đối với hắn mà nói, nàng cũng không phải là một cô bé con sao?

Người Tịch Nguyệt chỉ có một cái áo choàng, thấy hắn như thế, cũng vì quần áo"An toàn" này, cuối cùng cởi ra.

Thân thể nàng mềm mại thoáng ửng phấn hồng.

"Mới vừa tắm rửa qua?" Giọng nói hắn hơi thấp.

"Dạ."

Một phen kéo rèm che xuống, hắn cúi người đi lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.