Kỳ Thiên Lộ

Chương 27: Sơn trại chập phục




Đại hán giơ phác đao, lao thẳng tới Hầu tử.

Hầu tử quát to một tiếng: " Mẹ của ta ơi...chạy mau!" Hắn phải xoay người mới có thể chạy trốn, nhưng hiển nhiên không còn kịp rồi. Đại hán kia bộ dáng khí thế hung hung, một phác đao nếu bổ lên người Hầu tử, tiểu tử này không chết cũng phải mất nửa mạng.

Dưới sự bất đắc dĩ, Tần Tiểu Thiên không thể làm gì khác hơn là ra tay, hắn vươn gậy đánh chó, đánh vào chân của đại hán. Chỗ này thập phần yếu ớt mẫn cảm, phác đao vừa tới, đại hán bổ vào trên mặt đất.

Hầu tử cả kinh thoát ra thật xa, giống như đang né tránh làn đạn, trong miệng thét to: " Mẹ a..."

Đại hán phác đao chém hụt, không khỏi hốt nhiên giận dữ, quát: " Gian tặc...chém ngươi trước!"

Tần Tiểu Thiên cũng không bối rối, đối phó một người thì hoàn toàn không có vấn đề, hắn thấp giọng nói: " Đi nhanh đi, còn không đi...thì đi không được nữa đâu."

Đại hán kia không lĩnh tình, vẫn như trước giơ phác đao bổ tới: " Đi tìm chết đi...a nha!"

Lần này Tần Tiểu Thiên không hề hạ thủ lưu tình nữa, đối với một người muốn lấy mạng của mình, bất luận là lý do gì, cũng không thể bỏ qua. Gậy đánh chó trong tay điểm vào phác đao, thân thể thoát ra phía trước, phá yêu đao trong tay xẹt qua bắp đùi của đại hán.

Da thịt bị đao cắt thì rất đau đớn, phá yêu đao xẹt qua bắp đùi, đại hán kia thống khổ kêu to lên, hắn liều mạng huy động phác đao, muốn chém chết tên tiểu tử gầy yếu trước mắt này, ai ngờ Hầu tử ở phía sau len lén đâm tới một đao, vững vàng ghim vào cái mông của đại hán.

Hầu tử phi thường linh hoạt, sau khi đâm trúng một đao, liền bỏ chạy.

Dưới sự đau nhức, đại hán rốt cuộc tỉnh táo lại, nếu còn tiếp tục dây dưa bám chặt, thật có thể chết ở chỗ này. Hắn quát to một tiếng, hướng chỗ núi rừng nhanh chân chạy vội, cái mông và bắp đùi đầm đìa máu tươi. Chỉ sợ rằng chính hắn cũng không nghĩ tới mình có thể chạy nhanh như vậy.

Tần Tiểu Thiên nhàn nhạt nói: " Chạy như vậy...sẽ chạy không xa đâu."

Cũng quả nhiên, đại hán kia chạy ra xa hơn trăm thước, một đầu ngã quỵ, ngất đi.

Trong lòng Hầu tử âm thầm bội phục, hắn phát hiện tên ăn mày nhỏ này thật sự rất lợi hại, đối phó một đại hán, cư nhiên không rơi xuống hạ phong. Hắn nhỏ giọng nói: " Nhanh, chúng ta đi vào." Rồi bước nhanh chạy vào trong vòng của đoàn xe. Bên trong ngoại trừ thổ phỉ thì chỉ có người chết và tù binh, không có một người nào phản kháng.

Đám thổ phỉ vội vàng lục soát thi thể, tìm kiếm tài vật, Hầu tử lôi kéo Tần Tiểu Thiên đi tới đám tử thi nằm dưới hai cỗ xe, nói: " Mau nhanh lục soát, mau nhanh lục soát."Rồi vội vàng sưu tìm trên đám tử thi.

Tần Tiểu Thiên cảm thấy một trận ác tâm, nói: " Bỏ đi, đều cho ngươi."

Hầu tử liếc mắt xem thường, nói: " Ngu ngốc! Chúng ta làm thổ phỉ phải nhờ vào chuyện này phát tài."

Thổ phỉ có điều lệ, cường đạo đều dựa vào luật lệ phân phối, tiểu lâu la được phân không được bao nhiêu, đại bộ phận đều rơi vào túi tiền của trại chủ và những đầu mục lớn nhỏ, để phát tiểu tài. Chỉ có tìm tòi từ trong thi thể, đây là tài vật của người chết, ai lục soát được thì coi như là của người đó.

Tần Tiểu Thiên đối với tài vật hứng thú không lớn, chỉ cần có thể ăn cơm no là được, hắn cảm thấy hứng thú là các loại tài liệu tu luyện, đến trước mắt, còn chưa phát hiện tiên thạch và linh thảo, điều này làm cho hắn hết sức buồn rầu.

Hầu tử nhanh chóng sưu la hết tiền tài trên thi thể, ước chừng chỉ có năm, sáu trăm mai đồng tiền, sau đó bắt đầu cởi quần áo.

Tần Tiểu Thiên choáng váng, ngay cả quần áo của người chết mà bọn thổ phỉ này cũng không buông tha. Ngẩng đầu vừa nhìn, cơ hồ tất cả thổ phỉ đều đang cởi quần áo, hắn không nhịn được lắc đầu than thở, Đại Tống triều bây giờ cũng không hảo chơi đùa.

Tần Tiểu Thiên hỏi: " Các ngươi tại sao không lấy đồ vật trên xe?"

Hầu tử khẩn trương nói: " Ngươi điên ư, đó là chiến lợi phẩm trong trại, ai dám động, lập tức sẽ bị chém rơi đầu!"

Có người quát to: " Các hài nhi, đã chiến thắng, thu thập đồ vật, chúng ta hồi trại!"

Tiếng trống xao rối loạn vô cùng, một đám thổ phỉ trong miệng xướng lên âm thanh cổ quái như cười, Tần Tiểu Thiên một câu cũng nghe không hiểu, hỏi: " Hầu tử, các ngươi đang xướng ca từ gì?"

" Đắc thắng ca!" Hầu tử lôi kéo Tần Tiểu Thiên chạy đến trong một đội ngũ, tìm một hán tử nói: " Hoàng gia, vị huynh đệ này đầu trại."

Hoàng gia là một tiểu đầu mục, trông nom mười mấy tiểu lâu la, hắn quét mắt nhìn Tần Tiểu Thiên vài lần, nói: " Hầu tử, tiểu tử này...ta xem như là một tên ăn mày, ân, tên gọi là gì?"

Hầu tử cười nói: " Gọi là Tiểu Thiên, có thể đánh nhau."

Hoàng gia vô tình nói: " Ngươi nói hắn? Vậy mang theo, sau này lăn lộn ở chỗ của ta."

Làm thổ phỉ mà còn cần có người bảo hộ, điều này thật mới mẻ, Tần Tiểu Thiên nói: " Cảm ơn Hoàng gia."

Hoàng gia vẫy tay nói: " Thôi, lên núi rồi thì đặt nghĩa khí ở hàng đầu, có hiểu hay không? Nếu ra ngoài, không chịu xuất lực, quân pháp trong trại cũng không phải nói không, có hiểu chưa? Đừng phạm sự, bằng không tam đao lục động...có hiểu hay không? Được rồi, đi đẩy xe." Liên tiếp một chuỗi xuyến mặc kệ hắn có hiểu hay không, nhiễu đến nỗi Tần Tiểu Thiên muốn bất tỉnh.

Thổ phỉ đuổi bắt lục tục quay lại, ôm lấy mấy chiếc xe lớn hướng sơn trại đi tới.

Ở sơn trại hai ngày, Tần Tiểu Thiên mới biết nơi đây là Thanh Phong Lĩnh. Sơn trại nguyên là một ngôi miếu sơn thần, từ miếu sơn thần khoách triển mà thành, địa thế cũng không hiểm ác, vách tường của trại đúng là theo địa thế dùng nguyên mộc kết nối mà thành.

Thanh Phong Lĩnh sơn trại là một ổ thổ phỉ lục lâm lớn nhất, có hơn bảy trăm người, chia làm hai trại, chủ trại có hơn bốn trăm người, bên Cổ Đầu Phong có một tòa tiểu trại, ước chừng có hơn hai trăm người.

Thanh Phong Lĩnh sơn trại có bốn trại chủ, tiểu lâu la xưng hô bọn họ là đại lão gia, nhị lão gia, tam lão gia, tứ lão gia, Tần Tiểu Thiên cũng không rõ bọn họ có họ gì.

Sau khi vào sơn trại, hắn mới biết được, Hầu tử Trương Hậu là tên nấu bếp của sơn trại, nhiệm vụ mỗi ngày là chẻ củi đốt lửa, hắn mang theo Tần Tiểu Thiên về sơn trại là vì muốn tìm một người giúp tay. Lần này xuống núi tập kích thương đội, cơ hồ xuất động hết thảy sơn trại.

Phòng bếp được xây ở sườn núi phía sau, là một căn phòng gỗ rất lớn, có ba lò lớn, hai lò nhỏ, Hầu tử chịu tránh nhiệm đốt củi cho một lò.

Trong phòng bếp tổng cộng có mười sáu người, đầu mục là Hoàng gia, Tần Tiểu Thiên ngày đầu tiên lên núi thì cùng với Hầu tử đi đốn củi.

Đừng nói là đốn củi, tốt hơn là gọi nhặt củi, núi hoang trời thu toàn là nhánh cây khô héo, mỗi ngày đều có thể nhặt được từng bó củi lớn trở về, đốt lửa thì chỉ nhờ vào Hầu tử tự làm.

Đám thổ phỉ ăn uống cũng không tốt, nhưng ăn no thì không thành vấn đề, nhất là người làm việc trong bếp. Mỗi tối, Tần Tiểu Thiên tìm một địa phương an tĩnh tu luyện, hắn không nguyện ở chung một gian phòng cỏ với tám người khác, nơi đó diện tích và mùi vị làm cho người ta chịu không được.

Trong xe của thương đội chuyên chở chính là quần áo, vải vóc, rượu, phấn son, gạo, thịt, còn có sắt, hải diêm, trong đó còn có một xe toàn là đồng tiền, bạc ước chừng có hơn tám trăm hai, còn có mười con trâu kéo xe.

Đây là lần thu hoạch lớn nhất trong mấy năm nay, trại chủ cao hứng, cho mỗi tiểu lâu la được một bộ áo, một xâu tiền, thịt và thô diêm toàn bộ đưa đến phòng bếp.

Tần Tiểu Thiên bởi vì là mới tới, còn chưa được phân phát bất cứ đồ vật gì, nhưng hắn cũng không quan tâm. Hầu tử lấy đi quần áo của hai người chết, sau khi trở về giặt giũ sạch sẽ, xin với Ngụy đại tẩu trợ giúp ở phòng bếp khâu vá sửa lại, cố ý sửa lại một bộ, đưa cho Tần Tiểu Thiên.

Đám thổ phỉ cho tới bây giờ cũng không thao luyện, trừ việc đi ra ngoài mai phục, những người ở trong trại cơ hồ mỗi ngày đánh cuộc, đánh nhau nháo sự không ngừng, chỉ cần không xảy ra nhân mạng, trại chủ đại gia cũng không trông coi, trong trại cả ngày khói đen chướng khí.

Phòng bếp cũng là một thế giới nhỏ, tổng cộng mười mấy người, nhưng lại chia làm mấy phe, thần khí nhất chính là Hoàng đại gia và đầu bếp Ngụy bàn tử( mập mạp).

Hoàng gia là tiểu cửu tử ( em vợ) của đại trại chủ, vợ chồng Ngụy bàn tử và Ngụy đại tẩu nguyên bổn vốn là đầu bếp của Phúc Thịnh Lâu Đại Danh phủ, trên đường cùng vợ về nhà, đi ngang qua Thanh Phong Lĩnh bị bắt lên núi, bởi vì nấu nướng thật ngon, nên chuyên môn làm thức ăn cho bốn vị trại chủ.

Tần Tiểu Thiên bình thường không nói chuyện, phân phái nhiệm vụ hắn cũng không chối từ, vừa đến khi trời tốt thì phải đi tu luyện. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Gần đây hắn phát hiện, thân thể của mình từ từ trở nên cường kiện lên, còn có cảm giác phát dục, sức ăn cũng tăng nhiều, thường xuyên lúc đi nhặt củi thì thuận tay săn bắt gà rừng thỏ hoang, lặng lẽ cùng Hầu tử ra ngoài dã ngoại nướng ăn.

Chuyện tại sơn trại rất ít, ngày nọ Ngụy bàn tử phân phó nói: " Hầu tử, Tiểu Thiên, ra phía sau núi bắt vài gà rừng thỏ hoang, việc nhặt củi ta cho người khác làm." Từ sau khi Tần Tiểu Thiên mang gà rừng thỏ hoang về, Ngụy bàn tử và Hoàng gia đều cũng thích, vài ngày là cho hai người ra sau núi săn thú.

Có một lần, đại trại chủ ăn một con gà rừng, hai người đã trở thành thợ săn chuyên chức, Hoàng gia cố ý điều hai tiểu lâu la tới, thay thế công việc ban đầu của hai người.

Tần Tiểu Thiên săn thú không cần dùng cung tên, cũng không thiết bẫy rập, chỉ dùng hòn đá ném, xác suất chuẩn xác cao đến làm cho Hầu tử không dám tin tưởng.

Hầu tử Trương Hậu thích nhất là đi loạn bậy, hắn cười hì hì nói: " Ngụy đầu bếp, muốn mấy con gà núi?"

Ngụy bàn tử vung bàn tay mập phì lên, phách lên đầu vai của Hầu tử, thiếu chút nữa đánh hắn gục xuống, cười nói: " Nhiều thì càng tốt, ăn không hết, ta làm phong kê."

Tần Tiểu Thiên xoay người đi ra, trong lòng hắn vẫn còn đang suy nghĩ chuyện tu luyện.

Ở chỗ này rất nhiều thời gian nhàn hạ, khiến cho hắn có thể suy tư các loại pháp môn tu luyện, nhớ lại ngọc đồng giản từng tiếp xúc, cùng với pháp môn luyện đan tu chân, các loại dược tài cần sử dụng.

Bây giờ, hắn không cần trân phẩm hi hữu, mà là cần dược tài luyện chế cấp thấp, đây là đồ vật cần học khi vào tu chân.

Hắn ý thức được, mặc kệ là ở nơi nào, đều phải có tài năng, mới có thể đạt được thân phận và địa vị của chính mình, cho dù nguyên bổn mình không có tu chân luyện đan thuật, nhưng nắm giữ bản lãnh như vậy, đối với tu luyện sau này cũng có chỗ tốt.

Hầu tử Trương Hậu rất hưng phấn, từ sau khi Tần Tiểu Thiên lên núi, mình như gặp vận khí, không cần mỗi ngày đi đốn củi, cho nên hắn nhận định Tần Tiểu Thiên là bằng hữu của mình. Vị bằng hữu này rất thần bí, tuy còn nhỏ, nhưng trên người lại có một loại khí độ nói không nên lời, làm cho người ta có cảm giác rất phục khí.

Phía sau núi phạm vi rất lớn, cây rừng tươi tốt, phương viên trong mười dặm không có bóng người. Nơi này động vật dã sinh rất nhiều, không chỉ có gà rừng thỏ hoang, còn có thể nhìn thấy sói hoang hồ ly dã thú, ngay cả chim chóc hoang dã cũng có thể nhìn thấy.

Tầm mắt của Tần Tiểu Thiên càng ngày càng tốt, thường thường Hầu tử còn đang hết nhìn đông tới nhìn tây, thì hòn đá trong tay hắn đã bay ra ngoài. Rất nhanh đánh chết năm con gà núi, ba con thỏ hoang, hắn nói: " Hầu tử, ngươi đem con mồi trở về, ta ở trong núi chuyển chuyển, lưu cơm chiều cho ta, ngươi đi đánh cuộc đi."

Trong sơn trại cơ hồ không có người nào không đánh cuộc, Hầu tử cũng không ngoại lệ, trước kia hắn không có thời gian rảnh ban ngày, bây giờ có Tần Tiểu Thiên giúp làm việc, cuối cùng có thể tham gia đội quân đánh bạc.

Hắn nói: " Được, ta để cho Ngụy bàn tử làm canh thịt gà, lưu lại một ít, huynh đệ cẩn thận." Hắn mang theo gà rừng thỏ hoang, hưng phấn đi trở về.

Trong lòng Tần Tiểu Thiên có chút buồn rầu, linh khí chỗ này không khác gì với Tiềm Kiệt Tinh, thậm chí còn yếu hơn một chút, ở phụ cận không phát hiện linh mạch, cũng không có linh đan trợ giúp, tu vi tăng lên tốc độ thật chậm, chỉ điều lý thân thể mà đã tốn hao nhiều thời gian.

Cho nên mấy ngày gần đây, hắn vẫn một mực chuyển du trong núi, muốn sưu tầm một chút thảo dược, dùng phương pháp đơn giản nhất luyện chế một chút linh đan, hiệu quả dù sao cũng được, cũng hơn là không có vật gì.

Phương thức hắn sưu tầm thảo dược khác với người phàm, không cần nhận thức thảo dược, chỉ cần phân biệt trong đó có ẩn chứa linh khí hay không.

Trong thực vật các loại linh khí không đồng nhất, tổng hợp cùng một chỗ thì có thể thải dụng luyện đan thuật đơn giản tụ linh, có thể chữa bệnh, có thể chữa thương, cũng có thể tăng lên tu vi.

Thảo dược trong núi rất nhiều, Tần Tiểu Thiên căn cứ những gì mình cần để thải tập. Hắn không cần dùng phương thức của người phàm để bảo tồn thảo dược, chỉ cần bỏ vào trong nhẫn trữ vật là được.

Nhưng chế thuốc thì tương đối phiền phức, mặc dù hắn có phương thức chế thuốc tốt nhất, nhưng tu vi không đủ, không cách nào sử dụng cấm chế luyện chế pháp, chỉ có chờ khi tu luyện được đến trình độ nhất định, mới có thể sử dụng lò luyện chế pháp, là một loại phương pháp đơn giản nhất.

Khe suối trong núi vờn quanh, theo dòng suối nhỏ hướng lên trước chảy đi, rất nhanh nhìn thấy một tảng đá, phía dưới là một cái đầm màu xanh biếc thật đậm. Nơi này linh khí tương đối sung túc, cho nên Tần Tiểu Thiên cũng không chần chờ, tới đây tu luyện.

Do cảnh giới ảnh hưởng tu vi, tốc độ tu luyện thật ra rất nhanh, đương nhiên là kém tốc độ tu luyện lúc trước của hắn, nhưng đó là do Xích Minh ra tay trợ giúp, cũng giống như đã ăn gian.

Tần Tiểu Thiên tu luyện hai tháng, thân thể nổi lên biến hóa rất lớn. Hắn khoanh chân ngồi bên cạnh đầm nước, bắt đầu gian khổ tu luyện.

Bây giờ trong cơ thể hắn không có nửa phần tiên linh khí. Pháp môn tu luyện nhập môn của Cổ tiên nhân rất khó, nếu như có thể sinh ra một tia tiên linh khí, thì mặt sau tu hành sẽ dễ đi hơn rất nhiều, bởi vậy Tần Tiểu Thiên đều cố gắng tu luyện mỗi ngày.

Hắn có chỗ khác với người khác, đó là từng có kinh nghiệm tu luyện và cảnh giới, tiên linh khí nhất định có thể sản xuất, đối với điểm này cho tới bây giờ hắn không có hoài nghi qua.

Yên Lan Tung cảnh giới chẳng qua là trọng cảnh giới đệ nhất của tu tiên, Yên, Lan, Tung đại biểu cho mỗi một tầng cấp, trong đó bước đầu tiên là Yên, đó là lúc ban đầu Tần Tiểu Thiên đã vượt qua, mà khi lần nữa bắt đầu tu luyện thì từng bước làm cho hắn phi thường buồn rầu.

Đến trước mắt, thân thể biến hóa mặc dù rất lớn, nhưng Yên cảnh vẫn như cũ không có chút tung tích nào, mà đây lại là mấu chốt đầu tiên sản xuất tiên linh khí.

Vào lúc đêm tối, chấm dứt tu luyện, Tần Tiểu Thiên đứng dậy, nhìn trăng sáng mọc lên xa xa, âm thầm nghĩ ngợi: " Mặc kệ thế giới này là thật hay giả, chỉ cần không buông bỏ tu luyện, hết thảy cũng sẽ tốt lên...không biết bản thể mình ở lại Thiên Tương Luân như thế nào, có lẽ thật sự sẽ được tu luyện thành tiên thể, vạn nhất ta cảnh giới không đủ, trở về cũng như không thôi."

Hắn không khỏi sinh ra một loại cảm giác khẩn bách, trong lòng có chút cấp táo, rất nhanh tỉnh ngộ lại: " Không được, tu luyện không được gấp gáp." Hắn thở ra một hơi dài, chậm rãi đi về phía sơn trại.

Trong sơn trại hoàn toàn yên tĩnh, đám thổ phỉ khi trời tối đã đi ngủ.

Ở thời đại này, ước chừng chỉ có đô thành Đông Kinh Khai Phong mới có cuộc sống về đêm, những địa phương nhỏ, khi trời tối không thấy bóng người, đều cũng về nhà đi ngủ.

Tần Tiểu Thiên trở lại phòng bếp, Hầu tử ngáp, nói: " Mới trở về? Một chén canh đặt trong nồi, hẳn là còn nóng, ta để lại cho ngươi thức ăn, ngươi ăn...ta đi ngủ, buồn ngủ a." Hắn vặn eo một cái, xoay người đi ra, vừa đi vừa nói chuyện: " Trời quỷ này lại nổi gió rồi, chắc có tuyết rơi đi nghe..."

Nồi là dùng cỏ đan lại bao bọc bên ngoài, canh gà rừng được được hấp nóng bên trong. Tần Tiểu Thiên nhẹ nhàng tìm được một chén canh gà, cùng phần thức ăn để dành trong đó.

Bánh rất dày, lớn như cái chén, người bình thường ăn một cái cũng đủ, Tần Tiểu Thiên thì khác, bây giờ hắn cảm thấy đặc biệt đói, đặc biệt ăn được rất nhiều. Bởi vì hắn có thể săn thú, Hoàng gia và Ngụy bàn tử cũng chấp thuận cho hắn ăn thoải mái, đây cũng là một loại đãi ngộ đặc thù ít có trong sơn trại.

Bánh phi thường thô tháo, mùi lại rất thơm, Tần Tiểu Thiên uống chén canh, ăn một cái bánh, sau một giờ mới ăn xong. Hắn nhẹ để chén xuống, thoải mái sờ sờ bụng, xoay người đi ra ngoài, đi đến một khối nham thạch lớn ở phía sau núi.

Đây là một địa phương tương đối bí mật, nham thạch và sườn núi hình thành một khe hở, Tần Tiểu Thiên dùng gỗ làm một lan can, dùng nhánh cây cùng bện cỏ buộc lên, làm thành một lớp ngăn tránh gió, trên mặt đất trải đầy cỏ và lá cây khô, mỗi buổi tối đêm hắn đều trốn bên trong tu luyện, linh khí nơi này cũng như nơi đầm nước.

Cứ theo lẽ thường một đêm tu luyện. Sáng sớm, Tần Tiểu Thiên nghe được trong trại có tiếng gà gáy, hắn đẩy cửa cỏ trước mắt ra, lúc này mới phát hiện, một đêm qua đã rơi thật nhiều tuyết, nhưng tự mình lại không hề phát hiện. Đạp lớp tuyết sâu tới nửa thước, hắn từ từ đi vào sơn trại.

Cướp bóc thương đội đã qua mấy tháng thời gian, mắt thấy đã sắp hết năm, hắn cũng tựa hồ có thói quen ở trong ổ thổ phỉ, tuy nói điều kiện cuộc sống không tốt lắm, nhưng coi như thanh tĩnh, cũng không sầu lo chuyện ăn uống.

Còn về phần quần áo thì càng không cần quan tâm, pháp môn tu tiên tuyệt diệu, gần mấy tháng thời gian hắn điều lý thân thể thật tốt, hôm nay khí hàn đã không thể xâm nhập. Dù tuyết dày như thế, hắn không ngờ lại không cảm giác được rét lạnh.

Người của thời đại này một ngày chỉ ăn hai bữa, buổi sáng là mười giờ thì ăn buổi thứ nhất, xế chiều khoảng bốn giờ thì ăn buổi thứ hai, cho nên sáng sớm phần lớn đám thổ phỉ đều lo ngủ, chỉ có người ở phòng bếp là phải dậy sớm.

Tần Tiểu Thiên vừa đi tới cửa bếp, chỉ thấy Hoàng gia từ bên trong đi ra, hắn nhìn thấy Tần Tiểu Thiên thì hỏi: " Ngươi chạy đi đâu vậy? Đúng rồi, hôm nay...ngươi cùng Hầu tử đi theo đội ngũ của Toát Mao lên quan đạo mai phục, a a, sẽ nhanh chóng hết năm, ta cố ý đi tìm Toát Mao, cho các ngươi một cơ hội, vận khí tốt có thể phát tài một chút, sống thoải mái một năm."

Toát Mao cũng là một tiểu đầu mục, dưới tay có chín tiểu lâu la. Cướp đường cũng có quy củ, không phải ai muốn đi cũng được, mà là phải chờ tới phiên mình.

Lúc cướp đường có được tiền tài và vật phẩm, một nửa gia cho trại chủ, còn lại thì đám tiểu lâu la tự mình phân phối, đây là cơ hội kiếm tiền trong sơn trại.

Tần Tiểu Thiên không muốn đi ăn cướp, nhưng cũng không cách cự tuyệt. Đang khi nói chuyện, Hầu tử từ trong phòng chạy ra, lớn tiếng nói: " Mẹ nó, tuyết lớn như vậy đi ăn cướp...lạnh chết luôn."

Hoàng gia nhấc chân đá hắn: " Mẹ ngươi, mấy ngày nay ngươi luôn réo la là không có tiền, đánh bạc đã muốn cởi luôn cả cái khố, cho ngươi cơ hội phát tài mà còn sợ lạnh? Được, vậy ngươi đừng đi..."

Hầu tử kéo tay áo của Hoàng gia, gương mặt cười nói: " Gia, hảo Hoàng gia của ta, tiểu nhân lĩnh tình, lĩnh tình a, ta đi, cảm ơn Hoàng gia chiếu ứng, a a." Liên tiếp cười không ngừng.

Hoàng gia vung tay áo nói: " Đi đi, đến cửa sơn trại chờ, Toát Mao bọn họ lập tức tới ngay, thuận tiện mang theo một ít bánh bao, có hiểu hay không?" Nói xong xoay người đi.

Chờ hắn đi xa, trên mặt Hầu tử lộ ra một tia không cam lòng, nhỏ giọng nói: " Phi! Còn không phải muốn chia cho ngươi một phần hay sao, ai, huynh đệ, đi phòng bếp lấy bánh bao."

Một cái túi tiền bằng vải bố rách, đựng đầy hai mươi cái bánh, thêm ít thức ăn. Hầu tử lại đi đến khố phòng lãnh yêu đao, hai ngươi cùng đi tới cửa sơn trại.

Toát Mao có gương mặt âm trầm, trong lòng rất là khó chịu, nhiều tuyết như vậy mà chạy ra cướp đường, bóng người còn chưa nhìn thấy thì tự mình đã bị đông cứng mà chết.

Hắn chỉ dẫn theo năm thủ hạ, còn có Tiểu Thiên và Hầu tử, tổng cộng tám người, đeo theo bộ cung tên. Người trong sơn trại không thiếu, nhưng có thể sử dụng cung tên cũng chỉ có mười mấy người.

Toát Mao quát: " Hôm nay đến phiên chúng ta cướp đường, tất cả mọi người con mẹ nó tinh thần một chút, đến cửa núi mai phục."

Tần Tiểu Thiên đến sơn trại cũng không ít ngày, nhưng người trong sơn trại đại bộ phận chỉ là quen mặt mà thôi, trừ những người trong phòng bếp ra, cơ hồ không còn người quen nào. Hắn yên lặng theo sát phía sau Hầu tử, lưng đeo một bao bánh bao lớn.

Cửa núi khoảng cách với sơn trại chừng hơn ba mươi dặm đường, là ngã ba đường đi Duyên Châu và Tề Châu, bây giờ trở nên rất hoang vu, rất nhiều người tình nguyện đi đường nhỏ vòng qua Thanh Phong Lĩnh, đây đều là do nhiều năm nay thổ phỉ hoành hành để lại hậu quả.

Nguyên lai cách cửa núi không xa có một thôn nhỏ, bây giờ cũng dần dần hoang vu, người ở bên trong không phải lên núi làm thổ phỉ, thì lại thiên cư đến nơi khác, cho nên con đường này chỉ những khách thương không quen tình huống mới đi qua.

Vẫn nhiều tuyết phiêu phiêu sái sái, tám người đi xuống chân núi, tuyết rất dày, dẫm lên mặt đất phát ra " sá chi sá chi" thanh âm.

Hầu tử và Tần Tiểu Thiên đi cuối cùng, Tần Tiểu Thiên nhỏ giọng hỏi: " Khí trời như thế, ai lại đi ra?"

Hầu tử lắc đầu nói: " Không nhất định, vì sắp hết năm, có chút tiểu khách thương sẽ không để ý gì cả mà đi về nhà."

Tần Tiểu Thiên thở dài nói: " Những người này khổ cực suốt một năm, thật vất vả dành dụm được chút tiền, các ngươi cũng đi cướp?"

Hầu tử thấp giọng nói: " Không cướp...chúng ta sẽ chết đói!"

Toát Mao ở phía trước rống to: " Hầu tử! Hai người các ngươi mau nhanh chút, nói thầm cái gì?"

Hầu tử vội vàng nói: " Tới, tới." Hắn nhẹ giọng nói: " Tiểu Thiên, đừng choáng váng, nếu đã muốn làm thổ phỉ, thì đừng nghĩ nhiều như vậy."

Cửa núi nguyên lai vốn là một đình trúc, lữ khách nghỉ chân hay sử dụng, nhưng đã sớm sụp đổ, chỉ còn lại một vài chiếc ghế ở ven đường. Quan đạo rậm rạp rừng cây, bị nhiều tuyết bao trùm, bạch mang mang một mảnh mờ mịt. Tám người trốn trong rừng cách quan đạo không xa, dùng nhánh cây làm ra một cái chòi nhỏ, có thể tránh gió tuyết.

Toát Mao dẫn theo mấy đệ huynh thân tín của mình, trốn trong chòi uống rượu, để cho Hầu tử và Tần Tiểu Thiên đi đến rừng cây bên ngoài chờ đợi. Tần Tiểu Thiên không sợ rét lạnh, khoanh chân ngồi ở dưới một gốc cây đại thụ, lẳng lặng tu luyện, Hầu tử thì khổ sở, lạnh cứng phải chạy tới lui, đưa hai tay lên thổi phù phù, răng đánh lập cập không ngừng.

Nhiều tuyết rất nhanh bao trùm trên người Tần Tiểu Thiên, Hầu tử kỳ quái nói: " Tiểu Thiên...ngươi, ngươi có lạnh hay không...hay a, hay a! Ai, sao ngươi có thể ngồi được, không...không lạnh a, hay thật! Hay thật! Hay thật!" Hàm răng hắn đánh lập cập chọc cho Tần Tiểu Thiên cười rộ lên, hắn nói: " Ngươi đi đến chỗ của Toát Mao mà trốn tuyết, ta một mình thủ là được."

Hầu tử run run nói: " Ta...ta cũng không dám đi, sẽ bị đuổi ra thôi." Từ buổi sáng ngồi mãi tới xế chiều, một bóng người cũng không nhìn thấy, hầu tử cơ hồ bị đóng thành cây băng, ngay cả khí lực để nhảy cũng không có.

Toát Mao từ trong chòi đi ra, miệng đầy mùi rượu nói: " Trở về, mẹ nó, hôm nay vận khí xui xẻo, xuất môn không xem lịch, trở về! Trở về!"

Hầu tử hữu khí vô lực nói: " Còn không đi, ta sắp chết rét rồi."

Trong lòng Tần Tiểu Thiên có chút động, nói: " Hình như có người tới."

Toát Mao kinh ngạc nói: " Nơi nào? Ở nơi nào? Sao ta không nhìn thấy?" Hắn híp mắt nhìn quan đạo, chốc lát sau, trên quan đạo truyền đến thanh âm trầm muộn, một tiểu lâu la mặt liền biến sắc, cả kinh nói: " Đúng rồi..đúng là tiếng vó ngựa."

Vừa dứt lời, xa xa trên quan đạo toát ra một mảnh bóng đen, tiếng vó ngựa trầm muộn rõ ràng truyền đến, tiểu lâu la kia nói: " Chừng hơn mười kỵ! Chúng ta không đối phó được."

Đại Tống triều dân gian có rất ít ngựa cưỡi, người cưỡi ngựa không phải quan binh thì là gia đình quan gia, còn có thể là những trang khách đại trang lớn.

Toát Mao súc cổ, nhỏ giọng nói: " Cẩn thận, đừng để bị phát hiện." Hắn lén lút trốn ra phía sau cây. Tiên y nộ mã( quần áo sang trọng, ngựa khí thế), một đám hào khách, nhanh chóng từ trên quan đạo phi tới. Đột nhiên, một kỵ sĩ giơ tay lên quát: " Dừng lại!" Một tay kéo dây cương, con ngựa dựng đứng hai chân, phát ra một tiếng hí vang. Chỉ nghe hắn quát: " Trong rừng là ai? Đi ra!"