Là Ai Dụ Ai

Chương 11



Trầm mặc đi về đến khuê các, Dịch Thủy Phong buông tay Phân Huyễn, nằm lên giường êm nệm ấm, tùy tay cầm một quyển sách vừa mới mua trên phố lên xem.

Phân Huyễn đánh giá Dịch Thủy Phong, từ nãy đến giờ hắn có thể cảm giác nàng rất bất bình tĩnh, thậm chí ngay cả khí tức cũng lo lắng vô cùng. Là bởi vì “Trác thiếu gia” trong miệng các nàng sao? Nàng —— cũng bởi vì một nam nhân mà dao động lớn như vậy sao?

Màu mắt với màu tóc phút chốc lại biến lại hai sắc vàng, bạc, hắn bước đến trước mặt nàng, mâu quang nhìn thẳng vào nàng hỏi: ” Trác thiếu gia là ai?”

Không giương mắt lên, Dịch Thủy Phong vừa lật sang trang vừa cười nhạt nói: ” Thế nào, rốt cục ngươi bắt đầu cảm thấy hứng thú với ta sao?”

Hắn mấp máy môi: ” Ta chỉ muốn biết vì sao ngươi lại để ý tới người này như vậy?” Để ý đến không giống với người mà hắn nhận thức mấy hôm nay.

” Trác An Nhai, biểu ca của ta, cũng là người mà ta đã từng thích.” Khép quyển sách trong tay lại, nàng nhìn hắn, ” Thế nào, đáp án này đã thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi chưa?”

” Người đã từng thích?” Hắn nhăn mi: ” Cũng có thể nói là hiện tại ngươi không thích nữa?”

“Có thể nói như vậy.” Nàng gật đầu.

” Như vậy——” hắn ngừng một chút, hơi hơi nâng tay phải lên, năm ngón tay mở ra, móng tay trơn nhẵn phút chốc trở nên bén nhọn như đao phong, ” Thì để ta đi giết hắn ngươi cũng không sao cả.”

” Giết hắn? Vì sao?” Nàng không hiểu hỏi lại.

” Không vì sao cả.” Hắn bĩu môi, không muốn giải thích.

” Vậy ta sẽ ngăn cản ngươi.” Nàng nói, đưa tay bắt lấy tay phải của hắn, móng tay dài cắt qua đầu ngón tay của nàng, máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra.

Hương vị huyết tinh kích thích giác quan.

” Ngươi đã nói hiện tại ngươi đã không thích hắn nữa.” Hắn nhìn chằm chằm nàng, trong con ngươi màu vàng hiện lên sự bạo ngược.

” Là không thích nhưng không nói không thèm để ý.” Nàng cười nhưng ý cười lại chưa từng chạm đáy mắt, ” Dù sao, hắn vẫn là biểu ca của ta, dù thế nào cũng xem như là người nhà của ta.”

” Người nhà…” Trong ánh mắt hắn hiện lên sự khinh thường, phúc chốc móng tay lại khôi phục nguyên trạng, hắn gạt tay nàng ra, ” Thực là khó nhìn.” Hắn liếc đầu ngón tay còn đang rỉ máu của nàng.

” Ai bảo ngươi không có gì tự dưng lại duỗi móng vuốt ra.” Nàng giơ tay lên nhìn miệng vết thương trên đầu ngón tay lại giống như đang thưởng thức cái gì vậy.

Hắn lại gần nàng, nắm ngón tay bị thương của nàng đưa lên miệng mút.

Hành vi này đối với nhân loại phải xưng là tán tỉnh nhưng đối với yêu mà nói thì chỉ đơn giản là cầm máu.

Sau một lát hắn buông ngón tay nàng ra, miệng vết thương trên đầu ngón tay đã khép lại.

” Thấy sao? Hương vị máu của ta cũng không tệ lắm phải không?” Dịch Thủy Phong rất hưng trí hỏi han.

” Bình thường.” Phân Huyễn có chút không tình nguyện nói.

” Thực là kỳ quái.” Nàng lấy ngón tay để lên cằm lẩm bẩm: ” Ta nhớ trước kia những yêu ma chạm tới máu của ta đều rất muốn uống mà.” Linh lực của Pháp sư càng cao thì máu càng đặc, với yêu ma mà nói thì chúng thích uống nhất chính là máu này, không chỉ khiến yêu ma có khả năng ngửi được khí tức của những hương vị ngọt ngào mà còn có thể tăng cường tu vi cùng với yêu lực.

Cho nên vài Pháp sư thất bại, kết cục thường thường là máu huyết toàn thân bị yêu ma hút khô mà chết.

” Đừng có so sánh ta với những yêu ma hạ đẳng trước kia ngươi từng đụng tới.” Hắn không vui nói.

” Được, được!” Nàng gật đầu giống như an ủi trẻ nhỏ, ” Ta muốn chợp mắt một lúc, ngươi thì sao, muốn ngủ với ta không?”

” Hừ, ta còn chưa quẫn.” Hắn nói rồi lập tức góc phòng khoanh chân ngồi xuống, tự ý vận khí.

” Hừm, vậy thì thôi.” Dịch Thủy Phong nhún nhún vai, nằm lên giường, buông bạch trướng xuống.

Màn lụa trắng như ẩn như hiện có thể mơ hồ nhìn thấy hình bóng của nhân nhi trên giường.

Con ngươi màu vàng yên lặng ngóng nhìn tầng tầng lụa trắng, một lúc lâu sau mới nhắm lại.

_______________________

Thanh thanh thúy thúy, ánh mặt trời xuyên qua cành lá chiếu lên thân thể của cậu bé.

” Ngươi lại đánh nhau với người khác?” Nhìn rõ người đến là cô bé thiếu một chiếc răng cửa cậu bé có chút bất đắc dĩ nhẹ nhàng vuốt tóc cô bé.

” Đúng vậy, ha ha.” Cô bé gãi gãi đầu, cười toe toét nói.

” Ngươi a…” Cậu bé tuyên bố xong cẩn thận dè dặt lau mặt với vết thương trên người cho cô bé, ” Vì sao ngươi thích đi đánh nhau vậy?”

” Bởi vì ta không muốn bị người khác ăn hiếp.” Cô bé thầm nghĩ.

Cậu bé yên lặng không nói gì nữa.

Đối với tình hình của cô bé cậu biết rất rõ, tuy rằng cô là nhị tiểu thư trong phủ nhưng vì mẫu thân là thị thiếp không được sủng ái hơn nữa phụ thân căn bản không quan tâm tới mẹ con hai người, chánh thất lại ghen tị cho nên bọn hạ nhân trong phủ cũng không xem các nàng là chủ nhân, dần dà thậm chí có không ít người bỏ đá xuống giếng ăn hiếp hai mẹ con cô.

Nhìn thấy cậu bé im lặng không nói gì cô bé nhẹ nhàng giật giật tay áo của đối phương: ” Biểu ca, ngươi không chán ghét ta sao?”

Cậu bé lấy lại tinh thần hỏi 1 cách nghi ngờ: ” Vì sao lại hỏi như vậy?”

” Bởi vì nương của ta chỉ là một thị thiếp.” Cô tuy tuổi còn nhỏ nhưng suy nghĩ cũng đã trưởng thành quá sớm.

” Vậy ngươi có chán ghét thân phận của nương ngươi không?” Cậu bé hỏi lại.

Cô bé lắc đầu: ” Không biết.” Đối với cô mà nói điều quan trọng nhất trên đời này chính là nương.

” Vậy thì ta cũng sẽ không chán ghét ngươi.” Cậu bé nói, rất dịu dàng cười cười.

Nụ cười của cậu khắc sâu trong lòng cô bé, là nụ cười dịu dàng duy nhất mà cô được nhìn thấy.

Mộng… Giống như một giấc mơ rất xa rất xa…

Dịch Thủy Phong chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt vẫn là tấm màn lụa trắng như trước.

Xoay người ngồi dậy, nàng ngáp một cái.

” Tỉnh?” Tiếng nói quen thuộc vang lên trong phòng.

Xoay người nhìn lại nàng thấy lộ ra bên ngoài màn lụa là Phân Huyễn còn khoanh chân ngồi trên mặt đất.

” Uhm, tỉnh rồi.” Chỉnh chỉnh quần áo, nàng xoay người bước xuống giường: ” Ngươi vẫn còn ở trong phòng bồi ta sao?”

” Bồi ngươi?” Hắn cười nhạo một tiếng, ” Ngươi nghĩ có khả năng này sao?”

________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.