Là Ai Dụ Ai

Chương 18



Phân Huyễn không ngừng băng giữa rừng núi. Phảng phất…trong trí nhớ của hắn đã rất lâu rất lâu không có chạy băng băng thế này.

Phút chốc một mùi máu tươi tràn ngập trong mũi hắn.

Mùi máu tanh hôi là máu của nhân loại bình thường trong đó còn có một loại yêu khí.

Là Thiên Niên Thụ Yêu…

Lông mày Phân Huyễn nhíu lại, tìm kiếm nơi phát ra mùi chạy về phía nơi phát ra khí tức. Chỉ chốc lát sau một gốc cây đại thụ toàn thân xanh biếc đập vào tầm mắt hắn, nhánh cây thô to đang quấn chặt một nam nhân. Da thịt của nam nhân kia bị nhánh cây cuốn lấy bắt đầu rạn nứt còn thụ yêu ra sức hút lấy máu tươi đang trào ra.

Hiển nhiên giờ phút này nam nhân đó đã không còn chút sức lực nào để giãy dụa chỉ có thể để mặc thụ yêu mút lấy máu mình.

Vốn trời sinh cảnh giác khiến thụ yêu phát giác chung quanh xuất hiện một yêu ma khác, thoáng chốc nó biến ảo thành một nữ tử trẻ tuổi màu tóc xanh: ” Là ai? Ai ở đó? Ra mau!” Lau vết máu ở khóe miệng thụ yêu hô.

Chậm rãi bước ra từ trong bóng tối Phân Huyễn lạnh lùng nhìn thụ yêu: ” Mỗi lần thấy thụ yêu ăn người luôn cảm thấy ghê tởm.”

Thụ yêu liếc mắt nhìn hình dáng của đối phương lập tức thả lỏng cơ thể: ” Khẩu khí lớn thật có điều cũng chỉ là một hồ yêu ngàn năm tu luyện chưa hoàn thiện, thế nào, ngươi quyết định cướp người này hay là để ta giết ngươi?”

” Ngươi giết ta?” Hắn cười nhạo, ” Ngươi cho rằng với năng lực của mình có thể giết được ta à?”

” Ngươi và ta cùng là yêu ma ta vốn không định giết ngươi nhưng nếu như ngươi khăng khăng muốn cướp người này thì đừng trách ta không nể tình cảm yêu ma.” Đối thụ yêu mà nói nàng hiển nhiên xem đối phương là yêu ma tới cướp con mồi của nàng.

Phân Huyễn dùng ánh mắt xem thường nhìn nam nhân nằm trong vũng máu: ” Ta không có hứng thú ăn thịt người nhưng mà ta muốn nội đan của ngươi.” Thụ yêu thuộc loại thực vật lấy việc hút máu người để sống, trong đan chắc chắn chứa đựng không ít tinh hoa của huyết.

” Nội đan?” Thụ yêu giận dữ, ” Bằng một hồ yêu nho nhỏ như người mà cũng dám muốn nội đan của ta?”

” Rốt cuộc là ngươi đưa hay là không đưa?” Hắn lờ đờ uể oải nhìn chằm chằm nàng, hai bàn tay hơi tụ lại.

” Muốn nội đan của ta vậy thì hãy xem ngươi có bản lĩnh đó không đã!” Bàn tay nàng vụt lên, nhất thời từ tay thụ yêu phát ra vô số trúc đao bén nhọn.

Phân Huyễn lấy hồ hỏa ngăn cản, tử sắc hồ hỏa nháy mắt đốt sạch trúc đao.

” Hồ hỏa? Ngươi có thể phát ra tử sắc hồ hỏa?” Thông thường sau khi hồ yêu tu luyện được ngàn năm đạo hạnh hồ hỏa sẽ chuyển sang màu tím, như vậy thì hồ yêu trước mắt chẳng hề nhỏ như nàng tưởng tượng.

” Ngươi phải vui mừng mới đúng hiện tại ngươi chỉ thấy tử sắc hồ hỏa thôi.” Hắn cười trào phúng chủ động phát động công kích. Tử sắc hồ hỏa làm thành một vòng tròn đốt toàn bộ thực vật ở trong nó.

” Ngươi…” Khí lực của thụ yêu tổn thất nặng nề. Chung quanh không có thực vật lực công kích của nàng bị giảm bớt một nửa, ” Hèn hạ!” Nàng mắng.

” Hèn hạ?” Trong mắt hắn bây giờ toàn bộ là hỏa diễm: ” Muốn lấy được nội đan của ngươi có rất nhiều phương pháp, ta chỉ lựa chọn phương pháp dùng ít sức nhất.” Nếu như không phải hiện tại thân thể hắn còn chưa khôi phục thì căn bản nàng không thể đở được một đòn của hắn.

” Nếu như…nếu như ta chịu cho ngươi nội đan của mình ngươi có thể buông tha cho ta được không?” Thụ yêu lảo đảo hỏi, mất nội đan thì tu hành hóa thành không nhưng tối thiểu có thể giữ được tánh mạng.

” Quá muộn rồi.” Khóe miệng hắn gợi lên nụ cười vô cùng lạnh lùng.

Vừa thấy khả năng sống bị cắt đứt thụ yêu biến về nguyên hình quyết định phát một kíchc cuối cùng. Tuy giờ phút này xung quanh đã bị tử sắc diễm vây khốn nhưng dục vọng sống lúc này đã bạo phát.

Tất cả thân cây càng thêm xanh óng ánh bức người, nhánh cây thô to không ngừng vẫy động, từng đợt thần chú kỳ quái vờn quanh thụ yêu.

” Đây là chú gì thế?” Hơi nheo mắt lại, Phân Huyễn thấy thần chú này rất lạ.

” Song diệt chú, nếu như ta chết ngươi cũng không thể sống!” Thụ yêu oán hận trả lời. Nhánh cây vũ lộng càng lúc càng mạnh còn trên mặt đất bắt đầu xuất hiện từng tầng từng tầng đất bị bốc lên tựa một quả cầu tròn dần dần vây quanh Phân Huyễn và thụ yêu.

” Song diệt chú?” Mắt hắn nhìn ra bốn phía: ” Đối với thụ yêu mà nói đây là loại cấm chú lớn nhất, có điều ngươi xác định ngươi có thể diệt được ta?”

” Thử qua rồi sẽ biết!” Thụ yêu dùng hết toàn lực huy động tất cả nhánh cây. Tầng tầng bùn đất bao vây hai yêu ma: ” Ha ha, xem này…ngươi cũng chết chắc rồi.”

Bờ môi chảy máu, thụ yêu vừa ho sặc sụa vừa chờ xem hình dạng của đối phương trước khi chết.

Hơi nhíu mày, Phân Huyễn nhìn thân thể mình đang bị bùn đất bao phủ: ” Xem ra hiện tại hình như ta không thể đối phó với phù chú này.”

” Ha ha…ngươi…ngươi chờ chết với ta đi.” Thụ yêu ho ra máu cười nói.

” Tuy ta chẳng hề nghĩ mình sẽ hiện nguyên hình trước mặt một yêu ma như ngươi nhưng hình như hiện tại không còn phương pháp nào khác.” Phân Huyễn nói, nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Thoáng chốc sau đó một trận cuồng phong cuồn cuộn nổi lên cuốn bùn đất bay đầy trời, từng đốm tử sắc diễm trải rộng ra xung quanh bóng dáng màu bạc.

” Ngươi…” Ngơ ngẩn nhìn chằm chằm bóng dáng màu bạc trước mắt, thụ yêu không dám tin trợn to mắt: ” Ngươi…làm sao ngươi lại ở đây, rõ ràng hẳn là ngươi…”

” Ngươi nhiều lời quá.” Đồng tử vàng đột nhiên trương lên thân thể của thụ yêu ngã xuống trong hỏa diễm.

Thân cây xanh biếc bị ngọn lửa liếm chỉ có một viên nội đan sắc vàng nhạt thoáng hiện ánh sáng nhu nhuận trong đống tro tàn.

Trong ánh sáng bao phủ dã thú biến trở lại hình người, Phân Huyễn nhặt viên đan trong đống tro tàn rồi xoay người bước về phía bìa rừng.

Cánh rừng vẫn như cũ là cánh rừng, sau sự hủy diệt của cuộc chiến chỉ cần năm mươi năm sau đã có thể khôi phục.

Năm mươi mùa xuân rồi mùa thu qua đi đối với yêu ma mà nói quá ngắn ngủi mà đối với con người lại quá dài lâu…

Nữ tử trong khuê các Dịch Thủy Vũ bất an xoa xoa hai tay vào nhau.

Đã mấy ngày trôi qua rồi vì sao biểu ca vẫn không có tin tức gì? Biết hắn đi Phương Châu thành khuyên Thủy Phong vì Dịch gia trừ yêu nhưng trong lòng nàng vẫn luôn sợ hãi, sợ hắn với Thủy Phong tình cũ chưa dứt, sợ Thủy Phong sẽ đoạt mất nơi dựa vào cuối cùng của mình. ( mình ghét bà này ghê gớm = = )

Không được, nàng không thể tiếp tục đợi thế này, thay vì ở chỗ này suy đoán lung tung không bằng trực tiếp đi đối mặt.

Đột nhiên đứng lên, Dịch Thủy Vũ lấy một ít quần áo ra khỏi tủ.

Két!

Chưa bị đẩy ra nhẹ nhàng, nha hoàn đi vào thấy tình huống này lập tức kêu lên: ” Tiểu thư, ngươi làm gì vậy?”

” Ta muốn đi Phương Châu thành!” Nàng nói, bỏ quần áo với ngân lượng vào một cái bao nhỏ rồi bước ra khỏi phòng.

” Nhưng mà…nhưng mà…” Nha hoàn hoảng loạn bước theo sau, ” Tiểu thư đã nói với lão gia chưa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.