La Phù

Chương 193: Nguyên liệu có, chỉ thiếu thời gian



- Âm khí trên người Thi vương bị mất?

Bích Căn sơn nhân nghe thấy Lạc Bắc và Thái Thúc nói chuyện thì đảo mắt một cái rồi cầm lấy một cục tinh kim đưa cho Lạc Bắc:

- Lệnh cho nó nuốt thử cục tinh kim này xem.

- Chẳng lẽ ăn, luyện hóa tinh kim cần tới âm khí?

Nghe thấy Bích Căn sơn nhân nói, lại nhìn nét mặt của lão, Lạc Bắc hiểu ra liền lệnh cho Thi vương ăn miếng tinh kim đó.

Quả nhiên, giống như vừa rồi, âm khí trên người Thi vương lại mất đi một chút.

- Thế nào? Có mất đi đúng không?

- Xem ra ta đoán đúng.

Nghe câu nói của Lạc Bắc thì việc âm khí của Thi vương mất đi chắc chắn đã có câu trả lời thuyết phục. Bích Căn sơn nhân đi một vòng quanh người Thi vương rồi nói:

- Mặc dù ta không hiểu được tại sao sắt thép có thể hòa tan được với da thịt của một vật chết như thế này nhưng khí kim thiết vốn tổn thương tới khí huyết. Có lẽ đối với Thi vương nó cũng có sự tổn thương vì vậy mà mới phải mất âm khí để để chuyển hóa, hấp thu sắt thép. Nếu như âm khí không bị mất đi, mà nó liên tục ăn thì chẳng phải nhanh chóng đạt tới Thi thần hay sao?

- Đúng vậy. Đúng là như thế.

Bích Căn sơn nhân còn chưa dứt lời thì Lạc Bắc đã hiểu ra.

Đúng là nếu như không bị mất đi âm khí thì việc luyện Thi thần có thể nói là hết sức dễ dàng.

Cũng bởi vì ăn sắt thép, ngọc thạch không chỉ mất đi những thứ đồ đó mà còn phải tốn rất nhiều âm khí. Cho nên việc luyện Thi thần không chỉ phải tìm kiếm tinh kim ngọc thạch mà còn phải liên tục tìm những nơi có đầy đủ âm khí để cho Thi vương hấp thu.

Kim thiết, ngọc thạch tới một số lượng, đối với người tu đạo cũng là chuyện khó. Nhưng âm khí lại khó kiếm. Cứ như vậy không chỉ tìm kiếm tài liệu khó khăn mà hấp thu âm khí cũng càng tốn nhiều thời gian.

Từ đó có thể hiểu được trong trăm năm qua, rất nhiều môn phái tu luyện đạo pháp luyện thi vậy mà không một ai có thể có được một con Thi thần.

- Xem ra nhân quả tương báo. Không chỉ ngươi là phúc tinh của ta mà ta cũng là phúc tinh của ngươi. - Bích Căn sơn nhân thấy Lạc Bắc hiểu ra liền bật cười ha hả:

- Gặp được ta coi như ngươi có sự may mắn.

- Lão có ý gì?

Lạc Bắc và Thái Thúc đều ngẩn người, không hiểu Bích Căn sơn nhân nói vậy là có ý gì.

- Nếu nói Tinh kim ngọc thạch thì ta là nguồn cung cấp vô hạn. Con Thi vương của ngươi cho dù có nuốt mười vạn cân cũng không có vấn đề gì cả.

Bích Căn sơn nhân ngạo nghễ chỉ vào cái đỉnh liên tục có dung nham chảy vào.

- Cái lò này của ta có thể tách tinh kim từ trong dung nham. Trước đây, số tinh kim đó ta chỉ nhìn xem có cái gì đặc biệt hay không, còn lại ta liền ném lại vào trong ao dung nham. Hiện giờ có thể để số đó cho Thi vương của ngươi nuốt.

- Hóa ra cái đỉnh này có tác dụng như vậy. Như vậy thật sự là tinh kim không bao giờ hết.

Đám người Lạc Bắc đều biết rằng, trong dung nham đều ẩn chứa một số sắt thép. Ngày đó, khi mọi người vào đây gặp Bích Căn sơn nhân cũng thấy cái đỉnh này nhưng không ngờ nó còn có tác dụng đó.

Với trình độ của Bích Căn sơn nhân, một chút huyền thiết, tinh kim chắc chằn là không để ý tới. Cho dù có tách được một số lượng lớn cũng chỉ để tinh luyện lấy một chút tinh kim hi hữu, còn lại cũng vất đi hết.

Nhưng Thi vương ăn sắt thép không cần biết chủng loại. Cứ như vậy, cái đỉnh này đối với việc luyện thi thần đúng là có công hiệu rất cao.

- Có cái thứ này thì việc ngươi luyện thi thần làm ít mà công to.

Bích Căn sơn nhân híp mắt, xoay người chộp một cái gì đó vào tay.

- Diễm La Thiên ma chung?

Lạc Bắc và Thái Thúc lập tức nhận ra cái mà Bích Căn sơn nhân vừa mới chộp lấy chính là một trong ba chí bảo của Thích Như Ý - Diễm la thiên ma chung.

Cái pháp bảo này một khi khởi động thì tản ra huyết khí ngập trời, thậm chí có thể bao phủ cả một ngọn núi. Ngày đó, Thích Như Ý dựa vào pháp bảo định đánh chết Lạc Bắc thì bị đám người núi Anh Giao liên thủ phóng ra công kích khiến cho nó bị hư hại, không thể sử dụng. Vì vậy mà khi mọi người mang pháp bảo bị hỏng tới đây thì cũng có cả nó ở trong số đó.

- Cái Diễm La Thiên ma chung được luyện từ Huyết tinh thạch. Có điều trình độ của người luyện nó còn quá yếu, chỉ dựa vào khí huyết nên làm sao có đủ sức phòng ngự. Nếu để ta luyện, chỉ cần thêm Thiết Ma Tinh kim vào là không thể làm cho nó bị hỏng được.

Bích Căn sơn nhân nhìn Lạc Bắc như muốn nói việc luyện thi ngươi là đại hành gia nhưng luyện khí thì ta là người uy quyền nhất.

- Mặc dù Diễm La thiên ma chung đã bị hỏng, khí huyết và âm khí trong đó đã bị đánh mất hơn nửa, nhưng chỉ với số âm khí còn thừa đó cũng có thể sánh với một nơi âm khí ứ tích.

- Lão có thể giải phóng chỗ âm khí tích tụ trong cái pháp bảo này? - Lạc Bắc hơi giật mình.

- Nói thừa. Ta am hiểu nhất phương pháp tụ hợp pháp bảo.

Bích Căn sơn nhân hét lên the thé:

- Chỉ là một chút âm khí ẩn chứa trong pháp bảo, làm sao mà ta không lôi ra được? Đừng nói là một chút âm khí đó, cho dù cả Huyết Tinh thạch của vô số con Thất Lệ Huyết ta cũng lôi ra được.

- Thất Lệ Huyết là cái gì? - Mấy người tộc Ly Thủ tò mò hỏi.

- Đó chính là thi huyết của người đã chết. - Bích Căn sơn nhân đắc ý liếc mắt nhìn Diễm La thiên ma chung.

- Cái pháp bảo này mặc dù bị đánh bay nửa khí huyết nhưng bên trong vẫn còn rất nhiều. Ít nhất cũng phải hấp thu Thất Lệ huyết của mười vạn cái xác.

- Thất lệ huyết của mười vạn xác chết?

Lạc Bắc hơi nhíu mày.

Xem ra, phái Hà Gian luyện Diễm La thiên ma chung rất nhiều đời. Chẳng trách mà khi khởi động nó, mùi màu tanh có thể bao phủ cả một ngọn núi.

- Tới đây. Ta sẽ lấy âm khí trong cái pháp bảo này ra, ngươi để cho Thi vương hấp thu thử xem có được không.

Sau khi giải thích một lúc, Bích Căn sơn nhân vẫn chưa bình tĩnh nói với Lạc Bắc. Một người giống như người điên đó, khi đã thích thứ gì mà không được nhìn nó tới cùng thì sẽ gần như muốn chết.

Thích Như Ý có được tin của Lạc Bắc, mất bình tĩnh định tới đánh chết hắn ngay nhưng cuối cùng lại tặng cho Lạc Bắc một cái lễ lớn.

Mà trên thực tế, trong dãy núi Bắc Mang, đối với con đường luyện thi, lại hại nhất chính là phái Bắc mang và phái Hà Gian. Hiện tại, Lạc Bắc có được điển tịch của phái Bắc mang, biến Khuất Đạo Tử thành Thi thần tướng linh, lại chiếm được ba vật chí bảo của phái Hà Gian vì vậy mà vô tình tu luyện thuật luyện thi phái Bắc Mang tới mức cao nhất.

Sau khi gật đầu thử, Lạc Bắc cơ bản chẳng hề chuẩn bị. Vốn hắn vẫn đưa theo con Thi vương có bộ mặt khiến cho người ta cảm thấy khó chịu, cũng là bởi vì Thi vương rất khó luyện chế. Hơn nữa, khi luyện tới Thi vương rồi thì nó sẽ coi như một cái thân thể độc lập có thể tự mình tu luyện. Ngoại trừ nguyên liệu ra còn lại không cần phải mất nhiều sự quan tâm tới nó.

Nhưng Bích Căn sơn nhân thì lại loay hoay chẳng khác gì kiến bò trong chảo.

Trên bề mặt của cái pháp bảo có rất nhiều thứ nguyên liệu quý dung hợp tại một chỗ, cộng với cả một cái trận pháp rối rắm. Cái pháp bảo sau khi hoàn thành, nếu muốn xóa trận pháp trên đó đi rồi biến pháp bảo thành những nguyên liệu trước đó thì so với luyện chế pháp bảo khó hơn không biết bao nhiêu lần.

Cũng vì khó như vậy cho nên trước đây Bích Căn sơn nhân mới chuyên tu bổ pháp bảo để từ đó lão có thể lĩnh ngộ được rất nhiều thứ này thứ nọ.

Cho dù với trình độ hiện nay, Bích Căn sơn nhân muốn tách từng thứ một ra thì cũng không thể làm được. Có một số phương thức kết hợp nguyên liệu quá mức huyền ảo, phức tạp. Đối với Bích Căn sơn nhân hiện nay thì lão chỉ quan tâm tới những thứ có tác dụng trong đó mà thôi.

Chẳng hạn như Vẫn Tinh tinh kim trong Tinh Tuyền Diệt Ma thần giáp, hay Huyết Tinh thạch và âm khí trong Diễm La thiên ma chung.

Lúc trước, Bích Căn sơn nhân đã nghĩ tới việc sử dụng Huyết Tinh thạch, còn âm khí bên trong thì lão coi như thứ đồ vất đi. Nhưng hiện tại, âm khí có tác dụng như vậy, Bích Căn sơn nhân đành phải nghiên cứu thêm một lần nữa.

- Tổng cộng có năm cái trận pháp. Một cái dùng để phối hợp Huyết Tinh thạch hấp thu Lệ huyết. Một cái hấp thu, ngưng tụ âm khí. Còn một cái dùng để khống chế phi thiên huyết thi được nuôi dưỡng trong huyết khí. Một cái dùng để phóng và khống chế pháp bảo. Còn một cái trận pháp để điều hòa, tránh những trận pháp đó xung đột với nhau.

Trong nháy mắt, Lạc Bắc và Thái Thúc liền nhìn thấy Bích Căn sơn nhân thay đổi hơn mười loại pháp thuật và hơn mười loại nguyên liệu khó hiểu lên Diễm La thiên ma chung. Những thứ pháp thuật và nguyên liệu đó vào trong tay Bích Căn sơn nhân giống như một con dao mổ, từ từ tách từng tầng Diễm La thiên ma chung ra ngoài.

Sau khi nghiên cứu rõ ràng từng lớp trận pháp của nó, trước tiên, Bích Căn sơn nhân không định phá vỡ trận pháp mà lại tăng thêm vài cái khác.

Hiện tại, Diễm La thiên ma chung đã bị hỏng, mấy cái trận pháp trên nó cũng không còn nguyên vẹn. Vì vậy mà phá vỡ một cái trận pháp cũng có thể khiến cho mấy cái trận pháp đó bị hỗn loạn, mà làm cho nó bị hỏng.

Còn muốn tách âm khí ra cũng không đơn giản như là hấp thu. Nếu phá hủy trận pháp ngưng tụ âm khí sẽ làm cho nó tràn ra, rất khó khống chế.

- Thật kỳ diệu.

Khi Bích Căn sơn nhân tăng thêm trận pháp, thậm chí còn dùng một chút ngọc thạch, tinh kim khảm lên Diễm La thiên ma chung. Cảnh tượng lúc này khiến cho nó hết sức buồn cười. Nhưng mấy tên đại hán tộc Đằng Giao thì không hề cảm thấy buồn cười mà nhìn tới mức ngây người.

Trước những hành động kỳ lạ của Bích Căn sơn nhân, những cái trận pháp trên Diễm La thiên ma chung từ từ được gỡ ra.

Vốn Bích Căn sơn nhân không thích khi mình luyện khí bị người ta quấy rầy. Bởi vì lão theo đuổi một thứ triết lý hoàn mĩ, từ uy lực cho tới hình dạng. Một cái pháp bảo xấu xí mà được truyền lại khiến cho Bích Căn sơn nhân cảm thấy rất khó chịu. Vì vậy mà lão không muốn có người nhìn thấy mình luyện chế phôi của pháp bảo. Bởi vì nếu không luyện chế thành công thì phôi của nó không dễ xem lắm.

Nhưng hiện tại, Bích Căn sơn nhân rất thích thú trước ánh mắt của đám đại hán tộc Đằng Giao. Bởi vì mấy tên ngốc này lúc trước không cho lão vào xem Lạc Bắc tu luyện phi kiếm.

- Cái này có là gì. Chờ khi nào ta sử dụng Ô Đàm Kim Ma lang chiến xa luyện chế thành công cái pháp bảo kia thì các ngươi còn phải mở to mắt ra nữa.

Cái chuyện loại bỏ trận pháp, hàng năm Bích Căn sơn nhân đã làm không biết bao nhiêu lần vì vậy mà đối với lão hết sức đơn giản. Hiện tại, lão cảm thấy đắc ý nên cố tình khoe khoang. Kết quả, chưa tới hai canh giờ, trận pháp hấp thu âm khí của Diễm La thiên ma chung đã bị lão phá vỡ tuy nhiên không có một tia âm khí nào chảy ra do bị lão dùng một thứ trận pháp khác khống chế.

- Bích Căn sơn nhân đã lợi hại thể này thì Mộc Đạo Tử mà Hắc Phong lão tổ từng nhắc chỉ sợ không thể sánh được với lão. Nhưng Trạm Thai Thanh Minh mà lão nói còn cao hơn lão thì không biết trình độ của người đó tới mức nào.

Khi nghe thấy Bích Căn sơn nhân nói vậy, trong đầu Lạc Bắc liền xuất hiện ý nghĩ đó. Chỉ có điều Lạc Bắc không biết rằng người luyện khí cao nhất trên đời đã gặp Lạn Hàng, lại còn luyện lại phi kiếm cho gã.

Từng sợi âm khí đen đặc từ trong Diễm La thiên ma chung tản ra. Còn Thi vương đang ngồi xếp bằng thì như đang hô hấp, hút từng sợi âm khí vào trong mũi.

- Phái Hà Gian tích lũy mấy đời khiến cho âm khí trong Diễm la thiên ma chung không ngờ lại tinh khiết như vậy.

Đúng như sự dự đoán của Bích Căn sơn nhân, Thi vương có thể hấp thu được âm khí trong Diễm la thiên ma chung. Nhưng mức độ hấp thu của nó lại hoàn toàn vượt ra ngoài sự dự đoán của Lạc Bắc và Bích Căn sơn nhân.

Thi vương hấp thu Diễm Ma thiên la chung không hề ngừng nghỉ. Từng tia âm khí được nó hút vào liền bị luyện hóa. Chẳng khác nào Diễm la thiên ma chung là một con suối còn Thi vương thì liên tục uống.

Lạc Bắc nhanh chóng hiểu ra. Bình thường những nơi có tích âm khí, phần lớn đều không có ánh mặt trời với đầy các loại khí bẩn khiến cho âm khí ở đó vô cùng hỗn tạp. Còn âm khí trong Diễm la thiên ma chung thì quả thực giống như Thạch Nhũ quỳnh dịch mà Lạc Bắc vừa mới uống.

Âm khí vô cùng cô đọng và tinh khiết quả thực nhanh chóng bổ sung thi khí trong người Thi vương.

- Con Thi vương của ngươi không bị nổ tung đấy chứ?

Bích Căn sơn nhân quan sát một lúc rồi chợt lên tiếng hỏi.

Thi vương liên tục hút âm khí khiến cho lớp da của nó từ từ trở nên đen bóng, có phần gần giống với Tam Thiên Phù Đồ. Tuy nhiên người nó cũng từ từ phình lên. Chưa tới nửa canh giờ, thân thể của Thi vương đã to hơn tới một nửa, chẳng khác nào một cái túi da bị thổi phồng.

- Hà Gian phái tích lũy mấy đời khiến cho âm khí trong Diễm la thiên ma chung có thể tương đương với một nơi âm khí tổng hòa. Hấp thu được nửa canh giờ còn nhiều hơn ở núi Anh Giao rất nhiều.

- Thân thể của Thi vương hình như không chịu nổi sức mạnh của nó.

Lạc Bắc có sự cảm ứng với Thi vương liền nhanh chóng nhận thấy.

Cũng giống như tâm tính của người tu đạo, cho dù chân nguyên có đủ nhưng tâm tính chưa đạt tới thì cũng không thể nào vượt qua được. Còn thi khí của Thi vương thì có đọng ở trong cơ thể nhưng thân thể lại chưa đủ mạnh thì nó cũng không chịu được. Nếu muốn để cho nó đủ mạnh thì phải cho nó ăn các loại kim thiết, ngọc thạch để rèn luyện thân thể.

- Không cần cho nó hấp thu âm khí. Ngươi hãy cho nó ăn kim tinh, ngọc thạch trước đi.*

Hiểu được điều đó, Lạc Bắc liền nói với Bích Căn sơn nhân.

Âm khí trong Diễm La thiên ma chung còn rất đầy. Bích Căn sơn nhân lại có thể cung cấp vô số tinh kim để luyện chế thi thần. Có thể nói là trước mắt, tất cả đã chuẩn bị đủ.

Từng vòng ánh sáng màu vàng kim lấp lánh tản ra từ người Lạc Bắc. Có lúc nhìn nó giống như sóng ước, có lúc lại giống như một cái đài sen mông lung màu vàng.

Sau khi tu luyện Vọng Niệm Thiên Trường Sanh kinh tới tầng thứ bẩy, cảnh tượng tu luyện của hoàn toàn giống với lúc điều khiển Thi vương. Nếu chỉ nhìn Lạc Bắc tu luyện thì chắc chắn không thể nào ngờ được Thi vương là do hắn điều khiển.

Con thi vương đứng trước mặt Lạc Bắc năm, sáu trượng.

Diễm ma thiên la chung không còn hình dáng trước đó của nó đang lơ lửng trên đầu Thi vương. Một tia âm khí giống như dòng thác từ từ chảy xuống, chui vào lỗ mũi của Thi vương.

Bên cạnh người thi vương chồng chất đủ mọi loại ngọc thạch, kim thiết với đủ màu sắc.

Có vô vàn kim loại, lại có cả Diễm Ma thiên la chung ngưng tụ âm khí, con Thi vương của Lạc Bắc tu luyện so với Thi vương của người khác có tốc độ nhanh gấp cả trăm lần.

Hiện tại, Lạc Bắc cơ bản không hề lo lắng tới việc thân thể của Thi vương do hấp thu âm khí nhiều mà không chịu được. Khi nó hấp thu âm khí tới mức cao nhất thì Thi vương lại ăn kim loại, rèn luyện bản thân. Đợi sau khi luyện hóa sắt thép xong, thân thể của Thi vương không chỉ có trở nên cứng rắn hơn thì âm khí cũng bị tiêu hao nhiều.

Cái vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại này giống như một người tu đạo có được rất nhiều linh đan, liên tục luyện hóa dược lực, nâng cao tu vi.

Cũng giống như Thái Thúc hiện giờ.

Từ khi Bích Căn sơn nhân bỏ trận pháp trên Diễm La thiên ma chung, phát hiện Thi vương có thể hấp thu âm khí của nó, Thái Thúc cũng bắt đầu bế quan tu luyện Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu.

Một nửa bình Thạch Nhũ quỳnh dịch, Hiên hồ tông của Mộ Hàm Phong mặc dù không tranh quyền đoạt thế nhưng trong mấy năm qua cũng tích trữ được rất nhiều linh dược. Hơn nữa, sau khi chiếm được Thương Lãng cung cũng thu được rất nhiều linh đan để tăng tu vi. Tổng cộng lại thì trong vòng mười ngày cũng không thể nào luyện hóa được hết.

Vốn đối với những môn phái tu đạo bình thường đều không thích chuyện ăn, uống quá nhiều linh dược. Bởi vì mặc dù linh dược có thể tăng chân nguyên nhưng khi chân nguyên đủ mà tu vi tâm tính không đủ cũng không được. Hơn nữa, rất nhiều linh dược đều rất mạnh, không ôn hòa giống như hấp thu linh khí của trời đất vì vậy mà khi đột phá rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma. Hiện tại, trong các môn phái tu luyện nội đan đạo pháp *thì rất nhiều. Còn tu luyện ngoại đan đạo pháp lại rất thưa thớt chính là nguyên nhân đó.

Nhưng hiện tại, Thái Thúc tạm thời không có gì e ngại. Bởi vì hiện tại Thái Thúc xóa bỏ tu vi của bản thân rồi sau đó lại chuyển sang tu Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu. Tu vi các mặt của nàng đã sớm đạt tới đủ, nên việc luyện hóa dược lực, tu vi đột phá hết sức dễ dàng, cơ bản không sợ việc không chống lại được để cho tẩu hỏa nhập ma.

- Cũng không biết hiện tại Thái Thúc đã tu luyện Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu tới tầng thứ mấy rồi.

Lạc Bắc từ từ mở mắt mà nghĩ vậy. Ánh sáng màu vàng tản ra từ người hắn cũng từ từ biến mất, pháp lực dao động cũng ẩn đi.

Tới lúc này, Thái Thúc đã tu luyện được năm ngày nên Lạc Bắc không biết nàng đã tới được cảnh giới nào rồi.

Trong năm ngày qua, Lạc Bắc đã hoàn toàn luyện hóa lính khí ẩn chứa trong Thạch Nhũ quỳnh dịch tích tụ trong cơ thể nên tất cả thương thế của hắn đã hồi phục như cũ, chân nguyên cũng đạt tới trạng thái cao nhất.

Hiện tại trong nguyên thần thức hải của hắn có một tia khí kim thiết đang liên tục bị chân nguyên màu vàng của Vọng Niệm Thiên Trường Sanh kinh dao động rồi thấm vào. Chân nguyên màu vàng của Vọng Niệm Thiên Trường Sanh kinh giống như một dòng sông lớn, còn khí kim thiết chẳng khác nào tảng đá ngầm liên tục bị nó mài giũa.

Lạc Bắc đứng dậy. Mới vừa nghĩ thì một tiếng nổ vang lên rồi một vầng kiếm quang màu đen từ tay hắn lao ra, đánh trúng một miếng sắt bên cạnh Thi vương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.