La Phù

Chương 428: Thực lực liên tục tăng lên



Tát Mãn cũng thôi không cho dòng nước chảy vào trong Sâm mộc thần đỉnh quay đầu nói với Lạc Bắc:

- Được rồi! Ngươi có thể thu hồi Thất Hải Yêu Vương thú.

- Thất Hải Yêu Vương thú! Ngươi qua về Thất hải hồi phục nguyên khí đi.

Lạc Bắc liền thả Yêu vương liên thai. Tâm niệm của hắn hơi động, Thất Hải Yêu Vương thú lập tức gật đầu với Tát Mãn và Lạc Bắc như cảm tạ rồi sau đó biến mất trong vầng sáng của Yêu vương liên thai.

- A? Yêu vương! U Minh ma huyết trong cơ thể của Thất Hải Yêu Vương thú đã được loại bỏ hết?

Gần như cùng lúc, Ly Nghiêu Ly, Chiến Bách Lý và Hi Ngọc Sa cũng từ trong vầng sáng xuất hiện. Hiện tại, lực lượng ở Thất Hải dưới sự điều hành của Thái Thúc đã hết sức tự nhiên. Nếu bình thường, Ly Nghiêu Ly, Chiến Bách Lý và Hi Ngọc Sa cùng với Thái Thúc ở trên Yêu vương liên thai, chỉ cần Thái Thúc mở trận pháp đồng nghĩa với việc Cầu Thương Dương lập tức xem xét tình hình. Hiện tại Yêu vương liên thai do Lạc Bắc điều khiển, đám người Ly Nghiêu Ly tu luyện dưới động phủ. Nên khi trận pháp mở ra, cả ba người liền bước ra xem xét tình hình.

Lúc trước khi sử dụng trận pháp của Yêu vương liên thai phần lớn là gặp phải đối thủ mạnh, đang đấu phép kịch liệt. Cho nên lần này, phản ứng đầu tiên của bọn họ cũng là chuẩn bị sẵn. Nhưng khi ba người vừa mới xuất hiện thì thấy Thất Hải Yêu Vương thú quay về lập tức thốt lên âm thanh vui mừng.

- Không ngờ cái pháp bảo của ngươi còn có thứ thần thông thế này.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, nét mặt của Tát Mãn không giấu được sự kinh ngạc.

- Tát mãn! Đại ân không thể nào cảm tạ hết được. - Lạc Bắc nhìn thấy thuật lợi như vậy cũng hết sức vui mừng, nhìn Tát Mãn nói:

- Người có yêu cầu gì? Chỉ cần chúng ta làm được sẽ tận lực hoàn thành.

Tát Mãn lắc đầu. Hiện tại danh hiệu của Lạc Bắc có nhiều lắm. Hơn nữa chỉ cần nhìn Thất Hải Yêu Vương thú, Ly Nghiêu Ly, Chiến Bách Lý và Hi Ngọc Sa, nàng cũng không biết nên gọi Lạc Bắc như thế nào. Sau khi ngừng một chút, nàng liền chỉ gọi tên của hắn:

- Lạc Bắc! Ta không có yêu cầu gì. Chỉ muốn các ngươi không loan truyền chuyện này ra.

- Không cho người ngoài biết ngươi cứu Thất Hải Yêu Vương thú? - Lạc Bắc gật đầu:

- Chúng ta biết... Có điều ta không hiểu tại sao lại như vậy?

- Đối với người ngoài thì tộc Ma Tây của chúng ta chẳng qua chỉ là một bộ lạc man di. Nếu như việc này mà lan ra ngoài chỉ sợ chúng ta sẽ gặp rất nhiều tại họa. - Tát Mãn giải thích:

- Vị Tát Mãn đầu tiên tộc Ma Tây của chúng ta vô tình hiểu được một vài pháp thuật, biết cách tu luyện nhưng mỗi đời chỉ truyền cho có một người mà không có người khác tu luyện. Cũng là vì nếu dậy cho họ thì chúng ta không còn là một cái trại bình thường nữa. Tộc Ma Tây của chúng ta di chuyển trong mấy ngàn năm qua, đến nay an cư lạc nghiệp không muốn đi nữa.

- Ta hiểu.

Lạc Bắc chớp mắt, gật đầu với đám người Ly Nghiêu Ly để cho họ quay về rồi thu Yêu vương liên thai lại.

Câu nói của Tát mãn khiến cho Lạc Bắc hiểu được thêm một vài điều. Chẳng cần phải nói thì Sâm Mộc thần đỉnh của Tát Mãn đối với nhiều người tu đạo mà nói chính là bảo vật khó kiếm. Nếu chuyện này lan ra nói không chừng sẽ xảy ra tai họa. Mà phần lớn môn phái trên thế gian cũng không có sự kế thừa trong mấy ngàn năm. Mà những người tu đạo mặc dù có được lực lượng hơn người thường nhưng lại không có sự vui vẻ như người Ma Tây.

Câu nói của Tát Mãn cũng khiến cho Nạp Lan Nhược Tuyết có một sự xúc động khó hiểu. Nếu như mỗi người tu đạo đều như vị Tát Mãn này thì có khả năng toàn bộ giới tu đạo sẽ được sung sướng như người trong tộc Ma Tây, không phải ngày nào cũng đấu tranh sinh tử. Nhưng Nạp Lan Nhược Tuyết cũng biết được đó là chuyện không thể. Bởi vì phần lớn người tu đạo đều theo đuổi thứ lực lượng để trở nên mạnh hơn, hưởng thụ quyền lực khi đứng trên cao, sai khiến người khác.

........

Thất Hải Yêu Vương Thú vừa mới biết mất, không gian trong động trở nên rộng rãi hơn.

Toàn bộ Thiên ngân đã trở lại trong cách rãnh. Sáu khối thủy tinh cầu màu vàng cũng đã trở lại cột đá chỉ còn có mười hai cây châm vẫn lơ lửng trong trận pháp.

- Ta thấy Ma huyết tích tụ trong cơ thể của tiểu Trà còn hơn Thất Hải Yêu Vương thú rất nhiều. - Nhìn Lạc Bắc thu hồi Yêu vương liên thai, Tát Mãn lập tức để ý tới mười hai cây Thiên Thần ngân châm.

- Hôm nay Thiên thần ngân châm đã trữ rất nhiều U Minh ma huyết. Có lẽ phải mất vài ngày nó mới có thể luyện hóa được chúng.

Vừa nói, Tát Mãn vừa vung cây pháp trượng. Một tiếng động vang lên, Thiên ngân lại chui xuống lòng đất. Mà mặt đất như bị Thiên ngân đè nén làm cho mười hai cây cột trụ trồi lên.

- Lúc trước vị Tát Mãn tạo ra trận pháp này cũng phải tốn rất nhiều sức.

- Không ai có thể ngờ được một cái sơn trại vốn không được người tu đạo để ý, chỉ biết đánh cá và săn bắt để sinh tồn lại có một người tu đạo như thế này. - Thái Thúc chợt nghĩ như vậy.

Mười hai cây trụ tản ra hơi nóng cực mạnh, bên trong chúng như có rất nhiều dầu đen đang sôi sùng sục. Hiển nhiên chúng chính là Hắc Sát hỏa khí từ dưới lòng đất.

Mười hai cây cột lao ra khiến cho mười hai cây Thiên Thần ngân châm liền chìm xuống chui vào bên trong chúng. Hắc sát hỏa khí có thể thiêu đốt rất nhiều phôi pháp bảo tuy nhiên khi mười hai cây châm chui vào bên trong vẫn tản ra ánh sáng rực rỡ.

Một chút U Minh ma huyết từ trong Thiên Thần ngân châm tràn ra giống như một vòi nước lập tức bị Hắc sát hỏa khí bao trùm đốt cháy.

- U Minh ma huyết quả nhiên không phải thứ tầm thường. Chẳng lẽ phải hỏa táng toàn bộ hay sao?- Đông Nhan nhíu mày.

Nàng nhìn thấy U minh ma huyết giống như những sợi tơ có sức sống xoay chuyển bên trong Hắc sát hỏa khí như muốn trốn thoát. Hơn nữa, mặc dù Hắc Sát hỏa khí có thể thiêu đốt toàn bộ tinh kim nhưng với một tia U Minh ma huyết cho dù bị nó bao phủ cũng phải mất tới hơn nửa nén hương mới có thể đốt cháy.

- Tát Mãn! Ngươi có thể điều khiển được Thiên Thần ngân châm, khống chế tốc độ phóng U Minh ma huyết ra ngoài hay không?

Lúc này, nhìn Tát Mãn điều khiển mười hai cây ngân châm giống như điều khiển pháp bảo, Lạc Bắc chợt nghĩ ra một thứ gì đó. Hiện tại Tát Mãn khống chế tốc độ U Minh ma huyết chảy ra từ trong mười hai cây ngân châm.

- Đúng vậy.

Tát Mãn hơi kinh ngạc liếc nhìn Lạc Bắc. Mười hai cây ngân châm này cũng giống như pháp bảo thậm chỉ có thể điều khiển giống như phi kiếm. Nhưng ngoại trừ việc hấp thu Ma huyết ra thì nó không còn công dụng nào khác cho nên sử dụng đối địch không có tác dụng. Vì vậy mà Tát mãn hơi ngạc nhiên không hiểu tại sao Lạc Bắc lại hỏi vậy.

- Ngươi định làm gì?

Lạc Bắc nói:

-Cứ luyện hóa U Minh ma huyết như vậy rất tốn thời gian. Ngươi chỉ cần rót U Minh ma huyết vào trong cơ thể của ta là được.

- Cái gì?

Tát Mãn trừng mắt nhìn Lạc Bắc:

- Rót U Minh ma huyết vào trong người ngươi?

- Lạc Bắc! Chẳng lẽ ngươi có thể luyện hóa U Minh ma huyết? Tu vi của ngươi đã tới Độ Kiếp kỳ?

- Không thể được. Cho dù tới Độ Kiếp kỳ cũng không luyện hóa được U Minh ma huyết. - Tát Mãn hít một hơi thật sâu nhìn Lạc Bắc.

- Ta tu luyện công pháp thân thể thành thánh. - Lạc Bắc lắc đầu giải thích:

- Hiện tại tu vi của ta tương đương với Nguyên Anh đại thành, còn một chút nữa mới tới Độ Kiếp kỳ. Ta nói rót U Minh ma huyết vào trong cơ thể của ta không phải sử dụng tu vi của mình luyện hóa mà với thân thể của ta, U Minh ma huyết khó có thể chui ra ngoài. Hơn nữa ta tu bản mệnh kiếm nguyên có thể đẩy U Minh ma huyết tới một khiếu huyệt rồi phong ấn chặt ở đó. Lúc trước ta lện hóa một viên Huyết Xá lợi, tạo ra một pho phân thân. Hiện giờ nếu ta đẩy U Minh ma huyết vào trong cái phân thân đó thì có thể tăng cường thực lực của nó.

- Không thể ngờ được ngươi còn có thứ pháp thuật như vậy. - Tát Mãn nhìn Lạc Bắc:

- Ngươi đã tới Nguyên Anh đại thành chẳng trách ta cảm nhận được tu vi hơn xa ta. Với tu vi như vậy cũng chính là cấp bậc Kim Tiên mà người tu đạo thường nói. Ngươi mới bằng này tuổi có được tu vi như thế thì tương lai không thể tính được.

- Hy vọng như vậy. - Lạc Bắc nói:

- Hiện tại Côn Luân đang mạnh, ta có thể định lại hay không còn chưa biết.

Tát Mãn thở dài:

- Lạc Bắc! Với tu vi của ngươi như vậy, thiên hạ rộng lớn có thể đi bất cứ đâu, tại sao lại phải chui vào trong cái vòng xoáy đó?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.