La Phù

Chương 452: Phát điên vì động phủ



Sự khác biệt lớn nhất chỉ là cái thân thể phân thân này không mạnh mẽ bằng nhục thể của hắn. Hiển nhiên là mặc dù Thần Kiêu Pháp Giới vô cùng thần diệu, có thể biến ra một cái thân thể, nhưng so sánh với thân thể mình tự thân tu luyện là không bằng được. Nhưng Thần Kiều Pháp Giới cũng có thần diệu khác, cái pháp y do vầng sáng ngưng tụ lại, cũng có lực phòng ngự bất phàm. Không biết có phải hay không lúc Thần Kiêu Vương luyện chế món pháp bảo này, cũng nhận ra thân thể không bằng bản tôn, nên đã đặc chế như vậy.

Lúc Thần Kiêu Pháp Giới hút khí huyết và chân nguyên, hết sức mạnh mẽ, dường như có thể phân giải hoàn toàn thân thể của người tu đạo. Khi Lạc Bắc sử dụng Thần Kiêu Pháp Giới, nó lập tức rút sạch chín phần khí huyết và chân nguyên của hắn. Số khí huyết và chân nguyên trong cơ thể Lạc Bắc đủ để hắn duy trì thân thể không suy tàn, chậm rãi tu luyện cũng sẽ khôi phục được nguyên khí rồi tiếp cận trạng thái cực hạn.

Chính vì gần như rút sạch khí huyết và chân nguyên trong cơ thể Lạc Bắc, hơn nữa cùng với khả năng của Thần Kiêu Pháp Giới nên tu vi của phân thân mới không kém bản tôn là bao.

Trên thực tế vị chân nhân viết ra giám bảo bí lục đó, thì ba đời sư đồ đều kiểm tra sự độc đáo của pháp bảo, say mê với chúng. Sự say mê đó chẳng khác nào người thích đồ cổ. Cho dù không có được món đồ cổ đó những cũng hiểu được nó tới tận chân tơ kẽ tóc. Cho nên sư đồ Tàng Phong chân nhân nghe thấy ai có pháp bảo lợi hại lập tức bám dính lấy người đó, thậm chỉ không tiếc đan dược, pháp bảo trao đổi để đối phương cho mình giám định và thưởng thức một chút về thứ pháp bảo đó. Cho nên Giám bảo bí lục của Tàng Phong chân nhân biên soạn có thể nói là hết sức kỹ càng, ít có sai lầm. Những miêu tả đối với Thần Kiêu pháp giới không có viết rõ tu vi của phân thân và bản tôn chênh lệch bao nhiêu, chỉ nói không nhiều lắm cũng không phải vì Tàng Phong chân nhân không biết mà vì y không thể cảm nhận được sự khác biệt nhỏ nhoi đó.

Loại thần diệu này của Thần Kiêu Pháp Giới, tuy rằng phân thân và bản tôn đạt tới mức thật giả khó phân, nhưng Lạc Bắc cũng nhận thấy: ”pháp quyết thân ngoại hóa thân, sau khí biến ra thân ngoại hóa thân, thì thân thể liền trở thành một cơ thể trống rỗng. Tuy Thần Kiêu Pháp Giới so với thân ngoại hóa thân tốt hơn, nhưng trên cơ bản bản tôn cũng không còn lại sức mạnh, căn bản không thể đối địch…Nói cách khác, sau khi biến ra phân thân này, dùng phân thân này đi làm sự việc gì, không khác gì bản tôn làm. Nhưng bản tôn lại không đối địch được, chỉ đành trốn đi, tu luyện khôi phục nguyên khí.

-Thì ra là thế! Sau khi nghe Lạc Bắc giải thích, mọi người đều hiểu rõ Thần Kiêu Pháp Giới là loại pháp bảo gì.

- Xem ra sau khi phân thân, bản tôn cũng chỉ có thể trốn đi tĩnh dưỡng, còn phải cẩn thận tránh bị người khác giết chết. Nếu như phân thân bị giết chết, thì nguyên khí đại thương.

Sau khi biết rõ đây là loại pháp bảo gì. Đông Nhan liền quay sang nói với Nhan Thọ Sơn:

- Nhan đại lão bản, ngươi định dùng Thần Kiêu Pháp Giới biến ra phân thân, đi Tử Kim Hư Không tìm kiếm tinh thạch thiên thần, cũng không phải biện pháp tốt a. Nếu không Thần Kiêu Pháp Giới này trước hết cho ngươi dùng, ngươi biến ra phân thân đi Tử Kim Hư Không giúp chúng ta thu thập tinh thạch thiên thần. Xuyên qua tử kim sao băng, dù cho phân thân bị tiêu diệt ngươi cũng sẽ không chết. Một lần không được thì lần hai, lần hai không được thì lần ba. Mỗi ngày ngươi thử một lần, ước chừng khoảng mười ngày nửa tháng, cũng có thể tiến vào Tử Kim Hư Không giúp chúng ta thu thập tinh thạch thiên thần rồi trở về.

“Mỗi ngày thử một lần…Thử cái mẹ ngươi á!” Sắc mặt Nhan Thọ Sơn trắng bệch, nắm chặtt hai tay, sắp không nhịn được mà liều mạng với Đông Nhan.

Vừa rồi Nhan Thọ Sơn cũng thấy rõ ràng khi Lạc Bắc thi triển Thần Kiêu Pháp Giới, nhận thấy phân thân giống như thịt cắt từ trên người. Hơn nữa y không có khí huyết mạnh mẽ như Lạc Bắc hay sức sống tràn đầy, khôi phục lại nhanh. Nếu không cẩn thận phân thân bị hủy, đừng nói là một ngày một lần, dù cho mười ngày nửa tháng một lần, bản tôn cũng không khôi phục lại. Liên tục hai ba lần… Thì thật sự muốn cái mạng già của y rồi.

- Thần Kiêu Pháp Giới đúng là là một vật chí bảo hiếm có.

Lạc Bắc không để ý Nhan Thọ Sơn bị Đông Nhan trêu chọc và y cũng sắp nổi giận. Suy nghĩ một chút, hắn tháo Thần Kiêu Pháp Giới, để vào túi tơ tằm ở trong ngực.

Dù thế nào, Thần Kiêu Pháp Giới cũng là một kiện pháp bảo bảo mệnh độc nhất vô nhị. Có Thần Kiêu Pháp Giới, có sự tình nguy hiểm, thì có thể cho phân thân đi làm. Cho dù phân thân bị giết, bản tôn nguyên khí đại thương, thì vẫn còn tốt hơn là cả thân xác và linh hôn đều bị hủy diệt.

Nói cách khác, có Thần Kiêu Pháp Giới trong tay, chẳng khác nào trên người cóthêm một cái mạng.

Đối với Lạc Bắc mà nói, pháp bảo như thế, phải cất đi, không cho người khác biết rõ. Bất cứ pháp bảo mạnh nào, không thể để cho đối thủ biết. Đợi đến lúc sử dụng, có thể tạo ra hiệu quả lớn.

“Khi dễ người quá đáng… Trên người ta không có nhiều pháp bảo lợi hại, lại không có pháp thuật lợi hại như các ngươi… Thử, thử con mẹ các ngươi a…” Lúc này sắc mặt của Nhan Thọ Sơn vẫn y như cũ, nghiến răng nghiến lợi, nội tâm đang trong trạng thái nóng giận. Mà đúng lúc này khi Lạc Bắc cất Thần Kiêu Pháp Giới đi lại lấy ra một cái giống như chiếc là vàng, bên trên có hoa văn núi non sông ngòi, còn có vô số phù văn nhấp nhô giống như nòng nọc, đưa tới trước mặt Nhan Thọ Sơn hỏi:

- Người có biết lai lịch của đồ vật này không?

Đồ vật này, chính là bản đồ Thần Kiêu động phủ mà Lạc Bắc đã lấy được từ rất lâu.

-Ngay cả hạng liên của Thần Kiêu Vương cũng ở trên người ngươi!

Nhan Thọ Sơn thừ người ra…Lập tức điên cuồng mắng ông trời bất công… Sau đó nét mặt y thay đổi liên tục, rồi hai mắt Nhan Thọ Sơn chợt tối sầm, phun ra một ngụm máu.

- Không phải chứ?

Đông Nhan luôn lấy việc trêu chọc Nhan Thọ Sơn làm thú vui. Nàng cảm thấy báu vật này thật sự rất quý. Nhìn thấy hai mắt Nhan Thọ Sơn tối sầm, còn phun ra một ngụm máu. Đông Nhan trợn tròn mắt, không kìm nổi nói:

- Nhan đại lão bản, ngươi thật lợi hại, chỉ bảo ngươi nhìn cũng thổ huyết thì ngươi là người thứ nhất trong giới tu đạo đấy.

- Ta… - Nhan Thọ Sơn vốn đã dừng thổ huyết, nghe thấy Đông Nhan nói câu này, không kìm được lại thổ huyết.

- ….. Ta còn chưa nói hết ngươi lại thổ huyết. Ngươi dùng Thần Kiêu Pháp Giới là chính xác, máu của ngươi nhiều như vậy, một ngày một phân thân chác chắn không thành vấn đề a. - Đông Nhan lè lưỡi nói.

“Ta có muốn thổ huyết đâu! Cũng tại ngươi chọc tức!.. Nhan Thọ Sơn muốn nói mà không nói được, lại phun ra một đống máu tươi.

- Được rồi, đừng ói nữa, nói lại ói nữa đấy. - Đông Nhan nhận ra cứ tiếp tục như vậy Nhan Thọ Sơn sắp tức chết rồi, không khỏi bật cười, nói:

- Nhìn bộ dáng ngươi này, tờ bản đồ Thần Kiêu động phủ hình như không phải vật bình thường. Ngươi nhanh chóng nói ra ảo diệu của nó đi.

- Bản đồ Thần Kiêu động phủ gì chứ?

Khiến Đông Nhan hoảng sợ chính là, Nhan Thọ Sơm không có thổ huyết nữa, nhưng lại nói đầy điên cuồng:

- Đây là Thần Kiêu tiểu thiên động phủ của Thần Kiêu Vương.

- Thần Kiêu tiểu thiên động phủ? - Lạc Bắc và Nạp Lan Nhược Tuyết, Thái Thục liếc đều giật mình nhìn nhau.

- Nhan Thọ Sơn! Ngươi nói đây không phải là bản đồ Thần Kiêu động phủ, mà là Thần Kiêu tiểu thiên động phủ.Ngươi có ý gì?

- Bản thân Thần Kiêu giới và cái này đều là hai đại chí bảo của Thần Kiêu vương. Ban thân nó chính là một động phủ.

Nghe Lạc Bắc nói. Trái lại Nhan Thọ Sơn lại có chút tỉnh táo, sau khi liên tục thở dốc mấy lần, liền nói:

-Thần Kiêu Vương là một tán tu. Nên cũng giống như tán tu khác, cho dù kiến tạo động phủ xong, cũng không có đệ tử bảo vệ. Một khi ra ngoài, thì động phủ không còn an toàn, có gì trong phủ lại tiện cho người khác. Vì thế bình thường nếu tán tu không khai tông lập phái, sẽ không kiến tạo động phủ. Nhưng Thần Kiêu Vương lại có cách khác. Lão luyện chế ra một cái tiểu thiên động phủ. Cái động phủ này lúc nào cũng ở trên người. Như vậy, lão có thể giống tất cả các tán tu khác, muốn đi chỗ nào thì đi, không cần lo lắng động phủ của mình lại tiện cho người khác.

- Không ngờ cái này không phải bản đồ, mà chính là một cái động phủ.

Lạc Bắc biết thời thượng cổ có một số người tu đạo, có thể lợi dụng pháp thuật, hay pháp trận, ở một số địa phương, tạo ra một vùng không gian lớn. Loại thủ đoạn này, so với phép thuật xé rách hư không của người tu đạo có tu vi cao còn huyền diệu hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.