La Phù

Chương 597-1: Tập kích tiêu diệt (1)



Dịch giả: hany

- Tất cả đều đột phá một tầng tu vi? Ngưng tụ lại Nguyên Anh? Trần Thanh Đế! Không thể ngờ được khẩu vị của ngươi còn hơn cả ta.

Nghe Trần Thanh Đế nói vậy, Tiên Hồ đạo quân ngẩn người rồi ánh mắt như đang cười lạnh.

Tiên Hồ đạo quân biết trong giới tu đạo thượng cổ có pháp thuật giúp người khác nâng cao tu vi. Nhưng một khi sử dụng thứ pháp thuật đó sẽ khiến cho người ta mất rất nhiều chân nguyên, thậm chí ảnh hưởng tới tu vi của mình.

Tu vi càng cao muốn đột phá thêm một tầng lại càng khó.

Hiện tại Trần Thanh Đế đã gần tới tu vi Độ Kiếp trung kỳ. Mặc dù không có sự khúc mắc với Lạc Bắc, nếu không có sự may mắn mà muốn tới được Độ kiếp trung kỳ cũng phải mất ít nhất trăm năm.

Còn muốn cho người ta ngưng tụ Nguyên Anh thì phải mất bao nhiêu chân nguyên? Sự khó khăn này so với giúp Trần Thanh Đế còn khó hơn.

Tiên Hồ đạo quân hiểu được Trần Thanh Đế yêu cầu như vậy là để mấy người họ nâng cao tu vi. Hơn nữa khi mỗi người đều làm Sơn chủ cho dù tu luyện ở Thiên Lan hư không cũng có được mấy ngọn Linh sơn liên kết với nhau tạo thành một thế lực không nhỏ.

Nhưng điều kiện như vậy đúng là quá nhiều và Huyền Vô Thượng cũng phải trả giá quá cao.

Bên trong làn ánh sáng màu trắng của trận pháp, Huyền Vô Thượng cũng trầm ngâm một chút. Nhưng chỉ một chút, Huyền Vô Thượng nhìn Trần Thanh Đế rồi gật đầu:

- Được! Ta đồng ý với điều kiện của các ngươi. Các ngươi muốn làm Sơn chủ của Thiên Lan hư không ta cũng có thể đồng ý. Các ngươi cũng như Tiên Hồ đạo quân được ưu tiên lựa chọn linh sơn. Giúp các ngươi nâng một tầng tu vi ta cũng có thể cố gắng làm được.

Dứt lời, một viên đan dược màu vàng nhìn như một cái Nguyên Anh to bằng ngón tay cái chợt xuất hiện trong trận pháp.

- Nhưng giúp cho đạo hữu Thiên Ngô Hầu ngưng kết Nguyên Anh thì ta không dám chắc. Đạo hữu Thiên Ngô Hầu! Trước tiên ngươi hãy nuốt viên Kết Anh đan ày rồi luyện hóa để khi ta giúp ngươi kết anh có bảy, tám phần thành công. Đến lúc đó, nếu không thể giúp ngươi ngưng tụ lại Nguyên Anh thì ta cũng có thể cam đoan chờ khi trận pháp sửa xong, các ngươi tới Thiên Lan hư không. Sau khi Chân Nguyên của ta hồi phục, trong mấy năm ta có thể giúp ngươi ngưng tụ được Nguyên Anh.

- Kết Anh đan?

Ánh mắt của Thiên Ngô Hầu có chút ngạc nhiên và vô cùng vui mừng. Y gần như vội vàng hút viên đan dược màu vàng đó lại rồi nuốt sau đó gật đầu. Khi nhìn thấy viên đan dược đó, ánh mắt của đám người Trần Thanh Đế đều có chút khác lạ nhưng ngay lập tức sắc mặt trở lại bình thường.

- Kết Anh đan không phải vật đặc biệt ở Thiên Lan hư không. Trong giới tu đạo thời cổ, thứ đan dược này có thể giúp người tu đạo Kim Đan hậu kỳ giảm bớt mấy chục năm. Một vài người vì thể chất công pháp không thể ngưng tụ chân nguyên, một khi nuốt Kết Anh đan thì cơ hội có được Nguyên Anh sẽ cao hơn mấy lần.

Cho dù Huyền Vô Thượng không ra tay thì chỉ với viên đan dược kia, có lẽ không tới hai mươi năm, Thiên Ngô Hầu cũng sẽ lại có được Nguyên Anh. Hơn nữa Huyền Vô Thượng dã hứa nên lúc này y cũng không còn gì để phản đối. Còn Kết Anh đan mặc dù có công hiệu thần kỳ nhưng đối với Trần Thanh Đế thì hoàn toàn không có tác dụng. Vì vậy mà sau chút ngạc nhiên, bọn họ cũng không nói gì.

- Nếu các vị không còn gì nghi ngờ thì để Vương Dĩnh tiếp tục sửa trận pháp.

Huyền Vô Thượng cũng hài lòng với cái kết quả này liền gật đầu:

- Như vậy có thể để ta hoàn thành lời hứa giúp các vị nâng cao một tầng tu vi sau đó tiếp tục để Vương Dĩnh sửa nốt trận pháp.

- Được!

Đám người Trần Thanh Đế, Tiên Hồ đạo quân, Băng Trúc Quân liếc nhau rồi đồng ý.

...

- Tốt rồi.

Sau nửa canh giờ, Vương Dĩnh ở trong trận pháp xoay người lại. Bộ phận truyền tống chân nguyên và linh khí đã được sửa xong.

Vừa rồi chỉ truyền tống hai viên đan dược mất rất ít uy năng của pháp tinh. Vì vậy mà pháp tinh đặt trong trận pháp vẫn có thể dùng tiếp. Sau khi Vương Dĩnh đưa chân nguyên vào, toàn bộ trận pháp khởi động thành công, hình ảnh của Huyền Vô Thượng cũng lại xuất hiện giữa làn ánh sáng của trận pháp.

- Không biết ta giúp vị đạo hữu nào nâng cao tu vi trước? - Huyền Vô Thượng lập tức hỏi thẳng.

- Ta trước.

Dường như đã thương lượng từ trước, Trần Lê Phù đứng dậy đi tới trước trận pháp.

Lúc trước tu vi của Trần Lê Phù đã gần tới Nguyên Anh hậu kỳ. Sau khi bị đánh nát thân thể thì giảm xuống chưa tới Nguyên Anh trung kỳ. Nguyên Anh rời khỏi thân thể không được lâu lắm.

- Được.

Trong ánh sáng trắng, hình ảnh của Huyền Vô Thượng như bắt mấy đạo pháp quyết khiến cho từ trong trận pháp đột nhiên tràn ra hơi lửa và pháp lực dao động màu đen, tưởng như cả cái điện lớn sắp vỡ đến nơi. Một dải ánh sáng màu đen như cái rễ cây từ trong trận pháp bay ra đâm vào cơ thể của Trần Lê Phù.

Toàn thân Trần Lê Phù tối sầm, trên người tản ra khí đen. Thậm chí quanh người y xuất hiện hình ảnh những lá bùa huyền ảo.

- A!

Sắc mặt của Trần Lê Phù hết sức đau đớn. Trong cơ thể của y như có vô số con rắn đang uốn lượn nhưng cùng lúc pháp lực dao động quanh người y cũng trào lên nhanh chóng.

Hơi thở của đám người Trần Thanh Đế đều tạm dừng, ngay cả huyệt Thái Dương của Tiên Hồ đạo quân cũng đập mạnh.

Bọn họ cảm giác rõ ràng tu vi của Trần Lê Phù đang tăng lên.

...

Trong lúc Huyền Vô Thượng đang bắt đầu thi triển pháp thuật giúp Trần Lê Phù nâng cao tu vi thì đám người Lạc Bắc cũng đang ở trong một cái điện có ánh sáng màu hồng bao phủ. Bên trong cái điện đó có nhưng pho tượng Kim giáp thần cao hơn một trượng được tạo từ ngọc thạch và kim tinh. Phần lớn các pho tượng đã bị hủy hoại nhưng có mười pho vẫn còn nguyên vẹn. Sau khi Lạc Bắc đưa chân nguyên vào, mười pho tượng Kim giáp thần lập tức thu nhỏ lại rồi hóa thành những viên đan dược màu vàng.

- May mắn! Không ngờ nơi này còn sót lại Kim Ngọc thiên tướng của phái Ngọc Thanh. Uy lực của Kim Ngọc thiên tướng có lẽ còn hơn cả người tu đạo Kim đan hậu kỳ. Chỉ tiếng nó không bằng Ngọc Thanh thiên tướng. Một con Ngọc Thanh thiên tướng có thể chống lại một người tu đạo Nguyên Anh sơ kỳ. Nếu có mười mấy pho tượng Ngọc Thanh thiên tướng thì người tu đạo Nguyên Anh hậu kỳ chưa chắc đã cản được.

Mạc Thiên Hình lơ lửng trên Huyết Phượng La nhìn Lạc Bắc thu hồi mười pho Kim Ngọc thần tướng mà chậc lưỡi.

Đúng vào úc này, một tiếng nổ vang lên rồi một làn hơi thở hùng mạnh với pháp lực dao động kinh người từ xa tản tới khiến cho đám người Lạc Bắc đều cảm nhận được.

- Có người thi triển pháp thuật.

- Tu vi của người này thật mạnh.

Gần như ngay lập tức đám người Lạc Bắc và Nạp Lan Nhược Tuyết biến sắc. Yêu vương liên thai lập tức xông ra ngoài.

Làn hơi thở hùng mạnh và pháp lực dao động không thể che giấu đó chính là do Huyền Vô Thượng thi triển pháp thuật tản ra.

Một người tu đạo Nguyên Anh kỳ nếu cố tình để pháp lực dao động và hơi thở chân nguyên của mình phóng ra thì thanh thế cũng kinh người. Tu vi tới cấp bạc như vậy trong giới tu đạo cũng là một ngọn núi lớn.

Muốn nâng cao cấp bậc với tu vi như vậy chẳng khác nào phải lay động cả quả núi rồi làm cho nó trồi lên cao tới mấy lần.

Mặc dù Băng Trúc Quân có bố trí bên ngoài điện một cái trận pháp ngăn cách hơi thở nhưng cũng không thể ngăn được hơi thở cùng pháp lực dao động quá mạnh khi Huyền Vô Thượng thi triển pháp thuật.

- A? Hoàng Vô Thần để cho ta là người vào Phong Khư đầu tiên rồi tím kiếm trong mười ngày. Chẳng lẽ y đổi ý cho người khác vào đây?

Ngay khi Lạc Bắc cảm giác được hơi thở của Huyền Vô Thượng và bay về phía đám người Trần Thanh Đế thì trong một ngọn núi lớn khác, một người tu đạo có sắc mặt kiêu căng cũng lập tức cảm nhận được. Ánh mắt của y lập tức trở nên lạnh lùng.

Nhìn người tu đạo đó chỉ chừng ba mươi tuổi. Y mặc một cái trường bào màu lam có thêu chỉ vàng, chỉ bạc và gắn các loại bảo thạch nhìn rất hoa lệ. Mái tóc của y được bó lại bằng một cái vòng vàng. Gương mặt trắng trẻo khiến cho y giống như một vị văn sĩ nho nhã. Tuy nhiên ánh mắt của y lại hết sức kiêu căng, sắc bén như chim ưng khiến cho người nào nhìn thấy y đầu tiên sẽ có cảm giác như một vị quyền thần.

Hiện tại vị trí của y ở trong một cái cốc gần đỉnh núi.

Trong cái cốc đố chồng chất cặn của một vài tinh khoáng đã qua luyện chế. Rất nhiều loại cặn còn chưa ngưng kết tựa như gai nhọn ngửa lên trời. Dưới ánh sáng nhưu vậy nhưng nó vẫn làm cho cái khe sâu trở nên âm u. Cái khe sâu rộng chừng mười dặm vài dài hơn ba mươi dặm với đầy các hố to. Gần như mỗi một chỗ trong cái khe phủ đầy các loại pháp thuật tấn công, pháp y, mảnh vỡ của pháp bảo, hài cốt. Dường như có rất nhiều người tu đạo đấu phép ở đây gây ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.