Lạc Hồng Ký

Quyển 1 - Chương 1: Duyên - thù tiền kiếp



Cách thành Phong Hỏa độ mười lăm dặm về phía đông, ngay sát con đường huyết mạch, có một gia trang rất nguy nga, bề thế. Gia trang này được canh phòng cẩn mật bất kể ngày đêm. Chủ nhân của nơi này không ai khác là Mai Thiếu Kỳ, tư lệnh binh chủng Chim Lạc Quân. Đây là binh chủng hết sức đặc biệt và vô cùng thiện chiến của vùng đất Lạc Hồng. Đặc biệt hơn, Mai Thiếu Kỳ còn là thành chủ thành Phong Hỏa.

Ngược thời gian trở lại thời điểm cách đây 6 năm, Chim Lạc Quân của Mai Thiếu Kỳ lãnh ấn tiên phong trong việc đánh dẹp dư đảng Quỷ Đế, lấy đất đai Lạc Hồng về tay An Dương.

Lại nói, sau khi Đại Đế Long Thần hóa Thượng Thiên Thánh, người em kết nghĩa, cũng là một trong những tâm phúc của ngài là An Dương lúc này giữ chức tể tướng đã tự phong cho mình là An Dương Đại Đế, tuyên bố nối cơ nghiệp mà Long Thần Quân đã xây nên.

Dĩ nhiên, các vị thành chủ còn lại đâu có chịu như vậy. Họ phát binh thảo phạt, gây nên chiến tranh liên miên giữa 4 tòa thành lớn trên đất Lạc Hồng. Quỷ Khốc Lão lúc này cũng nổi lên như một thế lực mạnh mẽ đã thống lãnh ma giáo, đem quân bình định 4 tòa thành lớn. Thế lực của An Dương so với Quỷ Khốc Lão không khác gì đem trứng chọi đá, rốt cuộc chống lại không nổi, bèn dẫn tàn quân rút khỏi thành Thần Long, chạy lên vùng hồ Vạn Trùng lập căn cứ kháng chiến. Hai bên cứ đánh qua đánh lại, An Dương nhờ vào địa hình hiểm yếu của vùng hồ Vạn Trùng mà cầm cự được trong suốt mấy trăm năm qua.

Sáu năm trước, Quỷ Đế đột nhiên mất tích không rõ nguyên nhân khiến cho ma giáo như rắn mất đầu, khắp nơi hoảng loạn. An Dương chớp thời cơ ngàn năm có một này, khích lệ ba quân, dẫn binh từ hồ Vạn Trùng trở về đòi lại đất đai Lạc Hồng. Mai Thiếu Kỳ khi đó, thân là đại tướng tiên phong, góp công không nhỏ cho đại nghiệp của An Dương nên được sắc phong làm thái thú Phong Hỏa thành, ban tước Bình Quỷ Vương.

Năm đó, Chim Lạc Quân của Mai Thiếu Kỳ chỉ vào khoảng hơn tám nghìn nhưng vô cùng tinh nhuệ, thiện chiến. Binh lính trong Chim Lạc Quân, mỗi người đều sử dụng một con chim Lạc khổng lồ.

Chim Lạc là loài linh điểu của vùng đất Lạc Hồng, chúng chỉ sống trên một hòn đảo ngoài khơi Đại Đông Hải. Giống chim này to khỏe, sải cánh vươn ra dài hơn 6 m. Móng và mỏ của chúng sắc bén như bảo kiếm còn bộ lông thì cứng hơn thép nguội. Thuần phục chim Lạc không phải là chuyện dễ dàng. Mỗi lần Chim Lạc Quân xung trận, bay ngợp trên trời cao khiến cho mặt đất tối sầm lại, không gian tràn ngập tiếng kêu đinh tai nhức óc, khí thế tỏa ra sung mãn khiến cho kẻ thù kinh hồn bạt vía.

Mai Thiếu Kỳ xây dựng Mai Gia Trang từ cách đây khá lâu. Trong thời gian y theo An Dương kháng chiến, gia quyến đều đưa hết về Mai Gia Trang lánh nạn. Cách đây 6 năm, vợ của y đúng vào đêm Quỷ Đế mất tích đã sinh hạ một tiểu thư. Vốn, Mai Thiếu Kỳ là người rất thích hoa mai nên mọi người thống nhất đặt luôn tên con gái là Mai Mai, người trong gia trang thường gọi là tiểu thư Song Mai.

Điều kỳ lạ là tiểu thư Song Mai sinh ra không khóc một tiếng nào, cứ nhìn mọi người một lúc rồi mỉm cười, ngủ ngon lành. Tiểu thư lên một tuổi đã học thuộc làu kinh thư, năm hai tuổi thấm nhuần binh pháp, đến 5 tuổi thì đã biết cưỡi chim Lạc bay lượn khắp thành Phong Hỏa. Tiểu thư nhà họ Mai luôn tỏ ra khó chịu với những phép tắc ứng xử của nữ nhi thường tình mà lại rất thích thú với võ công, tu luyện thánh đạo. Mai Thiếu Kỳ có tất cả 4 người con nhưng ông ta ưng nhất là Song Mai.

***

Sáng sớm, sương mai uể oải vương trên cỏ cây, côn trùng. Vài cơn gió nhẹ thổi tới khiến đám lá cây rung rinh, ném lũ sương sớm tung vào khoảng không tựa như linh thú rũ mình tỉnh giấc, cảnh vật trở nên lung linh huyền ảo. Nền trời phía Đông rực lên một thảm hồng rực rỡ, trải dài ngút ngàn, hết tầm mắt.

Từ phía Tây, một bóng chim khổng lồ nhè nhẹ lướt qua những tầng mây trùng lớp, đôi cánh nhịp nhàng nâng lên, hạ xuống, dáng vẻ vô ưu. Ngồi trên lưng con chim khổng lồ là một lão đạo sỹ mặc y phục màu lam, râu tóc lốm đốm bạc, khuôn mặt góc cạnh, lấm tấm vết nứt chân chim. Sau lưng lão đạo sỹ có đeo một thanh trường kiếm.

Con chim khổng lồ kia nhìn kỹ hóa ra là một con bạch ưng màu trắng. Bạch ưng bay đến gần Mai Gia Trang, lượn hai vòng xung quanh, kêu lên báo hiệu rồi từ từ đáp xuống. Khi bạch ưng còn cách mặt đất vài trượng, phía sau lưng lão đạo bỗng trời đất tối sầm lại.

Bạch ưng giật mình kêu “oác oác” lên rồi vỗ mạnh cánh khiến đám người Mai Gia Trang đổ ra sân chiêm ngưỡng phải thảng thốt.

Một bóng chim Lạc thình lình xuất hiện phía sau, vươn những chiếc móng sắc như kiếm ra tấn công khiến con bạch ưng giật mình toan phóng vút lên thì đạo sỹ vung tay lên một cái, cất tiếng: “Tĩnh”. Một vòng bảo vệ mờ ảo bao bọc xung quanh con bạch ưng. Chim Lạc lao tới va vào vòng hộ thể đó rồi rít lên một tiếng “Oác” rất đau đớn, bật mạnh về phía sau.

Bất ngờ, từ trên lưng chim Lạc, bóng một bé gái văng ra, rớt nhanh xuống đất. Đám người Mai Gia Trang mặt mày thất sắc, hét lớn: “Tiểu thư!”.

Khi Song Mai cách đất khoảng vài mét, bạch ưng phóng vút qua, lão đạo sỹ đưa tay đỡ lấy cô bé, ôm vào lòng rồi lắc đầu cười nhẹ:

- Song Mai nghịch ngợm quá, lại đánh lén ta thất bại nhé.

Bạch ưng đáp xuống đất, vỗ vỗ đôi cánh, tạo ra một cơn gió mạnh, thổi phăng đám bụi, lá phía trước rồi gập lại bên hông, cái đầu to tướng quay sang trái, phải dò xét xung quanh. Một tên trong gia trang thấy thế, quay lại nói nhỏ với người bên cạnh:

- Ngươi thấy, nếu có con chim này, chúng ta đỡ phải quét sân, nhàn hạ hơn bao nhiêu phải không?

Tên kia nghe vậy, bụm miệng cười, ánh mắt vô cùng đồng cảm. Lão đạo sỹ bế Song Mai nhẩy khỏi lưng bạch ưng, đáp xuống phía trước mặt Mai Thiếu Kỳ.

Thả Song Mai xuống, lão đạo sỹ ngẩng đầu lên, mỉm cười với Mai Thiếu Kỳ:

- Hôm nay ngươi lại về đây nghỉ sao?

Song Mai chạy đến ôm lấy chân cha, ngước đôi mắt trong veo nhìn lên, kèm theo một nụ cười nịnh bợ khiến Mai Thiếu Kỳ phải phì cười:

- Con bé này, lại cưỡi chim Lạc đi gây chuyện rồi. Lớn mật thật, dám đánh lén cả bác cơ đấy.

- Con chẳng bao giờ đánh lén được bác cả.– Song Mai nũng nịu.

Quay về phía lão đạo sỹ, Mai Thiếu Kỳ cười hiền:

- Đại ca hôm nay về đây nghỉ ngơi hay có việc gì vậy?

- Thực ra là ta vừa có việc nên tiện thể qua đây thăm Mai Mai một chút rồi lại phải về Hoàng Ma Sơn gấp. – Lão đạo sỹ mỉm cười nhìn Song Mai.

- Vậy đại ca ở lại dùng bữa trưa, chiều muộn hẵng trở về. Việc trong thành Phong Hỏa mấy hôm nay không nhiều, cũng có thời gian để nghỉ ngơi. – Mai Thiếu Kỳ đưa tay mời lão đạo sỹ vào gian nhà chính.

Lão đạo sỹ kia, chính là anh trai của Mai Thiếu Kỳ, danh xưng Mai Thiếu Phong, người Lạc Hồng gọi lão là Bạch Ưng chân nhân.

Bạch Ưng chân nhân cũng là đại đệ tử của Vân Tiêu chân nhân, lão là người đứng đầu nhánh thứ nhất của Vân Tiêu Kiếm, ứng với quẻ Càn trong bát quái đồ. Nhánh này, được gọi là Càn Kiếm Vân Tiêu.

Sau khi Vân Tiêu chân nhân đột nhiên biến mất cách đây sáu năm, Bạch Ưng chân nhân tiếp quản Thái Cực điện trên đỉnh Thông Thiên Hoàng Ma, trở thành trưởng môn đời thứ hai của Vân Tiêu Kiếm.

Nhờ có em trai thuyết phục, Bạch Ưng chân nhân thống lãnh người của Vân Tiêu Kiếm, tham gia cuộc chinh phạt tàn tàn dư Quỷ Đế, tạo được thanh danh cực lớn trên giang hồ.

An Dương sau đó, sắc phong cho Vân Tiêu Kiếm tước hiệu: Lạc Hồng Đệ Nhất Môn Phái. Từ đó, nhân sỹ khắp nơi lũ lượt kéo nhau về núi Hoàng Ma Sơn xin gia nhập. Vân Tiêu Kiếm trở nên cực thịnh, thế lực khuynh đảo toàn cõi Lạc Hồng.

Cũng kể từ khi Bạch Ưng chân nhân trở thành trưởng môn Vân Tiêu Kiếm, những đệ tử xuất sắc nhất của phái được phép xuống núi, hành tẩu giang hồ, trừ gian diệt ác, hàng yêu trừ mà. Chính vì vậy, thanh thế của Vân Tiêu Kiếm đã lớn nay càng lớn hơn, không cần tranh mà đoạt được ngôi vị thống lĩnh chính đạo. Nói cách khác, Vân Tiêu Kiếm trở nên hoành tráng như ngày nay cũng là vì một tay của Bạch Ưng chân nhân vậy.

- Mấy năm nay ma giáo bị đánh cho tan tác, truy lùng khắp nơi, thêm cái phong trào “Tố cáo ác ma nhận trăm ngàn lượng” mà An Dương Đại Đế đang phát động, Lạc Hồng mấy chốc mà lại trở về thời kỳ thịnh trị như xưa. – Mai Thiếu Kỳ nhấp một ngụm trà, thong thả nói.

- Ta chỉ e những kẻ lòng lang dạ sói, tham lam vô độ, vì tiền bạc mà không từ thủ đoạn hạ lưu, đổ vấy tội cho người tốt, dẫn đến việc giết nhầm thì quả thực chẳng khác gì Quỷ Đế hung tàn năm xưa. – Bạc Ưng chân nhân thở dài nói.

Song Mai ngồi trong lòng Bạch Ưng chân nhân, thấy vẻ mặt lão đạo sỹ trầm đi, bất giác hướng đôi mắt trong veo lên hỏi:

- Bác à! Kẻ nào làm bác buồn vậy, để con lấy chim Lạc đi đánh nó.

Bạch Ưng chân nhân nghe vậy cười phá lên đắc ý, vươn tay ôm lấy Song Mai vào lòng, nựng:

- Con ngoan lắm, chẳng ai làm ta buồn cả. Sau này lớn lên, có muốn theo ta về Vân Tiêu Kiếm hay không?

- Có! Có! Con muốn theo bác về Vân Tiêu Kiếm tu luyện. Con thấy người của Vân Tiêu Kiếm rất là oai phong. – Song Mai mắt sáng như sao, ôm chầm lấy Bạch Ưng chân nhân, giọng mừng rỡ.

Bạch Ưng chân nhân từ thời trai trẻ đã đi theo Vân Tiêu chân nhân, chỉ ham mê tu luyện mà không quan tâm gì đến chuyện lập gia đình. Cả đời lão sống trong cô quạnh, những khi buồn lại cưỡi bạch ưng trở về Mai Gia Trang gặp em trai và chơi đùa với Song Mai. Trong tất cả đám con cháu của Mai Thiếu Kỳ, chỉ duy Song Mai là thích nghe Bạch Ưng chân nhân kể chuyện tu luyện.

Lão thường nói với Song Mai, cấp bậc tu luyện được chia ra làm ba cảnh giới. Cảnh giới thứ nhất gọi là Nhân Thánh, thứ hai gọi là Thượng Đẳng Thánh và cuối cùng là Thượng Thiên Thánh.

Khi đạt đến cấp Thượng Thiên Thánh, có thể xuất thể lên cõi siêu hình, ngao du trên chín tầng trời, không màng thế sự. Người đạt cấp này, từ xưa đến nay chỉ có Đại Đế Long Thần. Những người ở cấp Thượng Đẳng Thánh tại Lạc Hồng đại lục chỉ vẻn vẹn vài người mà thôi.

Thượng Đẳng Thánh, ngoài việc có thể thu phục những loài linh thú cực kỳ quý hiếm còn có khả năng trong chớp mắt lấy đi trăm ngàn mạng sống, hô mưa gọi gió, vô cùng oai liệt.

Người thường muốn tu luyện đến Thượng Đẳng Thánh phải có căn cơ, triệu người mới có một người đủ tư chất. Những lời đó, lão nói với đám cháu, chúng đều tảng lờ, duy chỉ Song Mai là mắt cứ tròn xoe lắng nghe và tỏ ra vô cùng thích thú.

- Cha à! Con muốn đến Vân Tiêu Kiếm, con muốn trở thành Thượng Đẳng Thánh như bác. – Song Mai hướng đôi mắt long lanh, thơ ngây về phía Mai Thiếu Kỳ, khiến ông ta lắc đầu mỉm cười rồi đột nhiên như nhớ ra chuyện gì đó khiến sắc mặt trùng xuống.

Hít một hơi, ông nói nhỏ:

- Con ra ngoài chơi để cha bàn chút chuyện với bác nhé.

Song Mai ngoan ngoãn rời khỏi lòng Bạch Ưng chân nhân, chạy vụt ra ngoài, miệng huýt sáo gọi chim Lạc. Bóng Song Mai vừa khuất khỏi cửa, Mai Thiếu Kỳ quay về phía anh trai:

- Đại ca có tin tức gì không?

- Ta vài năm nay đi khắp các nơi, tham chiếu nhiều thư tịch cổ đại nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy bất cứ ghi chép nào về tình trạng của Mai Mai. – Bạch Ưng chân nhân lắc đầu nói.

- Quả thực không biết nên vui hay nên buồn, Mai Mai sinh ra, trong người có hai luồng nguyên khí cực mạnh, một chí âm, một chí dương. Hai luồng chân nguyên này, phải là bậc tu hành trăm năm mới đạt được. – Mai Thiếu Kỳ thở dài.

- Ta biết, nếu chỉ có một luồng nguyên khí cực dương kia thì là điều tốt, đằng này trong cơ thể Mai Mai lại có thêm mạch chân khí tà ác mà phải là những tên đại ác ma, tu luyện trăm năm, hạ sát hàng vạn người mới có được. Thực không hiểu ra sao. – Bạch Ưng chân nhân mắt nhìn xa xăm ra ngoài, buồn bã lắc đầu.

- Chắc hẳn đây là lý do mà con bé trở nên khác thường như vậy. Theo đại ca thì phải làm gì? Nếu để giang hồ, triều đình biết nó có ma khí trong người thì đệ e…- Mai lão gia ấp úng, gương mặt tái đi vì ý nghĩ này.

- Chi bằng để Mai Mai lên Vân Tiêu Kiếm cùng ta. Ta sẽ giúp nó tu luyện để tăng cường nguồn khí dương kia nhằm triệt tiêu âm khí. Ta nghĩ cách này là hơn cả. Vả lại con bé cũng ham thích tu luyện. – Bạch Ưng chân nhân đưa ra đề nghị.

Mai Thiếu Kỳ hai tay đan vào nhau, suy nghĩ một hồi rồi thở dài một tiếng não nề:

- Hiện giờ chỉ còn cách ấy thôi. Để Mai Mai bên cạnh huynh, ta cũng thấy yên tâm phần nào.

- Vậy ta sẽ mang Mai Mai đi hôm nay, tránh mọi chuyện không hay xảy ra với nó và cả đệ. Ta nghĩ rằng, Mai Mai lên Vân Tiêu Kiếm, với căn cơ của nó, sớm muộn sẽ tu luyện đắc đạo. Nếu vậy, chúng ta không lo về chuyện kia nữa. – Bạch Ưng chân nhân liếc mắt về phía hiền đệ, chờ đợi.

Như biết ý, Mai lão gia khẽ gật đầu:

- Cứ theo ý đại ca đi.

***

Mặt trời rực lên như một khối cầu, tỏa ánh đỏ ảm đạm lên trập trùng núi non rồi từ từ hạ xuống mé Tây. Phía dưới đôi cánh của bạch ưng, một thảm xanh đậm trải dài miên man. Xen lẫn vào màu xanh ấy là lố nhố tiểu sơn, kênh rạch, sông hồ. Phía chân trời, thành Thần Long từ từ hiện ra, huy hoàng trong ánh tà dương khốc liệt.

- Bác à! Bạch ưng bay cao hơn cả chim Lạc của Mai Mai. – Song Mai vươn cánh tay nhỏ xíu ra với lấy một lọn mây lờ lững trôi, cất giọng trong veo. Cô bé ngồi trên lưng linh diểu, gọn trong lòng Bạch Ưng chân nhân.

Cất lên một tràng cười sảng khoái, Bạch Ưng chân nhân thủng thẳng giải thích:

- Khi nào lớn thêm một chút, tu luyện có thành tựu một chút, con có thể bắt cho mình một linh điểu mang thần tính. Con có thể chọn hỏa phượng hoàng này, hồng lạc linh điểu này hay bạch ưng như của ta. Lúc đó, con tha hồ bay cao đến 8 tầng mây, ngắm nhìn sông núi Lạc Hồng.

- Hay bác dẫn con đi bắt linh điểu đi, con muốn có bây giờ cơ. – Song Mai nũng nịu.

- Hiện tại con chỉ cưỡi được loại chim lạc thông thường thôi, những linh thú, linh điểu có thần tính, chủ nhân của chúng phải vượt qua mức tu luyện Nhân Thánh. Hiện tư chất của con mới được nửa đường thành Nhân Thánh. Cứ từ từ, không nên vội vã. – Bạch Ưng chân nhân vuốt nhẹ mái tóc của Song Mai, cười hiền.

- Chắc tu luyện đến mức Nhân Thánh không khó lắm bác nhỉ, có dễ như đọc kinh thư, binh pháp ở nhà không? – Song Mai ngước mắt lên hỏi. Dù trong cơ thể có những luồng chân khí của kẻ tu luyện trăm năm nhưng thực chất vẫn chỉ là một cô bé con ngây thơ. Giống như một khối thạch bích quý hiếm nhưng chưa được mài dũa thành những viên minh châu tuyệt thế.

Nghe vậy, Bạch Ưng chân nhân lại phá lên cười, đoạn nhỏ nhẹ giải thích:

- Cái này còn tùy vào căn cơ của con mạnh đến đâu. Theo ta, tư chất của con triệu người có một, vô cùng hiếm có, sẽ nhanh thôi để con đạt đến mức Nhân Thánh. Nhưng như ta nói, phải từ từ, con cần có thời gian để quen với năng lực của mình, sử dụng nó vào những mục đích có ý nghĩa. Dục tốc bất đạt mà.

- Người tu đạo phải trừ bỏ ma tính, dục vọng hại người mà chuyên tâm nâng cao linh lực bản thân. Khi có thành tựu rồi thì đem ra giúp đời, cứu người. – Song Mai bắt chước điệu bộ vuốt chòm râu bạc của Bạch Ưng chân nhân mỗi khi ngồi giảng giải về tu luyện ở Mai Gia Trang, khiến cho lão mỉm cười, lắc đầu mãi không thôi.

- Mai Mai này, về Hoàng Ma Sơn với bác, con có nhớ nhà không? – Bạch Ưng chân nhân bất ngờ hỏi.

- Con không biết, chắc là nhớ ạ. Thế con có còn được về Mai Gia Trang nữa không bác?

- Ồ! Có chứ, trước mắt, mỗi tuần ta sẽ đưa con về thăm cha mẹ. Sau này có thành tựu rồi, thuần hóa cho mình được linh điểu thì con có thể tự mình về thăm Mai Gia Trang. – Lão đạo bẹo má cháu gái, nựng.

- Bác à! Ma giáo là gì? – Song Mai đột nhiên cất tiếng hỏi.

- À! Ma giáo là để chỉ những người chuyên làm điều ác. – Bạch Ưng chân nhân tỏ ra hơi ngỡ ngàng.

- Vậy chúng ta có nhiệm vụ phải tiêu diệt ma giáo phải không bác? – Song Mai lại hỏi.

- Ồ! Về cơ bản thì đúng như vậy, mà sao con lại nói “chúng ta”? – Bạch Ưng chân nhân lại tiếp tục ngạc nhiên.

- Chẳng phải con sẽ là người của Vân Tiêu Kiếm hay sao? Người của Vân Tiêu Kiếm thì phải trừ gian, diệt ác, đồ sát ma giáo đến tận gốc rễ. – Song Mai hua hua tay vào không khí, điệu bộ như người ta cầm kiếm chém giết.

- Ai dạy con những lời vừa rồi vậy? – Bạch Ưng chân nhân tròn mắt khi Song Mai nói.

- Con nghe khắp trong Mai Gia Trang và cả ở Phong Hỏa thành đều nói vậy mà bác. – Song Mai trả lời, dáng vẻ ngập ngừng, thăm dò như thể cô bé sợ mình vừa nói sai điều gì.

Thấy điệu bộ của Song Mai, Bạch Ưng chân nhân cười hiền rồi ôm cháu vào lòng, khẽ nói:

- Đúng đúng! Song Mai của bác nói rất đúng.

- Bác ơi! Tòa thành kia lớn quá, lớn hơn cả thành Phong Hỏa của cha. – Song Mai bất ngờ reo lên khi nhìn thấy thành Thần Long hiện ra rõ nét.

Bạch Ưng chân nhân ngó lên phía trước, thấy Song Mai vui mừng thì vỗ vỗ nhẹ vào lưng bạch ưng. Linh điểu dường như hiểu ý chủ nhân, bay chậm chậm lại rồi hạ từ từ độ cao để Song Mai có thể ngắm nhìn rõ hơn kinh đô của Lạc Hồng.

Thành Thần Long là một tòa thành khổng lồ, chu vi đến mấy nghìn dặm vuông được bao quanh bởi một hệ thống tường thành bằng cự thạch cao đến hơn 50 mét. Những hộ dân nhà ở sát chân tường mé Đông, cứ phải gần giờ ngọ mới thấy được ánh mặt trời trên đầu. Còn ở mé Tây, đến gần giờ chiều là xung quanh đã tối thui, phải thắp đèn đuốc.

Thành có bốn cửa chính làm bằng thép cực phẩm, mỗi cửa cao hai mươi mét, rộng mười mét, dày một mét và nặng hàng ngàn cân. Để mở những cánh cổng này, mỗi cửa phải trang bị đội voi khổng lồ lên đến mười con hợp sức mà kéo.

Giờ đóng, mở ở bốn cổng thành lúc nào cũng huyên náo bởi mọi người tụ tập xem cảnh tượng hoành tráng giống như người ta đi xem xiếc vậy. Đội voi chia thành hai hàng, mỗi hàng năm con. Sau tiếng hô của viên chỉ huy, quản tượng ra lệnh cho chúng từ từ tiến lên, kéo những sợi xích dài hàng chục mét, to như bắp chân để đóng hoặc mở cổng. Mỗi lần kéo cổng, đám voi lại rú lên những tiếng đinh tai, nhức óc. Dân sống ở xung quanh cứ đến canh ba là nghe tiếng voi báo sáng thay cho lũ gà qué.

Bên trong thành là những công trình vô cùng tráng lệ, hoa mỹ trong đó nổi bật lên là cung điện của An Dương Đại Đế. Công trình này mới được xây dựng lại trên đống hoang phế cách đây sáu năm. Nhìn từ xa, những dãy nhà, bảo tháp, cung điện cứ trùng lớp, tựa như núi non sắp thành hàng ngay ngắn. Kiến trúc cung điện chia làm nhiều vòng trong ngoài, cứ xoáy dần, xoáy dần vào theo hình tròn như trôn ốc. Ở chính giữa toàn bộ công trình là tòa tháp cao chín tầng, cũng là nơi An Dương Đại Đế thiết triều hằng ngày. Quả thực có thể nói, công trình này là thành ở trong thành, vô cùng đặc sắc.

Cung điện của An Dương Đại Đế cần đến hàng ngàn binh lính tinh nhuệ để bảo vệ vòng trong vòng ngoài. Những binh lính được giao trọng trách này gọi là Hổ Vệ Quân. Mỗi người trong bọn họ đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, khắt khe. So với Chim Lạc Quân thì Hổ Vệ Quân tài nghệ chẳng thua kém phần nào. Thanh niên trai tráng Lạc Hồng bấy giờ, nhiều người ôm mộng tu Thánh, cũng không ít kẻ mơ mộng trở thành Hổ Vệ Quân. Vì sao? Bởi người của Hổ Vệ Quân, thân mang giáp trắng sáng bóng, tay cầm trường thương, hông đeo bảo kiếm, cưỡi trên những con hổ trắng oai phong lẫm liệt, khí thế tỏa ra khiến không kẻ nào dám lại gần gây sự.

Nghe nói, trong thời kỳ An Dương Đại Đế còn kháng chiến tại hồ Vạn Trùng, Quỷ Đế nhiều lần xua quân tiến đánh nhưng đều bị Hổ Vệ Quân đẩy lui. Khi lâm trận, những con hổ trắng to lớn chỉ mới gầm rống lên thôi, đã khiến đối thủ mất hết ý chí chiến đấu, quay giáo, trở cờ mà bỏ chạy thục mạng.

Đến khi An Dương Đại Đế dẫn quân ra khỏi Vạn Trùng hồ tiến đánh 4 tòa thành, Chim Lạc Quân bay lượn rợp trời, Hổ Vệ Quân hùng dũng tiến dưới đất khiến cho thiên địa rầm rầm rung chuyển, không gian tràn ngập tiếng gầm rống của quái điểu, dị thú, đến quỷ thần cũng phải sợ hãi.

- Bác ơi! Ở kia có chuyện gì vậy? – Song Mai chỉ tay về phía một đám đông nhốn nháo ngoài cổng thành phía Tây độ hơn một dặm.

Bạch Ưng chân nhân nhíu mắt nhìn xuống. Dưới mặt đất, có khoảng mấy chục tên lính mang giáp dày đang sắp thành hàng, bên cạnh là gần chục thường dân, già có, trẻ có đang nhốn nháo. Vài người khóc lóc ỉ ôi, sụp xuống van lạy, vài người đứng chỉ mặt quát tháo.

Tên chỉ huy, cầm trường kiếm trong tay, đi lại nghênh ngang trước mặt những người đang quỳ. Rồi đột ngột y vung gươm lên chém xuống lia lịa. Những người quỳ xuống bị chém bất ngờ, không kịp phản ứng, lăn đùng ra đất, máu đỏ phọt ra ồng ộc. Mấy người còn lại hoảng hốt vùng dậy chạy rạp sang nhưng bị lính dồn lại.

Tiếng trẻ con kêu la thảm thiết bên xác cha mẹ. Chỉ huy đám lính đến bên cạnh, lạnh lẽo vung kiếm xả xuống đầu mấy đứa trẻ đang khóc như ri. Thấy vậy, Bạch Ưng chân nhân máu nóng bốc ngược lên, mặt đỏ găng, toàn thân rung lên dữ dội, điều khiển bạch ưng phóng vút xuống. Song Mai thấy cảnh chém giết kinh hoàng, lại hạ sát cả những đứa trẻ bằng tuổi mình thì đột nhiên người run lên, luôn miệng gào thét, nước mắt tuôn ra như suối:

- Ma giáo, đám người kia là ma giáo đấy bác. Chúng giết cả những đứa trẻ như Mai Mai kìa bác.

Đám lính chém giết trong khi một số tên thường dân đứng cạnh tỏ vẻ rất đắc ý, cứ gật gù liên tục mỗi khi kiếm vung lên đoạt mạng.

Tên lính bước tới trước mặt một đứa bé độ sáu tuổi, đang ôm xác cha mẹ gào thét, chửi bới không thành lời. Người mẹ có vẻ còn chút sức tàn, hai hàng nước mắt lã chã, thân thể bị kiếm chém toác ra, vẫn cố vươn cánh tay ôm con vào lòng, trong ánh mắt tuyệt vọng của bà ta chứa đầy nỗi oan khuất và thù hận với đám lính kia.

- Bảo!...mau…chạy….đi….con!

- Mẹ…mẹ...chạy với con…! Con không đi một mình đâu….! Mẹ….ở lại với…con….- Thằng bé khóc nấc lên, mặt mũi đỏ găng.

Thằng bé đột nhiên quay ra phía tên lính đang đứng đằng sau, ánh mắt hằn lên một tia lửa khiến y hơi gai người.

- Lũ khốn kiếp, hại cha mẹ tao…tao sẽ giết mày.

Nói xong, thằng bé lấy hết sức bình sinh, lao về phía tên lính, húc cả đầu vào bụng y. Đột nhiên, toàn thân thằng bé bốc lên một đạo hắc khí mờ mờ. Đầu nó va đánh cốp vào áo giáp sắt rồi bật ra sau ngất xỉu sau đó. Tên lính ối lên một tiếng đau đớn, văng ra xa hơn năm mét, nằm im thin thít, khóe miệng trào ra một vệt máu, áo giáp bằng thép tốt trước bụng nứt toác ra một mảng.

Đám lính kia thấy vậy thì vô cùng ngạc nhiên, từ từ bước tới thằng bé, lúc này đang nằm bất tỉnh trên đất, đầu sưng lên một cục bằng nắm tay. Tên chỉ huy cười khẩy:

- Giỏi! Quả đúng là bọn tà ma hại người vô tội. Hôm nay bản quan phải thay trời trừ hại cho dân lành.

Một tên vận y phục sang trọng đứng cạnh gật gù:

- Ta đã nói rồi, nhà họ Lâm này, từ trẻ đến lớn đều là người của ma giáo. – Y nói xong, mấy tên đi cùng, có vẻ là tay chân đều tán thưởng nhiệt liệt.

Tên chỉ huy vung kiếm lên cao quá đầu, nhắm vào thằng bé đang nằm dưới đất rồi lấy hết lực, xả xuống. Mẹ của thằng bé kia vẫn đang thoi thóp nằm cách đó không xa, thấy vậy dốc chút sức tàn, hét lên những tiếng đầy đau đớn.

Đúng lúc ấy, cả đám nghe một tiếng “Oác” đinh tai, thân hình tên chỉ huy bỗng bị nhấc bổng lên không trung. Bạch ưng bay lên cao khoảng năm trượng, vươn cặp móng sắc như dao đang cắm sâu vào thân thể tên chỉ huy, giật mạnh ra khiến hắn đứt làm hai đoạn. Bạch Ưng buông vuốt, hai đoạn thi thể của tên chỉ huy rơi bịch xuống đất như bao cát.

Bọn ở dưới há hốc mồm nhìn tay chỉ huy bị con bạch ưng khổng lồ tha lên cao rồi xé xác làm hai mảnh thì vô cùng bàng hoàng, kinh sợ. Một tên lắp bắp:

- Ma…ma..a giáo…áo giết người!

- Ma giáo con mẹ chúng mày. – Một tiếng quát vang lên khiến cả đám giật mình nhìn sang.

Phía trước, Bạch Ưng chân nhân đang đứng sừng sững như một khối đá, toàn thân tỏa ra một luồng nộ khí màu xanh, cứ bốc lên cuồn cuộn. Râu tóc lão cũng bập bềnh theo luồng khí. Mặt lão đỏ găng, hai tay nắm chặt, nổi những đường gân xanh lè trông rất đáng sợ. Thanh bảo kiếm lão đeo sau lưng cứ rung lên những tiếng leng keng, chỉ trực phóng ra khỏi vỏ xuất chiêu giết hết lũ người trước mặt.

Song Mai đứng cạnh lão đạo sỹ, nước mắt tuôn ra cùng ánh nhìn hằn học, chỉ tay về phía bọn lính, răng nghiến vào nhau ken két:

- Bọn ma giáo! Bọn ma giáo! Bọn ma giáo khốn kiếp.

- Các..các ngươi là ai? Tại sao xen vào chuyện của bọn ta? – Một tên, có vẻ là phó chỉ huy cất tiếng, giọng run run, trên tay lập cập cố giữ cho thanh kiếm khỏi rơi.

- Cớ sao lại giết người giữa thanh thiên bạch nhật mà còn giết hại cả trẻ con nữa?

– Bạch Ưng chân nhân rít lên.

- Chúng…chúng…đều là người của ma…giáo. – Tên kia đáp.

- Câm mồm! Trẻ con đâu có tội. – Bạch Ưng chân nhân gầm lên, thanh kiếm nhanh như chớp phóng ra, vẽ một đường vòng cung màu xanh lên không trung rồi trở lại nằm yên trong vỏ.

Mọi chuyện diễn ra trong tích tắc, không ai kịp nhìn rõ gì cả. Tên kia toan mở mồm định nói gì thì thấy ướt ướt ở cổ. Y đưa tay lên sờ rồi nhìn, hóa ra là máu. Vừa ngước mắt lên nhìn Bạch Ưng chân nhân, đầu của y đã rời khỏi cổ, lăn lông lốc trên mặt đất.

Song Mai thấy cảnh tượng ấy, đột nhiên sắc mặt sầm lại, mắt hằn lên, khóe miệng hơi nhếch một nụ cười, toàn thân cô bé khẽ tỏa ra một luồng hắc khí rồi lại tan biến nhanh chóng khiến Bạch Ưng chân nhân không hề ngó thấy.

Đám người kia thấy quá kinh hoàng, không biết gặp phải thần tiên hay ma quỷ, nhất loạt buông vũ khí rồi phủ phục xuống, lạy như tế sao:

- Thần tiên tha tội! Thần tiên tha tội, tất cả là do tên họ Lưu kia. Hắn hối lộ 500 quan tiền để vu cho nhà Lâm Quang Đức là ma giáo, là tà phái. Hắn còn hứa khi xong việc, tất cả tiền thưởng tố giác ma giáo đều thuộc về bọn tiểu nhân hết. Mong thần tiên đại xá cho!

Tên họ Lưu thấy vậy, mặt mày thất sắc, cũng quỳ xuống, vái Bạch Ưng chân nhân như bổ củi:

- Lão thần tiên! Lão thần tiên! Con biết tội rồi, con biết tội rồi, chỉ vì nhà họ Lâm mở quán thu hút hết khách nên…

Tên họ Lưu chưa kịp dứt lời thì đám lính đã thấy thân thể của y bị xả ra làm trăm mảnh, rơi vương vãi thành một đống bầy nhầy dưới đất. Đám lính ôm miệng, nôn ọe dữ dội.

Bỗng, Bạch Ưng chân nhân cảm thấy hai luồng sát khí cực mạnh đang bốc lên cuồn cuộn. Lão ngước mắt ra phía trước, thấy thằng bé khi nãy đã đứng thẳng dậy, mắt trắng dã, toàn thân bao phủ bởi một đạo hắc khí vô cùng đáng sợ. Thằng bé này hằn học nhìn về phía Song Mai.

Rồi lão quay ra bên cạnh, thấy Song Mai tóc tai bồng bềnh, mắt đỏ ngầu, cũng nhìn thằng bé kia tròng trọc, thân mình cũng run lên khe khẽ, tỏa huyết khí bốc lên ngùn ngụt. Đám giáp sỹ thấy cảnh tượng đấy thì cứng họng, máu trong cơ thể như bị đông hết lại.

- Ma…ma…giáo….hai…đứa…đúng là ma giáo. – Một tên lắp bắp nói.

- YA! AAAAA – Thằng bé hét lên một tiếng, xông về phía Mai Mai với khí thế kinh hồn. Song Mai cũng gào lên một tiếng, toan lao về phía tiểu tử kia thì Bạch Ưng chân nhân nhanh như cắt vươn tay chộp lấy vai Mai Mai, đoạn vận khí, đẩy nhanh một luồng chân nguyên sang cơ thể cô bé.

Thằng bé kia thoắt một cái đã ở trước mặt Song Mai, vung ra một cú đấm. Bạch Ưng chân nhân nhanh hơn, tay kia phóng ra, tóm được cú đấm, đoạn cũng truyền vào người nó luồng dương khí mạnh mẽ.

Trong tích tắc, Song Mai và thằng bé kia sát khí biến mất, ngã lăn ra đất bất tỉnh. Bạch Ưng chân nhân yên tâm, quay về phía đám lính đang run lập cập, đoạn không nói một lời nào, xuất kiếm chém chết hết cả chỉ trong chớp mắt. Lão thấy bọn chúng đã chứng kiến cảnh Song Mai tỏa ra tà khí thì lo sợ sẽ bị lộ chân tướng nên không còn cách nào khác phải ra tay giết người diệt khẩu.

Lúc này, cảnh vật đã chìm vào trong màn đêm, xung quanh rả rích tiếng côn trùng kêu. Bạch Ưng chân nhân đứng đó một mình, ngẩng lên nhìn bầu trời trên cao, thở dài một tiếng não nề. Bỗng lão nghe có tiếng rên khe khẽ. Cách đó không xa, người mẹ của thằng bé kia nằm đó đau đớn, miệng lắp bắp không nên lời. Bạch Ưng chân nhân vội vàng tiến đến.

- Thần tiên! Cảm…ơn…ngài….đã cứu…con trai của ta. – Người đàn bà rên rỉ từng tiếng, máu từ mấy vết chém trào ra ngoài.

- Không phải cảm ơn ta. – Bạch Ưng chân nhân vẻ mặt buồn rầu, điệu bố lúng túng như muốn tránh đi ánh mắt của người đàn bà đang ở ranh giới sinh tử.

- Ta…không…qua…khỏi rồi, thần tiên xin hãy….cưu mang con trai ta…

- Cô hãy mau uống viên thuốc này. – Lão móc từ trong người ra một viên thuốc màu đỏ, đưa tay ấn nó vào miệng người đàn bà kia. Nhưng không còn kịp, bà ta đã tắt thở, viên thuốc trào ra, lăn xuống đất.

Bạch Ưng chân nhân thở dài, đặt thi thể người đàn bà xuống, ánh mắt của lão tỏ ra thương tiếc vô cùng. Lão đứng lên, quay người, chậm rãi đến bên cạnh thằng bé đang nằm dài dưới đất. Nhìn nó một hồi, trong lòng lão đạo sỹ lởn vởn những câu hỏi không có lời giải đáp.

Thằng bé này, so về tuổi tác chắc hẳn cũng bằng với tuổi của Song Mai. Chỉ là khi nãy, lão thấy thân thể của nó tỏa ra những luồng hắc khí thì phát sinh sự nghi ngờ rằng đó là nòi giống của ma giáo. Nhưng khi lão đạo sỹ xuất chân khí truyền vào cơ thể thằng bé mới phát hiện ra một sự thật to lớn: Thằng bé này cũng giống hệt Song Mai, mang trong người hai luồng chân khí chính – tà cực kỳ mạnh mẽ mà phải là những bậc cao thủ, tu luyện trăm năm.

Bạch Ưng chân nhân phải làm gì đây? Vì sao hai đứa trẻ chẳng quen biết bỗng dưng lại vô thức xông vào nhau như có mối thù sâu nặng như vậy? Điều gì ẩn chứa đằng sau đó? Suy nghĩ một lúc, Bạch Ưng chân nhân thầm nghĩ, thằng bé này không phải là không thể cứu được. Căn cơ tuy luyện của nó với Song Mai nếu so sánh thì quả là một chín một mười. Nếu bỏ mặc nó ở đây, mai sau lầm đường lạc lối, trở thành ma giáo thì thực nguy hiểm cho Lạc Hồng.

Có thể mang nó về Hoàng Ma Sơn nuôi nấng, truyền thụ chính đạo, sau này cùng Song Mai trở thành hai cánh tay cực kỳ đắc lực cho chính đạo? Còn ra tay giết bỏ đứa trẻ tội nghiệp này, lão không đành lòng. Làm vậy có khác gì bọn ma giáo và bọn lính vừa hạ sát dân lành vô tội. Thở dài một cái, Bạch Ưng chân nhân đi chầm chậm đến bên xác cha mẹ của thằng bé kia.

Bạch Ưng chân nhân vận công, xuất một chưởng xuống đất. Mặt đất rực đỏ, nổ uỳnh một tiếng, tạo thành chiếc hố rộng rãi. Rồi lão lại phẩy tay một cái, hai thi thể nhẹ nhàng bay lên, hạ xuống cái hố vừa xuất hiện. Xác vừa chạm đáy, Bạch Ưng chân nhân lại vung tay quét một chưởng, đất đá trên mặt đất ầm ầm phóng xuống, thoáng một cái đã biến thành một nấm mồ lớn. Lão lấy một thanh gỗ, đẽo lên đó mấy chữ: “Lâm gia chi mộ” rồi cắm xuống nấm mồ.

Đối với những cái xác còn lại, lão đưa tay bắt quyết, miệng lầm rầm đọc khẩu quyết, tức thì những thi thể bốc ra một ngọn lửa xanh lét cứ phừng phừng cháy, chẳng mấy chốc mà chúng đã trở thành tro bụi. Một cơn gió bất ngờ thổi thốc qua, cuốn đám tro ấy hòa vào khoảng không mênh mông. “Cát bụi lại trở về với cát bụi” – Lão lẩm bẩm trong miệng.

Xong việc, Bạch Ưng chân nhân thở hắt ra rồi huýt sáo một tiếng, linh điểu từ trên trời đáp xuống đất, chờ đợi. Linh điểu lúc lắc đầu ngắm nghía xung quanh, định há miệng kêu lên một tiếng rồi lại thôi.

Bạch Ưng chân nhân cắp hai đứa trẻ ở hai bên, nhún mình một cái đáp lên lưng bạch ưng. Linh điểu thu mình xuống rồi bật nhẹ một cái, vươn đôi cánh đẹp đẽ tung bay lên trời, hòa vào màn đêm, nhắm hướng ngọn Thông Thiên Hoàng Ma bay về.

Khi bóng linh điểu xa dần, tan vào đêm đen vô tận, từ phía bụi cây gần đó, một nhân ảnh mặc áo choàng đen, trùm kín từ đầu đến chân chầm chậm bước ra.

Người này, trên tay cầm một cây trường côn có gắn đầu lâu, trong hốc mắt là hai viên huyết châu nhưng chúng không tỏa thứ ánh sáng quái dị nữa. Người lạ mặt nhìn về hướng Thông Thiên Hoàng Ma, khẽ cười một tiếng:

- Khốn kiếp thật! Tiểu hắc, ngươi nói cho ta xem đó có phải là ý trời không?

Con quạ đen sì trên vai y khẽ kêu lên một tiếng: “Quạ..quạ” rồi cũng hướng mắt theo ánh nhìn của chủ nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.