Lạc Hồng Ký

Quyển 1 - Chương 2: Trở về



Thằng nhỏ khẽ mở mắt, thấy trên trán đau đớn bèn đưa tay sờ thử. Một cục u to tướng đã ở đó từ bao giờ. Chợt nó quên việc mình bị bươu đầu, hốt hoảng vùng giậy, luôn miệng gọi: “Cha! Mẹ…Cha! Mẹ”.

Nó thấy mình đang nằm trong một căn phòng nhỏ, bố trí rất ngăn nắp, trên tường có treo hình một lão đạo sỹ, ở hai bên là song kiếm đang hộ thể, dưới chân là một đám mây bảy sắc lung linh. Chắc hẳn là nhân vật rất quan trọng, thằng nhỏ nghĩ bụng rồi chợt trở về với việc tìm kiếm cha mẹ.

Nó nhớ rằng ngày hôm qua, cha có dẫn tất cả mọi người trong Lâm Gia Tửu Lầu đi ra ngoại thành nghỉ ngơi. Đến khi về thì chẳng hiểu sao lại gặp một đám quan binh chặn đường rồi xảy ra chuyện gì thì hắn không nhớ nữa.

Thằng nhỏ mở cánh cửa, toan chạy ra ngoài thì sững lại, trước mắt hắn là một khung cảnh tuyệt đẹp, xung quanh không khí trong lành, phảng phất hương thơm của cỏ cây hoa lá. Nó ngạc nhiên nhìn từng tảng mây trôi bồng bềnh, trước mặt là một khoảng sân rất rộng lớn với một con đường uốn theo hình chữ S dọc theo khối kiến trúc này. Bên nửa kia của chữ S, hắn thấy trồng rất nhiều loại cây cỏ thấp lè tè nhưng được cắt tỉa gọn gang, đều tăm tắp. Loại cỏ cây này có màu đen nhánh. Chính giữa có một hồ nước hình tròn trắng phau, trong hồ nước thấp thoáng một thanh trường kiếm màu đen đang cắm xuống.

Còn ở bên này, cũng trồng một loại cỏ trắng tinh như những bông tuyết. Ở chếch phía trên, chỗ rộng nhất có một hồ nước hình tròn, trông giống hệt chiếc bên kia nhưng nước lại có màu đen, giữa hồ có cắm một thanh kiếm trắng tinh.

Từ bé đến giờ, nó chưa bao giờ gặp một nơi có cảnh vật như vậy nên hết sức lạ lẫm, đoạn đảo mắt nhìn quanh, thấy mấy gian nhà hai tầng, xây lượn theo một hình tròn, bó xung quanh bãi cỏ hai màu đen trắng đó. Phía cuối cùng của dãy nhà, một công trình nổi bật lên, trước cửa có một tấm bảng lớn bằng gỗ quý, được dát hàng chữ bằng vàng ròng: “Lạc Hồng Đệ Nhất Môn Phái”.

Thấy hàng chữ này, chợt nhiên một mảnh quá khứ lóe lên trong đầu thằng bé. Nó đã nghe thấy người ta nhắc đến dòng chữ này ở đâu đó. Đúng rồi, thằng bé nhớ lại rằng khách khứa đến Lâm Gia Tửu Lầu uống rượu thường nói chuyện về An Dương Đại Đế ban cho Vân Tiêu Kiếm tước “Lạc Hồng Đệ Nhất Môn Phái”. Họ lại nói chuyện những đạo sỹ oai phong lẫm liệt, có thể đi mây về gió, cưỡi linh điểu hành hiệp khắp nhân gian.

Những câu chuyện như vậy, thằng bé này rất hứng thú, trong đầu mơ đến một ngày được trở thành đệ tử của Vân Tiêu Kiếm. Hôm nọ, nó thấy cha mẹ gọi vào trong phòng, trước mặt là một hòm tiền lớn. Cha nó, Lâm Quang Đức khẽ xoa đầu nói:

- Con à! Cả đời cha mẹ tích góp của cải, giờ chỗ tiền bạc này sẽ dành cho con lên Vân Tiêu Kiếm tu luyện thánh đạo.

Dĩ nhiên, nó cảm thấy rất thích thú. Nhưng sao gia nhập Vân Tiêu Kiếm lại cần một đống của cải như vậy? Nó chả hiểu. Thấy mẹ hắn nói nhỏ với cha là để hối lộ, chạy chọt gì đó cho người giám định tư chất đệ tử. Thằng bé chẳng quan tâm, được gia nhập Vân Tiêu Kiếm là thích lắm rồi.

Nhưng hiện tại, mối quan tâm hàng đầu của nó không phải là thánh đạo hay gì cả mà là cha mẹ. Không hiểu đã có chuyện gì xảy ra. Nhìn điệu bộ của thằng bé, đến mười phần là chẳng nhớ nổi những câu chuyện đã xảy ra tối qua. Trong cái đầu non nớt của nó, chỉ nghe hình như có tiếng gọi của mẹ văng vẳng đâu đó.

- Nhóc con, chạy đi đâu vậy?– Một giọng nói vang lên phía sau lưng.

Ngoảnh lại, nó thấy một đạo sỹ trẻ khôi ngô tuấn tú, độ 15 – 16 tuổi, tóc búi lên cao, buộc bằng một dải lụa, thân mặc đạo y màu xanh lam, sau vai đeo thanh trường kiếm, phía chuôi có gắn một viên minh châu đang tỏa ánh sáng màu xanh rất lung linh. Thằng bé lập tức tròn mắt ngắm đạo sỹ trẻ, quên cả việc chính.

Đạo sỹ trẻ trông thật oai phong, đúng như những gì thằng bé tưởng tượng lúc trước. Nó nhớ rằng sau khi mình được thông báo sẽ lên Vân Tiêu Kiếm tu luyện, một ngày nào đó sẽ được như thế này.

Thằng nhóc cứ dán mắt vào đạo sỹ trẻ, từ từ bước tới ngắm nghía như sinh vật lạ. Một chặp, nó chỉ vào viên ngọc đang tỏa sáng nơi đốc kiếm, khẽ hỏi:

- Đại ca à! Vật sáng sáng kia là gì vậy?

Đạo sỹ trẻ mỉm cười với nó rồi trả lời:

- Đây là Lam Châu, bảo vật hộ thân của ta.

- Bảo vật hộ thân? – Thằng bé ngạc nhiên hết sức.

- Đúng rồi, mỗi người tu luyện thánh đạo khi đạt được cảnh giới nhất định sẽ tạo được cho mình một viên ngọc. Đem viên ngọc ấy gắn vào vũ khí, có thể dùng ý niệm để sai khiến. Ngoài ra, ngọc minh châu còn có thể cảnh báo trước những mối nguy hiểm đến tính mạng – Đạo sỹ trẻ đặt tay lên vai hắn, nói.

- Vậy chẳng phải là thần binh bảo khí đó sao đại ca?

Đạo sỹ trẻ cười hiền nhìn thằng bé:

- Đúng rồi, đúng rồi, chính là thần binh bảo khí, nhóc thông minh ghê.

Bỗng, hắn giật mình nhớ ra việc phải đi tìm cha mẹ bèn thỏ thẻ hỏi:

- Đại ca! Có biết cha mẹ của ta không?

Nghe vậy, đạo sỹ trẻ sắc mặt trùng xuống, khom người cho ngang bằng với nó, đưa tay nắm hai vai, khóe mắt hơi cay cay, thở dài nói:

- Nhóc à! Cha mẹ em đi đến một nơi xa lắm.

- Cha mẹ em đi đâu vậy? – Nó cất tiếng hỏi.

- Đi…! À thôi, nhóc mau theo ta đi gặp các sư phụ. - Đạo sỹ trẻ ấp úng rồi đứng lên, đưa tay dắt nó về phía chính điện.

Đạo sỹ trẻ này là đệ tử thứ hai của Bạch Ưng chân nhân, tên gọi An Văn Thành. Hắn cũng là hoàng tử thứ hai của An Dương Đại Đế. Vốn cha hắn – An Dương rất kính trọng Vân Tiêu Kiếm, luôn muốn những hoàng tử, công chúa con ngài theo Bạch Ưng chân nhân tu luyện thánh đạo để một ngày nào đó đắc đạo, có thể kế thừa đại nghiệp.

An Dương Đại Đế mời Bạch Ưng chân nhân về thành Thần Long xem tư chất đám con cái. Lão đạo sỹ xem một lượt, thấy An Văn Thành là đứa nổi trội hơn cả bèn chỉ tay mà chọn. Văn Thành lên Hoàng Ma Sơn tu luyện cũng đã được 4 năm, hắn là người có khả năng nên tiến triển rất nhanh chóng.

Chặp tối hôm trước, Bạch Ưng chân nhân đưa Song Mai và thằng nhóc này về Thái Cực Điện rồi giao cho Văn Thành chăm sóc, kể rằng cả nhà hắn không may gặp ma giáo dọc đường, bị giết hết cả, đáng thương vô cùng.

Văn Thành vốn là người có tấm lòng nhân từ, nghe xong câu chuyện, y đau xót cho số phận của thằng bé kia. Văn Thành nói với sư phụ sẽ chăm nom nó cẩn thận. Sáng nay, Bạch Ưng chân nhân sai Văn Thành đến đưa thằng nhóc lên chính điện để lão bàn chuyện.

Hai người đi dọc hành lang được lát bằng đá hoa cương bóng loáng, thằng nhóc tròn xoe mắt nhìn những cột kèo, lan can ngăn cách khu nhà với khoảng sân, chúng được làm bằng những cây gỗ trạm trổ những hình thù rồng phượng hết sức tinh vi.

Nhìn ra ngoài, thằng bé thấy trên trời loáng thoáng bóng linh điểu đang bay lượn, thỉnh thoảng kêu lên những tiếng vang vọng cả trời cao. Linh điểu hòa vào những cuộn mây trắng tinh như bông tuyết, vài con đáp xuống những cành cổ tùng trăm năm, đứng đó rồi ngước đôi mắt ra xa vạn dặm, dò xét. Kiến trúc mà nó đang nhìn thấy được gọi là Thái Cực Điện, nằm trên đỉnh Thông Thiên Hoàng Ma, được bao bọc bởi một rừng cổ tùng rậm rạp.

Trước đại điện là một khoảng sân rất rộng lát bằng đá hoa cương, có mái che lợp bằng ngói âm dương, đi xuống bậc tam cấp là điểm cuối cùng của con đường hình chữ S. Cửa đại điện hướng về phía chính Đông để ngày ngày là nơi đầu tiên đón những ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào, đệ tử Vân Tiêu Kiếm gọi đại điện là Vọng Nhật Lầu.

Văn Thành đưa tay đẩy mạnh cánh cửa đại điện bằng gỗ lim khiến nó kêu lên kèn kẹt rồi dắt thằng nhóc kia vào. Nó bước vào trong, một luồng không khí mát lạnh bao trùm khiến toàn thân cảm thấy hơi lạnh. Bên trong quả thực rộng ngoài sức tưởng tượng của nó.

Nền đá nơi này có một màu trắng tinh, trên mặt lúc nào cũng tỏa ra những những làn khói mờ mờ. Dưới chân thằng nhóc này chính là băng đá ngàn năm. Trong điện có những cây trụ bằng gỗ, to mấy người ôm chỉa thẳng lên đỡ lấy xà nhà, cao hàng chục mét. Thằng nhóc lại thấy phía cuối đại điện, một bức tranh lớn được ghép bằng đá quý đủ màu sắc, giống hệt bức mà nó đã nhìn thấy ở căn phòng nhỏ. Bức tranh thể hiện một vị đạo trưởng phong thái vô ưu, chính là người sáng lập ra Vân Tiêu Kiếm.

Ngồi dưới bức tranh bằng đá đó, ở nơi chính giữa là Bạch Ưng chân nhân còn bên cạnh là tám vị nhánh trưởng của Vân Tiêu Kiếm, những người này chia làm hai hàng, mỗi hàng bốn người. Tiểu tử thấy, ở bên cạnh Bạch Ưng chân nhân, có một cô bé trạc tuổi hắn đang đứng đó.

- Lại đây con. – Bạch Ưng chân nhân đưa tay gọi, giọng lão vang vang khắp cả đại điện.

Văn Thành vội vã dẫn thằng nhóc về phía mấy vị sư phụ. Đến nơi, y chắp tay, cúi người, cung kính nói:

- Đệ tử tham kiến các vị sư phụ!

Bạch Ưng chân nhân và tám người còn lại gật gật đầu, phong thái tỏ ra thân thiện. Trong tám người này, thằng nhóc để ý thấy có hai vị là phụ nữ, cốt cách đoan trang, lại xinh đẹp như tiên.

- Nhóc con, mau cúi chào. – Văn Thành khẽ nói, tay giật giật áo nó.

- Con kính chào các vị - Nó khoanh tay, cúi người xuống.

- Tốt lắm, tốt lắm, con mau lại đây, đứng cạnh ta – Bạch Ưng chân nhân đưa tay ra vẫy.

Thằng nhóc thận trọng bước tới đứng bên cạnh lão, nó thấy mấy người này, ánh mắt tỏ ra vô cùng thương cảm và trìu mến bất giác trong lòng nổi lên những nghi hoặc không thôi.

Nó khẽ liếc ánh mắt sang phía bên kia, thấy Song Mai cũng đang nhìn mình, tươi cười rồi đưa tay vẫy. Có lẽ, lần đầu tiên trong đời thằng nhóc này được một bạn khác giới tỏ thái độ thân thiện như vậy nên thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng quay đi chỗ khác, tim đập thịch thịch, mặt ửng đỏ lên như cà chua.

- Con nói họ tên cho ta nghe. – Bạch Ưng chân nhân đưa tay xoa đầu hắn.

- Dạ! Con tên là LâmThái Bảo, năm nay sáu tuổi, cha con là Lâm Quang Đức, mẹ con là Trịnh Quỳnh Mai, nhà con ở thành Thần Long, có mở một tửu lầu nhỏ. – Nó mở mồm nói một tràng khiến cho mấy vị trưởng nhánh bất giác nặng trĩu trong lòng, hai vị nữ nhân khẽ quay mặt đi, khóe mắt cay xè.

- Mọi người có biết cha mẹ con ở đâu không ạ?

Nghe giọng nói trong trẻo cùng đôi mắt tròn xoe ngây thơ hướng lên, Bạch Ưng chân nhân nhìn xuống phía dưới, thở dài một cái nặng nề. Mấy vị trưởng nhánh cũng lúng túng, không biết nên đối diện với tên nhóc này như thế nào nữa.

- Cha mẹ con...Đang có công chuyện phải đi đến một nơi rất xa, khi nào con ngoan ngoãn, đủ lớn, họ sẽ trở về. – Bạch Ưng chân nhân uể oải cất tiếng, trong lòng cảm thấy hổ thẹn vì lừa dối một thằng nhóc.

- Vậy ạ, hôm rồi cha mẹ có nói cho con lên Vân Tiêu Kiếm tu luyện. Thế đây có phải Vân Tiêu Kiếm không ạ? – Thằng nhóc lại cất tiếng hỏi.

- Đúng vậy, đây là Vân Tiêu Kiếm, từ nay con sẽ ở đây. Ta sẽ thu nhận con làm đệ tử, con có thích không? – Bạch Ưng chân nhân hiền từ nhìn nó.

- Dạ, con thích ạ. – Thằng nhóc khẽ reo lên vui mừng.

- Tốt, từ giờ con sẽ là đệ tử thuộc quyền quản lý của ta. Còn đây cũng sẽ là các vị sư phụ sẽ tham gia dạy dỗ con trong quá trình tu luyện tại Vân Tiêu Kiếm. – Bạch Ưng chân nhân đưa tay chỉ một lượt mấy người ở dưới.

- Con chào các vị sư phụ – Thái Bảo chắp tay, cúi đầu nói.

- Lại đây con. – Một giọng nữ trong trẻo, ngân lên như chuông. Lưu Ly đạo nhân đưa cánh tay ra vẫy vẫy.

Thái Bảo quay ra nhìn Bạch Ưng chân nhân, thấy lão gật đầu bèn đi về phía Lưu Ly đạo nhân. Khi tới gần, Lưu Ly đạo nhân bỗng ôm chầm nó vào lòng, sụt sịt khiến cho thằng nhóc này hơi ngạc nhiên. Nhưng hơi ấm tỏa ra làm nó bỗng nhiên nhớ đến người mẹ, chẳng hiểu sao vì sao xuất hiện một cơn tủi thân, đoạn cũng khóc rống lên. Lưu Ly cứ ôm chặt lấy Thái Bảo, thấy hắn khóc to lên, vị sư phụ này cũng ngon lành khóc theo.

Mấy người đứng xung quanh, mắt đỏ hoe, cũng chẳng can thiệp vào làm gì, cứ để cả hai như vậy. Lưu Thủy đạo nhân thở dài nói nhỏ: “ Chị ấy lại nhớ đến Thiên Minh rồi”.

Lưu Ly đạo nhân và Lưu Thủy đạo nhân vốn là chị em, cùng gia nhập Vân Tiêu Kiếm cách đây mấy trăm năm. Thời còn là người thường, chưa tu luyện thánh đạo, Lưu Ly cũng có gia đình. Rồi một hôm, cả nhà gặp đại nạn, bị ma giáo tấn công. Chồng nàng cùng đứa con bốn tuổi Thiên Minh bị sát hại. Thấy Lưu Ly và Lưu Thủy có sắc đẹp khuynh thành, lũ ma giáo lôi vào bụi rậm tính làm nhục thì Vân Tiêu chân nhân đi ngang, ra tay cứu mạng.

Từ đó, Lưu Ly cùng em gái mình đi theo và trở thành đệ tử của Vân Tiêu chân nhân. Con người này, với ma giáo ra tay hết sức tàn nhẫn và lạnh lẽo nhưng chất chứa trong lòng nàng là những giằng xé nội tâm vô cùng khốc liệt. Đây là lần đầu tiên người ta thấy Lưu Ly đạo nhân khóc.

- Từ nay không cần gọi ta là sư phụ, hãy gọi là mẹ nhé. – Lưu Ly đạo nhân sụt sùi nói.

- Vâng! Mẹ! – Tiểu tử mếu máo, ôm chặt lấy Lưu Ly. Dường như có một sự đồng cảm vô hình giữa hai người này. Một bên mất cha mẹ và một bên mất chồng con.

- Thái Bảo ngoan! Thái Bảo ngoan– Lưu Ly vuốt vuốt mái tóc của hắn, mỉm cười.

Song Mai đứng bên cạnh bác, thấy vậy cũng tỏ ra hết sức thương cảm. Ánh mắt cô bé trùng xuống, tay vân vê vạt áo. Chẳng hiểu sao, khi thấy thằng nhóc này, Song Mai có cảm giác thân quen vô cùng, cứ như thể đã chơi đùa cùng nhau từ tấm bé. Bởi vậy, khi thấy nó, Song Mai mới đưa tay vẫy như một người bạn cũ.

Dẫn Thái Bảo trở lại căn phòng, Văn Thành mỉm cười nói:

- Nhóc con, giờ chúng ta đã là đồng môn, hãy gọi ta là nhị sư huynh. Từ giờ ta sẽ để mắt đến ngươi, giúp ngưoi tu luyện.

Thái Bảo hướng mắt lên:

- Vâng! Nhị sư huynh. Vậy còn đại sư huynh là ai ạ?

- Đại ca mấy năm nay hạ sơn hành hiệp, thỉnh thoảng mới trở về Vân Tiêu Kiếm, mọi việc học tập, tu luyện của các đệ tử đều giao vào tay ta cả. – Văn Thành nói.

Đưa hắn vào trong phòng, Văn Thành xoa xoa đầu hắn, nói:

- Đây là phòng của ngươi. Từ nay ngươi là đệ tử thứ 4 của sư phụ. Người trong thiên hạ mong muốn trở thành đệ tử chính của Bạch Ưng chân nhân lên đến hàng trăm ngàn người, ngươi quả thực may mắn… – Bất giác Văn Thành biết mình nói hớ liền im lặng, ánh mắt ngượng nghịu nhìn ra xa.

- Vậy đệ tử thứ ba là ai hả sư huynh? – Thái Bảo lại hỏi.

- Chính là cô bé lúc nãy đứng bên cạnh sư phụ trong đại điện đó. Cô bé ấy tên Mai Mai, gọi là Song Mai cũng được. Ta nghe nói, đó là con gái của thành chủ thành Phong Hỏa, Mai Thiếu Kỳ. Ông ấy cũng là em trai của sư phụ – Văn Thành trả lời.

Nghe nói đến Song Mai, tự dưng Thái Bảo thấy tim đập mạnh, mặt đỏ ửng. Nó không hiểu tại sao khi nãy khi cô bé đưa tay vẫy vẫy lại có cảm giác lạ lùng như thế. Thái Bảo cũng có một cảm giác rất thân quen với cô bé này, như là đã thân thiết với nhau từ lâu lắm rồi vậy.

- Thế phải gọi là sư tỷ đúng không ạ?

- Đúng rồi! Giờ đệ cứ nghỉ ngơi đi, ta phải xuống Càn Kiếm Vân Tiêu có chút việc. Ngày mai chúng ta bắt đầu nhập học, ngươi phải cố gắng vì có rất nhiều môn sinh nữa. Trong tủ có đồng phục và thường phục. Sáng mai khi đi học phải mặc đồng phục nghe chưa. – Văn Thành nhoẻn miệng cười tươi, vỗ vai Thái Bảo rồi quay lưng đi ra ngoài.

- Sư huynh đi! – Thái Bảo cung kính chào.

Thái Bảo nằm vật ra giường, đầu óc mông lung. Tại sao nó không nhớ chút gì về chuyện xảy ra hôm qua nhỉ? Nó chỉ nhớ đến lúc đi chơi về, có đám quan binh chặn đường. Sau đó ra sao thì quên tiệt.

Nằm một lúc, Thái Bảo nghĩ rằng chắc cha mẹ đã giao hắn lên Vân Tiêu Kiếm như đã thông báo trước đó rồi trở về Lâm Gia Tửu Lầu. Nó biết, công việc ở cái quán rượu này rất bận rộn và quanh năm cha mẹ chẳng nghỉ ngơi được ngày nào. Thái Bảo tự nhỉ, phải gắng sức tu luyện thật chăm chỉ để đạt được thành tựu, sau đó hạ sơn hành hiệp và về thăm cha mẹ nữa. Những ý nghĩ xuất hiện liên tục trong đầu khiến nó dần dần ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trong giấc mơ, Thái Bảo thấy có lão đạo sỹ mà nó thấy trong bức tranh đang đứng giữa một khoảng đất mênh mông, trước mặt là một người đàn bà nhan sắc tuyệt trần, luôn miệng mắng chửi điều gì đó. Rồi hắn thấy hai người lao vào kịch chiến khiến trời long đất lở. Một tiếng nổ lớn vang lên, cả hai người đều biến thành hai con quỷ gớm ghiếc, mồm và mắt đều đỏ lòm. Tiếng thét kinh hồn của quỷ làm Thái Bảo giật mình tỉnh giấc.

Thái Bảo vừa choàng tỉnh lại, thấy người nhễ nhại mồ hôi, nó nghe thấy có tiếng kêu oác oác ngoài cửa. Vội vàng chạy ra xem chuyện gì, rồi mốm cứ há hốc ra nhìn, máu trong người như muốn đông lại khi thấy một con chim Lạc to lớn đang lơ lửng ngoài kia, nhìn mình. Chợt nó thấy yên tâm phần nào khi trên lưng chim Lạc là sư tỷ Song Mai.

- Mau theo ta đi chơi nào Thái Bảo. – Song Mai mỉm cười, vẫy vẫy tay.

Hôm trước, khi Song Mai rời khỏi Mai Gia Trang lên đường tới Vân Tiêu Kiếm, con chim Lạc thường ngày cô bé hay cưỡi cũng bay đi tìm chủ nhân. Vì không phải là linh điểu có thần tính như của Bạch Ưng chân nhân nên nó không thể bay nhanh được. Cả ngày trời bay mãi, nó mới tìm được chủ nhân của mình trên đỉnh Thông Thiên Hoàng Ma. Song Mai thấy chim Lạc của mình thì vô cùng thích thú, liền tìm Thái Bảo, rủ đi chơi.

Thái Bảo chậm rãi bước ra khỏi phòng, chạy xuống sân, chim lạc cũng đáp xuống, thu hết thân mình để chờ cho thằng nhóc leo lên. Từ nhỏ đến giờ, Thái Bảo chưa bao giờ nhìn thấy một con chim nào to lớn như vậy nên hết sức kinh ngạc. Nhưng thấy sư tỷ ngồi trên mình con chim, Thái Bảo yên tâm là giống này sẽ không xé xác nó ra mà ăn thịt.

Song Mai vươn đôi tay ra để Thái Bảo nắm lấy mà leo lên mình con chim. Thái Bảo cũng đưa tay với. Hai bàn tay nhỏ xíu từ từ nhích dần đến nhau. Đúng vào lúc hai bàn tay chạm vào nhau thì đột nhiên phát sinh sự lạ.

“Ầm Ầm” - Những tiếng nổ long trời lở đất vang lên như sấm rền.

Hai tiếng nổ gần như vang lên cùng một lúc khiến chim Lạc hoảng hốt đập cánh bay lên tán loạn. Thái Bảo bị nó hất ngã văng xuống đất, Song Mai đang cúi người cũng lộn xuống, đè lên bụng thằng nhóc khiến nó ợ lên một tiếng đầy đau đớn.

Đột nhiên trên đỉnh Thông Thiên Hoàng Ma bất chợt bị bao phủ bởi một đám mây đen cuồn cuộn. Gió đang liu diu thổi bỗng chuyển mình rít lên ghê rợn, hai hồ nước cũng tựa như hùa theo, đột nhiên sủi lên những bong bóng khổng lồ như bị đun sôi. Sấm chớp ở đâu ì ùng đánh tới loang loáng.

Các vị sư phụ cùng đám đệ tử thấy điềm lạ liền kéo nhau ra ngoài xem. Khoảng sân hình vòng thái cực đột nhiên xuất hiện một đạo khí mờ ảo, dâng lên quá nửa người rồi từ từ xoay song song với mặt sân.

Bạch Ưng chân nhân thấy Song Mai và Thái Bảo đang nằm trên sân, trong phạm vi xoay của đám khí kia thì hét lên:

- Mai Mai, Thái Bảo, mau leo lên hành lang, đừng có bước ra sân.

Lão còn chưa kịp dứt lời thì thấy một bóng nhân ảnh vọt qua mình nhanh như ánh chớp. Từ trên trời, một vầng lửa phừng phừng lao xuống. Bóng nhân ảnh phóng vụt lên vầng lửa đó rồi nhanh như cắt lao xẹt về phía hai đứa trẻ.

Vầng lửa đó, chính là linh điểu Hỏa Phượng Hoàng còn bóng người kia, không ai khác ngoài Lưu Ly đạo nhân.

Chỉ trong tích tắc, Lưu Ly đạo nhân đã nhấc bổng hai đứa lên lưng Hỏa Phượng Hoàng, bay ra khỏi khoảng sân, lơ lửng cạnh những đám mây đen. Từ trên cao nhìn xuống thật rõ ràng, một vòng thái cực bằng khí được sinh ra từ khoảng sân ở dưới, cứ xoay dần, xoay dần rồi dâng lên cao.

Lưu Ly đạo nhân phóng tầm mắt ra tám hướng, thấy ở các đỉnh, mấy khối khí kết thành hình các quẻ trong bát quái đồ cũng theo đó mà xuất hiện, từ từ di chuyển tề về vòng thái cực đang ngày một dâng cao. Cảnh vật trông thật hoành tráng khiến Song Mai và Thái Bảo đờ hết cả người ra chiêm ngưỡng.

Vỗ nhẹ vào con Hỏa Phượng Hoàng, lập tức linh điểu phóng xuống trước đại điện, thả lũ người xuống rồi vỗ cánh bay miết về phía rặng cổ tùng rậm rạp.

- Vân Tiêu Bát Quái Kiếm Đồ tự động thi triển? – Bạch Ưng chân nhân nhíu mày nhìn tám quẻ bát quái, lúc này đã tề về bên cạnh vòng thái cực, sắp xếp theo đúng trật tự của Tiên Thiên Bát Quái Đồ.

- Thật là lạ, sáu năm nay, sau khi sư phụ đột nhiên mất tích, không ai còn thấy Âm Dương Song Kiếm tỏa ra quang ảnh, nay cớ sao lại xuất hiện sự lạ như vậy? Mà song kiếm vẫn cắm nguyên trong hồ, đâu có xuất ra ngoài. – Lưu Ly đạo nhân thắc mắc.

- Để xem trận đồ này có ý gì. – Lưu Thủy đạo nhân xen vào.

Mây đen ngày một dày đặc hơn, kéo đến phía trên vòng thái cực bát quái. Sấm rền vang, chớp ì ùng. Bọn đệ tử Vân Tiêu Kiếm lũ lượt kéo nhau ra xem nhưng không đứa nào dám bước xuống khoảng sân.

Từ trong đám mây đen, một đạo huyết quang vọt xuống, đánh thẳng vào vòng thái cực. Ầm một tiếng, huyết quang bị dội lại vào trong đám mây kèm theo một tiếng rống khủng khiếp.

Từ trong đám mây, lại phóng ra một lúc hơn mười đạo huyết quang chói lòa. Lần này chúng không bị dội trở lại mà cứ như mấy sợi dây màu đỏ nối liền bát quái đồ với đám mây đen kịt kia. Cảnh tượng hết sức đáng sợ.

Thái cực đồ đột ngột sáng rực lên chói lòa, Bạch Ưng chân nhân, vận khí, phát ra âm thanh vang vọng khắp Thái Cực Điện:

- Mọi người lui lại.

Đám đồ đệ thấy vậy, sợ hãi mà chui tọt vào trong phòng. Những đứa bạo gan hơn thì chỉ lùi lại mấy bước, vẫn nghển cổ mà nhìn sự kiện quái dị kia.

Bạch Ưng chân nhân bất giác giật mình, hướng ánh mắt xuống nhìn Song Mai và Thái Bảo. Lão thở phào nhẹ nhõm khi ánh mắt chúng vẫn bình thường và không có đấu hiệu tỏa ra tà khí như hôm trước. Hai đứa, mắt tròn xoe nhìn lên trời, mồm há hốc ra.

Khi vòng thái cực rực sáng đến một ngưỡng, nó từ từ xoay chậm chậm rồi nhanh dần, nhanh dần đến khi trở thành một bánh xe khổng lồ quay tít, xoắn đám huyết quang vào nhau tựa như những sợi chỉ tết lại thành dây. Đến khi chỉ còn 1 vạch đỏ lòm nối giữa đám mây và vòng quay, thì thái cực bỗng nhiên dừng lại rất nhanh giống như người ta phanh xe gấp.

Đám người còn chưa định thần tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì thì “Uỳnh” một tiếng rất lớn, cả vòng âm dương thái cực phóng vút lên đám mây đen, xuyên qua, vọt lên trên cao rồi tan biến. Đám mây đen tồn tại một lúc thì đột nhiên nổ tung ra thành hàng triệu tia lửa đỏ, bắn ầm ầm lên trời, trông như người ta bắn pháo hoa vậy. Trời bỗng dưng trong xanh trở lại, mây đen biến mất cũng nhanh như khi nó xuất hiện.

- Sư huynh xem kìa. – Thiên Thủ đạo nhân đập nhẹ vào Bạch Ưng chân nhân, đầu hất hất ra phía khoảng sân.

Hai viên Hắc Long Châu và Bạch Phụng Châu sau sáu năm im lìm, nay lại tỏa quang ảnh lung linh như ngày xưa.

- Sư phụ! Sư phụ đã trở về rồi sao? – Bạch Ưng chân nhân thốt lên, đám trưởng nhánh cũng dáo dác nhìn ra xung quanh tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng Vân Tiêu đạo nhân đâu cả.

- Lạ thật! Lần đầu tiên ta thấy cảnh tượng này, chắc phải có điều gì đó ẩn chứa đằng sau. – Thiên Sinh đạo nhân lắc đầu, cất giọng nghi hoặc.

Nhìn một vòng các vị trưởng nhánh và cả Song Mai, Thái Bảo, Bạch Ưng chân nhân hít một hơi rồi nói:

- Thôi không sao, Âm Dương Song Kiếm lại tỏa sáng như xưa, Vân Tiêu Kiếm lại được bảo vệ bởi Vân Tiêu Bát Quái Kiếm Đồ rồi, chúng ta không cần lo lắng việc ma giáo bí mật tập kích lên đây nữa. Cũng muộn rồi, các đệ về nghỉ đi.

Lưu Ly đạo nhân cúi xuống nhìn hai đứa trẻ rồi ôm Thái Bảo vào vào lòng, giọng nghẹn ngào:

- Cả hai đứa không sao chứ?

- Dạ, con không sao. – Cả hai đồng thanh đáp sau khi nhìn một lượt thân thể, thấy không sứt mẻ và vẫn đầy đủ chân tay.

Khi hai viên Hắc Long Châu và Bạch Phụng Châu phát quang trở lại, ở dưới chân Hoàng Ma Sơn, bóng người lạ mặt hôm trước mặc áo choàng đen trùm kín bỗng thấy hai viên huyết châu trong hốc mắt của đầu lâu tỏa sắc lung linh. Hắn thấy vậy, cũng giật mình, nhìn ra xung quanh, miệng hô lớn:

- Nàng về rồi ư? Nàng về rồi ư? Huyết Lệ? Hãy ra đây gặp ta.

Nhưng, đáp lại hắn là một khoảng không gian im lặng, chỉ có tiếng xì xào của lá cây, côn trùng. Hắn ngửa cây Sát Thần Hoành Tảo Côn ra trước mặt ngắm rồi mỉm cười nói:

- Huyết Lệ! Nhất định ta sẽ làm cho nàng sống lại, nhất định như thế, dù cho có phải kéo chín tầng trời xuống địa ngục A tỳ, ta cũng sẽ làm nàng hồi sinh.

Quạ đen trên vai hắn lúc lắc đầu, cất tiếng kêu “Quạ!..quạ” cảnh báo. Con mắt duy nhất nằm giữa trán con quạ rực đỏ như máu. Hắn thấy vậy, vội vàng quay đầu đi xuống, miệng lẩm bẩm:

- Âm Dương Bát Quái Kiếm Đồ lại hoạt động trở lại rồi, chúng ta lại đợi vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.