Lạc Lối

Chương 11



Bãi đỗ xe

Ngày 22 tháng Mười hai 2006

"Không bao giờ như thế nữa!" Thực ra cần phải thấy trước điều này, một khi đã thanh toán hết các hóa đơn, trả tiền thuê nhà cho Manu, tôi chẳng còn lại gì. Cảnh khốn khổ lại rình rập tôi một lần nữa, tôi phải tìm ra một chỗ để qua đêm. Nhưng tìm thế nào? Một cô bạn cùng lớp đồng ý cho tôi ở nhờ ít lâu. Cô ấy sống một mình trong căn hộ riêng và tôi tin rằng suy cho cùng, cô ấy cũng khá vui vì có bạn ở cùng.

Ở nhà cô bạn, tôi sửa soạn cho một cuộc hẹn. Một lần nữa, tôi đã trả lời một trong vô số những mẩu thông báo: nhu cầu nữ sinh viên không thiếu, nên tôi dễ dàng tìm thấy một con mồi mới.

Cuộc sống lại tiềp tục cái nếp quen thuộc của nó và kéo theo tôi, một mình, cố gắng tự xoay xở. Tìm kiếm một căn hộ khác, tôi đương nhiên phải đối mặt với rất nhiều khoản chi mà tôi không thể trả hết với đồng lương làm quảng cáo qua điện thoại. Một lần nữa rõ ràng tôi lại rơi vào tình trạng tài chính không lối thoát. Đó không còn là một lần thiếu thốn đơn thuần: tôi cảm thấy nếu mình không làm gì, tất cả những chuyện này sẽ tái diễn và tôi sẽ không bao giờ thoát ra được. Nếu tôi muốn sống trong căn hộ của chính mình, đó là cái giá phải trả.

Tôi đã có một công việc và những giờ học, tôi có thể làm gì hơn nữa? Tôi tự đặt cho mình câu hỏi này trong khi đã biết trước câu trả lời. Cánh cửa đó vẫn còn mở bất chấp tất cả những lời tôi đã hứa.

Lần đầu tiên với Joe, trong tâm tưởng tôi đó không thực sự là một lần bởi nó quá xa với những gì người ta có thể tưởng tượng, đã khơi gợi trong tôi những cảm xúc rối bời. Tự lột trần mình trước mặt ông ta, phải chịu đựng để ông ta cảm thấy kích thích khiến tôi thấy bất ổn sâu sắc. Mặc dù vậy, tôi vẫn cho rằng mình đã lừa ông ta vào tròng. Tóm lại đó là một lần đầu tiên khủng khiếp, bởi vừa mới hết tiền lần nữa, tôi đã không thể xóa khỏi đầu mình lựa chọn ấy.

Thế là tôi tiếp xúc với một gã khác. Ngồi bất động như bị thôi miên trước một chiếc máy tính ở chỗ kín đáo tại trường đại học, tôi đã nhường bước một lần nữa. Vẫn trong trạng thái tinh thần như thế, tôi định gặp gỡ lần này chỉ để khỏi rỗng túi, để thoát khỏi tất cả những khoảng còn phải trang trải cho căn hộ. Chúng tôi đã thỏa thuận 70 euro một giờ cho cuộc gặp kéo dài hai giờ. Cộng thêm, đương nhiên, tiền ăn do anh ta trả.

Anh ta trẻ, mới chỉ 26 tuổi, và tên là Julien. Có thể, tôi tự nhủ, với anh ta sẽ dễ dàng hơn với một ông già như Joe. Tôi cũng tò mò muốn biết những động cơ của anh ta, điều khiến anh ta sẵn sàng trả tiền cho một con điếm. Tôi nghĩ rằng ở tuổi của anh ta, để kiếm được một cô gái không quá khó đến mức ấy.

Chúng tôi hẹn nhau trước cửa nhà hàng ở trung tâm thành phố. Lần này, nếu tôi gặp ai đó thì chuyện tìm được một lời giải thích không còn là thách đố. Chúng tôi thuộc cùng một thế hệ, điều này giúp ích rất nhiều. Mọi người sẽ không đặt ra những câu hỏi như họ có lẽ sẽ làm nếu bắt gặp tôi đi cùng Joe.

Tôi không phải đợi, anh ta đã ở đó lúc tôi đến. Chỉ nhìn một thoáng, tôi hiểu tại sao anh ta lại gặp gỡ tôi. Anh ta mang trên mình một sự bất mãn to lớn. Về mặt hình thức, anh ta còn hơn cả tầm thường: không đặc biệt cao lớn, cũng không thực sự nhỏ bé, dáng đứng của anh ta như còng xuống. Mái tóc anh ta thật khủng khiếp, chính nó đã ngay lập tức, lại một lần nữa, xếp anh ta vào hạng tầm thường vô học: tóc anh ta dựng lên trong một kiểu húi cua ở hai bên. Chẳng có chút phong cách nào về mặt này.

Thứ quần áo lố lăng của anh ta lại cũng khiến anh ta thêm tồi tệ, một lần nữa tôi tự nhủ, lòng sẵn mất cảm tình. Áo pull len đơn điệu màu booc đô, quần bò lôi thôi và giày bát két mốc. Toàn bộ dáng vẻ có cái gì đó nực cười. Anh ta thật điển hình cho những gã nghèo nàn mà tôi sẽ không bao giờ quay lại nhìn trên phố. Ngược lại, anh ta hoàn toàn có thể là mục tiêu cho những trò cười châm chọc của tôi và các cô bạn. Chúng tôi có độc ác không? Có lẽ có.

Chúng tôi khẽ hôn chạm môi. Thấy rõ là anh ta khó chịu và có vẻ hối tiếc vì đến đây. Trong lúc đi vào nhà hàng, tôi hy vọng mọi người không nghĩ rằng chúng tôi đi cùng nhau. Lòng kiêu ngạo đặt sai chỗ. Tôi hài lòng vì đã không ăn mặc quá chải chuốt cho buổi tối nay: tôi chỉ xỏ một cái quần bò và một cái áo sát nách, sexy nhưng không quá.

Nhà hang cũng như anh ta: tầm thường. Chẳng có gì trang trí, tường sơn độc màu trắng, chỉ có các dãy bàn kê thẳng hàng. Ánh sáng trắng chói chang có thể là thứ khiến tôi khó chịu nhất, bởi nó khiến chúng tôi bị phô ra quá mức. Vậy nên tôi có thể ngắm nghía cái nơi chúng tôi gặp nhau: đáng sợ. Chủ nhà hàng thậm chí còn không tìm cách tạo ra cảm giác thân mật như ở một quán rượu ngoài trời, điều sẽ làm tôi thích thú. Phong cách nhàm chán này sẽ theo tôi suốt trong kinh nghiệm làm gái của mình, để mỗi lần nhắc tôi thêm về điều mình làm. Dù gì đi nữa, thậm chí nếu tôi thích nơi này, việc đến đây với một khách hàng cũng ngầm ngăn tôi quay trở lại đây sau này. Một khách hàng? Phải, một khách hàng, bởi tôi đang làm gái.

Người phục vụ xếp cho chúng tôi một bàn gần một đôi khác. Nhà hàng này chật ních và tất cả các bàn đều được kê liền kề nhau. Tôi cảm thấy Julien hơi chững lại một chút, có lẽ anh ta thích một bàn biệt lập hơn để không bị chú ý. Khi đã ngồi xuống, chúng tôi im lặng một lát, tôi tưởng tượng anh ta đang xoa xoa tay bồn chồn dưới gầm bàn, vì không biết bắt đầu nói chuyện thế nào. Tôi quyết định giúp anh ta một chút, vì thương hại và nhất là bởi tôi đâu có chịu ngồi không cả buổi tối chẳng nói gì.

- Anh làm nghề gì?

- Anh làm trong một xí nghiệp ở ngoại ô V. Công việc khá thú vị và...

Chỉ một câu đã đủ khiến tôi chán ngán. Vẫn nhìn chằm chằm vào anh ta, tôi không nghe phần còn lại và để đầu óc mình lang thang. Ngày mai, tôi sẽ không thể nhớ nỗi những gì anh ta đã kể trong buổi tối nay. Tôi sẽ chỉ nhớ một đoạn trường thoại, một màn độc thoại buồn ngủ khiến anh ta yên lòng và giúp anh ta che đậy sự bối rối mười mươi. Gã này thực sự chẳng có gì thú vị, giống hệt nghề của gã.

Sợ chết vì buồn, và không thể giấu giếm là mình đang phát ngán lâu thêm nữa, tôi bắt đầu khiêu khích anh ta một chút. Đây là một trong những tật xấu nhất của tôi: ngay khi phát hiện ra một điểm yếu ở ai đó, tôi liền tận dụng nó, một cách độc ác. Bản thân tôi cũng thế, tôi nghi ngờ con người mình rất nhiều, nhưng tôi luôn xoay xở để không làm lộ ra điều đó. Vì vậy tôi không thể hiểu nổi những người không làm được như thế. Rõ ràng, gã này là một kẻ thất bại, tôi tự nhủ, và, thật không may cho gã, điều đó lộ rõ trong cách xử sự của gã.

Tôi thẳng thừng cắt ngang bài diễn văn ngán ngẩm của anh ta, không chút ngượng nghịu:

- Tại sao anh lại tới đây hôm nay?

- Tới đây? Em muốn nói, tại sao anh lại chọn nhà hàng này à?

- Nào, không phải thế! Tới đây, với em. Tại sao anh lại đăng tin tìm một "nhân viên massage"?

Tôi thấy rất rõ mình đã làm anh ta mất bình tĩnh. Câu lăng nhục và cái giọng khiêu khích của tôi khiến anh ta khó chịu. Anh ta hết quay sang trái rồi lại sang phải liên tục để nhìn xem liệu có ai nghe thấy câu hỏi của tôi không. Tôi thấy trên trán anh ta bắt đầu lấm thấm mồ hôi. Gã ngốc! Anh ta thực sự trong suốt cả bữa ăn tôi sẽ cứ làm bộ không biết rằng anh ta chỉ muốn một thứ duy nhất, ngủ với tôi. Trừ phi thực ra anh ta cũng chẳng thực sự biết mình muốn gì

- À ừ... ờ... khá phức tạp, em biết đấy... Trước đây anh chưa bao giờ làm việc gì kiểu như thế này, đây là lần đầu tiên.

Nào hãy nhổ toẹt ra điều đó, rằng anh đang thiếu sex. Trong đầu, tôi đã thực sự trở nên rất tầm thường.

- Thế này, anh đã có vợ... một người rất tốt, quả thực là một người hoàn hảo... nhưng về chuyện tình dục... anh thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra... rất phức tạp...

- Em chắc rằng mọi chuyện không quá phức tạp như thế. Vợ anh bị lãnh cảm, đúng không?

Đấy, có thể cho là tôi đã nói toạc ra. Anh ta nhảy dựng lên vì kinh ngạc rồi buông thõng vai xuống, như thể để khẳng định điều tôi vừa nói. Gã này có những điều kiêng kỵ mà tôi đã vi phạm chỉ trong một giây. Mẹ kiếp, chẳng có lý gì mà tôi phải chịu đựng một mình.

- Ờ... phải, đúng thế... Cứ cho là cô ấy không thực sự ham muốn anh. Ban đầu, anh nghĩ rằng rồi mọi chuyện sẽ qua, rằng chuyện này sẽ không kéo dài, em hiểu không? Đến nay bọn anh cưới nhau đã được một năm, nhưng chẳng có gì thay đổi trong chuyện tình dục, mà còn ngược lại. Cô ấy luôn đẩy anh ra còn anh không dám ép cô ấy hay nói chuyện đó với cô ấy. Hơn nữa, anh cũng chẳng có nhiều bạn bè để tâm sự với họ về chuyện này và...

Giờ mọi chuyện đã rõ, gã này đang tuyệt vọng. Chắc chắn anh ta lập gia đình quá sớm với tình yêu thưở ấu thơ của mình, chẳng có bạn bè gì để tụ tập vui vẻ, anh ta tìm đến gái điếm để giải sầu. Anh ta không thực sự có những mối quan hệ xã hội và hy vọng lấp đuợc khoảng trống này với tôi, tối nay. Một lần nữa, anh ta lại bắt đầu màn độc thoại dài vô tận, giải thích cho tôi rằng anh ta cảm thấy rất cô đơn, rằng thực ra anh ta chẳng thích thú chút nào với công việc, và còn nhiều thứ khác mà tôi đã quên ngay khi chúng vừa ra khỏi miệng anh ta. Lại một lần nữa, tôi ngắt lời anh ta một cách tàn nhẫn:

- Một cặp vợ chồng không tình dục thì chỉ là tình bạn, tôi xẵng giọng.

Anh ta nhìn tôi như thể tôi vừa nói điều gì khủng khiếp. Những gì tôi vừa nói chỉ có một nửa là tôi nghĩ, nhưng cái gã này khiến tôi bực mình, và trước mặt hắn, tôi thấy tính tình mình độc ác. Trong khi đó, anh ta kiệt sức trước sự xúc phạm của tôi.

Vào đúng lúc ấy, tôi nhận ra rằng cuộc sống của một gái làng chơi không chỉ dừng lại ở tình dục. Khách hàng gặp gái điếm thường chỉ để nói chuyện, để giải tỏa vì cuộc sống chán ngắt hoặc gò bó của họ. Tôi không sẵn sàng để chịu đựng tình cảnh này, để nghe một người đàn ông không được thỏa mãn than phiền. Tôi có những vấn đề của riêng mình, cho dù ngay cả khi chẳng hề tồn tại một sự sắp xếp thứ bậc nào của nỗi đau khổ,thì những vấn đề đó cũng đã quá mức chịu đựng của tôi. Cuộc đối thoại chuyển sang một bước ngoặt nguy hiểm, và giờ đang biến thành một thứ quá riêng tư theo suy nghĩ của tôi. Tôi đang trở thành "bác sĩ tâm lý-tình dục" của anh ta. Gã này buộc tôi phải nghĩ, và điều đó, có lẽ không phù hợp với Laura, cô gái bán hoa. Thẳng thắng mà nói tất cả những chuyện này chẳng có gì là vui vẻ.

Dần dà trong bữa ăn, tôi càng ngày càng biết nhiều hơn về cuộc sống của anh ta và hoàn toàn chìm đắm trong câu chuyện thường nhật ấy. Điều tồi tệ nhất, đó là nếu ở vào những hoàn cảnh khác, chắc chắn tôi sẽ thấy anh chàng này rất hấp dẫn. Trong một hoàn cảnh khác, rất có thể tôi sẽ an ủi anh ta, nhưng ở đây, tôi không thể làm điều đó. Không thể nghe anh ta phàn nàn thêm một lời nào nữa, tôi ngắt lời anh ta:

- Thế nào, tôi nói, anh muốn sex?

Anh ta giật nảy mình. Tôi khiến anh ta sợ, và tôi cũng làm chính mình sợ. Quá tầm thường và quá khiêu khích! Nhưng tôi không thể ngăn mình lại. Gã này làm tôi bực mình vì cứ quanh co lòng vòng mãi, tôi đã quyết định chủ động lo mọi chuyện, để kết thúc bữa tối nay.

- Ờ... phải, cuối cùng anh ta cũng buông lời thở hắt ra, nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát được những ám ảnh.

- Tốt lắm, thế đã đến lúc làm việc đó, đúng không?

Tôi thấy anh ta hoảng sợ.

- Ờ... làm việc đó? Bây giờ ư?

- Phải, bây giờ, tối nay chúng ta đã trò chuyện khá nhiều rồi còn gì.

Tôi quá mệt mỏi với cuộc chuyện trò không hồi kết này. Gã này gặp tôi để được "massage", và thay vì thế, chúng tôi gặp nhau trong một nhà hàng thảm hại để đàm đạo về cuộc sống trống rỗng của gã. Tôi muốn chấm dứt càng nhanh càng tốt màn kịch giả dối này.

- Nhưng ở đâu? Vào khách sạn ư?

- Anh có tiền thuê phòng khách sạn chứ?

- Em biết đấy, anh không biết nữa... anh không biết liệu anh có thực sự muốn chuyện ấy hay không nữa.

- Tất nhiên là anh muốn. Nếu anh đã gọi em, đó là vì anh muốn chuyện ấy.

Anh ta đưa ánh mắt của một con chó bị đòn nhìn chằm chằm vào tôi, khoảng vài giây. Tôi đã làm tổn thương cái tôi của anh ta, và lúc này, vẻ tầm thường có thể, anh ta chấp nhận nó một cách khó khăn. Tôi đặc biệt không định sẽ trở về nhà mà không có tiền của mình sau một tối như thế. Sau vài phút, anh ta thở hắt ra và buông lời, như thể để không phải nhắc lại điều đó:

- Anh biết một bãi đỗ xe gần đây...

Không chần chừ, anh ta thanh toán tiền ăn. Anh ta dẫn tôi vào xe của mình và, không nói một lời, chúng tôi đến cái bãi đỗ xe đáng nhớ của siêu thị. Bóng tối dày đặc và rất khó để nhận ra bất kể chuyện gì. Tôi cảm thấy được che chở theo cách ấy, sẽ chẳng ai nhìn thấy chúng tôi.

Bất chấp cái vẻ tự tin mạnh mẽ mà anh ta đã trang bị cho mình lúc ra khỏi nhà hàng, một lần nữa tôi lại cảm thấy Julien rất lúng túng khi phải ở lại một mình với tôi. Anh ta vẫn bồn chồn xoa xoa hai bàn tay vào nhau, cố gắng làm mình bình tĩnh bằng cách mày mò mấy cái nút trên xe. Anh ta sợ ai đó bắt gặp chúng tôi ở đây, và tôi phải thú thật rằng tôi cũng lo sợ như anh ta.

- Em lạnh à? anh ta hỏi tôi.

Bây giờ đang là giữa mùa đông, và cần phải thừa nhận rằng cái lạnh xâm chiếm không khí buổi tối giờ đã bắt kịp chúng tôi. Hoàn cảnh thật là khốn khổ: hai chúng tôi, trong một chiếc ô tô ở bãi đỗ xe, cố gắng để không ai nhìn thấy chúng tôi ngủ với nhau.

- Vâng, một chút.

- Được, anh sẽ bật máy sưởi.

Tôi châm một điếu thuốc mà không hề xin phép. Anh ta vặn cái nút máy sưởi, và trong khi hơi ấm bắt đầu lan tỏa trong xe, anh ta tiếp tục xoa xoa tay. Trước vẻ lưỡng lự của anh ta, tôi quyết định dấn mình. Tôi đặt tay mình lên quần bò của anh ta, chỗ đũng quần. Cái của anh ta không ngóc lên. Tôi ngước mắt về phía anh ta tìm kiếm một lời giải thích mà tôi đã biết. Không che giấu được ánh mắt ngượng ngùng, anh ta nói với tôi:

- Anh thấy ờ... khá căng thẳng...

Để ngăn anh ta lại tiếp tục nói, tôi bắt đầu cọ xát mạnh hơn nữa lên quần anh ta. Không có phản ứng. Trong suốt năm phút liền, tôi tiếp tục nhiệm vụ của mình. Tôi tin rằng nếu anh ta không có được cái mình muốn, anh ta sẽ chấm dứt cuộc hẹn và sẽ không trả tiền tôi. Sau khi đã chịu đựng về mặt tâm lý suốt cả buổi tối nay, tôi không thể về mà không được đền đáp. Bối rối vì không có một phản ứng thể xác nào, anh ta rụt rè ấp úng:

- Có thể nếu em cởi hết quần áo ra thì...

Sự tiếp cận đầu tiên! Tôi ngạc nhiên vì lời đáp bất ngờ này: nó hoàn toàn không phù hợp âm điệu giọng nói của anh ta, với con người anh ta. Tuy vậy tôi vẫn cởi quần áo, trong cái ô tô mất hút giữa bãi đổ xe. Vào lúc này, tôi chỉ lo sợ một điều: ai đó phát hiện ra chúng tôi. Có thể thấy Julien cũng cùng chung nỗi sợ hãi với tôi.

Sau vài phút ngắm nghía cơ thể trần truồng của tôi, anh ta tự cho phép mình chạm vào nó. Tôi để tay mình lên quần anh ta, vô ích. Đầu tiên anh ta sờ ngực tôi, cẩn thận vày vò nó. Rõ ràng anh ta không dám xuống thấp hơn và vì thế anh ta thích tập trung vào phần trên cơ thể tôi. Anh ta có vẻ chẳng có phản ứng gì trước bàn tay tôi đưa lên đưa xuống trên quần anh ta. Sau vài phút, thất vọng vì chẳng có gì xảy ra, anh ta nói:

- Liệu em có muốn...

Tôi hiểu ngay lập tức anh ta muốn gì. Chẳng cần phải có bằng đại học ngành bán dâm mới hiểu được điều đó.

Tôi mở cúc quần anh ta và bắt đầu dùng miệng mơn trớn cái đó của anh ta. Tôi cảm thấy cảm giác hưng phấn dần dâng lên trong anh ta. Anh ta lẹ làng cởi quần và ngả ghế xe xuống. Trong giây lát, anh ta nằm đè lên người tôi, lấy bao cao su ra, và vài giây sau đó anh ta đi vào tôi.

Tôi không thể giải thích điều mình cảm thấy vào lúc ấy. Chắc chắn là cảm giác chán ngán. Suy nghĩ của tôi đang ở nơi khác, tôi không còn cảm giác nữa. Julien đã trở thành "anh ta", một "anh ta" vô nhân xưng. "Anh ta" đầu tiên. Quá đủ rồi, tôi không thể chịu đựng anh ta trong mình. Tất cả trở nên nhạt nhòa, tôi nhắm mắt lại. Tôi đã cảm thấy quá bẩn thỉu. Tôi nghiến chặt răng vì kinh tởm. Tôi cảm thấy một sự trống rỗng vô tận. Trong đầu tôi, tôi không ngừng lặp lại: "Thế là xong, mày là một con điếm, mày phó mặt toàn bộ cơ thể mày cho ham muốn tình dục của một người xa lạ."

Tôi chẳng còn tinh quái. Chẳng khiêu khích, cũng chẳng huênh hoang được nữa. Cuối cùng chính anh ta mới là người chiến thắng; chính anh ta đã có được điều mình muốn. Tôi phải nghĩ đến tiền, không được quên mục đích của mình, nhưng thật quá khó khăn. Con người tôi không thuộc về tôi nữa, tôi chưa bao giờ cảm thấy xa chính con người mình đến thế. Tôi không còn nước mắt để khóc, chỉ còn những cơn buồn nôn bộc lộ cuộc sống đau khổ của mình, chỉ còn những tập hóa đơn chồng chất để tự buộc mình phải hiểu tại sao mình lại làm việc này. Manu, anh ở đâu? Làm thế nào mà tôi lại đến nỗi này? Tôi không muốn anh ta chạm vào tôi nữa, tại sao tôi lại phải chịu đựng chuyện đó? Hoàn cảnh bất công của tôi khiến tôi phải nghiến chặt răng để không hét lên. "Chuyện này sẽ sớm kết thúc thôi Laura, đừng mở mắt ra, chuyện này sẽ sớm kết thúc."

Phải nói rằng anh ta đã nhanh chóng kết thúc. Anh ta đạt được cực khoái và giờ đây ý thức của anh ta đang chiến thắng trước dục vọng.

- Ờ.. Laura... tốt hơn chúng ta nên nhanh chóng kết thúc.

Tôi không nhìn anh ta. Tôi khóc gần như vì vui sướng khi biết rằng chuyện này sẽ không kéo dài nữa.

- Anh sẽ trả em tiền công hai giờ, em đừng lo. Anh sẽ trả em 140 euro.

- Được, đồng ý.

Tiền này cũng có mùi như tiền mà Joe đã trả cho tôi: nó nhanh chóng và cấm kỵ. Tuyệt đối không dễ dàng.

- Anh sẽ đưa em về, được không?

Tôi gật đầu. Chúng tôi im lặng trên đường đi. Tôi không thể nói nổi một từ.

Trước khi đến nhà tôi, tôi yêu cầu anh ta dừng lại. Chúng tôi hôn tạm biệt chóng vánh, hơi bối rối.

- Tạm biệt.

- Tạm biệt, Laura. Can đảm nhé.

Tôi xuống xe không nói thêm lời nào. Anh ta phóng đi ngay lập tức.

Phải, can đảm, tôi cần có nó. Không chỉ để chấp nhận sự nhơ nhớp, mà còn để chấp nhận ý nghĩ rằng tôi đã nghiện những đồng tiền rơi vào tay tôi một cách quá nhanh chóng.

Tôi rảo bước trong bóng đêm tối đen và giá lạnh để về nhà. Trong khi Julien đã phóng về với người vợ đang đợi anh ta trong chăn ấm đệm êm thì tôi một mình vào giường. Tôi lạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.