Lạc Lối

Chương 12



Bề ngoài

Ngày 24 tháng Mười hai 2006

Trên chiếc bàn mẹ tôi dọn ra cho ngày Noel chất đầy những món ăn mà món sau hấp dẫn hơn món trước. Và như thường lệ từ ba tháng nay, tôi đói ngấu. Tối nay bên bàn ăn nhà tôi có năm người. Bố tôi đã mời một người bạn về nhà để bác ấy không phải trải qua kỳ lễ Noel một mình. Tôi luôn xúc động khi thấy bố mình làm thế, nhưng không thể hiểu nổi sao ông chẳng có những hành động như vậy với tôi.

Sự hiện diện của người bạn này khiến cho buổi tối trở nên sôi nổi và tất cả mọi người trò chuyện vui vẻ. Tất cả mọi người trừ tôi. Tôi chẳng muốn nghỉ lễ, tôi không thể. Với tôi, những ngày được gọi là nghỉ lễ Noel này thực ra là một món quà tẩm thuốc độc. Những bài kiểm tra giữa kỳ sau đợt nghỉ lễ buộc tôi phải miệt mài ôn bài. Tôi tiếp tục làm việc, với mức lương không tương xứng với công sức bỏ ra, tại trung tâm quảng cáo qua điện thoại suốt hai tuần nghỉ lễ, tôi không thể cho phép mình có ngày nghỉ. Tôi phải kiếm tiền. Nhưng khi không đi học, ở nhà tôi hoàn toàn vô công rồi nghề. Việc không đến trường những ngày vừa qua khiến tôi bất ổn. Học hành là chỗ náu mình của tôi để không phải suy nghĩ. Đến trường học giúp tôi thoát khỏi nhà mình, giúp tôi có một cuộc sống xã hội tối thiểu. Tôi gần như không gặp các bạn mình kể từ tháng Chín. Thời gian biểu của tôi được chia sẻ giữa trường học và chỗ làm quảng cáo qua điện thoại. Thời gian rảnh còn lại hoàn toàn dành cho nghiên cứu, đọc sách, và những bài học.

Cuộc gặp gỡ gia đình này là một màn kịch giả dối. Bố tôi những khách mời một cách hoàn hảo, công nhiên phục vụ người bạn mình. Ông thậm chí còn rất quan tâm săn sóc tôi, ông muốn tạo ra hình ảnh một ông bố hoàn hảo và ân cần. Tôi nghe bố mình nói chuyện, bởi ông chẳng bao giờ làm thế khi chỉ có bốn người nhà tôi. Bố tôi là một nhà ảo thuật, ông biết cách biến đổi trước mặt khán giả và đeo một cái mặt nạ.

Điều đó không hợp với tôi. Những năm trước, tôi có thể sẽ chấp nhận trò chơi nho nhỏ này, ngay cả khi biết rằng chỉ ngày mai thôi ông sẽ lại không nói chuyện với tôi nữa. Tôi có lẽ sẽ tận dụng nó để ôm ông trong vòng tay mình. Tôi có lẽ sẽ chấp nhận việc khiến người khác tin rằng chúng tôi thật gần gũi, rất đơn giản bởi tôi thực sự khao khát điều đó. Nhưng năm nay thì khác. Tôi đã quá mệt mỏi khi phải cầu xin tình yêu của ông, tôi không thể chịu đựng việc bị lơ đi kiểu này thêm nữa. Nếu ông thực sự quan tâm, ông đã nhận ra từ lâu rồi rằng tôi khốn khổ, rằng tôi đã sút mười hai cân kể từ tháng Chín, rằng tôi kiệt sức vì công việc, rằng tôi đau đớn vì phải khóc hàng đêm vì điều đó. Có thể nếu ông dành thời gian quan tâm đến bản thân tôi, ông sẽ hiểu những gì tôi phải làm để kiếm ra tiền.

Tôi tự đặt cho mình quá nhiều câu hỏi để đánh giá buổi tối hôm nay. Tôi làm hỏng kế hoạch của bố: khách mời thấy rõ rằng tôi không muốn làm bộ làm tịch. Tôi mặc kệ những ánh mắt không đồng tình của bố, tôi không muốn đóng kịch nữa. Mẹ tôi cố gắng hết sức lấp những khoảng lặng. Bà chắc hẳn phải lo sợ rằng tôi sẽ có một phản ứng xấc láo hay làm mếch lòng. Bố tôi tin tưởng vào em gái tôi nên nói chuyện với nó. Ông đặt cho nó hàng tràng câu hỏi về trường học, về bạn bè của nó đến nỗi nó không có thời gian để lấy lại hơi. Nhưng tình huống này làm nó vui, nó có cảm giác mình thực sự được lắng nghe, lần đầu tiên.

Sau bữa ăn tối thịnh soạn không thể tin nổi, thời điểm mở quà đã đến. Mẹ tôi thích Noel và bà rất chú ý coi trọng truyền thống.Mẹ đã đặt một cây thông lớn trong phòng khách, và để quà dưới gốc cây. Như mọi năm, mẹ cũng đã lấy máng cỏ ra. Nhà tôi không ai theo đạo, kể cả mẹ, nhưng mẹ chuộng việc tuân theo phong tục. Tôi biết thực ra mẹ rất tiếc vì không thể tặng chúng tôi một Noel kỳ diệu với triệu triệu món quà. Thế nên, như để chuộc lỗi, mẹ đặt gói quà lên trên cái máng cỏ trang trí. Tôi yêu mẹ và tôi rất xúc động trước tất cả những khó khăn mà mẹ phải trải qua để chúng tôi được hạnh phúc, không chỉ trong dịp lễ Noel, mà vào bất kỳ thời điểm nào trong năm. Đó là một người mẹ lúc nào cũng che chở bảo vệ con cái, ngay cả khi mẹ luôn nói chuyện với chúng tôi như nói với những người đã trưởng thành. Và mẹ đã thành công: nhìn cái máng cỏ với những hình nhân tí xíu và cây thông lấp lánh, tôi hạnh phúc vì được ở nhà cùng mẹ tối nay.

Không có hàng núi quà Noel dành cho chúng tôi, chúng tôi đã luôn quen với việc chỉ nhận được một món. Mẹ luôn xoay xở để tìm được cho chúng tôi thứ gì đó đặc biệt khiến chúng tôi quên đi mình chỉ có một món quà. Em tôi và tôi thực sự không còn quá coi trọng chuyện này nữa, ngay cả khi, lúc còn nhỏ hơn, chúng tôi đã ganh tị phát điên lên khi các cô bạn ở trường khoe những món quà như đến từ những câu chuyện cổ tích. Cùng với thời gian, tôi tự nhủ rằng đó là một phản ứng bình thường.

Năm nay còn hơn những năm trước, tôi không mong chờ điều gì đặc biệt. Tôi chẳng đòi hỏi gì đặc biệt, đến mức tôi có cảm giác mình cần tất cả. Nhưng "tất cả" là không thể có được, là không tưởng với bố mẹ tôi.

Thế là tôi mở món quà dành cho mình. Tôi chầm chậm bóc giấy gói quà màu xanh vỏ táo và thấy một đôi giày cao gót đen. Tôi và mẹ đã từng nhìn thấy nó tại một cửa hàng vào ngày lễ Các Thánh, và tôi đã nói với mẹ rằng tôi thích đôi giày ấy. Tôi không thể nghĩ rằng sau đó mẹ đã quay lại cửa hàng ấy để mua. Tôi ôm mẹ thật chặt trong vòng tay mình để cảm ơn bà. Ngay cả khi biết rằng bố chẳng liên quan gì trong việc chọn quà nhưng tôi vẫn cảm ơn bố từ xa. Chúng tôi không ôm hôn nhau, chúng tôi không siết chặt nhau trong vòng tay.

Tôi nghĩ đến Manu. Tôi không có tin gì của anh kể từ khi chúng tôi chia tay. Bố mẹ tôi thấy nhẹ nhõm khi biết rằng chúng tôi không còn ở cùng nhau nữa, họ chưa bao giờ thực sự yêu mến anh, bởi thấy anh là kẻ đua đòi. Tôi nghĩ rằng trong mắt mẹ, chẳng bao giờ có ai đủ tốt để xứng với tôi và em gái tôi.

Nếu mẹ biết rằng... Mẹ chắc chắn sẽ ghét Manu thậm tệ. Đầu tiên, mẹ sẽ khóc nhiều ngày ròng rã. Sau đó nỗi buồn của mẹ sẽ chuyển thành nỗi tức giận và mẹ sẽ tìm một thủ phạm. Đầu tiên mẹ sẽ tự trách cứ mình, và sau đó là Manu. Khi biết tất cả những khoảng tiền mà anh buộc tôi phải trả, trong khi gần như chẳng bỏ đồng nào từ túi anh, mẹ chắc chắn sẽ coi Manu là người phải chịu trách nhiệm trước việc tôi đi làm gái. Mẹ sẽ giận điên người. Mẹ sẽ cố gắng tìm câu trả lời nhưng không được. Dần dần, tất cả sẽ chỉ còn là một kỷ niệm buồn, và mẹ sẽ giúp tôi quên nó đi. Nhưng mẹ sẽ sống nốt phần đời còn lại của mình với vết thương này, mãi mãi oán giận chính mình. Không, không được để cho mẹ biết.

Buối tối lặng lẽ trôi đi, không tiếng nói cười cũng chẳng tranh cãi. Tôi quyết định về phòng khá sớm. Sáng mai tôi muốn dậy sớm để ôn bài. Buổi chiều tôi sẽ bắt tàu quay lại, bởi tôi bắt đầu làm việc tại trung tâm quảng cáo qua điện thoại ngay từ ngày 26. Không có thời gian mà nghỉ ngơi, nhưng một ngày nào đó điều này sẽ được đền bù, chỉ có thể được trả bằng tiền.

Tôi mau chóng đi ngủ, sau khi đã đưa tay ra dấu chào chung cả nhà. Khi đã vào phòng, tôi tập trung vào một bài đọc tiếng Tây Ban Nha. Tôi không thể ngăn mình, ngay khi có một phút rảnh rỗi, tôi liền ôn bài. Tôi biết mình sẽ vượt qua các kỳ thi ngon lành, tôi đã học quá nhiều vì chúng. Nhưng điều đó mạnh hơn tôi, tôi là một người cầu toàn, lúc nào tất cả mọi thứ cũng phải hoàn hảo. Và hơn nữa học bài ngăn tôi nghĩ đến chuyện khác.

Ngay ngày mai, tôi sẽ ở trên một con tàu đưa tôi về lại V. Và như thường lệ, tôi chẳng có gì nhiều để kể về hai ngày nghỉ lễ với bố mẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.