Lạc Lối

Chương 15



Gặp gỡ

Ngày 24 tháng Giêng 2007

Quán bar của Paul nghiễm nhiên trở thành vùng đất phong cho tôi. Tôi phát hiện ra nó từ lâu rồi, trước cả khi trở thành sinh viên. Tôi lập tức thấy ở đây rất thoải mái. Quán được trang trí bằng gỗ tối màu, theo phong cách thuộc địa. Trên tường treo nhiều ảnh các nữ diễn viên những năm 40, và ngay cả khi tôi không biết phần nhiều trong số họ, họ cũng đã nhanh chóng trở nên thân thuộc với tôi. Tuy vậy tôi không quay lại đây thường xuyên, bởi tôi muốn giữ được phép màu nguyên vẹn trong mắt mình mỗi lần đến. Paul gật đầu ra hiệu với tôi khi thỉnh thoảng tôi qua đây và chúng tôi nói với nhau vài câu. Ban đầu, tôi lẩn trốn ở đây khi những cuộc hẹn "nghề nghiệp" của tôi kết thúc. Sau đó tôi bắt đầu đến đây ngày càng thường xuyên hơn: trước hoặc sau công việc, để uống một tách cà phê hay chuyện phiếm với những người bạn tình cờ gặp.

Tầm quan trọng của nơi này với cuộc đời tôi đã thay đổi hoàn toàn chỉ vào cái ngày mà tôi ẩn mình ở đây sau lần đầu tiên với Joe. Từ ngày đó, quán bar này luôn gợi lên trong tôi sự nhẹ nhõm, ngọt ngào sau màn cưỡng bức cả tinh thần lẫn thể xác. Tôi dìm đắm những ý nghĩ đen tối và nỗi phiền muộn của mình ở đây để lãng quên việc mình sống. Quán bar này là địa điểm trung chuyển giữa các khách sạn và căn hộ của tôi: tại đây tôi tự biến mình thành một cái kén tằm thực sự.

Dần dần sau những lần tới quán, tôi kết bạn với Paul, nhân viên phục vụ. Sự có mặt của anh ta khiến tôi thấy dễ chịu. Tôi nói chuyện với anh ta chẳng e sợ gì, nhưng không bao giờ đi vào chi tiết. Một mặt bởi vì tôi không muốn làm thế: tôi không phải loại con gái kể tông tốc đời mình ngay lần gặp gỡ đầu tiên. Mặt khác bởi Paul là một người khá hời hợt. Anh ta có lẽ sẽ chẳng hề quan tâm đến các câu chuyện của tôi, ngoài chuyện tình dục. Không gì khiến tôi khó lòng chịu đựng hơn là một người mà khi ta nói chuyện với họ, họ phải nhìn xung quanh ta, vô vọng tìm kiếm điều gì đó để cố dán mắt vào. Vì tôi chẳng mấy tin tưởng anh ta với tự cách "một người gìn giữ trang trọng những bí mật đến suốt đời", tôi dứt khoát gạt khỏi đầu mình khả năng thú nhận với anh ta bất cứ điều gì về trò chơi bị cấm đoán của tôi. Tiết lộ một bí mật như thế vẫn còn là điều gì đó không thể tưởng tượng được. Tôi không muốn phải thanh minh, phải đối mặt với ánh mắt của anh ta, người chưa đến mức phán xử tôi, cũng không thể ngăn mình thương hại tôi. Vả lại, khi ngẫm về điều này, tôi cho rằng anh ta sẽ chẳng tin tôi.

Paul là một tay săn gái. Quá tự mãn với bản thân mình, anh ta cua tất cả các cô gái vào quán bar của anh ta. Những cuộc chinh phục nhanh chóng. Anh ta ngủ với họ, rồi bỏ rơi họ sau vài ngày, thậm chí sau vài giờ. Kể ra anh ta cũng đã thử vận may với tôi lúc ban đầu. Tôi tin rằng anh ta phải quyến rũ tất cả các cô gái đáng yêu đặt bước qua cửa. Anh ta tán tỉnh không tồi, nhưng rõ ràng tôi không hứng thú với anh ta: trong tâm trí tôi, anh ta quá gần với cuộc sống làm gái của tôi. Anh ta cảm thấy điều đó và nhanh chóng gạch tôi khỏi danh sách các con mồi. Trong mắt anh ta, tôi có lẽ chỉ là một cuộc chinh phục mới, và anh ta không sẵn sàng, dù với tôi hay với ai khác, phải cố gắng khổ sở để đạt được mục đích của mình. Vất vả vì một đứa con gái, đó không phải kiểu của anh ta. Tôi cũng tự nhủ rằng nếu những địa điểm gặp gỡ bí ẩn của tôi quá gần nhau, một ngày nào đó anh ta cuối cùng cũng sẽ hiểu ra, nếu anh ta thực sự muốn, tôi làm gì và tôi đi đâu.

Vào thời kỳ đỉnh điểm trong đời làm gái của tôi, nơi đây đã trở thành ngôi nhà thứ hai đối với tôi. Tôi phải thừa nhận rằng khách ở quán này rất đông. Đó đa số là những người ngoài ba mươi: những doanh nhân trẻ hay nghệ sĩ thất thế, đôi khi cả người mẫu, cái quán bar này thể hiện sức trẻ. Cả cái thế giới nhỏ bé ấy vui vẻ hòa quyện vào nhau bên trong quán, điều này biến những giọng nói ồn ào thành một thứ âm thanh êm tai.

Tôi luôn cảm thấy mình chín chắn hơn những cô gái cùng tuổi khác, và sau các cuộc trò chuyện với những người hoàn toàn xa lạ - nhưng là những người hoàn toàn xa lạ ba mươi tuổi -, tôi nhận ra rằng mình thấy thoải mái nhất với độ tuổi này. Tôi bị buộc phải lớn nhanh hơn những đứa trẻ khác khi còn nhỏ, và bố mẹ tôi đã luôn nuôi dạy tôi bằng cách để tôi tự chịu trách nhiệm đến mức tối đa vì mình. Vì thế mà tôi rất khó có thể chịu đựng được những trò trẻ con ở trường trung học. Nếu thỉnh thoảng các cô bạn học có trêu đùa tôi, lời của họ khiến tôi cảm thấy thật vớ vẩn. Những câu gọi giật kiểu như "Cậu biết gì không? Gã của tớ còn có cả ô tô nữa nhé!" làm tôi chán chết đi được: bạn trai lúc đó của tôi đã ba mươi tuổi và có xe từ lâu rồi. Vì vậy chẳng có gì là lạ với tôi. Tôi không thể quyết định tham gia kế hoạch dạ hội pyjama cuối tuần hay những buổi thử ma túy nhẹ đầu tiên của họ.

Theo quy luật chung, tôi đến trường để học và tôi rời trường cũng nhanh. Tôi hiếm khi hòa đồng với các học sinh khác. Không kiêu kỳ, tôi tự nhiên tránh xa các nhóm. Tôi thích sự có mặt của họ vào thời gian ban ngày nhưng không bao giờ "quan hệ sâu" và không tìm cách gặp lại họ bên ngoài trường học. Với bọn con trai cũng tương tự. Theo những gì tôi có thể nhớ được, bọn con trai bằng tuổi tôi luôn làm tôi hết sức chán ngán, trừ Manu, anh gần như trưởng thành ngang với tôi. Khi đến tuổi cặp kè, tôi chưa bao giờ coi bọn chúng như những bạn trai tiềm năng của mình. Tôi thích những người đàn ông chín chắn hơn, những người không còn bị khủng hoảng hậu-thiếu niên hay đang tìm kiếm bản sắc của mình.

Đôi khi, tôi nuối tiếc vì đã lớn quá nhanh, bởi ở trường trung học, tôi cảm thấy cô đơn, không ai hiểu mình, và cách biệt về thời gian cũng như kinh nghiệm. Tôi nghĩ như người ba mươi tuổi, những suy nghĩ của tôi già hơn bản thân tôi mười tuổi. Xét cho cùng, tôi thích có thể chơi đùa như một cô nàng bằng tuổi mình, nông cạn, không phải lúc nào cũng suy nghĩ như một người lớn có trách nhiệm. Đôi lúc tôi cảm thấy mệt mỏi vì bản chất của chính con người mình, nhưng nó mạnh hơn tôi: tôi phải thừa nhận rằng tôi sẽ không bao giờ là một con bé đùa nghịch những trò trẻ con, ngay cả khi điều đó chỉ là tạm thời. Tôi đã đánh mất sự ngây thơ của mình từ lâu rồi.

Đó là một trong nhưng lý do khiến tôi ngay lập tức cảm thấy thoải mái ở quán bar của Paul. Gần như lúc nào tôi cũng đến đó một mình, thỉnh thoảng kết thúc buổi tối bằng việc tranh luận với những gương mặt mới.

Tối nay, khi đến, tôi thấy quán chật ních. Một buổi biểu diễn nhạc rock đã được tổ chức và một nhóm khách hàng chếch choáng biến quầy bar thành một nơi nhảy nhót cho riêng mình. Tâm trạng vui vẻ này dễ lây lan và tôi bất giác mỉm cười ngay khi bước qua ngưỡng cửa. Paul thấy tôi và vồn vã phục vụ tôi một ly rượu, để tôi thấy "thoải mái" anh ta nói vậy. Thực ra tôi biết rằng anh ta muốn lòe mấy gã đang chống khủy tay vào quầy bar, mấy gã đã nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu khi tôi chào Paul. Đó là cách riêng của anh ta để nói: "Hê, các cậu, phải, tôi quen cô ấy... "

Điều đó đã có tác dụng. Hai người đàn ông ngay lập tức bắt chuyện với tôi.

- Xin chào, em hay đến quán này không? một người nói với tôi, không độc đáo lắm.

- Anh chưa bao giờ thấy em ở đây, và anh biết anh sẽ chẳng để lỡ một cô gái xinh đẹp như em! người kia nói, hùa theo.

Sáng tạo làm sao! Cách tiếp cận của họ bốc mùi của những kẻ mò gái hạng xoàng: tôi có thể cảm thấy ham muốn tình dục ở một người đàn ông từ khoảng cách một trăm mét. Tôi tử tế trả lời những câu hỏi của họ. Tôi thậm chí còn tự cho phép mình nảy ra vài sáng kiến nhạt nhẽo, chỉ đơn thuần vì lịch sự. Hai gã bịp hiểu nhau quá rõ, và, trước mắt tôi, cuộc chuyện trò chuyển thành một cuộc đua tranh. Ai sẽ dẫn được cô nàng về nhà mình tối nay? Đó chính là người nói ra câu khiến nụ cười thoải mái nhất nở trên môi tôi. Tôi cố gắng tỏ ra dễ chịu, nhưng tôi muốn đến chết bỏ rơi hai gã này lại đây, để làm cho họ thực sự hiểu ra rằng họ chẳng hề có một cơ may nào với tôi.

Đột nhiên, tôi nhận thấy anh ta đằng sau hai gã kia. Anh ta đã nhìn tôi từ nhiều phút trở lại đây. Tóc màu hạt dẻ, một vài lọn che mất đôi mắt, mà tôi đoán là màu lục. Anh ta mặc một chiếc sơ mi cotton kẻ sọc, tay áo xắn lên. Nhìn tổng thể rất bình thường, nhưng dù vậy, từ lúc nhận thấy anh ta, tôi không thể rời mắt khỏi anh ta. Đó là một người đàn ông lôi cuốn. Anh ta nhìn tôi bằng con mắt đầy cảm thông. Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy anh ta ở đó. Tôi đã thấy anh ta nhiều lần nói chuyện với Paul bên cạnh một tách cà phê. Tôi vừa mỉm cười vừa tự nhủ rằng không thể đến lượt tôi tới nói với anh ta cái câu kinh điển: "Anh có hay đến đây không?".

Ánh mắt anh ta ra hiệu với tôi nhưng tôi không kịp hiểu. Hai giây sau, anh ta đã ở gần tôi và choàng tay qua eo tôi trước mặt hai gã cua gái vừa rồi. Chẳng cần nói cũng biết hai gã đó bất ngờ nhảy dựng lên, xấu hổ vì bị coi thường đến mức ấy. Im lặng bao trùm, điểm vài tiếng hung hắng ngắn, cho thấy hai gã đang bối rối.

- À... xin chào, cuối cùng một trong hai gã cũng ấp úng được.

Sau hai câu xã giao, họ đã ở xa. Cứu tinh xoay người tôi lại phía anh ta, vẫn không bỏ eo khỏi tay tôi. Tình huống vô cùng kích thích, và tôi cảm thấy một cơn rung mình chạy khắp người, làm đám lông tay tôi dựng lên. Tôi không thể rời mắt khỏi anh ta trong khi anh ta quan sát tôi không nói một lời. Anh ta không thực sự là người mà người ta có thể gọi là một gã đẹp trai, nhưng anh ta mê hoặc tôi. Có lẽ tôi có thể đứng một giờ như thế này, nhưng ngay sau một phút, tôi quyết định phá tan sự im lặng:

- Cảm ơn, họ bắt đầu trở nên khá khó chịu.

- Phải, tôi nghĩ mình hiểu được điều đó.

Anh ta đưa ngón tay chỉ một bàn vừa trống. Anh ta gọi cho chúng tôi hai cốc bia, và như thế, một cách tự nhiên, chúng tôi trải qua buổi tối bên nhau, cười nhiều và tranh luận về cuộc sống nhỏ bé của mình. Anh ta tên là Olivier. Anh ta không làm gì mấy trong cuộc sống và thậm chí có vẻ chán ngán cuộc sống. Anh ta có vẻ ngoài và cách sống của dân Di gan. Anh chàng có vẻ nhẫn nhục, với ý nghĩ không thể quay về những năm 70 do không có cổ máy thời gian. Anh ta đã sinh ra nhầm thời.

Đêm thật nhẹ nhõm, tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng. Tôi không biết tại sao mọi thứ lại có vẻ quá dễ dàng với tôi như vậy trong tối nay. Tôi cũng không tự giải thích nổi cho mình làm thế nào mà đôi khi người ta lại cảm thấy thoải mái đến vậy với một người hoàn toàn xa lạ... đến mức kể cho anh ta nghe những điều thầm kín nhất. Tôi đã nói với anh ta về gia đình mình,về chuyện học hành và về Manu. Anh ta chăm chú lắng nghe tôi, và thổ lộ với những khoảng thời gian và kinh nghiệm đã để lại dấu ấn trong tuổi thơ của anh ta hay trong thời kỳ gần đây. Đó là một cuộc trao đổi trong sáng và công bằng, ở đấy mỗi người trao tặng con người mình thích. Tất cả diễn ra trong những nụ cười, thậm chí cả những nỗi đau cũng được gợi lên như những giai đoạn của quá trình vun đắp cuộc sống.

Những ly bia nối tiếp nhau và đêm dần về khuya. Chúng tôi càng lúc càng say, điều đó nhấn chìm chúng tôi trong cái logic của kẻ say là muốn người ta nhanh chóng và không ngần ngại vén bức màn cuộc sống của mình. Tôi có cảm giác kỳ lạ là có thể nói tất cả với anh ta, thậm chí và nhất là điều tôi vẫn giấu tất cả mọi người. Sau nhiều lần đắn đo, tôi bất giác tự hỏi anh ta sẽ phản ứng thế nào nếu tôi thừa nhận với anh ta cuộc sống bê tha của mình. Chính anh ta là người mở màn buổi xưng tội vô tận.

- Em biết không, sau ba mươi năm, anh có cảm giác rằng giờ đây, không gì có thể làm anh bị sốc nữa. Buồn quá, phải không?

Cái cọc để leo lên quá cao và bí mật của tôi quá nặng để tôi có thể mang nó một mình.

- Không gì có thể làm anh bị sốc nữa? Thật ư?

- Thật.

- Em chắc chắn rằng mình có thể làm anh sốc.

Có chất cồn giúp sức, tôi ngày càng trở nên mạo hiểm. Tôi ý thức được mình đang đùa với lửa, những một bản năng kỳ lạ thúc đẩy tôi tin tưởng anh ta. Anh ta im lặng một lát, như để tìm kiếm lời đáp. Anh ta hiểu rằng có gì đó mà tôi vẫn lưỡng lự chưa nói ra. Thế nên anh ta nói với tôi:

- Nếu em chắc về điều đó, thì anh nghe em đây.

Anh ta cảm thấy sự do dự của tôi. Tiết lộ với anh ta cuộc sống giấu kín của mình tức là hoàn toàn tin tưởng anh ta và tin tưởng vào sự trung thành của anh ta để giữ được bí mật. Nhưng tôi không quen biết anh ta! Làm thế nào và tại sao lại tin anh ta? Nhìn sâu vào mắt anh ta, tôi đoán anh ta sẽ không nói gì. Tuy nhiên, một tia sáng minh mẫn vẫn luôn chặn tôi lại.

- Em đừng lo. Sẽ chỉ anh và em biết thôi, anh có thể thề với em như thế.

Thế là tôi liều mình. Tôi đắn đo lựa chọn từ ngữ trong đầu để chúng tạo thành một câu nói thích hợp, bởi chúng chưa bao giờ được nói ra thành lời.

- Anh có biết tuần trước em ở đâu không?

Anh ta lắc đầu ra hiệu không. Hiển nhiên anh ta không thể biết được.

- Em ở với một người đàn ông năm mươi tuổi, ông ta trả tiền cho em để được sờ vào em. Em là một con điếm.

Tôi đã phun ra tất cả không hề suy nghĩ. Vào thời điểm việc ấy diễn ra, tôi hơi lắng lại, như thể tôi vừa nghe ai đó khác nói.

Trong giây lát, đôi mắt anh ta trở nên sắc hơn, phần trên khuôn mặt cau lại, nhưng nhớ ra lời hứa của mình, anh ta vội làm vẻ mặt tỏ ra thản nhiên.

- Anh thấy rồi, anh ta nói đơn giản.

Anh ta chẳng đặt tay lên vai tôi lần nào, cũng chẳng có bất kỳ hành động gì thể hiện lòng trắc ẩn hẳn sẽ khiến tôi bực tức. Ngược lại, anh ta chỉ tìm cách hiểu, và đặt cho tôi nhiều câu hỏi. Phần còn lại của đêm diễn ra như lúc ban đầu: điều tiết lộ của tôi chẳng hề phá hỏng buổi tối, ngược lại, nó khiến chúng tôi gần nhau hơn.

Paul lôi chúng tôi ra khỏi phút mơ mộng đã kéo dài gần sáu giờ đồng hồ. Sáu giờ liên tiếp, ở đó chẳng có gì tồn tại xung quanh chúng tôi. Tôi hoàn toàn không thấy thời gian trôi và tôi tưởng là chuyện đùa khi thấy Paul đi đến, một tấm khăn trên tay, chuẩn bị lau dọn trước khi đóng cửa.

- Nào phải nhổ rễ thôi, chúng tôi đóng cửa!

Chúng tôi cùng bật cười, cả hai nhận ra rằng chúng tôi đã quên mất khái niệm thời gian. Anh ta đứng dậy và chìa tay cho tôi để đưa tôi ra ngoài. Say và hớn hở cười, tôi chào Paul bằng một cái khoát tay. Ra ngoài, Olivier đưa tôi về tận nhà, vừa đi vừa đỡ eo tôi vì bước chân tôi xiên xẹo. Từ đầu đến cuối quãng đường, chúng tôi cười vô cớ như điên vì uống quá nhiều cồn. Khi đã đến trước cửa nhà tôi, anh ta kiểm tra để chắc rằng tôi có chìa khóa và tôi có thể mở đúng cửa. Sau đó, anh ta từ từ ôm và hôn lên má tôi.

Tôi vừa nhìn anh ta vừa mỉm cười và tôi lên nhà để đi ngủ một mình, nhưng hạnh phúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.