Lạc Lối

Chương 2



Yêu cầu

Ngày 8 tháng Chín 2006

Tôi bước vào căn hộ, nơi tôi sống cùng bạn trai mình, Manu, sau một ngày làm việc tại nhà hàng. Chúng tôi gặp gỡ nhau từ một năm nay và dọn về ở cùng nhau cách đây hai tháng.

Đó là thời kỳ tôi tuyệt vọng tìm kiếm một giải pháp cho vấn đề chỗ ở của mình vào đầu năm. Tôi chẳng còn một xu dính túi, bố mẹ thì không thể giúp tôi về mặt tài chính. Hơn nữa, họ không sống tại thành phố V.. Về phần mình, từ sau khi có kết quả thi tú tài, tôi đã biết mình sẽ học tại đó. Manu đã ở đây từ khi bắt đầu khóa học vật lý của anh và tôi vui mừng với ý tưởng sẽ gặp anh tại thành phố này. Thế là tôi bắt đầu tìm kiếm một căn hộ. Tôi sục sạo ở Crous 1 và những thông báo tại đây để tìm một phòng áp mái đơn giản. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng một căn hộ đúng nghĩa thật đắt đỏ, thậm chí tôi hoàn toàn không với tới được. Tôi chỉ muốn một mái nhà, nhưng thậm chí với tôi ngay cả điều đó dường như cũng không thể có nổi. Tôi chẳng mong đợi một cái gì đấy xa hoa. Dù sao đi nữa, tình hình tài chính không cho phép tôi làm điều đó.

Tôi đã rơi vào ngõ cụt. Không có học bổng, tôi chẳng nhận được sự trợ giúp nào từ Nhà nước và đương nhiên bố mẹ tôi không thể trả 200 euro tiền thuê nhà hàng tháng. Tôi cũng không được hưởng trợ cấp nhà ở. Trừ khi tìm được một việc làm hoặc bỏ học, tôi không thấy có cách nào để thoát khỏi tình trạng này. Crous ưu tiên dành các phòng ký túc xá cho sinh viên có học bổng. Rất nhiều sinh viên vừa làm vừa học, nhưng thường thường đó cũng chính là những người thi trượt hoặc phải học lại với khóa sau. Tôi không thể để mình bị thôi học, tôi biết mình đang đánh liều với tương lai. Bởi vậy từ bỏ vì một công việc tức là đã sổ một nét lên hoài bão của tôi.

Tôi tiếp tục ráo riết tìm kiếm một điều kỳ diệu trong những mẩu rao vặt trên các tờ báo miễn phí. Đồng thời, tôi cũng đến các trung tâm tiếp đón để tìm hiểu tình hình. Tôi ra sức tự thuyết phục mình rằng đây là cơ hội cuối cùng để được học còn lại với tôi và rằng một khi đã ở đó rồi, tôi có thể cố tìm ra một chỗ khác. Nhưng ý nghĩ qua đêm tại một trung tâm tiếp đón khiến tôi rùng mình, với tôi nơi này có vẻ quá làm giảm giá trị.

Tôi tuyệt vọng vì chẳng tìm thấy một giải pháp hợp lý nào. Một hôm tôi đang khóc nức nở thì Manu nắm lấy cơ hội.

- Chúng ta có thể ở cùng nhau! Sẽ rất tuyệt! Có hai người, ta có thể tìm được một căn phòng thuê không quá đắt và lúc nào cũng được ở bên nhau!

Mắt anh sáng long lanh. Ý nghĩ đó làm tôi thấy thích thú, nhưng những khó khăn tài chính chặn tôi lại.

- Manu, tóm lại là em không thể, em không có tiền! Em chỉ có vừa đủ để thuê một phòng áp mái, nên một căn hộ hai người thì!...

- Em có thể tìm một việc gì đó để làm ngoài giờ, trường học sẽ không chiếm của em nhiều thời gian đến thế đâu!

Tôi đã giữ ý. Manu xuất thân từ một gia đình tương đối khá giả và đôi khi anh không hiểu được tất cả các khoản chi tiêu mà tôi phải lo toan. Để thuyết phục tôi rằng tôi có thể dung hòa giữa việc học và việc đi làm kiếm tiền, Manu đã chỉ cho tôi xem trang web của trường đại học trên đó thông báo tổng số giờ học. Số giờ học của tôi rất nhiều nhưng có thể thử xem. Tôi đã bị mê hoặc bởi cái giấc mơ mà Manu vẽ ra cho tôi.

- Em thấy đấy, em có thể làm được, chắc chắn mà! Nào em nói đồng ý đi, sẽ rất tuyệt nếu lúc nào chúng ta cũng được ở bên nhau! Và suy cho cùng, em cũng chẳng được lựa chọn!

Đúng là tôi thực sự chẳng được lựa chọn. Tôi sung sướng lao vào vòng tay anh. Và thế là ngay ngày hôm sau, Manu đón tôi đến căn hộ của anh. Đối với tôi, đó là một nơi quá sang trọng. Một căn hộ với phòng ngủ riêng biệt tại trung tâm thành phố V., tôi cảm thấy như mình là một cô công chúa trong cái cung điện này! Tôi đặt hai chiếc va li nặng trịch ở lối vào và bắt đầu xoay lượn quanh căn hộ, cuốn nó vào vũ điệu của mình.

Bố mẹ tôi cảm thấy bớt được gánh nặng với giải pháp này, ngay cả khi họ không ưa Manu lắm. Họ thích thế hơn là thấy con gái mình phải làm một công việc nặng nhọc, hoặc tệ hơn là phải ngủ ngoài đường.

Suốt mùa hè tôi làm việc tại một nhà hàng ngay dưới căn hộ của chúng tôi, để ít nhất cũng có tiền mua đồ ăn. Số tiền ít ỏi còn lại tôi dùng để chi tiêu cho bản thân.

Đó là cách chúng tôi phân chia nhau, Manu trả tiền thuê nhà và các hóa đơn điện nước, còn tôi xét đến tình hình tài chính của mình, đảm đương phần còn lại. Trên thực tế, ngay cả khi anh không nói với tôi thì tôi cũng biết rõ rằng không phải anh là người trả tiền thuê nhà. Hàng tháng mẹ anh đều gửi cho anh một số tiền đủ để thanh toán tất cả mọi thứ, thêm vào đó còn cho anh một khoản tiền tiêu vặt. Tôi chẳng nói gì về việc này, tôi coi việc đóng góp tiền chi tiêu trong khả năng của mình là hợp lẽ. Tôi tự xoay sở theo cách của mình. Thỉnh thoảng, khi về nhà bố mẹ, tôi mang đi những gì tìm thấy trong tủ lạnh hoặc những gì mẹ tôi cho. Sống như vậy chúng tôi thấy hạnh phúc, chúng tôi công phu chuẩn bị những món ăn đơn giản tràn ngập yêu thương và thỉnh thoảng đi uống cùng bạn bè. Phần lớn thời gian, chúng tôi ngồi trước ti vi, tôi thu mình trong vòng tay anh còn miệng anh thì không lúc nào rời điếu cần sa. Tôi tận hưởng cuộc sống, với người yêu ngay bên cạnh mình, tất cả có vẻ dễ dàng với tôi hơn rất nhiều.

Tối nay, tôi trở về nhà, kiệt sức vì công việc sau hai giờ làm thêm mà tôi biết rằng sẽ không được trả công. Tôi hoàn toàn bị lợi dụng trong công việc này, nhưng đây là cách duy nhất mà tạm thời tôi có thể đóng góp tiền sống chung. Tôi cũng biết rằng nếu cứ làm công việc này trong suốt năm học, lúc nào tôi cũng sẽ mệt mỏi, nhưng lúc này, tôi thực sự không thể làm gì tốt hơn. Tôi sẽ tìm một việc khác khi tôi đã có thời khóa biểu trong tay, khi đó, tôi sẽ biết chính xác giờ học của mình.

Manu ở nhà, đang ngồi xem tivi. Tôi cất tiếng chào anh một cách nồng nhiệt trong khi đi đến gần chỗ anh để đặt lên môi anh một nụ hôn say đắm. Một điều gì đó không bình thường đang diễn ra, anh không đáp lại sự nồng nhiệt của tôi.

- Có chuyện gì vậy? Mọi thứ vẫn ổn chứ?

- Ừ, vẫn ổn, anh trả lời một cách lập lờ.

- Anh chắc chứ? Như thế này thực sự không có vẻ...

Manu tắt ti vi và cuối cùng cũng nhìn tôi. Anh lưỡng lự một chút, sau đó đột nhiên nói dứt khoát:

- Laura, năm nay chúng ta sẽ sống cùng nhau và anh muốn em cùng góp trả tiền thuê nhà.

Tôi lặng đi một lát trong khi vẫn nhìn anh chằm chằm

- Vâng, em hiểu. Nhưng em không kiếm được nhiều lắm khi làm việc tại nhà hàng, anh muốn em đưa cho anh bao nhiêu?

- Một nửa tiền nhà, 300 euro. Em biết đấy, anh không thể trả hết một mình...

Một mình! Dối trá làm sao! Anh biết rất rõ rằng với việc làm bồi bàn tôi chỉ kiếm được đúng bằng số tiền ấy và một khi đưa nó cho anh, tôi sẽ chẳng còn lại đồng nào. Để an ủi mình, tôi tự nhủ đây là cơ hội để thôi làm bồi bàn và tìm một công việc khác hoặc mãi mãi tôi không thể làm được việc này.

- Được thôi, em nghĩ em sẽ phải tìm cho mình một công việc khác.

- Ừ, anh thấy em có lý đấy. Còn vấn đề chợ búa, chúng ta sẽ thay phiên nhau đi chợ, mỗi người sẽ lo việc đó hai tuần, được không em?

Anh lại còn bắt tôi lo tất việc chợ búa nữa sao? Tôi hết sức ngạc nhiên!

Thiếu tiền luôn khiến người ta rơi vào một tình thế khó xử đến mức không còn dám phản ứng. Tôi đành đồng ý:

- OK, hãy làm theo ý anh.

Tôi ngồi xuống ghế và bật ti vi để không phải nói gì. Đấy là cách duy nhất tôi biết để chấm dứt sự yên lặng mất tự nhiên xuất hiện giữa hai chúng tôi. Ban đêm, tôi ngủ trong vòng tay anh để tự thuyết phục mình rằng chuyện tiền nong này là bình thường và nó sẽ không chia rẽ chúng tôi.

Hai ngày sau, tôi đăng ký làm việc bán thời gian tại một trung tâm quảng cáo điện thoại.

--- ------ ------ ------ -------

1

Centre régional des oeuvres universitaries et scolaries: Trung tâm phụ trách các vấn đề thuộc đại học và trường học, một số cơ quan hành chính của Nhà nước chịu trách nhiệm về cứu trợ xã hội, tiếp đón sinh viên nước ngoài, nhà ở sinh viên, quản lý các nhà ăn sinh viên và đời sống văn hóa sinh viên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.