Lạc Lối

Chương 22



Thâm nhập

Ngày 17 tháng Tư 2007

Hai tuần sau chuyện với Joe, tôi trở về nhà, trên tay trĩu nặng đồ vừa mua. Một lần chẳng chết ai, tôi không thể bắt mình nhịn thêm nữa. Có một lý do khác. Tôi cho một anh bạn ở cùng căn hộ của mình và chúng tôi đã quyết định làm một bữa yến tiệc: gà rôti và cơm gạo ngự. Đặc biệt tôi không muốn anh ta nhận ra rằng tôi chẳng có gì trong tủ bếp. Chúng tôi sẽ ăn uống thỏa thích và môi tôi đã rung rung vì điều đó trước rồi. Tôi đang trong tâm trạng vui vẻ và hát khe khẽ để quên đi mấy cái túi nilông nặng trên tay.

Về đến nhà, tôi để đống đồ thực phẩm trong bếp và vội vàng tìm anh bạn chung phòng tương lai. Vừa chuẩn bị đồ ăn, anh ta vừa nói với tôi:

- Này có ai đó muốn gặp em cách đây nửa giờ trên điện thoại cố định. Anh bảo gọi lại sau cho em.

- Người đó có nói mình là ai không?

- Không. À mà, anh ta nói anh ta là một người bạn cũ. Có vẽ đã lâu rồi em không cho anh ta biết tin tức, thế nên anh ta muốn biết em thế nào.

- Được rồi, nếu quan trọng, anh ta sẽ gọi lại.

Một giờ sau, đang giữa bữa ăn, điện thoại lại đổ chuông. Tôi đứng dậy nghe máy. Tôi nhận ra giọng ông ta ngay lập tức, Pierre. Ông doanh nhân ẻo lả. James Bond ru rú xó nhà.

- Laura, Pierre đây.

- Làm thế nào ông có số máy của tôi? tôi nói cụt lủn.

Đột nhiên, tất cả quay trở lại: bữa ăn giữa buổi, mẩu thuốc lá mà tôi đã hút, túi của tôi để mở và có thể thoải mái lục lọi. Tôi không cố tìm hiểu điều đó nữa, không cố tìm hiểu xem tại sao ông ta lại chờ đợi lâu đến thế để gọi cho tôi: kết quả là đây, ông ta có số cố định của tôi. Sợ hãi làm tôi căng thẳng và những tiếng đầu tiên ra khỏi miệng tôi được nói bằng một giọng đe dọa:

- Không bao giờ được gọi cho tôi vào số này, ông hiểu chứ?

- Được, nhưng đó là lỗi của em. Em nói rằng sẽ liên lạc lại với tôi nhưng em không làm thế! Tôi muốn gặp lại em, Laura!

Gã này điên rồi và giờ rõ ràng là tôi đã ám ảnh ông ta suốt những tháng vừa qua. Tôi suy sụp hoàn toàn, người đàn ông ấy có thể đang ở ngay dưới nhà tôi vào lúc này khi tôi đang nói chuyện với ông ta, có thể ông ta đang gọi cho tôi ngay từ phố nhà tôi, từ tòa nhà tôi ở...

- Nghe này, rất đơn giản, nếu ông không để tôi yên tôi sẽ gọi đến chỗ làm của ông và tôi sẽ rất vui khi kể lại chuyện ông đã ngủ với những gái điếm 19 tuổi! Dám gọi lại cho tôi xem và tôi sẽ làm cho cuộc đời ông thối hoăng.

Lời đe dọa đã có tác dụng. Một sự im lặng bao trùm giữa hai chúng tôi. Tôi dập máy trước cả khi ông ta có thể nói vài lời.

Những ngày tiếp theo diễn ra trong nỗi lo sợ liên miên, sợ nhìn thấy ông ta ở dưới nhà tôi khi tôi đi ra ngoài. Tôi luôn quay lại phía mọi người, vì tin rằng đã nhận thấy ông ta giữa đám người qua lại. Tôi biết rằng ông ta không buông, bởi mỗi lần kiểm tra máy trả lời tự động, giọng trong máy lại thông báo với tôi số cuộc gọi của ông ta, ví dụ: "Người ở đầu dây bên kia đã cố gắng gọi cho bạn 26 lần trong ngày hôm nay nhưng không để lại lời nhắn." 26 lần! Điên khùng làm sao! Sau khi đã nghe máy trả lời tự động nói với mình không biết bao nhiêu lần rằng Pierrot điên rồ lại hiển hiện, tôi quyết định gọi lại vào số cuối cùng gọi đến. Tôi gặp một cô gái trẻ cho tôi biết Pierre Machintruc không có ở đó và tôi phải gọi là vào sáng mai. Tôi hiểu rằng ông ta luôn gọi cho tôi từ chỗ làm, và giờ khi đã biết họ của ông ta, tôi quyết định làm cho ông ta khốn khổ. Ai bảo ông ta ngu ngốc. Ông ta chắc mẩm rằng tôi sẽ không dám gây chuyện với ông ta.

Thế là ngày hôm sau, tôi bình thản ấn số, tôi đã có một kế hoạch. Tôi gặp ngay ông ta. Tôi cảm thấy khuôn mặt ông ta biến sắc khi nghe thấy giọng tôi.

- Nghe tôi cho rõ đây, Pierre. Tôi đã từng báo cho ông biết rằng nếu lúc nào, bất cứ lúc nào ông còn cố gắng liên lạc với tôi, tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức.

- Tại sao em lại làm như thế?

- Bởi vì khi cố tìm cách biết được họ của tôi, hẳn ông đã chắc chắn rằng tôi không còn là vị thành niên.

Hơi thở của ông ta ngắt quãng. Tôi nghe thấy ông ta thốt ra một tiếng "mẹ kiếp" nho nhỏ. Ông ta bắt đầu ấp úng, bằng một giọng mơn trớn:

- A xin lỗi, Laura, nhưng tôi chỉ muốn gặp lại em thôi...

Tôi kiệt sức rồi. Tôi đã bị Joe lừa một số tiền lớn, chuyến đi Paris của tôi đã thực sự sụp đổ, tôi không cần một gã doanh nhân đểu cáng nhu nhược làm phiền tôi thêm nữa. Tôi để mình hét lên trong điện thoại, trút tất cả nỗi căm thù của tôi lên ông ta:

- Tôi sẽ kiện ông vì tội quấy rối! Tôi biết địa chỉ của ông, số điện thoại của ông, tôi có mọi thứ về ông và tôi sẽ dùng chúng nếu ông còn xáp lại gần tôi thêm một lần nữa!

- Nhưng em làm gái mà, Laura.

Thằng đểu. Hắn muốn thế, những lời đe dọa của tôi có vẻ không đủ nữa. Tôi quyết định hành động theo kế hoạch.

- Thế ông không biết là họ được cớm bảo vệ à? tôi nói bằng một giọng ranh mãnh.

Điều này không đúng trong trường hợp gái bán hoa là sinh viên, nhưng quan trọng gì, Pierre quá sợ hãi để đi xác minh lại.

- Thế nên đừng bao giờ, ông nghe rõ chưa, đừng bao giờ gọi điện cho tôi hay viết mail cho tôi, ông hãy ra khỏi cuộc đời tôi như ông đã bước vào: nhanh!

Tôi dập máy ngay trước mũi ông ta. Tôi không cần đợi sự đồng ý của ông ta rồi mới kết thúc cuộc nói chuyện. Tôi biết rằng mình đã loại bỏ được ông ta. Thế là đã quyết: có cảnh sát hay không, tôi tự hứa sẽ rời khỏi thành phố này sớm nhất có thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.